16. Đưa súng cho cô
Chiếc xe lăn Hà Phong làm rất dễ dùng, có nó, Tạ Trì đi lại tự do hơn nhiều. Giờ đây cô đã được công nhận là người của Thiếu đương gia, bất kể là nam nữ già trẻ trong trại đều đối xử với cô rất khách khí.
Sơn trại này không giống với ổ thổ phỉ trong tưởng tượng của Tạ Trì trước kia, ở đây không hẳn toàn là những tên cướp hung tợn, mà còn có rất nhiều người dân thường sinh sống. Một số người già và phụ nữ trong số đó còn trồng trọt rau củ, chăn nuôi gà vịt trâu bò.
Dù vậy, những điều này cũng không thể khiến Tạ Trì hoàn toàn thay đổi cái nhìn của mình. Cướp thì vẫn là cướp, từng phóng hỏa, từng giết người, từng làm vô số điều ác. Những đau thương mất mát do họ gây ra cho người khác mãi mãi không thể bù đắp nổi.
Tạ Trì đang quan sát đàn gà, bỗng có người cất tiếng gọi cô. Cô nhìn về hướng đó, thấy Vương Đại Chủy đang xắn tay áo đứng dưới ruộng, trong tay cầm một cây củ cải vừa to vừa dài.
Cô lăn xe lại gần: “Thím ạ.”
“Ăn củ cải không? Mới đào đấy, còn tươi lắm.”
“Cháu không ăn đâu, cảm ơn thím.”
“Để tối tôi hầm với thịt cho cô ăn, thơm lắm.” Vương Đại Chủy bật cười, bỏ củ cải vào giỏ, sau đó lại tiếp tục đào, vừa làm vừa ngẩng đầu quan sát Tạ Trì.
Vết bầm trên mặt cô gần như đã tan hết, sắc mặt cũng tốt hơn rất nhiều: “Chẳng trách Thiếu đương gia lại thích, đúng là mỹ nhân, đẹp thật, còn mọng nước hơn cả chỗ củ cải tươi này luôn.”
“…” So sánh khéo quá.
“Đây là ruộng của thím ạ?”
“Không, đây là ruộng của em trai chồng tôi, tôi sang đào mấy củ, hai đứa nhỏ ở nhà cứ đòi ăn suốt.”
“Bên kia trồng gì thế ạ?”
Vương Đại Chủy nhìn theo ánh mắt của cô: “Hành lá.”
“To quá.”
“Còn có cái to hơn nữa cơ.”
Thanh Dương Tử đi ngang qua, ghé mắt nhìn một cái: “Đại Chủy đang đào củ cải đấy ạ.”
“Ừ.”
Thanh Dương Tử hỏi Tạ Trì: “Ngồi xe lăn có quen không?”
“Ổn lắm.”
“Tam ca đã tốn không ít công sức đấy.” Thanh Dương Tử nhìn vào hai chân của cô: “Chân thế nào rồi?”
“Đỡ hơn nhiều rồi, nhưng tạm thời vẫn chưa đứng lên được.”
“Cứ thong thả đi, không cần phải vội.”
“Ừ.”
Thanh Dương Tử ngồi xổm xuống, phủi bùn trên cây củ cải: “Củ này trông đẹp thật.”
“Cậu lấy mấy củ về ăn đi?” Vương Đại Chủy vừa đào vừa cười.
“Tôi có biết làm đâu.” Thanh Dương Tử xoa xoa đầu ngón tay, “Đợi thím làm xong, tôi sang ăn chực là được.”
“Tối nay nhất định phải tới nhé.”
“Vâng.”
“Sao cậu không đi theo Thiếu đương gia?”
Thanh Dương Tử đứng dậy, vươn vai một cái: “Tam ca đi uống rượu rồi, có tiêu cục gửi cái bình gì đó lên, hình như là đồ cổ.”
“Thứ đó thì có tác dụng gì, thà gửi mấy thỏi vàng còn hơn.”
“Thứ này còn hiếm hơn vàng nhiều.”
