A Chi, A Chi - Uin

Chương 114: Ngoại truyện phúc lợi – Chiếc nhẫn cổ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Quý Đồng uể oải ra khỏi nhà.

Hôm qua Cam Đình hẹn cô đi chơi, nhưng đêm qua cô bị mất ngủ. Sáng nay trong khu tập thể lại có người mất, tiếng kèn với tiếng nhạc tang mở suốt đêm làm cô nhức hết cả đầu.

Học sinh cấp ba chẳng dư dả gì, hai người đi ăn lẩu băng chuyền tự chọn trong một tiệm nhỏ ở ven đường, sau đó dạo quanh mấy cửa hàng phụ kiện, đến chiều thì lại tạt qua chợ hoa gần đó.

Cam Đình thích hoa cỏ, chậu cảnh trên ban công nhà cô ấy đã xếp dày đặc từ đông sang tây. Lần này cô ấy không mua cây, nhưng lại mua một chậu hoa nhỏ có hình dáng kỳ lạ.

Phía đông chợ hoa có con phố tên là Văn Miếu, ở đó có rất nhiều cửa hàng nhỏ lẻ, có chỗ bán sách cũ, đá điêu khắc gỗ, cũng có chỗ bán cá, rùa và thú cưng.

Cam Đình muốn mua một chuỗi vòng tay đá obsidian tặng cho bạn trai là Triệu Thân. Cô ấy nhìn trúng một chuỗi, bèn tì người lên tủ kính để nhìn thật kỹ sắc xanh trong từng hạt đá.

Đây là một cửa hàng bán chuỗi vòng, để gây chú ý, chủ quán còn bày một cái sạp nhỏ ngay trước cửa, trên đó để cả đá thật lẫn mấy món đồ nhựa giả giá vài đồng.

Ngay sát vách là một tiệm bán đồ cũ, cũng bắc một tấm ván làm bàn ngay trước cửa, bên trên bày la liệt đủ thứ đồ cũ kỳ quái.

Quý Đồng nhìn thấy mấy quyển sách cũ từ xa, bèn tiến lại gần xem thử.

Đợi đến khi Cam Đình trả tiền xong ra tìm, Quý Đồng đang cầm một chiếc nhẫn bạch kim không còn nguyên vẹn, ngắm nghía đến xuất thần.

Trông nó rất cũ, ổ nhẫn trống rỗng, thứ vốn được khảm bên trên đã biến mất. Do lâu ngày không được bảo quản hay lau chùi nên các kẽ nhẫn đen kịt lại, trông không được sạch sẽ cho lắm.

Đáng lẽ đó là một chiếc nhẫn kim cương, không biết nó đã trải qua những gì mà trở nên tàn tạ như thế này.

Cam Đình ngồi xổm xuống cạnh cô: “Xem gì thế?”

Quý Đồng hoàn hồn, hỏi cô ấy: “Đẹp không?”

Cam Đình vốn thẳng tính, có gì nói nấy, mặt mày có vẻ chê bai: “Gì vậy, cũ quá rồi, chẳng đẹp tí nào.”

Cô ấy tiện tay cầm một chiếc nhẫn bạc chạm hoa lên, huých nhẹ vào tay Quý Đồng rồi đưa cho cô xem: “Cái này mới đẹp nè.”

Nhưng Quý Đồng chỉ thích chiếc nhẫn đang cầm trong tay, cô đã nhìn trúng nó ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trong tiệm có một người phụ nữ trung niên đang xem phim cắn hạt dưa, thỉnh thoảng lại bật cười. Bà chẳng buồn để ý đến hai cô nhóc mặc đồng phục đứng ngoài kia, kiểu học sinh này bà gặp nhiều rồi, đa số chỉ xem chứ chẳng bao giờ mua thật.

Quý Đồng cất tiếng hỏi vọng vào trong: “Bà chủ.”

Người phụ nữ liếc mắt ra ngoài: “Nghe đây.”

Quý Đồng giơ chiếc nhẫn trong tay lên hỏi: “Cái này bán thế nào ạ?”

Người phụ nữ để túi hạt dưa xuống, thong thả bước ra, liếc nhìn món đồ trong tay cô rồi đáp: “Cái đó hả? Một nghìn tệ (*).”

