A Chi, A Chi - Uin

Chương 32:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

32. Đinh An Hồn

“Anh sẽ luôn ở bên cạnh em chứ?”

Hà Phong không đáp.

“Được không?”

“Em là người, tôi không thể ở bên em quá lâu. Trong suốt khoảng thời gian qua, cơ thể em gặp đủ thứ vấn đề như thế đều là do tôi gây ra.”

Quý Đồng mân mê đầu ngón tay.

“Đừng cấu vào tay.”

“Bây giờ anh nói chuyện nghe cứ văn vẻ kiểu gì ấy.”

“Thế à?”

“Vâng.”

“Có lẽ là do ở dưới địa phủ lâu ngày với đám ma từ thời cổ đại nên cách nói chuyện cũng bị ảnh hưởng theo.” Hà Phong hơi rũ mắt, khiến ánh mắt anh trông dịu dàng đi nhiều, “Em không thích sao?”

Quý Đồng lắc đầu: “Không ạ, rất tốt mà.”

Hà Phong mỉm cười, Quý Đồng thoáng nhìn thấy bên dưới lớp bịt mắt của anh lộ ra một tia sáng xanh lá, cô không để tâm, cứ ngỡ mình hoa mắt.

Hà Phong đột nhiên cúi đầu.

“Sao vậy anh?”

Anh im lặng vài giây rồi lại ngước mắt lên: “Không có gì.”

“Vậy anh có thể nói cho em…”

Hà Phong đột ngột ngắt lời cô: “Bà nội em về rồi.”

Anh vừa dứt lời, bên ngoài đã vang lên tiếng mở cửa.

Hà Phong đứng dậy: “Tôi phải đi đây.”

Quý Đồng cũng vội đứng lên, thấp giọng hỏi: “Lát nữa anh có đến nữa không?”

Hà Phong lại mềm lòng. Anh có thể từ chối Quý Đồng trước kia, nhưng lại không thể kháng cự được A Chi của hiện tại: “Được thôi.”

Bà nội đẩy cửa bước vào, Hà Phong tức khắc biến mất không dấu vết.

“Đồng Đồng, đói rồi phải không?”

Quý Đồng ngẩn ngơ nhìn bà, cảm giác mọi thứ xung quanh bỗng trở nên không được chân thực.

“Đồng Đồng?”

“Dạ.” Quý Đồng đáp, “Con hơi đói ạ.”

“Mẹ con bảo không về ăn cơm, để bà nấu trước cho con, con muốn ăn gì? Bà mua sườn, bí đao, súp lơ xanh, ớt chuông với cà chua đây, còn có cả cá nữa.”

Cá.

Ký ức thời đó ùa về tràn đầy tâm trí, ngỡ như vừa mới đây thôi, cô còn đang ngồi quây quần bên những người cũ.

Cô ôm vai bà nội đi vào bếp: “Con muốn ăn canh cá ạ.”

Ngày hôm sau, Quý Đồng đi học. Chu Hâm nghe thấy tiếng động thì ra xem, bảo cô nghỉ thêm một ngày nữa nhưng Quý Đồng không chịu, thế là bà đành phải đưa cô đến trường.

Quý Đồng đến hơi sớm, trong lớp chỉ có bốn năm học sinh. Cô lôi đống đề thi đã tích lại nhiều ngày trong hộc bàn ra, nhìn chúng mà có cảm giác như đã cách cả một đời. Cô thu dọn đống đề, lật sách tiếng Anh ra, nhưng đọc một hồi thì lại thẫn thờ, những thước phim của kiếp trước cứ liên tiếp tua đi tua lại trong đầu cô.

“Cuối cùng cậu cũng đi học rồi!” Cam Đình bất thình lình ôm lấy vai cô, hét lớn một tiếng: “Nhớ cậu chết đi được! Mình còn định tối nay tan học sẽ đi thăm cậu đấy!”

Quý Đồng giật thót cả tim, cô hít hít mũi: “Cậu xịt nước hoa à?”

“Thơm không?” Cam Đình về chỗ ngồi, nhấc cánh tay quơ quơ trước mặt cô: “Triệu Thân tặng đó.”

“Thơm.”

“Cậu có chuyện gì thế? Sao mấy ngày nay không đi học? Ốm à?”

“Trong người chỉ hơi khó chịu thôi, không có vấn đề gì lớn đâu.”

“Được rồi.” Cam Đình lấy gương nhỏ ra ngắm nghía khuôn mặt, thanh tao vuốt lại mái tóc, “Mình giúp cậu gom lại đống đề thi đó rồi, cậu cứ làm đại đi, có nhiều bài thầy cô sửa rồi đấy.”

“Ừ, cảm ơn cậu.”