“Tôi không hiểu, chỉ biết vàng là tốt thôi.” Vương Đại Chủy ngửa mặt lên, hai mắt nheo lại vì nắng gắt, “Cậu đưa con bé về đi, nắng lên rồi, con gái nhà người ta da trắng thịt mềm, đừng để cháy nắng, không cẩn thận lại bị Thiếu đương gia trách tội đấy.”
“…” Tạ Trì thật sự không muốn về: “Không cần đâu, cháu không mong manh như thế.”
Thanh Dương Tử cười cười: “Tôi đẩy cô đi chỗ khác chơi nhé?”
“Tôi tự làm được.” Nói đoạn, Tạ Trì xoay xe lăn đi mất.
Thanh Dương Tử vắt dải thắt lưng bên hông lên vai, đuổi theo: “Chậm thôi, ngã là Tam ca đánh chết tôi đấy.”
…
Tuy Tạ Trì xuất thân từ gia đình quyền quý, nhưng quanh năm sống ẩn dật nơi núi rừng nên không có tính tiểu thư, giờ đây đang ở trong ổ thổ phỉ, mặc dù được Hà Phong bảo vệ, nhưng cô vẫn không thích sai bảo người khác. Trước kia không dậy được, toàn phải để Đại Chủy bưng cơm nước vào phòng, nay đã khỏe hơn, lại có xe lăn, thành thử hễ đói hay khát cô đều tự mình ra ngoài tìm đồ ăn thức uống.
Trời vừa hửng sáng, Tạ Trì đã dậy, tự mình xuống bếp ăn chút màn thầu và cháo trắng cho xong bữa sáng.
Vừa ăn xong thì Vương Đại Chủy lững thững đi tới. Bà nhìn Tạ Trì đang lăn xe từ bếp ra, vội vàng tiến lại: “Sao cô lại chạy đến đây? Đói bụng rồi phải không?”
“Thím ạ, sau này cháu tự lại đây ăn là được rồi, không cần phiền thím phải chạy đi chạy lại nữa đâu.”
“Thế sao được.” Bà Vương ngó vào trong bếp: “Cô vừa ăn cái gì đấy?”
“Màn thầu với cháo ạ.”
“Thiếu đương gia đặc biệt dặn dò phải hầm canh gà cho cô, sao cô lại ăn mấy thứ đó rồi.”
“Không cần đâu ạ, ngày nào cũng ăn thịt cũng ngán, uống chút cháo trắng cho nhẹ bụng.”
“Thế để tối tôi hầm cho.”
“Cháu thật sự ăn không nổi, hay thím mang về cho mấy đứa nhỏ ở nhà ăn đi.”
“Thế sao được, tôi không dám đâu.” Vương Đại Chủy đẩy cô về phòng, “Sáng sớm sương lạnh, cô cũng không khoác thêm áo vào, để bị lạnh là tôi không biết ăn nói thế nào với cậu ấy đâu.”
“Không sao, cháu không lạnh.”
“Người cô còn chưa khỏe hẳn mà, mau vào phòng đi.”
Đang nói thì Hà Phong đã xuất hiện ở phía trước, Vương Đại Chủy lập tức gọi một tiếng: “Thiếu đương gia.”
Hà Phong thấy hai người thì chuyển hướng đi tới, lúc này Tạ Trì mới chú ý trên tay hắn đang xách một con thỏ xám.
“Lại bắt được cả thỏ cơ à.” Bà Vương nghé đầu nhìn: “Con này hơi nhỏ.”
Hà Phong đột ngột ném con thỏ vào lòng Tạ Trì, cô nhanh tay đỡ lấy, sửng sốt nói: “Anh làm gì thế?”
“Bắt cho cô đấy.” Hà Phong phủi tay: “Hơi gầy, nuôi hai ngày rồi hẵng giết.”
“Đúng là hơi gầy.” Vương Đại Chủy nắn nắn chân thỏ: “Chẳng dính bõ răng.”
Tạ Trì v**t v* lưng thỏ, thấy nó đang run rẩy: “Thả nó đi đi.”
“Tùy cô.” Hà Phong không quan tâm cô xử lý con thỏ thế nào: “Sáng sớm tinh mơ mà đi đâu đấy?”