(*) Khoảng 3,5 triệu VNĐ.

Cam Đình giật mình kêu lên: “Một nghìn á, bà ăn cướp à! Cái nhẫn bé tí này mà một nghìn? Lại còn bị hỏng nữa.”

Người phụ nữ bắt đầu tung hỏa mù: “Đây là đồ cổ chính hiệu, để ở chỗ tôi hơn mười năm rồi.”

“Hơn mười năm mà vẫn chưa bán được.” Cam Đình làu bàu, cầm lấy chiếc nhẫn từ tay Quý Đồng lên nhìn kỹ, đúng là có vẻ rất lâu đời, vòng nhẫn đã xỉn màu rồi, chẳng còn lấp lánh chút nào: “Cái này làm bằng chất liệu gì vậy? Sao nhiều vết xước thế?”

Có vẻ như người phụ nữ cũng chẳng hiểu rõ, nhưng vì nó được đặt chung với một đống đồ bạc nên chắc cũng là bạc, bèn đáp: “Bằng bạc.”

“Thế thì càng không thể đắt như vậy, bà còn vứt nó ở sạp ngoài vỉa hè mà.”

Người phụ nữ xua tay: “Thôi được rồi, mấy đứa vẫn còn là học sinh, tôi bớt cho một ít, tám trăm.”

Cam Đình không nói thêm, đặt chiếc nhẫn xuống, kéo Quý Đồng đi thẳng: “Cắt cổ quá, không mua không mua.”

Người phụ nữ hét với theo phía sau: “Thấp nhất là sáu trăm nhé, thấp hơn nữa thì đừng hòng. Đây là đồ từ mấy chục năm trước, thời Dân quốc lận, là cổ vật hẳn hoi đấy!”

Đi đến ngã rẽ, Quý Đồng dừng bước: “Đợi đã.”

Cam Đình quay đầu nhìn cô: “Cậu thích thật à?”

“Ừ, mình không mang đủ tiền, cậu có thể cho mình mượn trước không?”

“Đồng Đồng, cái thứ đó không đáng đâu, cũ như thế kia mà.”

“Nhưng mình thích nó.”

Cam Đình bất lực, bèn móc túi lấy ra toàn bộ tiền giấy và tiền xu mình mang theo: “Mình chỉ mang theo hai trăm, mua vòng tay với uống nước xong thì chỉ còn bấy nhiêu đây thôi.”

Quý Đồng đếm lại tiền của mình, chỉ có hai trăm sáu mươi tệ.

Cam Đình lại nói: “Cậu muốn sưu tầm thì chọn cái nào đẹp đẹp ấy, cái đó để lâu thế không ai mua, mình thấy trong kẽ nhẫn toàn vết bẩn thôi. Nếu thật sự đáng tiền thì sao người ta lại bày bừa bãi ngoài sạp chứ? Đi thôi, mình đưa cậu đi dạo chỗ khác.”

Quý Đồng ngoái lại nhìn một cái, chỉ đành từ bỏ: “Được rồi.”

Dạo chơi cả buổi chiều, Quý Đồng vẫn không mua gì. Cô mời Cam Đình ăn một bát mì thịt bò rồi hai người ai về nhà nấy. Vận khí của họ khá tốt, vừa về đến nhà thì bên ngoài bắt đầu đổ mưa.

Quý Đồng ngồi bên bàn làm bài, nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, cô lại nhớ đến chiếc nhẫn cổ kia.

Cô nhìn chằm chằm vào những con số trên tờ đề thi mà thẫn thờ, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh phần bị khuyết mất trên chiếc nhẫn đó.

Lòng cô bỗng trống trải đến lạ thường. Trong phòng bí bách, Quý Đồng chỉ đành đứng dậy đẩy nhẹ cửa sổ ra một khe nhỏ để gió lùa vào. Cô nhìn cơn mưa dày đặc như mạng nhện ngoài cửa, nhìn đến ngẩn người, mãi cho đến khi chiếc đồng hồ báo thức trước mặt kêu lên một tiếng.

