A Chi, A Chi - Uin

Chương 11:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

11. Thằng nhóc điên

Hà Phong xuống núi nhiều ngày chưa về, Tạ Trì không đợi nổi, lại một lần nữa thử trốn khỏi sơn trại.

Lúc nào cổng trại cũng có người canh gác, cả ngày lẫn đêm, đến một con linh cẩu cũng khó lòng mà lọt qua được.

Đêm khuya, Tạ Trì né tránh toán tuần tra, men theo chân tường đi đến phía Bắc trại vốn là nơi hẻo lánh ít người, vừa hay nhìn thấy mấy bao cát chất đống bên tường, độ cao vừa vặn thích hợp để leo qua.

Cô vừa định leo lên, phía sau đã có người lên tiếng: “Làm cái gì đấy?”

May mà người đi tuần tra là người của Hà Phong, không làm gì cô, chỉ đưa cô trở về phòng của Hà Trạm.

Theo như Tạ Trì tìm hiểu, Vân Trại là thế lực đứng đầu trong ba trại, Đại đương gia tên là Hà Trường Huy, chính là cha của Hà Phong. Mẹ của Hà Phong cũng bị bắt lên núi, nghe nói có dung mạo đẹp như tiên giáng trần, khiến Hà Trường Huy say mê đến mụ mị cả người.

Nhưng khi bà bị bắt lên núi, trong bụng đã mang thai được hai tháng, Hà Trường Huy cực kỳ yêu thương bà, dung túng đến mức cho phép bà sinh hạ đứa con của người khác, đó chính là Hà Trạm. Chẳng trách Hà Trạm ở đây không được tôn trọng, phải chịu đủ mọi sự ghẻ lạnh, Hà Trường Huy có thể giữ lại mạng cho anh ta đã là điều hiếm thấy.

Người trong trại không coi Hà Trạm ra gì, cả ăn mặc lẫn đồ dùng thường ngày đều phải dựa vào Hà Phong mà có. Tạ Trì ở đây cũng phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, thỉnh thoảng lại có mấy tên thổ phỉ huýt sáo với cô, thốt ra những lời dâm ô tục tĩu, thành thử ngay cả cửa cô cũng không dám bước ra.

Chiều tối hôm đó, Hà Trạm bị ho ra máu, Lý Sơn lại không có mặt, Tạ Trì không còn cách nào khác, đành phải tự ra ngoài tìm người.

Không ngờ Lý Sơn thì chưa thấy đâu, lại bất ngờ đụng phải Tống Giao của Thanh Trại.

Tống Giao đến để tìm Hà Trường Huy, thấy một cô gái xinh đẹp đi ngang qua. Sau khi hỏi thăm một chút thì biết đây là cô vợ nhỏ vừa được cướp về cho Hà Trạm mấy hôm trước, vẫn chưa thành thân.

Tống Giao ngứa ngáy trong lòng, lại biết thân phận của Hà Trạm nên lúc uống rượu đã trực tiếp mở miệng đòi người với Hà Trường Huy. Tuy Hà Trường Huy đã uống nhiều, nhưng vẫn chưa đến mức mất sạch lý trí, ông ta từ chối Tống Giao, nói đó là người dành cho Hà Trạm. Ai dè Tống Giao tuyên bố dùng mười khẩu súng để đổi, thế là Hà Trường Huy vui vẻ đồng ý ngay.

Rượu còn chưa uống xong, Tống Giao đã vội vã chạy đến phòng Hà Trạm. Nói là đòi người, thực chất là đến cướp, vừa thấy Tạ Trì, hai gã tay sai đã tóm lấy cô lôi tuột ra ngoài.

Hà Trạm nửa nằm trên giường, vừa mới uống thuốc xong. Cơn ho vừa dịu đi, nay lại lo lắng đến mức ho dữ dội, nói không thành câu: “Thả… thả ra…”

Tống Giao nhìn bộ dạng nửa sống nửa chết của anh ta thì mỉa mai cười nói: “Ngươi đợi bệnh tình khá hơn rồi bảo Đại đương gia tìm cho đứa khác, còn đứa này ta mang đi trước đây.”

