[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
Đêm mùa thu Thượng Hải, sương mù dày đặc bao phủ khắp những đại lộ phồn hoa, nuốt chửng cả những ánh đèn neon xanh đỏ của các vũ trường náo nhiệt.
Thế nhưng, đằng sau cánh cổng sắt sừng sững của Thường công quán, bầu không khí lại ngột ngạt và mang một vẻ cổ kính, u tối đến phát nghẹn.
Trong căn phòng khách rộng lớn bài trí nửa Tây nửa ta một cách kệch cỡm, tiếng lật giở báo sột soạt của Thường An vang lên đều đặn.
Hắn diện một bộ comple phẳng phiu, mái tóc chải chuốt bóng lộn, gương mặt mang nét ngụy quân tử điển hình của một công chức mới nổi tại Tổng cục Thuế.
Bà Thường ngồi trên chiếc sập gụ bằng gỗ lim bên cạnh, tay vân vê chuỗi hạt, đôi mắt ti hí chứa đầy nét tính toán phong kiến khẽ liếc nhìn người con dâu đang đứng dịu dàng bên cạnh.
"Lát nữa xe của Tổng cục tới đón, con sẽ đi thẳng ra căn hộ ngoại ô."
Thường An vừa gấp tờ báo lại, vừa nhàn nhạt lên tiếng, giọng điệu mang theo sự nghiễm nhiên của một kẻ làm chủ.
"Thanh Thanh dạo này thai nghén mệt mỏi, tâm tình không tốt. Con sang đó dỗ dành cô ấy vài ngày."
Thẩm Miểu trong bộ sườn xám màu xanh nhạt kín đáo, mái tóc dài được bới gọn gàng sau gáy, khẽ cúi đầu, trên mặt không một gợn sóng.
Cô dùng đôi bàn tay mềm mại, thanh tú rót một tách trà nóng đặt xuống trước mặt hắn, giọng nói trong trẻo như nước suối đầu nguồn:
"Vâng, mọi thứ y phục và lễ phẩm bồi bổ cho Liễu tiểu thư, em đã sai người chuẩn bị chu đáo đặt ở cốp xe phía sau rồi. Mình đi sang đó cứ yên tâm chăm sóc cô ấy."
Bà Thường nghe vậy liền gật đầu, nở một nụ cười đầy mãn nguyện, lên giọng giáo huấn:
"Miểu Miểu, con biết điều như vậy là rất tốt. Đàn ông ra ngoài làm quan, có năm thê bảy thiếp là chuyện thường tình. Huống chi cái Thanh Thanh nó lại đang mang huyết mạch của Thường gia chúng ta. Con là chính thất, phải có phong thái rộng lượng thì con đường thăng tiến của An nhi mới suôn sẻ."
"Lời mẹ dạy con luôn ghi nhớ."
Thẩm Miểu khẽ rũ mắt, hàng mi dài che giấu đi tia giễu cợt lạnh lẽo sâu trong đáy mắt.
Thường An nhìn bộ dạng "vâng vâng dạ dạ", có phần tẻ nhạt và cổ hủ của vợ mình, trong lòng vừa đắc ý vừa có chút chán ghét.
Hắn gắp một miếng cá sốt mặn vào bát của cô, giả vờ quan tâm: "Ăn đi, đừng để người ngoài nói Thường gia ngược đãi con dâu."
Nhìn miếng cá trong bát, Thẩm Miểu thản nhiên dùng đũa gạt sang một bên.
Kết hôn ba tháng, gã chồng này chưa từng biết cô bị dị ứng nặng với hải sản.
Mỗi một hành động của hắn chỉ càng chứng minh cuộc hôn nhân này nực cười đến mức nào.
Nhưng Thường An làm sao quan tâm? Hắn nhìn đồng hồ, đứng bật dậy, cầm lấy áo khoác rồi vội vã rời đi.
Chiếc xe ô tô nổ máy, mang theo gã đàn ông bội bạc lao vào màn đêm, hướng về phía tổ ấm nhỏ ngọt ngào của hắn với ả ca kỹ bến tàu.
Hắn đi rồi. Mẹ chồng cũng thỏa mãn đi về phòng tụng kinh niệm Phật.
Bầu không khí giả tạo của Thường công quán sụp đổ ngay tức khắc.
