A Chi, A Chi - Uin

Chương 102: Anh đến rồi




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Quý Đồng ngước mắt nhìn anh, hơi ngẩn ra.

Chàng trai kéo cô lại gần hơn một chút, quan sát kỹ gương mặt cô: “Quý Đồng?”

Anh nhếch môi cười: “Đúng là em rồi. Anh đã đợi ở đây hai ngày rồi, em mà còn không xuất hiện thì chắc anh phải đi báo cảnh sát mất.”

Chàng trai nhìn xuống bó hoa sắp héo trong lòng cô, giơ tay trái ra đón lấy chúng, tay phải trượt từ cổ tay xuống nắm chặt lấy tay cô: “Đi thôi.”

Quý Đồng ngơ ngác đi theo anh.

Cô nhìn bóng lưng người này, thấy anh rất cao, dáng người thanh mảnh mà vững chãi, chắc phải gần 1m9. Anh mặc bộ đồ thể thao có mũ rộng, ống tay áo kéo lên đến giữa bắp tay, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ thể thao màu đen, cả người toát lên vẻ đẹp khỏe khoắn tràn đầy sức sống. Vai anh rất rộng, đặc biệt là nhìn từ phía sau, trông cứ như một ngọn núi sừng sững trước mắt.

Chàng trai đột nhiên quay đầu lại, Quý Đồng lập tức dời tầm mắt đi chỗ khác.

Mái tóc ngắn của anh bị gió thổi ngược ra sau, bồng bềnh và hơi rối. Anh kéo cô về phía trước một chút để đi song song với mình: “Anh vẫn chưa ăn tối.”

Quý Đồng định rút tay về nhưng chàng trai không buông ra, ngược lại còn nắm chặt hơn, rồi nhét cả tay cô vào túi áo của mình.

Sao túi áo của anh lại có thể to thế nhỉ? Giống như sâu không thấy đáy vậy…

“Đi ăn với anh đã, anh sắp ngất vì đói rồi.” Giọng điệu của anh rất thản nhiên, âm sắc ôn hòa trong trẻo, nhưng lại mang theo một cảm giác mạnh mẽ khiến người ta không thể khước từ.

Anh kéo Quý Đồng vào một cửa hàng tiện lợi, suốt quãng đường vẫn nắm chặt tay cô không buông.

Anh vơ hết số cơm nắm còn lại trên kệ vào lòng, rồi lấy thêm hai chai nước khoáng.

Quý Đồng im lặng nhìn anh uống ừng ực hết sạch một chai nước, sau đó cầm một cục cơm nắm lên, dùng miệng xé vỏ bao bì. Quý Đồng dùng lực rút tay ra, anh nhìn sang cô, cười hỏi: “Em ăn không?”

Quý Đồng lắc đầu.

Chàng trai không nắm tay cô nữa, bóc giấy gói bên ngoài ra, chỉ ăn ba miếng là xong một khối cơm nắm lớn, tiếp theo là cục thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư…

Vẫn chưa no, anh lại đi lấy thêm một hộp mì tôm.

Quý Đồng vẫn đang quan sát anh.

Trong lúc đợi mì chín, chàng trai tranh thủ nhìn cô, cười hỏi: “Nhận ra được gì rồi?”

Quý Đồng không trả lời, cô nhìn chăm chú vào đôi mắt trước mặt, sáng ngời, thanh khiết và… cũng tình tứ như nước.

“Ra đường cứ thấy người đàn ông nào kéo tay là em đi theo luôn à?”

“Không phải.”

“Không phải cái gì?”

Quý Đồng bỗng thấy hơi hoảng hốt, không ngờ khi đối diện với một khuôn mặt trẻ trung thế này, bỗng dưng cô lại cảm thấy một loại áp lực cực lớn. Lòng cô như bị nghẹn một luồng hơi, bao nhiêu lời định nói đều bị chặn cứng.

Chàng trai quay lại nhìn hộp mì, trên mặt vẫn nở nụ cười rạng rỡ: “Mì của anh xong rồi.” Anh trộn mì lên rồi ăn những miếng lớn.

Quý Đồng nhìn cách anh ăn, chắc chắn là anh đã đói lả rồi, nhưng ngay cả khi ăn uống ngấu nghiến như vậy trông anh vẫn không hề khiếm nhã hay thô lỗ, ngược lại còn có chút tùy ý đáng yêu.