Vương Đại Chủy thở dài: “Lỗi tại tôi, vốn định hầm canh gà mang vào phòng mà lại dậy hơi muộn, để cô ấy phải tự mình chạy xuống bếp tìm đồ ăn.”
Tạ Trì giải thích: “Trong phòng bí bách quá, tôi ra ngoài hít thở không khí, sẵn tiện húp bát cháo thôi.”
Hà Phong đưa tay nắm lấy tay vịn xe lăn, kéo về phía mình: “Chê bí bách à? Thế thì dễ thôi, tôi đưa cô đi dạo.”
“Vậy tôi có cần đi theo không?” Vương Đại Chủy hỏi.
Hà Phong vẫy tay ra hiệu cho bà dừng bước.
“Đi đâu?” Tạ Trì hỏi hắn.
“Hít thở không khí chứ đi đâu, muốn thoáng thì tôi cho cô thoáng hẳn luôn.”
…
Hà Phong đưa cô đến một nơi vô cùng quen thuộc – chính là bãi tập bắn.
Tạ Trì nhìn dãy bia bắn đằng xa, âm thầm hít một hơi lạnh.
Thôi xong, lại phải làm bia đỡ đạn rồi.
Hà Phong cúi người nhìn vào mắt cô: “Đang nghĩ gì đấy?”
“Bia sống.”
“Hoài niệm à?”
Tạ Trì nhìn thẳng vào mắt hắn: “Vết thương của tôi chưa lành, anh nỡ ư?”
“Nỡ chứ.”
“Chơi với anh thế này chẳng có thách thức gì cả, chán lắm. Nếu anh muốn thì chúng ta có thể chơi kiểu khác.”
Hà Phong bắt đầu thấy hứng thú: “Nói nghe xem.”
“Chúng ta cá cược đi.”
“Cược gì?”
Thanh Dương Tử vừa gặm ngô vừa đi tới từ đằng xa.
Tạ Trì chỉ tay về phía bia bắn: “Bắn súng, cược xem ai thắng.”
Hà Phong ngẩn ra, rồi đột nhiên bật cười thành tiếng: “Thanh Dương Tử, cậu nghe thấy gì chưa?”
Thanh Dương Tử đã đến sau lưng hai người, vẫn đang gặm ngô nên nói không rõ chữ, chỉ lầm bầm một câu: “Nghe thấy rồi.”
“Đây là lần thứ hai có người dám đọ súng với tôi.” Hà Phong gõ gõ lên tay vịn xe lăn, nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý: “Thú vị đấy.”
Thanh Dương Tử nuốt chửng miếng ngô, cười nói: “A Chi, cô biết người đầu tiên dám đọ súng với Tam ca có kết cục thế nào không?”
Tạ Trì nhìn hắn: “Kết cục thế nào?”
Hà Phong nhướng mày: “Đoán xem.”
Ánh mắt cô quay lại gương mặt hắn: “Chết rồi?”
“Chết thì còn gì vui nữa.” Hà Phong lại áp sát mặt cô thêm chút nữa, khóe môi cong lên thành nụ cười ngạo mạn: “Tiền cược là chạy một vòng quanh núi trong trạng thái tr*n tr**ng.”
Tạ Trì nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề né tránh.
“Cô dám không?” Hà Phong đứng thẳng dậy, hai tay chắp sau lưng: “Cô là phụ nữ, bắt nạt cô thì chẳng có gì hay ho, đổi cách chơi khác đi.”
“Chưa chắc tôi đã thua đâu.”
Thanh Dương Tử phì cười, hạt ngô phun tung tóe khắp nơi. Hà Phong nhíu mày, Thanh Dương Tử vội vàng đưa tay phủi chỗ hạt dính trên vai áo hắn xuống, Hà Phong lại gạt tay Thanh Dương Tử ra: “Đi mà ăn cái của cậu đi.”
Thanh Dương Tử nuốt ực một cái: “Vâng.”
Hà Phong rút khẩu súng của mình ra, đưa cho Tạ Trì: “Cô còn chẳng biết dùng súng, định thắng tôi kiểu gì?”