Hà Trạm ngã nhào xuống đất. Lý Sơn tiễn nhóm Tống Giao ra ngoài, lúc quay lại mới dìu anh ta lên giường: “Ngài cứ từ từ thôi, ngã hỏng ra đấy thì Tam gia sẽ lột da tôi mất.”

“Ngươi mau đi ngăn lại… ngăn lại…” Hà Trạm nói được nửa chừng thì lại bắt đầu ho.

Lý Sơn kéo chăn đắp lên người anh ta: “Tôi nào có to gan như vậy.”

Hà Trạm thân ốc còn không mang nổi mình ốc, nói gì đến chuyện bảo vệ được cô, người khác lại càng không muốn can thiệp vào.

Tên Tống Giao này nhìn qua đã biết không phải hạng người tốt lành gì, trên mặt có hai vết sẹo đáng sợ, đầu hói răng vàng, chân ngắn cũn cỡn, cổ có một khúc, dáng vẻ trông như một con cóc biết đi bằng hai chân, đã vậy còn đáng tuổi cha cô.

Tạ Trì càng vùng vẫy, hai tên đang lôi cô đi càng siết chặt tay hơn.

Cô tuyệt vọng rồi.

Đột nhiên, những kẻ đang lôi kéo bất chợt đứng sững lại.

“Thiếu đương gia.”

“Thiếu đương gia.”

Hà Phong! Là Hà Phong!

Tống Giao tỏ ra rất khách sáo với Hà Phong: “Tiểu Phong à, xuống núi mới về đó sao?”

“Phải.”

“Mấy ngày không gặp, không thấy cậu sang chỗ ta chơi.”

“Hôm khác tôi sẽ sang.” Hà Phong nói với tùy tùng phía sau, “Thanh Dương Tử, mang rượu biếu Tống thúc, để chú ấy mang về nếm thử.”

Thanh Dương Tử đưa rượu tới, tay sai của Tống Giao liền đón lấy.

“Rượu ngon, đứng cách xa thế mà đã ngửi thấy mùi thơm rồi.” Tống Giao cười hớn hở, “Ngày nào con bé Thanh Đào cũng nhắc đến cậu cả, ngày mai ta sẽ bày tiệc đợi cậu.”

“Được.”

“Hà Phong.” Tạ Trì thấy Hà Phong trò chuyện vui vẻ với gã, liền gọi hắn hai tiếng, “Hà Phong…”

Hà Phong nhìn về phía Tạ Trì đang bị hai tên tay sai đè chặt: “Tống thúc đang làm gì thế này?”

“Thì cha cậu tặng ta một con nhỏ, mẹ kiếp, nó cũng khỏe thật đấy, để xem về đến nơi rồi ta trị nó thế nào.”

“Đây không phải là người của anh tôi à?”

“Anh cậu không cần nữa, tặng cho ta rồi.”

“Thế à.” Hà Phong mỉm cười, “Vậy Tống thúc đi thong thả.”

Tạ Trì: “…”

“Ngày mai nhớ sang uống rượu đấy.”

“Được.”

Thế là bọn họ lôi cô đi ngang qua trước mặt Hà Phong.

Tạ Trì không bỏ cuộc, dồn hết sức bình sinh để vùng ra, nhào tới ôm chặt lấy chân hắn.

Hà Phong thoáng ngẩn người, không ngờ cô lại làm thế: “Tống thúc, xem ra có người không muốn đi với chú rồi.”

“Muốn hay không thì cũng phải đi với ta.” Tống Giao hất tay, ra hiệu cho tay sai lôi cô ra.

Tạ Trì ngước lên nhìn hắn cầu cứu: “Cứu tôi với.”

Một trong hai tên tay sai của Tống Giao tiến lại kéo cô ra, Tạ Trì cứ ôm khư khư lấy chân hắn, kéo qua kéo lại một lúc khiến Hà Phong phát cáu. Vóc dáng hắn cao lớn, cúi xuống nhìn tên tay sai đó, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến người ta khiếp sợ: “Mày định nhổ luôn cái chân của tao ra đấy à?”

Tên đó lập tức buông tay, lùi lại, không dám ngẩng đầu lên.

Thanh Dương Tử đứng sau lưng Hà Phong cố nhịn cười.