Có lẽ những người đẹp trai làm gì cũng có thể đều khiến người ta thấy vừa mắt.

Cô có một trực giác, dù không biết cái trực giác mạnh mẽ này có chính xác hay không, nhưng cô vẫn để bản thân tận hưởng sự tưởng tượng mơ hồ này. Ngay cả khi kết quả không như những gì mình nghĩ, thì ít ra cái kiểu lừa mình dối người tạm thời này cũng có thể khiến nỗi nhớ nhung đằng đẵng bao năm qua của cô có được sự hồi đáp ngắn ngủi.

Chàng trai nhanh chóng ăn xong, anh không ăn nước dùng mà uống cạn chai nước khoáng còn lại, dọn dẹp đống rác trên bàn rồi lại dẫn cô đi ra ngoài.

Hai người đi về phía một khách sạn, Quý Đồng đột nhiên dừng bước, dứt khoát rút tay ra.

Chàng trai quay người nhìn cô.

Họ dừng lại dưới ánh đèn đường bên lề phố, gió thổi nhẹ nhàng, thổi bay những cánh hoa san hô hoàng hôn trong lòng chàng trai. Những cánh hoa vương sắc vàng mờ bị cuốn ra sau lưng, lúc cao lúc thấp dập dìu trong không trung, mãi vẫn chẳng rơi xuống đất.

Anh nhìn xuống Quý Đồng, chờ đợi câu hỏi của cô.

Nhưng cô giống như một chai coca bị lắc mạnh từ lâu, tuy ẩn chứa nguồn năng lượng khổng lồ, nhưng nếu bạn không chủ động mở nắp thì nó sẽ mãi mãi không bùng nổ: “Em không hỏi thì anh tự nói vậy.”

Chàng trai hơi nghiêng mình, dùng cơ thể che chắn cho cô và những bông hoa sắp héo trong lòng khỏi luồng gió đêm se lạnh: “Anh từ Canada về đây. Từ đầu năm nay, đầu óc anh bắt đầu trở nên kỳ lạ, thường xuyên hiện ra nhiều hình ảnh xa lạ, đồng thời cũng xuất hiện những giấc mơ kỳ quái, chỉ là chúng cứ đứt quãng, không được liên kết cho lắm. Anh không biết phải đi đâu tìm em, mãi cho đến tháng trước anh mơ thấy một tòa kiến trúc, chính là cái tháp chuông cổ phía Tây lối ra tàu điện ngầm mà ban nãy chúng ta gặp nhau.”

Anh nhếch môi cười: “Thật sự là không dễ tìm chút nào, anh phải kết bạn với bao nhiêu người, tra cứu không biết bao nhiêu tài liệu, với cả anh bị cháy nắng luôn rồi đây này, bình thường da anh không đen thế đâu.”

Thấy Quý Đồng vẫn im lặng, anh nói tiếp: “Mì tôm chán thật đấy, nhưng anh đói quá, nếu không đã có thể đợi em nấu mì cho anh ăn rồi.”

Anh bật cười: “Không biết vị của nó có giống trong ký ức hay không.”

“Hà… Phong?”

“Ừ.”

Quý Đồng bàng hoàng ngước nhìn anh.

Suốt mười bảy năm qua, cô đã từng tưởng tượng ra cảnh tượng lúc gặp lại hàng nghìn hàng nghìn lần, nhưng khi khoảnh khắc này thực sự đến, cô lại không tài nào giữ được sự bình tĩnh như trong tưởng tượng.

Hiện giờ cô đang rất rối bời, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Thế là, cô quay lưng đi, bước tới hai bước, đối diện với một gốc cây ngô đồng lớn.

Chàng trai đi tới: “Em không khóc đấy chứ?”

Quý Đồng không khóc, cô lén thò tay vào túi xách, lấy thỏi son ra, dùng ngón tay quệt một chút rồi nhanh chóng bôi lên môi, sau đó mím nhẹ môi rồi mới quay mặt lại đối diện với anh: “Không có.”

Chàng trai nhìn đôi môi đỏ mọng của cô, lòng vui như nở hoa: “Bây giờ tên anh là Chu Hồi.”

