Mập Mờ - Vô Ngu

Chương 57: Linh nghiệm [End]




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tờ lịch từng ngày lật qua, tấm bảng đếm ngược bên cạnh bảng đen cũng từng ngày thay đổi, cuối cùng con số trên đó không còn lặp lại nữa - về sau trực nhật cũng chẳng buồn đổi số, con số cứ mãi dừng lại ở "3", như thể thời gian ngưng đọng, khoảng cách đến kỳ thi đại học vĩnh viễn chỉ còn ba ngày.

Nhưng ai cũng ngầm hiểu rõ, cụm từ "Ngày đếm ngược cuối cùng đến kỳ thi đại học" đã leo lên top tìm kiếm, dường như cả thiên hạ đều vì một kỳ thi mà máu sôi nhiệt huyết, nói ra những lời chúc xuất phát từ tận đáy lòng hoặc chạy theo đám đông, còn sĩ tử như biến thành loài động vật quý hiếm, bị nhốt trong lớp học vuông vức, nghe giáo viên chủ nhiệm dặn dò lần cuối.

Tống Tư Niên chống cằm, vừa nghe vừa đếm xem ngoài cửa sổ có bao nhiêu đám mây cuộn lên, đem những điều dặn dò cũ rích lướt lại một lần trong đầu, bắt đầu tính lát nữa sẽ ra lớp học trống ôn bài, xem nốt những bài văn cổ cần học thuộc.

Bạn bè xung quanh hình như ai cũng cố nén sự bồn chồn - ba năm, thậm chí mười mấy năm học thoắt cái trôi qua, phần lớn người tin rằng kết quả đã sớm định sẵn, đến vạch đích rồi liền thấy mệt mỏi, cũng có số ít người còn trân trọng từng giây từng phút, biến một phút thành ba phần mà học, vùi đầu đèn sách, tự nhiên tạo ra bầu không khí cần cù mà xao động.

Thế nhưng Tống Tư Niên chẳng phải kiểu nào trong hai kiểu ấy, cậu ở trong vòng xoáy của kỳ thi đại học, nhưng lại rất bình thản, ngày ôn tập cuối cùng vẫn theo đúng trình tự, ngồi trong lớp học trống đeo tai nghe, học xong bài văn thì xem lại đề cũ và ghi chú.

Đến khi xem xong hết, vòng ôn tập cuối cùng mà cậu tự sắp xếp cũng kết thúc - đại khái là vào chạng vạng hôm nay.

Thậm chí trước khi mở cuốn sổ tay cuối cùng, cậu còn phân tâm thoáng nghĩ: Ôn xong rồi thì làm gì tiếp đây?

Nghĩ mãi cũng không ra, thật ra cậu nên tự thả lỏng một chút, nhưng dạo gần đây, tất cả những niềm vui và thoải mái ít ỏi trong cuộc sống của cậu dường như đều gắn với cái tên "Thẩm Hàm" - sự tồn tại của người này quá mức quấy rầy, lúc nào cũng phá hỏng kế hoạch đã định của cậu.

Thế nên mấy ngày cận thi, ít nhất trong thời gian cậu cần tập trung hết sức để ôn tập, Thẩm Hàm tự giác tạm thời rời khỏi tầm mắt cậu, không đến trường tìm cậu, cũng không vào phòng cậu lượn lờ.

Dùng lời của thanh niên ấy mà nói, thi xong còn đầy thời gian ngày đêm kề cận, chẳng cần gấp lúc này.

Theo lý mà nói, tối nay vẫn còn đang trong giai đoạn "chẳng cần gấp", thế nhưng cậu làm việc vốn theo đúng kế hoạch, cảm thấy ôn tập xong là đủ rồi, không cần phải cố thủ cái giới hạn cứng nhắc đó.

- Nhưng cũng chỉ thoáng nghĩ thế, ít nhất bây giờ chưa thể nghĩ nhiều về người kia, vẫn sẽ ảnh hưởng đến tiến độ ôn tập.

Đến khi xem xong đề cuối cùng, gấp lại sổ ghi chép, Tống Tư Niên mới khẽ thở phào, nhìn góc bảng đen trong lớp học trống bị vẽ bậy lộn xộn mà không ai lau - ánh nắng chiều tà nơi ấy dần dần dịch chuyển, sắc ấm nhạt đi, bị màu xanh sẫm thay thế.

Dường như đã kết thúc, tối nay qua đi, ngày mai chính là lúc viết nét đầu tiên của dấu chấm câu.

Cậu cuối cùng cũng có thể buông thả bản thân thẩn thờ nghĩ đến Thẩm Hàm - có những người giấu trong ký ức, như ánh sáng sau những ngày u ám, ủ dột lâu rồi, nghĩ đến lại thấy hiếm hoi sáng rỡ.

Tống Tư Niên liếc nhìn sắc trời, lấy điện thoại ra, sau ba bốn ngày mới nhắn cho Thẩm Hàm một tin - tài khoản "Trì Mộ" cậu đã không dùng nữa, bây giờ đa phần là trò chuyện với chính tài khoản của Thẩm Hàm, tin nhắn gần nhất dừng lại bốn ngày trước, lúc cậu chưa bước vào "trạng thái đoạn liên trước kỳ thi" nhưng cũng đã bắt đầu quang minh chính đại đôi bên qua lại.

