Mập Mờ - Vô Ngu

Chương 31: Sợ độ cao




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

"Đồ đạc đã được chuyển lên rồi." Thẩm Hàm lái xe vào khu chung cư, dừng lại giữa hai dãy nhà cao tầng yên tĩnh, "Vẫn còn vài món đồ sinh hoạt linh tinh, tối đi siêu thị mua thêm. Tầng 14, chìa khóa cho em, lát nữa còn phải đăng ký vân tay."

Tống Tư Niên gật đầu, nhìn thang máy ngắm cảnh bên ngoài gắn trên tòa nhà cao tầng, không biết đang nghĩ gì.

So với căn phòng trên tầng hai nhìn ra đường ở Ngô An Nam, nơi này yên tĩnh hơn nhiều. Đây là nhà trong khu vực dành cho học sinh, từ tầng cao có thể nhìn thấy trường của Tống Tư Niên.

Chủ nhà là sư huynh trực tiếp của Thẩm Hàm, người tốt bụng, lâu nay vẫn cho các hậu bối ra ngoài thực tập thuê căn này, giá rẻ, bao tiền điện nước cơ bản, mỗi thứ hai còn có cô giúp việc đến dọn dẹp.

Sau khi bước vào sảnh tầng một, có hai lối đi. Dựa vào trí nhớ và cảm giác phương hướng lờ mờ, Tống Tư Niên chọn con đường hẹp hơn – có lẽ là lối dẫn ra thang máy ngắm cảnh bên ngoài.

Thẩm Hàm đi theo phía sau cách một khoảng không xa, rất muốn biết cậu lần đầu đến đây sẽ dựa vào đâu mà tìm được nhà.

Nhưng Tống Tư Niên cứ thế đi thẳng, đến trước cửa thang máy thì quay đầu nhìn hắn một cái, rồi nhấn nút gọi thang.

Cậu dựa vào góc thang máy gần bảng điều khiển tầng, cúi đầu xuống – tóc cậu hơi dài, lúc tan học tiện tay đội một chiếc mũ lưỡi trai, ép phần tóc mái xuống, che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ sống mũi trắng trẻo và chiếc cằm thanh tú, mím môi nhẹ, chờ Thẩm Hàm bước vào thang rồi nhấn nút đóng cửa.

Có một lý thuyết về vị trí an toàn tâm lý trong thang máy nói rằng người ta sẽ chọn vị trí xa nhất để đứng cách người khác – ví dụ như bây giờ có hai người, thì nên mỗi người đứng một góc đối diện nhau... Thẩm Hàm nghĩ vậy, cảm thấy nên để Tống Tư Niên một chút không gian, bèn tự giác bước vào góc đối diện, giữ khoảng cách với cậu.

Nhưng khi thang máy lên đến tầng 5, Tống Tư Niên lại cúi đầu, khẽ gọi tên hắn.

"Sao thế?" Thẩm Hàm đang xem một thông báo từ nhóm trường, nghe vậy liền thuận miệng hỏi.

Hắn đợi câu tiếp theo, nhưng Tống Tư Niên như không nói nổi, hơi thở khẽ run, lại khẽ gọi: "Thẩm Hàm..."

Giống như một con mèo con, lông đen mềm mượt cuộn thành một cục nhỏ, rút ở bên chân hắn, cào nhẹ ống quần của hắn.

"Sao vậy?" Thẩm Hàm bị chính sự tưởng tượng quái lạ này làm mềm lòng, giọng nói cũng dịu đi vô thức, "Ừm?"

Lúc này Tống Tư Niên mới ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt đen như ngọc phủ một tầng sương mỏng, mím môi, chậm chạp bước về phía hắn.

Khoảnh khắc đó, hắn có một suy nghĩ lạ kỳ: có lẽ mình nên dang tay ra, ôm lấy cậu một cái đầy yêu thương.

Một giây cũng dài như cả vạn năm. Thang máy chậm rãi lên đến tầng 9, cửa mở rồi lại tự động đóng – người đã nhấn nút thang có vẻ đã rời đi, tầng này không ai, hoặc là ông trời cố tình cho họ thêm chút thời gian riêng, diễn nốt vở kịch chỉ hai người họ hiểu rõ thật giả.

Cuối cùng Tống Tư Niên dừng lại trước mặt hắn, ngẩng đầu đối diện ánh mắt hắn, trong mắt là sự do dự và bất an mà hắn chưa từng thấy – rồi đôi môi xinh đẹp, bị cắn đến đỏ mọng ấy khẽ mở ra, thì thầm vài chữ: "Thẩm Hàm, tôi sợ..."

"Tôi sợ độ cao..."