Quý Đồng nhẩm đọc cái tên này trong lòng: “Chữ Hồi nào cơ?”

Anh nhấc tay cô lên, vẽ hai hình vuông lồng vào nhau lên lòng bàn tay cô.

Quý Đồng bị anh làm cho ngứa ngáy, vội thu tay lại: “Chu Hồi.”

Cô nghi hoặc nhìn anh: “Anh thực sự là Hà Phong sao?”

Chàng trai dán mắt vào đôi môi đang mấp máy của cô, một lần nữa nắm lấy tay cô đi về phía khách sạn: “Chúng ta về trước đã rồi từ từ xác minh thân phận sau.”

Quý Đồng giữ anh dừng lại: “Anh bao nhiêu tuổi rồi?”

Chu Hồi dừng bước, quay đầu nhìn cô: “Quan trọng không?”

“Anh vẫn chưa thành niên phải không?”

Chu Hồi không trả lời: “Anh trông giống chưa thành niên lắm à?”

Quý Đồng lắc đầu: “Nhưng mà…”

Chu Hồi ngắt lời cô: “Anh đi lấy hành lý.”

“Lấy hành lý làm gì?”

“Em không đưa anh về nhà à?”

Quý Đồng cảm thấy hơi đột ngột, nhưng sâu thẳm trong lòng lại cất giấu một sự cuồng nhiệt không thể kiềm chế.

Chu Hồi đưa cô đến khu vực ghế sofa ngoài sảnh: “Vậy em ngồi đây đợi anh, anh xuống ngay.”

“Được.”

Anh nhanh chóng chạy đi, không đợi được thang máy nên chạy luôn thang bộ lên tầng.

Quý Đồng ngơ ngẩn ngồi trên sofa, sống lưng thẳng tắp cừng đờ.

Đến tận bây giờ, cô vẫn chưa thể bình tâm lại được, tâm trạng cực kỳ phức tạp, cứ như đang nằm mơ vậy. Cô nhéo vào đùi mình một cái, trong cơn đau nhức, cô đi vào nhà vệ sinh.

Chất da Quý Đồng rất tốt nên bình thường không phải trang điểm, ngay cả phấn nền hay che khuyết điểm cũng không dùng, trong túi xách cùng lắm chỉ có một thỏi son để giúp khuôn mặt tươi tắn hơn đôi chút. Cô soi gương, tự nhéo mặt mình, may mà những năm qua chăm sóc kỹ nên tình trạng da dẻ vẫn rất ổn.

Hôm nay Quý Đồng mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu đen, bên dưới là chân váy xếp ly dáng xòe sọc đứng đen trắng, chân đi đôi bốt lửng màu đen. Bộ đồ này trông không trẻ trung lắm, biết thế cô đã mặc áo thun trắng và quần jeans rồi. Cô lấy sợi dây chun nhỏ từ trong túi ra, buộc tóc dài thành kiểu đuôi ngựa cao, còn lật trong ngăn nhỏ của túi xách để tìm một đôi khuyên tai đeo vào, rồi lại lấy son ra dặm lại môi.

Phía sau có cô lao công đi ngang qua, Quý Đồng đột nhiên quay lại gọi bà: “Cô ơi.”

Bà ngẩng đầu nhìn cô: “Sao vậy cháu?”

“Cô xem cháu trông bao nhiêu tuổi ạ?”

“Hai mươi ba, hai mươi tư gì đó?”

“Cô đang khách sáo với cháu phải không ạ?”

“Trông cũng tầm tuổi con gái cô thôi, nhìn như vừa mới tốt nghiệp đại học ấy.” Lao công quan sát gương mặt nhỏ nhắn của cô, “Nó mà xinh được bằng một nửa cháu thì cô đã chẳng phải lo sốt vó như thế rồi.”

“Cháu cảm ơn cô.” Quý Đồng bật cười, “Cô quá khen rồi ạ.”

Quý Đồng nhìn mình lần cuối, lại nhét vạt áo vào trong váy rồi vui vẻ bước ra khỏi nhà vệ sinh. Vừa mới rẽ vào hành lang đã thấy ngay Chu Hồi đang vịn vào vali đứng bên tường, dọa cho cô giật mình lùi lại một bước: “Anh đứng đây làm gì?”