Thẩm Miểu đứng giữa phòng khách vắng lặng, thản nhiên lấy chiếc khăn tay ra lau kỹ ngón tay vừa chạm vào tách trà của Thường An. Cô quay bước trở về phòng ngủ, khóa chặt cửa.
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Thẩm Miểu nhanh chóng trút bỏ bộ sườn xám thanh lịch nhưng gò bó ban ngày.
Cô thay lên người một chiếc váy lụa hai dây màu đen tuyền xẻ cao, khoác thêm chiếc áo choàng nhung đỏ rực rỡ như một đóa hồng nở rộ trong đêm tối.
Cô lén rời khỏi Thường công quán bằng lối cửa sau dành cho người hầu.
Ở góc khuất của con hẻm nhỏ vắng người, một chiếc xe mui trần gầm thấp sang trọng màu đen đã nổ máy chờ sẵn từ bao giờ.
Ngay khi bóng dáng nhỏ nhắn của Thẩm Miểu xuất hiện, cửa xe lập tức mở ra, một cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ vươn tới, chuẩn xác kéo phắt cô vào trong lòng ghế phó lái.
"Ưm..."
Thẩm Miểu chưa kịp định thần, một luồng hương vị nam tính nồng đậm pha lẫn mùi thuốc lá bạc hà và mùi da thuộc đắt tiền đã ập đến.
Bờ môi cô bị một làn môi mỏng ấm nóng, mạnh mẽ ngậm lấy, nụ h ôn dồn dập, bá đạo và mang theo chút trừng phạt tiến quân cấp tốc, m út mát hơi thở của cô như muốn khảm cô vào da thịt.
Chu Chấp Ngọc – vị Thiếu tướng quân phiệt trẻ tuổi danh tiếng lẫy lừng khắp Thượng Hải, lúc này lại giống như một con dã thú bị bỏ đói lâu ngày, gắt gao giam cầm cô gái trong ngực.
Một tay anh siết chặt vòng eo thon thả của cô, tay kia luồn vào mái tóc mềm mại, ép cô phải ngửa đầu tiếp nhận sự chiếm hữu cuồng nhiệt này.
Sau một hồi nụ h ôn kéo dài đến mức khiến Thẩm Miểu toàn thân nhũn ra, Chu Chấp Ngọc mới luyến tiếc buông lơi, nhưng đôi môi anh vẫn dán chặt bên tai cô, tiếng th* d*c trầm thấp vang lên đầy hờn dỗi:
"Để anh đợi lâu như vậy, có phải em lại bận đóng vai vợ hiền dâu thảo để tiễn gã phế vật kia đi không, hả?"
Thẩm Miểu hô hấp dồn dập, gò má trắng ngần ửng hồng quyến rũ dưới ánh đèn xe mờ ảo.
Cô đưa đôi tay mềm mại chống lên v*m ng*c rắn rỏi của anh, bật cười hóm hỉnh:
"Thiếu tướng Chu đại nhân, giấm chua ở bến Thượng Hải đêm nay đều bị anh bao trọn rồi sao? Người ta đi thăm nhân tình, em dĩ nhiên phải giúp hắn thu dọn hành lý thật nhanh để còn đi gặp tình lang của em chứ."
Chu Chấp Ngọc hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào cô.
Bỗng nhiên, anh nhìn thấy vạt áo khoác của cô có chút nếp nhăn, chân mày rậm thanh tú lập tức nhíu chặt lại.
Anh thò tay lấy một chiếc khăn lụa sạch từ trong túi áo quân phục ra, bắt đầu tỉ mỉ, thô bạo nhưng đầy cẩn trọng lau đi lau lại trên vai và tà áo của cô, như thể muốn xóa sạch bất kỳ dấu vết nào của căn nhà họ Thường kia.
"Bẩn c hết đi được. Lần sau không cho phép em đứng gần hắn dưới hai mét."
Chu Chấp Ngọc vừa lau vừa lầm bầm, gương mặt ngạo kiều đầy vẻ bất mãn.
Thẩm Miểu nhìn bộ dạng ghen tuông trẻ con của vị tướng quân nắm trong tay vạn binh này, lòng cô mềm nhũn, chủ động rướn người hôn lên chiếc cằm cương nghị của anh một cái chóc:
"Được rồi, em còn chưa cho hắn chạm vào một ngón tay nữa là. Anh ghen cái gì chứ?"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]