Quý Đồng nhìn kim đồng hồ, đã sáu giờ đúng, không biết cửa hàng kia đóng cửa chưa. Cô bê con lợn tiết kiệm tới, móc ra mấy tờ tiền giấy, nhân lúc trời chưa tối hẳn thì cầm ô chạy thẳng ra ngoài.

Bà nội nghe thấy tiếng động, đứng đằng sau hỏi với theo: “Mưa to thế này mà còn đi đâu đấy?”

“Con về ngay ạ.”

Quý Đồng bắt xe buýt đến chợ đồ cổ thêm một lần nữa. Vì trời mưa nên các sạp hàng bên ngoài đều đã được dọn vào trong.

Cô tìm thấy cửa hàng đó, thu ô lại, giũ sạch nước rồi dựng bên cửa. Người phụ nữ vẫn nhớ cô, cười hỏi: “Vẫn muốn lấy cái nhẫn đó à?”

“Vâng.”

Bà tiện tay chỉ: “Trong cái hộp kia kìa, tự tìm đi.”

Nó nằm lẫn với rất nhiều nhẫn và mặt dây chuyền cũ khác, vì có khiếm khuyết nên trông nó nổi bật cực kỳ, Quý Đồng liếc mắt đã thấy ngay.

Cô nâng niu cầm nó lên: “Bà chủ, bớt thêm chút nữa được không ạ?”

Người phụ nữ biết cô thích nên cố tình nâng giá: “Không được đâu, lúc nãy tôi vừa xem kỹ lại rồi, đó là bạch kim đấy. Đồ ở thời này ít nhất cũng phải một nghìn năm trăm tệ, thấy cháu thật lòng thích, coi như là có duyên, thôi thì cứ đưa tám trăm rồi cầm đi đi. Tuy đã bị mài mòn nghiêm trọng, nhưng đồ cổ chính là hơn đồ thường ở chỗ đó đó, có đúng không cô bé?”

Quý Đồng đứng thẳng dậy, kiên quyết đến cùng: “Năm trăm, bán thì cháu lấy, không bán thì coi như cháu đi phí công một chuyến rồi.”

“Thế thì không được, không được đâu.” Người phụ nữ xua tay liên tục.

“Vậy thì thôi ạ.” Quý Đồng đặt chiếc nhẫn xuống, xoay người cầm ô bước ra ngoài.

Một bước, hai bước, ba bước… Cô đang đợi người phụ nữ kia gọi mình lại.

Một chiếc nhẫn hỏng mãi không bán được, cái giá này là quá hợp lý rồi.

Bốn bước, năm bước… vẫn chưa gọi.

Quý Đồng vừa định quay lại thì người phụ nữ đã hét lớn một tiếng: “Cô bé, cầm lấy đi!”

Cô vui mừng quay trở lại.

Người phụ nữ cũng vui vẻ: “Thấy cháu xinh đẹp nên tôi bán lỗ cho đấy. Mưa gió thế này, chạy qua đây cũng không dễ dàng gì. Nếu đã gặp được nó, lại còn vừa mắt như thế thì đều là định mệnh cả, biết đâu kiếp trước cháu có duyên với nó đấy.”

Quý Đồng nói lời cảm ơn. Cô không yêu cầu bà chủ gói lại, chỉ trả tiền xong rồi rời đi.

Bên ngoài trời tối đen như mực, hạt mưa dày đặc rơi xuống, che khuất tầm nhìn vốn đã chẳng có bao nhiêu. Cô rẽ trái quẹo phải, cuối cùng lại bị lạc trong những con hẻm nhỏ. Con phố này vương vít mùi hương khói đậm đặc, ngay cả mưa bão cũng không át đi được, chắc là gần đây có chùa chiền hay miếu mạo gì đó.

Quý Đồng đi về phía có ánh sáng, không ngờ lại rẽ phải đường cụt. Cô vội vàng quay lại, vừa xoay người thì một cửa hàng quần áo nhỏ phía đối diện đã lọt vào tầm mắt cô. Ma nơ canh nữ đứng sau vách kính làm cô giật bắn mình, thoạt nhìn cứ tưởng là ma.

Đó là một tiệm sườn xám.