“Khách sáo gì chứ. Đúng rồi, kỳ nghỉ Quốc khánh tới chúng ta đi chơi với nhau nhé.”

Quý Đồng sống trong trạng thái quên mất ngày tháng, vừa mới đi học lại đã sắp nghỉ lễ, định nhân mấy ngày này bổ sung bài vở: “Mình không đi đâu, các cậu cứ đi chơi đi, mình phải làm cho xong đống đề này đã.”

“Được rồi.”

Chu Hâm có việc nên không thể đến đón Quý Đồng.

Sau tiết tự học buổi tối, Quý Đồng vừa bước ra khỏi cổng trường thì đã thấy Hà Phong đang đứng trên sân thượng tòa nhà đối diện, bên cạnh còn có Mạnh Nguyên đang động tay động chân với anh.

Có ký ức kiếp trước rồi, lại nhìn thấy con ma nữ này cứ suốt ngày bám theo Hà Phong, trong lòng cô không tránh khỏi cảm thấy khó chịu.

Đợi đến khi Quý Đồng vào đến khu chung cư, người qua đường thưa thớt dần, Hà Phong mới đến bên cạnh cô: “Sắc mặt em tệ quá, có chuyện gì sao?”

Quý Đồng lắc đầu, cúi đầu tiếp tục bước đi.

Hà Phong đi theo phía sau, không nói gì thêm.

Họ cứ im lặng suốt quãng đường cho đến tận dưới lầu nhà cô.

Quý Đồng thực sự không thể nhịn nổi nữa, thấy xung quanh không có ai thì quay ra chất vấn: “Cô ấy là ai vậy?”

Hà Phong nhìn biểu cảm của cô, hơi ngẩn ra: “Mạnh Nguyên sao?”

“Vâng.”

“Ngày trước cô ấy là một đào hát.”

“Cô ấy có quan hệ gì với anh? Hai người quen nhau thế nào? Quen bao lâu rồi?” Quý Đồng từ từ rũ mắt xuống, cô vân vê ngón tay cái, giọng nhỏ dần: “Có phải anh thích cô ấy không?”

“Tôi coi cô ấy như em gái, không hề có tình cảm nam nữ.” Hà Phong nghiêm túc giải thích, “Ban đầu Mạnh Nguyên là bạn của em, tôi và em đi dạo thuyền gặp được cô ấy, sau này cũng có vài lần gặp gỡ, nhưng lúc còn sống giao tình cũng không có bao nhiêu. Sau khi chết, cô ấy không xuống Âm ty báo danh mà đi lang thang khắp nơi, không ít lần bị bắt nạt. Sau này tôi làm Tuần sứ thì tình cờ gặp lại, kể từ đó, cô ấy cứ đi theo tôi mãi.”

Quý Đồng thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại thấy xót thương cho con ma nữ đó: “Nhìn dáng vẻ của cô ấy thì chắc là chưa đến hai mươi nhỉ?”

“Mười chín.”

“Mất sớm thế.” Quý Đồng khẽ thở dài, “Đáng thương quá.”

Hà Phong bỗng nhiên mỉm cười.

“Anh cười cái gì?”

“Em ghen rồi.”

“Em không có! Em có gì mà phải ghen chứ.” Quý Đồng vội vàng giải thích, nhưng lại càng giống như đang giấu đầu hở đuôi, “Em không ghen.”

“Mặt em đỏ lên rồi kìa.”

“Tại trời nóng thôi.” Quý Đồng giơ tay quạt quạt, “Sắp đến tháng Mười rồi mà sao vẫn còn nóng thế này nhỉ?”

Hà Phong nhìn những cử chỉ nho nhỏ này của cô, từ khe hở của chiếc bịt mắt lại tỏa ra chút ánh sáng màu xanh đậm.

Lần này họ đứng trong bóng tối, cho nên Quý Đồng đã nhìn thấy rõ mồn một: “Sao mắt anh lại phát ra ánh sáng xanh thế kia?”

Hà Phong nghe vậy thì xoay người đi, có ý né tránh ánh mắt của cô: “Không có gì, em lên lầu đi.”

Tạ Trì thấy anh né tránh nên không hỏi dồn nữa: “Vậy còn anh?”

“Mấy ngày tới tôi có việc nên sẽ không đến đây, tôi sẽ Mạnh Nguyên lại bầu bạn với em, có chuyện gì cứ tìm cô ấy.”

“Vâng.”

“Đi lên đi.”

Quý Đồng chạy lạch bạch lên cầu thang, rồi lại quay đầu nhìn xuống anh: “Tạm biệt nhé.”

“Ừ, tạm biệt.”

Mạnh Nguyên lại đi xem đám quỷ kia đánh bạc.

Hà Phong đến tìm cô, dọa cho lũ quỷ đang tụ tập đánh bạc đó sợ đến mức bỏ cả đồ đạc mà tháo chạy toán loạn.