Giọng điệu thực ra vẫn mập mờ như hồi đầu năm mới chat với "Trì Mộ", ra vẻ nũng nịu đòi dỗ, nói gì cũng được, gọi "bảo bối" tới "bảo bối" lui - nhưng dường như lại khác chỗ nào đó.

Trực tiếp hơn, tự nhiên hơn, không cần mượn cớ "cặp đôi cố định" nữa, càng giống một kiểu... tình thú nào đó.

Thôi vậy: 【Ôn xong rồi. 】

Thôi vậy: 【Đói quá. 】

Thôi vậy: 【Anh đến gặp em không? 】

Thẩm Thẩm: 【Được không? 】

Thẩm Thẩm: 【Mai thi rồi đấy. 】

Thôi vậy: 【Có gì mà không được. 】

Thôi vậy: 【Emoji động】

Thẩm Thẩm: 【Nhớ anh thì nói thẳng đi. 】

Thẩm Thẩm: 【Mở cửa. 】

Mở cửa?

Tống Tư Niên nhìn hai chữ trên màn hình, sững người, chậm nửa nhịp mới ý thức được điều gì đó, trong lòng loáng qua một bóng mờ mơ hồ, rồi dần rõ nét.

Loại câu đùa kiểu này, giống như nửa đêm nói "Anh đang đứng sau em", chỉ có ngốc mới tin thật.

Vậy mà cậu chần chừ ba giây, đặt điện thoại xuống, thật sự như một kẻ ngốc đi mở cửa.

Về sau - sau kỳ thi đại học, thậm chí lâu hơn nữa - mỗi lần nhớ đến hai chữ "kỳ thi đại học", hình ảnh đầu tiên Tống Tư Niên nghĩ đến vẫn là khoảnh khắc mở cửa ấy.

Ánh hoàng hôn tràn trề, tầng tầng ráng đỏ, người cậu thích đứng lặng lẽ dưới ánh sáng ngược, cúi đầu nhìn cậu, mái tóc được viền lên một vòng óng vàng mềm mại, cả người trông vừa sáng sủa vừa ấm áp, như đang đứng đó chờ cậu nhào tới, như một chú gấu bông trong công viên trò chơi đột nhiên xuất hiện trong mơ.

Trên tay còn xách một cái bánh kem.

Rồi Tống Tư Niên đứng trước mặt hắn, mơ hồ bỗng nhớ ra, hồi còn chat trên QQ từ rất lâu trước đây, thẻ thông tin của người này điền ngày sinh là 6/6 - lúc ấy cậu tưởng hắn đùa, giờ mới thấy, không ngờ là thật.

Chú gấu bông xoa đầu cậu, cười nói: "Cùng anh đón sinh nhật nhé?"

Hoàng hôn dần nhạt đi, màn đêm buông xuống, như một điểm kết thúc âm thầm hạ xuống.

Thẩm Hàm hình như cũng qua cái tuổi nằng nặc đòi cắm nến ước nguyện, chỉ đặt bánh kem ra, qua loa cắm cây nến điện tử đi kèm - hắn đã bỏ thuốc, trên người chẳng còn bật lửa, thứ này đúng là đỡ phiền phức.

Ánh nến điện tử trông như một ngôi sao nhỏ, chớp lóe khe khẽ trong bóng tối chưa hẳn tịch mịch, rồi nhanh chóng bị người ta thổi tắt, đến cả bản nhạc chúc mừng sinh nhật của chiếc thẻ nhạc cũng chưa chạy được một phần tư.

Thẩm Hàm làm xong những thứ ấy, rút nến ra, như gấp gáp hoàn thành nghi thức, ngẩng đầu nhìn Tống Tư Niên, bỗng hỏi: "Anh ước một điều được không?"

Tống Tư Niên ngồi trên bục giảng bỏ không, lặng lẽ nhìn anh hoàn tất màn thổi nến qua loa, nghe vậy liền vẫy tay gọi anh lại.

Ước gì, chẳng cần đoán cũng biết - tỏ tình, hoặc chấp nhận tỏ tình, một mối quan hệ đàng hoàng ổn định... cho dù Thẩm Hàm không nói, cậu cũng sẽ nói.

Ánh mắt vừa tầm nhau, Thẩm Hàm chờ mong nhìn cậu, nến đã tắt, nhưng trong mắt vẫn lấp lánh như sao. Tống Tư Niên đột nhiên đối diện hắn, tai nóng ran, nhất thời quên mất định nói gì, đành đưa tay che mắt hắn lại, khàn khàn bảo hắn cúi đầu.

Rồi cậu nắm cánh tay hắn để giữ thăng bằng, nghiêng người tới, hôn nhẹ lên trán hắn.

"Ừm, sinh nhật vui vẻ." Cậu khẽ nói, giọng chỉ đủ để cả hai nghe rõ, "Thi xong rồi sẽ nói anh nghe một bí mật."

Điều anh muốn nói, em đều biết cả.

Điều anh ước, đều sẽ linh nghiệm.

Hoàn toàn văn

________________________________________

Cuối cùng cũng xong. Cảm ơn mọi người đã đọc!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.