Như bị ma xui quỷ khiến, Quý Đồng tiến lại gần, nhìn những bộ sườn xám treo trong tiệm, trong đầu bỗng lóe lên hình ảnh một cô gái cầm kéo, ngọt ngào gọi một tiếng: “Bà chủ”.

Một luồng gió lạnh lướt qua sau lưng, Quý Đồng rùng mình, không dám nán lại nữa, tiếp tục tìm đường rời đi.

Vừa về đến nhà, giày và gấu quần Quý Đồng đã ướt sũng. Cô thay quần áo xong liền cầm chiếc nhẫn ra dưới đèn bàn xem thử.

Cô tìm một miếng vải mềm lau sạch, lại cậy hết những vết bẩn bên trong ổ nhẫn ra. Sau một hồi hì hục, trông nó đã khá khẩm hơn phần nào. Quý Đồng đeo nó vào ngón út thì quá rộng, đeo vào ngón trỏ và ngón giữa lại hơi chật, chỉ có ngón áp út là vừa khít.

Cô giơ tay lên lật qua lật lại ngắm nghía, không hiểu sao lại yêu thích chiếc nhẫn khiếm khuyết, chẳng mấy xinh đẹp này đến thế.

Có lẽ thật sự là duyên phận chăng, Quý Đồng nghĩ.

“Đồng Đồng, ra ăn hoa quả này.” Chu Hâm gõ cửa, Quý Đồng vội vàng tháo nhẫn ra giấu dưới quyển vở nháp, lật qua một trang để che lại rồi mới đứng dậy đi ra ngoài.

Cửa sổ của cô vẫn để hé một khe nhỏ, gió đột ngột đổi hướng, thổi vù vù vào trong, làm trang giấy lật sang.

Chiếc nhẫn lộ ra, dưới ánh đèn bàn, toàn thân nó tỏa ra một luồng ánh kim cổ xưa mộc mạc.

Nó cứ thế lặng lẽ nằm trên trang vở, tựa như một cơn gió vừa chợt lặng đi.

Đêm khuya, Quý Đồng lại ngủ thiếp đi trên tờ đề thi.

Trán cô lấm tấm một lớp mồ hôi mịn, vạt áo mỏng sau lưng cũng đã ướt đẫm. Bên ngoài có tiếng sấm nổ tung, Quý Đồng giật mình tỉnh giấc, tay chân tê dại vì ngủ sai tư thế. Cô vẩy vẩy tay, nắm chặt vài cái để khôi phục cảm giác.

Cô vừa mơ một giấc mơ, hình như là một khu rừng đen kịt, tối đến nỗi không thể nhìn rõ xung quanh, mò mẫm trong đám cỏ cao hồi lâu mà mãi vẫn không ra được.

Đã mười một giờ rưỡi đêm.

Quý Đồng dụi mắt, cảm thấy đầu óc nặng nề, định nằm xuống chợp mắt thêm lát nữa nhưng lại vô tình nhìn thấy chiếc nhẫn cũ đã bị cánh tay mình đẩy ra sát mép bàn.

Cô cầm nó lên xoay đi xoay lại một vòng, lại rút một tờ khăn giấy ra, cẩn thận gói lại rồi đặt nó vào sâu trong ngăn kéo. Sau đó, cô đi rót một cốc nước uống rồi leo lên giường nghỉ ngơi.

Hơn ba giờ sáng, Quý Đồng lại đột ngột tỉnh giấc.

Cô lại mơ, mơ thấy mình đang cưỡi ngựa lao về phía vực thẳm.

Phía sau có ai đó gọi cô: “A Chi.”

Ngay lúc sắp lao xuống, cô tỉnh lại.

Đêm khuya thanh vắng, Quý Đồng có thể nghe rõ tiếng th* d*c ngắn ngủi của chính mình. Cô nhìn chiếc đèn ngủ nhỏ cắm trên tường cách đó không xa, trong lòng hoảng loạn vô cùng.

Nửa đêm về sáng, cô cứ trằn trọc thao thức mãi, không sao ngủ lại được nữa.

Trong tâm trí cứ lặp đi lặp lại giọng nói ấy.

A Chi.

A Chi.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.