“Anh còn tưởng em bị anh dọa chạy mất rồi, hỏi lễ tân mới biết em vào nhà vệ sinh.” Anh để ý cô đã buộc tóc lên, để lộ chiếc cổ thon dài: “Đẹp lắm.”

Quý Đồng bị anh nhìn đến mức vành tai hơi nóng lên, cô tránh anh, lẩm bẩm bước ra ngoài: “Nóng quá, ở đây ngột ngạt thật.”

Khách sạn cách chỗ của cô không xa. Vừa đến cửa chung cư, Quý Đồng nhận được một cuộc điện thoại. Cô nói với Chu Hồi: “Em phải quay lại bệnh viện một chuyến, anh cứ lên trước đi, phòng 2304, mật mã khóa cửa là… 131219.”

“Được.”

Quý Đồng đưa anh đến thang máy rồi quẹt thẻ cho anh. Chu Hồi dùng tay chặn cửa thang lại: “Khi nào em về?”

“Phải phẫu thuật, chắc là sẽ lâu đấy, anh… đừng đợi em.” Cô lùi lại phía sau, “Đi lên đi.”

Chu Hồi buông tay ra, cửa thang máy vừa đóng lại, Quý Đồng đã chạy thục mạng ra ngoài. Ban đêm ít taxi, cô chạy đường tắt thẳng đến bệnh viện, may mà khoảng cách không xa.

Là một vụ tai nạn giao thông, ba người bị thương nặng, phòng cấp cứu thiếu nhân lực, đúng lúc Quý Đồng ở gần nên được gọi đến giúp đỡ.

Chu Hồi chạy theo sau cô, anh để lại hành lý và hoa ở cửa thang máy rồi vội vàng đuổi theo. Vì sợ làm phiền cô làm việc nên anh không dám lên tiếng, thế là đứng đợi trên ghế ở sảnh ngoài phòng phẫu thuật cả đêm.

Giữa chừng có y tá đến hỏi anh: “Anh là người nhà bệnh nhân à?”

Anh đang thiu thiu ngủ, lơ mơ trả lời: “Tôi là người nhà bác sĩ.”

Hơn ba giờ sáng, ca phẫu thuật kết thúc. Quý Đồng vẫn đang mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh lá, vừa bước ra đã thấy người kia đang cuộn tròn trên ghế ngủ thiếp đi.

Cô nhẹ nhàng ngồi xổm xuống trước mặt anh, ngắm nhìn khuôn mặt anh.

Có thể nói là chàng trai ở trước mặt này chẳng có chút ăn nhập gì so với kiếp trước. Thời còn trẻ, tuy Hà Phong cũng được coi là sắc sảo mạnh mẽ, nhưng đuôi mắt hơi dài, mí mắt cũng mỏng. Theo thời gian, đôi mắt sáng như dải ngân hà ấy dần trở nên tĩnh lặng như vực sâu, càng lúc càng thêm thâm trầm. Còn Chu Hồi thì có mí mắt sâu hơn, cả lông mi cũng dày và dài hơn, đường nét không cứng cáp bằng trước đây, thay vào đó là vẻ điển trai nho nhã, mang đến cho người ta cảm giác ấm áp như nắng.

Đồng nghiệp đi ngang qua, ngạc nhiên hỏi một câu: “Ái chà, cậu nhóc đẹp trai ở đâu ra thế này?”

“Suỵt…” Quý Đồng đưa ngón tay lên môi ra hiệu cho cô ấy nhỏ tiếng, rồi quay lại nhìn Chu Hồi.

Anh đã tỉnh dậy, nheo mắt cười nhìn cô: “Mệt không?”

“Không mệt, sao anh lại đến đây?”

“Nhớ em.”

Quý Đồng nén lại niềm vui sướng trong lòng, bình thản nói: “Về thôi.”

Cô vừa định đứng dậy, Chu Hồi đã ấn vào hai vai cô: “Đồng nghiệp em hỏi anh là ai kìa.”

Anh nhướng mày: “Thế anh là ai nào?”

Quý Đồng vặn vai thoát khỏi tay anh: “Anh là đồ trẻ con.”

“Trẻ…” Anh cười rộ lên, lười biếng kéo dài giọng, “Vậy chị ơi, có thể đưa đứa trẻ này về nhà được chưa?”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.