Tống Giao chỉ vào Tạ Trì: “Mày đừng có làm ông nổi giận, mau buông tay ra, không thì về nhà đừng trách sao ông ác.”

Sao Tạ Trì có thể buông tay được? Ngay bây giờ, cái chân này chính là hy vọng duy nhất của cô.

Tống Giao tức giận rút súng ra, Hà Phong liền ấn tay gã xuống: “Tống thúc đừng nóng.”

“Cậu đừng quản.” Tống Giao gạt tay hắn ra, dùng súng gí vào sau đầu Tạ Trì, “Mày có buông tay không thì bảo?”

Tạ Trì càng siết chặt hơn.

Hà Phong đột nhiên cảm thấy ống quần có chút ẩm ướt, cô đang khóc sao?

“Buông tay!”

Tống Giao gầm lên, vừa định bóp cò, bàn tay của Hà Phong đã nhanh như chớp phủ lên đầu Tạ Trì, chắn ngang họng súng của gã: “Súng không dùng để bắn phụ nữ, nể mặt tôi, chú tha cho cô ấy đi.”

“Người ta đã nhắm trúng, một là đi theo, hai là chết.”

“Cô ấy không chịu buông tay.” Tuy Hà Phong đang cười, nhưng giọng điệu lại cực kỳ nghiêm túc, “Hay là Tống thúc đưa tôi về luôn một thể đi cho vui.”

“Tiểu Phong, cậu làm thế này là mất vui rồi đấy, gì chứ, chẳng lẽ cậu cũng nhìn trúng con nhỏ này rồi hả?”

“Vậy chú có chịu nhường không?”

Gương mặt Tống Giao tái mét.

Gã biết Hà Phong không muốn thả người, vừa không dám đắc tội với thằng nhóc ngông cuồng này, lại vừa không muốn giằng co làm mất mặt trước đám anh em, cuối cùng chỉ đành hậm hực thu súng lại: “Bỏ đi, chỉ là một con đàn bà thôi mà.”

Gã cười gượng, vỗ vai Hà Phong: “Ta đi đây, cảm ơn rượu của cậu nhé.”

“Tống thúc đi thong thả.”

Tống Giao dẫn đám tay sai đi mất.

Hà Phong thở hắt ra một cái: “Còn không mau buông ra?”

Tạ Trì không cử động.

“Điếc à?” Hà Phong búng tai cô một cái, “Còn không buông là tôi chặt tay đấy.”

Lúc này Tạ Trì mới buông tay.

Hà Phong nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô: “Quần tôi bị cô làm bẩn rồi, tính sao đây?”

Tạ Trì nhìn vệt nước trên vải, dùng tay áo lau lau.

“Càng lau càng bẩn.” Hà Phong chắp tay sau lưng, lùi lại một bước, quay sang nói với Thanh Dương Tử, “Cậu đưa cô ấy về chỗ anh tôi đi.”

“Vâng.”

Hà Phong đi về phía nhà chính, Tạ Trì vội vàng đứng dậy đuổi theo.

Hà Phong quay đầu, Tạ Trì cũng dừng lại.

“Chạy theo tôi làm gì?”

Tạ Trì tiến lên hai bước: “Anh có thể bảo vệ tôi được không?”

“Cô cầu xin tôi đi.”

“Cầu xin anh.”

“Cầu xin cũng vô dụng thôi.” Hà Phong cười khẩy một tiếng, rảo bước đi thẳng, “Còn theo nữa là tôi đánh gãy chân đấy.”

“…”

Thanh Dương Tử đi đến bên cạnh cô: “Đi thôi.”

Tạ Trì đành phải theo hắn về lại chỗ Hà Trạm.

Buổi tối, Lý Sơn mang đến hai bát mì, trước khi mang đến còn không quên ăn sạch chỗ thịt phía trên. Gã đặt bữa tối xuống rồi đi ra ngoài ngay, chẳng thèm để ý xem Hà Trạm có ăn nổi hay không.

Tạ Trì không bế nổi Hà Trạm, đành phải chuyển bàn ghế đến sát giường anh ta, cùng anh ta dùng bữa.

Đang ăn, bên ngoài đột nhiên vang lên mấy tiếng súng liên tiếp.