“Ai bảo anh tôi không biết.” Tạ Trì nhận lấy súng, kiểm tra đạn, rồi hướng lên trời bắn một phát: “Ngày nào cũng xem anh chơi súng rồi làm bia cho anh, muốn không biết cũng khó.”
Hà Phong cười rồi gật đầu: “Được, tiền cược là gì? Cô quyết định đi.”
“Hứa với tôi hai việc.”
“Được.” Hà Phong ném băng đạn cho cô, “Cho cô hai băng, trúng hồng tâm ba phát thì coi như cô thắng, đừng bảo tôi bắt nạt cô.”
“Anh không hỏi tôi muốn anh làm việc gì à?”
“Không hỏi.”
“Thế nếu tôi thua, anh muốn tôi làm gì?”
Hà Phong cúi người, ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên: “Làm vợ tôi.”
Tạ Trì không né tránh, thản nhiên nhìn hắn: “Được.”
Hà Phong im lặng một lát, rồi khẽ bật cười thành tiếng: “Không được, gả cho tôi là phúc phần của cô, kiểu gì tôi cũng bị lỗ, đổi cái khác.”
Hắn đứng thẳng dậy: “Tặng cô cho Thanh Dương Tử làm vợ vậy.”
Thanh Dương Tử suýt thì nghẹn.
Hà Phong quay đầu: “Cậu có lấy không?”
Thanh Dương Tử hơi hoảng, vứt lõi ngô đi, lắc đầu nguầy nguậy.
Hà Phong cười nhìn Tạ Trì: “Cô xem, đến người khác còn chẳng thèm cô kìa.”
Tạ Trì cạn lời.
Hắn thở dài một tiếng: “Thế thì tôi đành miễn cưỡng thu nhận cô vậy.”
Tạ Trì giơ tay muốn đập tay với hắn: “Nhất ngôn cửu đỉnh.”
Hà Phong đập tay với cô: “Thua thì đừng có khóc đấy.”
“Cưới tôi á, mơ đẹp đấy.” Tạ Trì học theo giọng điệu của hắn, nở một nụ cười lạnh lùng châm biếm. Sau đó, cô lăn xe đến vị trí bắn, giơ súng hướng về phía bia, ngắm bắn, rồi bóp cò.
“Đoàng” một tiếng.
Trúng ngay mép bia.
Hà Phong ung dung tựa vào thùng gỗ nhìn cô: “Tiếp tục đi, cô cứ tập trước, tôi cho cô thêm mấy viên đạn nữa đấy.”
Tạ Trì bắn thêm mấy phát liên tiếp, nhiều nhất cũng chỉ chạm được đến vòng ba.
Hà Phong không nhìn nổi nữa, đột nhiên nắm lấy cánh tay cô.
Vai Tạ Trì hơi run lên, vừa định rụt tay lại thì Hà Phong đã nâng tay cô lên cao hơn một chút: “Chỗ này dùng sức vào, đừng thả lỏng vai như thế.”
Hắn chỉnh lại tư thế cầm cho cô: “Súng phải cầm thế này, ngắm cho chuẩn rồi mới bắn, hiểu chưa?”
“Ừ.”
Hà Phong giữ vững tay cô: “Bắn một phát thử xem.”
Tạ Trì bóp cò, trúng ngay hồng tâm.
Hà Phong buông tay: “Tính cho cô phát này, tiếp đi, còn hai phát nữa.”
“Không cần, tôi chẳng thèm chiếm hời của anh.”
Thanh Dương Tử bật cười thành tiếng.
Hà Phong cũng cười: “Được, có chí khí.”
Tạ Trì làm theo chỉ dẫn vừa rồi của hắn, lại bắn thêm một phát, trúng sát mép hồng tâm.
Hà Phong gật đầu: “Ừ, tốt hơn nhiều rồi.”
Tiếp đó lại một phát nữa, trúng ngay hồng tâm.
Thanh Dương Tử vỗ tay rần rần: “Được đấy!”
Tạ Trì thay băng đạn, năm phát tiếp theo đều bắn trúng hồng tâm, khiến Hà Phong có chút bất ngờ, nhưng cảm giác hài lòng còn nhiều hơn cả bất ngờ.