Ngoài lớp kính cường lực trong suốt là độ cao mười mấy tầng, xe cộ và người đi đường nhỏ bé như kiến, thoáng nhìn đúng là khiến người ta choáng váng. Thẩm Hàm liếc một cái, lại đưa mắt về đôi môi đỏ ửng của cậu, thoáng lúng túng, muốn theo bản năng kéo cậu vào lòng vỗ về như v**t v* một con vật nhỏ, lại sợ Tống Tư Niên cảm thấy mạo phạm, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Chiếc thang máy vuông vức như cái hộp chứa con mèo của Schrödinger, trước khi cửa mở ra, chẳng ai biết trong đó là một con mèo, hay là cả một vũ trụ rối loạn đầy thất tình lục dục.

—Hoặc là hai người đang căng thẳng, mỗi người giữ một bí mật.

Nhưng giây tiếp theo, con mèo cào rách cái hộp, vũ trụ tràn ra.

Tống Tư Niên bước lên một bước, ôm lấy hắn.

Không phải cái ôm quấn quýt giữa người yêu, mà giống như một con vật nhỏ đi suốt đêm tuyết lạnh, hoảng sợ lao vào lòng hắn – nhưng lại dè dặt, sợ bị hắn phát hiện rồi đẩy ra.

Mũ lưỡi trai che kín mặt Tống Tư Niên, cúi đầu không nhìn rõ. Thẩm Hàm chỉ biết cậu nắm lấy vạt áo hắn, siết không chặt không lỏng, ngoài ra không có thêm động tác thân mật nào, chỉ đứng đó, dán sát vào hắn, thậm chí còn quay đầu đi, để lộ một cái gáy đội mũ.

Vừa kiêu căng, vừa thẳng thắn.

"Ừm, đừng sợ, sắp về đến nhà rồi..." Hắn nghe thấy chính mình nói như vậy, trong lòng lại nghĩ: tốt nhất tòa nhà này cao lên đến trời luôn, thang máy đừng bao giờ dừng – như vậy hắn có lý do để ôm lấy cậu, danh chính ngôn thuận cúi đầu xuống, an ủi bằng một nụ hôn qua lớp áo trên bờ vai gầy gò của cậu thiếu niên.

Dù hành động này chẳng giống cách người bình thường an ủi nhau, nhưng chỉ là hắn làm theo bản năng sâu trong tim.

Thang máy đã lên tầng 14, cửa mở ra rồi lại lặng lẽ đóng vào, như cách ly cả thời gian bên ngoài. Ngoài thang máy, hoàng hôn dần buông, ánh tà dương phủ lớp bụi xám nhạt, từng tia nắng vàng nhạt, từng hạt bụi nhỏ li ti, dịu dàng vô cùng.

Tống Tư Niên dường như nghe thấy, cũng như không nghe thấy, chỉ cúi đầu rúc vào ngực hắn, khẽ cọ một cái. Thẩm Hàm mặc áo khoác, dây kéo kim loại dán vào tai cậu nóng rực, là tia lý trí cuối cùng không thuộc về cậu.

Không biết bao lâu sau, tay Thẩm Hàm mới chần chừ giơ lên, vòng qua eo cậu.

Những chuyện sau đó đều diễn ra thật tự nhiên, như một kịch bản đã viết sẵn, tập dượt trong đầu vô số lần, chỉ đợi mang lên sân khấu——Tống Tư Niên cũng tự nhiên siết chặt lấy lưng hắn, như thể bất an cực độ, ngón tay vô thức co lại, khẽ gãi nhẹ.

Cậu phải nhón chân mới có thể chôn mặt vào hõm vai Thẩm Hàm, không để vành mũ lưỡi trai vướng vào hắn. Hơi thở run rẩy nóng hổi thổi lên cổ Thẩm Hàm, nhanh chóng khiến không khí trong một khoảnh khắc ấy trở nên ẩm ướt.

Cậu mơ hồ cảm nhận có ai đó đang xoa gáy mình, bàn tay vừa vặn bao phủ lên chỗ đó, động tác dịu dàng xoa bóp, nhiệt độ bàn tay rất dễ chịu, khiến người ta an tâm —— nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, trong đầu chỉ nghĩ muốn lại gần thêm chút nữa, tốt nhất là khiến Thẩm Hàm mê muội quay sang hôn mình.

Vì cậu thật sự không sợ hãi, nỗi hoang mang bất an kia có thể giả, nhưng lòng tham luyến thì chân thật vô cùng.

Thật đến mức cậu luyến tiếc không muốn dừng lại, cũng không cam lòng chỉ "ôm một cái rồi thôi", thậm chí còn nảy ra một suy nghĩ to gan và ngốc nghếch —— nếu cứ ôm mãi như thế thì sao? Thẩm Hàm thích cậu, cậu cũng thích hắn, sao không thể thẳng thắn nói ra, để sau này mỗi cái ôm đều danh chính ngôn thuận?

Chỉ tiếc là cậu vẫn chưa thể, cũng không dám.