“Sao lại có tiếng súng? Có người đánh lên núi à?”

“Chắc là Tiểu Phong, nó thường xuyên đi săn đêm.”

“Săn đêm? Tại sao lại phải săn vào ban đêm?”

“Nó nói là để luyện nhãn lực ban đêm và kỹ năng bắn súng.” Gương mặt tái nhợt của Hà Trạm lộ ra một thoáng mỉm cười, “Tiểu Phong là một tay súng thần sầu đấy.”

“Ồ.”

“Ăn xong thì nghỉ ngơi sớm đi, đừng chạy loạn. Bên trong không an toàn, bên ngoài càng nguy hiểm hơn.”

Tạ Trì hiểu ý tứ trong lời của anh ta, gật đầu.

Sau khi Hà Trạm ngủ thiếp đi, Tạ Trì ngồi ngoài cửa. Cô nhớ lại chuyện xảy ra ban ngày, không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.

Cô không thể tiếp tục ở lại đây được nữa, dù có phải mạo hiểm mò mẫm trong đêm tối mà lăn xuống vách núi, mắc bẫy, hay gặp thú dữ thì cũng còn tốt hơn là ở lại đây.

Biết đâu cô may mắn không chết thì sao?

Hơn nửa giờ sau, Tạ Trì lén lút lẻn đến nơi cô đã tới hôm qua, nhân lúc xung quanh không có người, bèn cất bước chạy thật nhanh tới, leo lên bao cát rồi nhảy qua tường.

Tạ Trì nhanh chóng lẩn vào rừng rậm, cây cối rậm rạp che khuất ánh sao, chỉ có thể thấy rõ cảnh vật trong vòng một mét đổ lại. Cô từ từ dò dẫm phía trước, trên đường bị ngã mấy lần, thậm chí đi quanh quẩn một hồi cuối cùng lại mất phương hướng.

Bóng đen của núi rừng đè nặng trong tầm mắt, khiến cô không thể phân biệt nổi đâu là đường, đâu là vách đá, bây giờ muốn quay lại cũng không biết phải đi đường nào.

Nếu đợi đến lúc trời sáng, thổ phỉ kéo ra hết thì cô lại bị bắt về mất.

Tạ Trì cắm đầu lao về phía trước, đành phó mặc tất cả cho số phận.

Đột nhiên, trên đầu vang lên tiếng gọi:

“Này.”

Tạ Trì giật thót, nhìn quanh nhìn quất bốn phía, không thấy ai.

“Ở đây này.”

Giọng nói phát ra từ bên trên, Tạ Trì ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng đen đang vắt vẻo trên cây.

Hà Phong ngồi trên cành cây, xoay xoay khẩu súng trong tay: “Tranh thủ đêm hôm khuya khoắt mà chạy trốn đấy à?”

Tạ Trì vừa nhìn thấy hắn, lập tức thay đổi chiến thuật.

Hôm nay nếu không có Hà Phong, tám chín phần là cô đã bị lão rùa già kia gặm đến xương cũng chẳng còn rồi.

Thực tế chứng minh, nước mắt vẫn còn rất hữu dụng.

Có lẽ cô có thể tranh thủ lấy lòng hắn một chút.

Thế là Tạ Trì cố ý giả ngốc: “Anh ở trên cây làm gì thế?”

“Nhìn cô chứ sao.” Hà Phong thu súng lại, “Để xem cô rơi vào cái hố của tôi như thế nào.”

Tạ Trì không dám cử động nữa.

Hà Phong bẻ một khúc cành cây ném về phía cô: “Xung quanh cô có ba cái bẫy, tôi vừa mới làm xong đấy.”

Xem cái vẻ đắc ý của hắn kìa.

Tạ Trì giả vờ tỏ vẻ quan tâm: “Anh cẩn thận một chút, đừng để ngã xuống, cao thế này cơ mà.”

“Cô mới phải cẩn thận đấy.” Hắn lại bẻ thêm một khúc nữa, ném về phía sau chếch về bên trái của cô: “Rắn kìa.”

Tạ Trì nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy một con rắn.

Nhưng từ nhỏ cô đã lớn lên trong núi, còn lạ gì mấy con vật này nữa.