Con nhỏ này có tố chất không tồi, có vài phần phong thái của mình năm đó.
Tạ Trì không bắn nữa, ngước lên nhìn hắn: “Sáu phát trúng hồng tâm, không cần bắn tiếp nữa, anh thua rồi.”
“Tôi nhận thua.”
Tạ Trì cười rạng rỡ, Hà Phong nhìn gương mặt tươi cười của cô mà thoáng ngẩn ngơ, mãi đến khi cô lên tiếng: “Trả súng cho anh này.”
Hà Phong dời tầm mắt đi: “Tặng cô đấy.”
Thanh Dương Tử kinh hãi: “Hả? Đó chẳng phải là khẩu anh thích nhất à?”
“Chỉ là một khẩu súng thôi mà.” Hà Phong tháo bao súng ném cho cô: “Cầm lấy mà chơi.”
Tạ Trì cũng không khách sáo với hắn: “Vậy thì cảm ơn nhé.”
“Nói đi, muốn gì?” Hà Phong lại tựa vào thùng gỗ: “Xuống núi?”
“Không phải.”
“Sao, yêu tôi rồi à? Không nỡ đi sao?”
“Phải đấy.”
Hà Phong “hừ” nhẹ một tiếng rồi bật cười: “Tin cô mới là lạ.”
“Tôi muốn quần áo mới.” Tạ Trì dang hai tay ra. Trên người cô đang mặc bộ đồ vải thô màu xanh đậm, vốn là đồ của một bà thím trong trại: “Tôi không muốn mặc loại này nữa, xấu chết đi được.”
“Được.”
“Phải đẹp cơ.”
“Không thành vấn đề.” Hà Phong nhìn cô cười: “Còn gì nữa không?”
Cô giơ hai ngón tay lên: “Hai bộ.”
“Được. Hai việc, đây coi như một việc, nói việc kia đi.”
Tạ Trì đột nhiên giơ súng chĩa thẳng vào đầu Hà Phong, Thanh Dương Tử sợ tới mức vội lao ra chắn, hoảng hồn cảnh cáo cô: “Này, cô làm gì đấy? Đừng có làm càn nhé! Cẩn thận lau súng cướp cò đấy!”
Hà Phong đẩy hắn ra: “Ra chỗ khác chơi.”
Tạ Trì mỉm cười nhìn Hà Phong: “Anh sẽ đồng ý bất cứ điều kiện nào của tôi chứ?”
“Bớt nói nhảm.”
“Vậy thì tốt.” Tạ Trì nghiêng đầu: “Tôi muốn anh làm bia đỡ cho tôi.”
Thanh Dương Tử không thể tin nổi: “A Chi!”
“Đừng có ồn.” Hà Phong liếc mắt nhìn Thanh Dương Tử: “Dạt sang một bên.”
“Tam ca!”
“Cút.”
Thanh Dương Tử hậm hực đứng ra xa hơn ba mét.
Hà Phong nhún vai: “Được thôi.”
Tạ Trì hạ súng xuống: “Tìm một cái lông gà cắm lên đầu đi, giống như lúc trước anh làm với tôi ấy.”
Hà Phong vuốt mái tóc: “Cô nhìn tóc tôi thế này thì cắm kiểu gì?”
“Đơn giản thôi.” Tạ Trì giật dải băng đen buộc tóc xuống: “Buộc cái này lên đầu là cắm được rồi.”
Hà Phong đón lấy: “Dám cược dám chịu. Thanh Dương Tử, đi tìm một cái lông gà lại đây.”
“Tam ca, cô ấy mới vừa học xong mà! Không thể chơi như thế được!”
“Đi đi.”
“Tôi không đi!”
Hà Phong giơ tay định đấm hắn: “Đi mau.”
“Thôi bỏ đi.” Tạ Trì nhìn sang cái cây bên trái: “Tôi không th* t*c như anh, không cần lông gà cũng được. Anh đi tìm một cái lá cây đi, dùng tay giơ cái lá đó cao lên, sau đó đứng xa ra một chút.”
“…”
Nam nhi đại trượng phu nói được làm được, Hà Phong chẳng thèm dùng lá cây, nhất quyết bắt Thanh Dương Tử đi tìm một cái lông gà cắm lên đầu.