Cậu chỉ có thể tiếp tục diễn, để tất cả những hành động "vô thức" ấy đều giống thật, vừa bám lấy Thẩm Hàm, vừa thụ động chờ hắn dừng lại, hoặc có người vào thang máy.

"Đừng sợ." Cậu nghe Thẩm Hàm dịu dàng nói bên tai, "Có anh ở đây, không cần sợ."

Dịu dàng đến mức khó tin, giống y hệt những giấc mơ đẹp của cậu.

Tống Tư Niên "ừ" một tiếng, âm thanh vùi trong áo Thẩm Hàm, nghèn nghẹn, lại mang chút ấm ức, càng giống một con mèo con nũng nịu mà sợ hãi, khiến lòng người ngứa ngáy.

"Còn sợ không?" Thẩm Hàm xoa đầu cậu qua lớp mũ, dỗ dành, "Thế thì nhắm mắt lại, cúi đầu xuống, anh dắt em đi ra ngoài, đến cửa nhà rồi mới mở mắt, được không?"

Tống Tư Niên không đáp, tay ôm lấy hắn khẽ động đậy, chuyển sang nắm lấy vạt áo khoác mở của hắn giữa hai người.

Thẩm Hàm thật sự hết cách với dáng vẻ này của cậu, do dự một lát rồi vẫn đưa tay phủ lên cổ tay cậu, lại hỏi: "Thế thì để anh dắt em về, đi chậm thôi, sợ thì dừng lại cho anh ôm —— chỉ mười mấy mét thôi, rất nhanh mà, được không?"

Nếu cậu còn mè nheo một lát nữa, Thẩm Hàm chắc sẽ nói cả "mua kem cho cậu" kiểu chiều chuộng, chỉ là không còn thân mật như vậy nữa. So với kem, Tống Tư Niên vẫn muốn được nắm tay đi hơn, mong sao mỗi bước đều được ôm một cái, tiêu hao hết "quyền lợi" của mười mấy bước đường.

Vì vậy cậu im lặng chốc lát, rồi gật đầu.

Thẩm Hàm luôn là người giữ lời, với cậu thì càng vậy, đã hứa mười phần thì chắc chắn làm đủ mười hai. Lần này cũng không ngoại lệ, thấy cậu gật đầu liền nắm tay cậu, ấn nút mở cửa thang máy, dắt cậu đi ra.

Quả thật chỉ là đoạn đường mười mấy mét, đi thẳng rồi rẽ trái là tới, chỉ là không chịu nổi có người mè nheo đòi làm nũng, đi vài bước lại hừ một tiếng không vui, khó dỗ cực kỳ, khẽ than nhắm mắt lại càng thấy sợ, nhưng cũng không chịu mở mắt —— dù Thẩm Hàm nói dọc đường không có cửa sổ, cũng coi như không nghe thấy.

"Thế thì sao giờ?" Thẩm Hàm cười khẽ, dứt khoát dừng lại, nửa dỗ nửa trêu, "Bế em về được không, cậu ấm?"

"Thế thì còn cao hơn..." Tống Tư Niên vẫn "sợ" nhưng không quên phản bác lại một câu, tay vẫn nắm chặt lấy tay hắn, mâu thuẫn kỳ quặc, đáng yêu không tả.

Lúc cậu nói, Thẩm Hàm nhân lúc cậu không chú ý, lại sải bước —— Tống Tư Niên quả nhiên không nhận ra, bị hắn nắm tay kéo đi, lại bước theo tự nhiên, rẽ qua vài bước là đến cửa nhà.

"Chờ anh một chút." Thẩm Hàm dừng lại, lắc lắc tay cậu, thương lượng, "Tới cửa rồi, xung quanh không có cửa sổ, trông giống tầng một lắm, em đứng đây hai phút, anh vào xem rèm kéo kín chưa, được không?"

Tống Tư Niên hơi ngẩn ra, không ngờ hắn chu đáo đến vậy, mặt vẫn không biểu cảm, nhưng trong đầu đã xoay vài vòng —— cậu thật sự chưa nghĩ đến chuyện hôm nay giả sợ độ cao, sau này ở tầng 14, phải "diễn" tiếp ra sao.

Thẩm Hàm thấy cậu im lặng, tưởng là cậu không đồng ý, lại nói: "Nhanh thôi, một phút, đếm sáu mươi cái là anh ra liền..."

Có gì phải nghĩ, ôm cũng ôm rồi, chẳng lẽ sau này mỗi lần vào thang máy lại diễn một vở?

Huống hồ với IQ của Thẩm Hàm, giấu cũng chẳng dễ...

"Không cần đâu." Vậy nên Tống Tư Niên buông tay, mở mắt nhìn hắn, khẽ nói.

"Không cần gì..."

"Không phải vì độ cao." cậu nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hàm, thẳng thắn nói, "Cũng không phải vì thang máy —— tôi thật ra không sợ."

____________________________________________

Edit truyện không hợp gu là một gian nan...

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.