Tạ Trì cố ý hét lên một tiếng, lùi lại hai bước. Hà Phong từ trên cây nhảy xuống, tóm lấy con rắn, cầm trong tay nghịch ngợm: “Cô nói xem, sợ đến thế này rồi mà đêm hôm còn chạy lung tung, bộ không sợ giẫm phải ổ rắn à?”

Tạ Trì lại lùi lại thêm một bước.

Hà Phong giơ con rắn lên lắc qua lắc lại, cố ý dọa cô: “Sợ cái gì, đáng yêu thế này cơ mà.”

“Anh đừng có qua đây.” Tạ Trì trốn sau thân cây.

Hà Phong thấy bộ dạng hoảng hốt của cô, trong lòng cảm thấy cực kỳ sảng khoái: “Đây là địa bàn của tôi, tôi thích đi đâu thì đi.”

Tạ Trì đột nhiên ngồi thụp xuống, ôm đầu khóc nức nở.

Hà Phong mỉm cười nhìn cô: “Khóc rồi à?”

Tạ Trì không thèm để ý đến hắn.

“Còn khóc nữa là tôi nhét nó vào trong áo cô đấy.”

Tạ Trì càng khóc to hơn.

Hà Phong giấu tay ra sau lưng: “Vứt rồi, vứt rồi.”

Lúc này Tạ Trì mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn đầy vẻ đáng thương, giọng nói vừa mềm vừa ngọt: “Anh tránh xa tôi ra chút đi.”

Hà Phong bất đắc dĩ xua tay: “Được thôi, tôi đi đây, cô cứ tự nhiên.”

Tạ Trì vội vàng đứng dậy gọi hắn lại: “Đợi đã.”

Hà Phong quay đầu: “Lại làm sao nữa?”

“Tôi không dám đi một mình.”

“Thế sao lại dám tới đây một mình?”

“Tôi không biết là có rắn.” Cô bĩu môi, rũ mắt xuống, vẻ mặt đầy ủy khuất, “Lại còn tối thế này nữa, tôi sợ.”

“Cái gì đây, còn muốn tôi hộ tống cô xuống núi chắc?”

Tạ Trì không hé răng.

Hà Phong nhếch môi: “Cô cũng đâu phải người của tôi, tôi không quyết định được đâu, đưa cô xuống núi rồi, lỡ như anh cả nổi khùng với tôi thì tính sao?”

“Tôi không phải người của anh ấy.” Tạ Trì vội vàng giải thích, “Anh ấy có bảo anh đưa tôi xuống núi mà.”

Hà Phong không thèm để ý đến cô, xoay người bỏ đi.

“Anh đi đâu thế?”

“Về ngủ.” Hà Phong đi được vài bước lại quay đầu nhìn cô, “Đường núi ban đêm rất nguy hiểm, nếu không muốn chết thì tốt nhất là ngoan ngoãn quay về đi.”

Tạ Trì lặng lẽ đi theo sau.

Bước chân Hà Phong không nhanh, giống như cố tình đợi cô.

Tạ Trì thầm nghĩ trong lòng, thằng nhóc này cũng dễ mắc bẫy đấy chứ.

Chẳng trách Cửu muội hễ phạm lỗi là khóc, cứ khóc là cha không phạt nữa, trái lại còn mủi lòng dỗ dành con bé.

Hóa ra nước mắt lại hữu dụng đến thế.

Lúc sắp về đến sơn trại, ánh sáng đã rọi sáng cánh rừng. Tạ Trì nhìn bóng lưng hắn, cố ý giẫm mạnh để trẹo chân một cái, đau đến mức kêu lên thành tiếng.

Hà Phong quay đầu nhìn cô.

Tạ Trì dùng tay chống xuống đất định đứng dậy, nhưng mới đứng lên được một nửa đã đau đến mức ngã ngồi xuống.

Hắn hỏi: “Trẹo chân rồi à?”

“Ừ, đau quá.”

“Đau chết đi cho xong.”

“…”

Hà Phong bỏ đi thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại.

Tạ Trì tập tễnh đi theo sau, cú vừa rồi là cô ngã thật, không ngờ cái tên Hà Phong này lại chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì, loáng một cái bóng dáng đã biến mất tiêu.