Tạ Trì cũng đúng là nghé con không sợ cọp, không hề lo sợ sẽ làm hắn bị thương, giương súng hướng về phía cái lông gà mà bóp cò bắn liền mấy phát liên tiếp.
Hà Phong bất động như núi, ngược lại là Thanh Dương Tử đã sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
…
Đến giờ cơm, Tạ Trì về viện, Hà Phong và Thanh Dương Tử bị Lý Chỉ An lôi đi uống rượu.
Mãi đến đêm khuya, Hà Phong mới trở về.
Tạ Trì vẫn chưa ngủ, nghe thấy tiếng trò chuyện của hắn và Thanh Dương Tử bên ngoài.
Cùng với tiếng bước chân đang càng lúc càng gần.
“Rầm rầm rầm rầm!”
Cái lực này giống như muốn đập nát cánh cửa luôn vậy.
“A Chi.” Hà Phong gọi cô một tiếng.
Tạ Trì không muốn tiếp chuyện, xoay người mặt hướng vào tường giả vờ ngủ. Dù sao cửa cũng bị cô khóa trong rồi, cùng lắm là hắn dỡ cửa ra thôi.
Ai ngờ Hà Phong lại leo cửa sổ chui vào.
Tạ Trì vẫn đang giả vờ ngủ.
Cả người Hà Phong nồng nặc mùi rượu, đi tới cạnh giường cô, đẩy mạnh vào vai cô một cái: “Đừng giả vờ nữa, dậy đi.”
Tạ Trì xoay người nhìn hắn: “Nửa đêm nửa hôm lại làm cái gì đấy?”
“Cho cô cái này hay lắm.”
“Cái gì?”
Vừa dứt lời, Hà Phong nhấc cánh tay đang giấu sau lưng ra, xách chân một con ếch dí sát lại gần cô.
Tạ Trì la lên thất thanh, trốn vào góc giường: “Mang nó ra chỗ khác mau!”
Hà Phong lắc lắc con ếch: “Hét cái gì, làm tôi giật cả mình.”
Tạ Trì ôm chặt chăn, không dám nhìn nó: “Anh mau mang đi chỗ khác đi, tôi ghét cái thứ đó lắm.”
“Lại giả vờ với tôi à?”
“Không giả vờ, tôi sợ thật mà.”
Hà Phong quỳ một gối lên giường, định bò về phía cô: “Tôi không tin.”
Tạ Trì thấy hắn tiến lại gần, lập tức cầm gối ném thẳng vào người hắn: “Cút đi, đừng có lại đây!”
Hà Phong thấy cô sợ đến mức này thì càng phấn khích, cả người leo hẳn lên giường, bò về phía cô: “Đáng yêu thế này cơ mà, cô sờ thử xem, trơn tuồn tuột luôn.”
Tạ Trì không còn chỗ trốn, vùi mặt vào trong chăn: “Đừng lại đây, đừng lại đây.”
Giọng cô càng lúc càng nhỏ dần, lại đột nhiên có cả tiếng thút thít. Hà Phong sững người, giật giật góc chăn của cô: “Khóc rồi à?”
Tạ Trì bắt đầu sụt sịt.
Hà Phong giấu tay ra sau lưng: “Được rồi được rồi, tôi đi, tôi đi ngay đây.”
Hắn xuống giường, liên tục lùi về sau: “Đi thật đấy nhé.”
Tạ Trì nghe thấy tiếng đóng cửa sổ mới từ từ ngẩng mặt lên, liếc mắt ra ngoài, thấy hắn đã biến mất thật rồi thì mới cười khẩy một tiếng, thản nhiên vuốt lại tóc tai, nằm xuống ngủ tiếp.
Bước chân Hà Phong không vững, bực bội lầm lũi đi ra ngoài, đột nhiên dừng lại giữa sân viện.
Hắn giơ cao con ếch lên, chọc chọc vào bụng nó rồi lẩm bẩm oán trách: “Tại mày hết.”
“Làm người ta sợ rồi thấy chưa?”
“Thịt mày luôn!”
…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]