Cô quay về đường cũ, định từ bức tường phía Bắc trại leo trở vào, nhưng chân đau quá, lên xuống ba lần đều không thành công, ngược lại mồ hôi còn vã ra đầy trán.

Tạ Trì không còn sức nữa, định nghỉ ngơi một lát. Một tay cô vịn tường, tay kia bóp chân, đột nhiên cảm thấy một vật lạnh lẽo rơi xuống cổ, nhìn lại thì thấy đó là một con rắn hoa.

Cô không hề hoảng hốt, thong thả đứng thẳng người dậy.

“Cô không sợ à?”

Nghe thấy tiếng động, cô nhìn lên, thấy Hà Phong đang tươi cười ngồi trên tường.

Tạ Trì nhìn vẻ mặt đáng ăn đòn của hắn, đột nhiên lửa giận bốc lên. Cô không nhịn được, lập tức giật phắt con rắn trên vai quất thẳng vào mặt hắn.

Chà.

Hà Phong bị cô quất đến mức lệch cả mặt, máu mũi chảy ròng ròng.

Hắn tùy ý lau vết máu, quay lại nhìn cô chằm chằm, thong thả rút súng ra chỉ vào cô.

Tạ Trì cũng không hề sợ hãi, vứt con rắn đi, thản nhiên nhìn hắn: “Anh bắn chết tôi đi, dù sao ở cái ổ thổ phỉ này sống cũng không bằng chết. Thay vì bị các người chơi đùa, chi bằng chết đi cho sạch sẽ.”

Hà Phong nghiêng đầu một cái, thu súng lại: “Nếu cô là đàn ông, chắc chắn đầu cô đã nở hoa rồi.”

Tạ Trì xoay người, lại tập tễnh đi về phía rừng cây.

“Đi đâu đấy?”

“Đi cho sói ăn.”

Hà Phong nhảy xuống tường, bước hai bước đã đuổi kịp cô, trực tiếp vác cô lên vai.

Tạ Trì đấm thình thịch vào lưng hắn: “Buông ra!”

Hà Phong đánh vào mông cô một cái thật mạnh: “Còn đánh nữa là tôi chặt tay cô đấy.”

Hai tay Tạ Trì nắm chặt thành quyền, càng dùng sức đấm hắn hơn.

Hà Phong nhẹ nhàng quăng cô sang phía bên kia tường. Tạ Trì ngã lên bao cát, cảm thấy lưng mình như sắp gãy đến nơi.

Hà Phong nhảy vọt qua, ngồi xổm trên đất nhìn cô: “Thoải mái không?”

Tạ Trì giơ tay định đánh, Hà Phong đã nắm lấy cổ tay cô: “Với cái tốc độ này, có cho cô mười cái tay thì cũng không chạm được vào tôi đâu.”

Sức lực của hắn quá lớn, Tạ Trì không thể thoát ra được.

“Giả vờ lâu như vậy, cuối cùng cũng lộ mặt thật rồi.”

Tạ Trì dùng chân đá hắn, Hà Phong lại nắm lấy bắp chân cô.

“Cô biết mình trông giống cái gì không?” Hắn cười rộ lên, “Giống một con hươu nhỏ tự cho mình là thông minh.”

“Bớt nói nhảm đi.”

Hà Phong buông cô ra, phủi phủi tay: “Cái tính nết này của cô, tôi rất thích.”

Tạ Trì xoa xoa cổ tay, thấy nửa khuôn mặt hắn dính đầy máu mũi đã khô, đột nhiên có chút buồn cười.

“Cô đã ngủ với anh tôi chưa?”

Tạ Trì không trả lời.

“Tôi đang hỏi cô đấy.”

“Liên quan gì đến anh?”

“Đừng nói nhảm, ngủ hay chưa?”

“Hỏi cái đó làm gì?”

“Tôi nhìn trúng cô rồi.” Hắn nhìn chằm chằm vào Tạ Trì, trong mắt phản chiếu ánh lửa trại lấp lánh ở phía bên kia, không biết là nói đùa hay đang nghiêm túc: “Nếu chưa ngủ thì tôi sẽ lấy cô. Ngủ rồi, tôi sẽ thịt cô.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.