Mạnh Nguyên oán trách anh: “Anh đúng là cái kiểu người thấy thì sợ, ma thấy thì sầu.”

Hà Phong không quan tâm: “Đến canh chừng A Chi đi.”

“Anh lại định đi đâu?”

“Tôi phải về Thập Nhất Điện, mấy ngày tới sẽ không qua đây.”

“Về đó làm gì?”

Hà Phong đẩy cô ấy đi: “Chuyện không nên hỏi thì đừng có hỏi.”

Hà Phong đến Khí Thất tìm Giang công, anh muốn đặt thêm một cây đinh An Hồn vào trong cơ thể.

Giang Công là một con quỷ đã sống cả ngàn năm, trước kia vốn làm việc ở Đông Nhạc, sau khi Thập Nhất Điện thành lập thì mới được điều chuyển sang đây.

Trên người ông mặc một bộ trường bào màu xanh xám, mái tóc bạc phơ, râu dài đến tận ngực, trông không giống quỷ mà giống một vị tiên sĩ phiêu diêu thoát tục hơn.

Lúc đó Giang Công đang điêu khắc dở một quả hồ lô tím, nghe anh nói xong thì tranh thủ nhướng mí mắt lên liếc một cái, rồi bình thản hỏi: “Cậu cần thứ đó để làm gì?”

“Hung khí từ người tôi vốn luôn rất nặng, trước đây đều phải nhờ tới đinh An Hồn trấn áp. Tôi nghĩ nếu đặt thêm một cây nữa thì có lẽ hung khí sẽ giảm bớt đi.”

Giang Công cười khẩy một tiếng: “Theo lý thì đúng là như vậy, nhưng tại sao cậu lại phải giảm hung khí?”

Hà Phong thú thực với ông về chuyện của Quý Đồng.

Trước đó Giang Công đã nghe loáng thoáng, ai cũng bảo Hà Tuần sứ là một kẻ si tình, giờ nghe những lời này cũng không nằm ngoài dự tính: “Cô bé đó yếu ớt như vậy, xem ra mệnh cách có vấn đề. Vậy mà một kẻ là lệ quỷ trong hàng lệ quỷ như cậu lại cứ suốt ngày lượn lờ bên cạnh, tương lai con bé mà không chết thì cũng phải trọng thương.”

“Cho nên tôi mới muốn đóng thêm một cây nữa để giảm bớt ảnh hưởng lên cô ấy.”

“Thứ này không phải thứ cậu muốn dùng là dùng được đâu.” Giang Công thổi bụi trên quả hồ lô, nheo mắt nói: “Cậu là Tuần sứ, phải nắm giữ Bạch Tiên. Một khi sức mạnh của cậu bị áp chế, khoan chưa nói đến việc có vung nổi roi hay không, ngộ nhỡ gặp phải đám cô hồn các đẳng có chút năng lực thì sao? Liệu chúng có còn sợ cậu nữa không?”

“Về chuyện này, tôi tự biết chừng mực.”

“Chừng mực cái gì, toàn làm càn, đáng lẽ lúc đầu không nên dung túng cho cậu mới phải.”

“Giang Công, xin hãy giúp tôi.” Hà Phong cúi đầu, lời nói lộ rõ vẻ van xin thấp hèn: “Cầu xin ông.”

Giang Công liếc xéo anh một cái.

Ông còn lạ gì con quỷ này nữa. Lúc trước bị luyện trong Hồn Đỉnh mấy chục năm trời cũng không hé răng cầu xin một lời, nay lại vì một cây đinh mà khom lưng.

Ông bùi ngùi cảm thán: “Rời xa con bé đó đi, chẳng qua cũng chỉ mấy chục năm trần thế thôi, đợi một chút là xong ngay ấy mà.”

“Tôi không đợi nổi.”

“Sợ nó gả cho kẻ khác à?” Giang Công cười khẩy một tiếng: “Nếu con bé lấy chồng sinh con thì cứ đợi sau khi chết rồi cướp về là được, việc gì phải đến đây chịu khổ như thế?”

“Giang Công nhất quyết không đồng ý sao?”

“Cậu đi đi.”

“Tôi đã tìm kiếm bao nhiêu năm nay, thật sự không thể đợi thêm được nữa!” Hà Phong không còn cách nào, cố ý để hung khí phát tác mãnh liệt: “Dù ông không cho, tôi cũng sẽ ngày ngày cận kề, đêm đêm quấn quýt lấy cô ấy! Làm giảm thọ mệnh, đoạt lấy mạng sống của cô ấy, kéo cô ấy xuống cái âm tào địa phủ này! Bất kể là sống hay chết, cô ấy cũng chỉ có thể là của tôi!”

Xung quanh Hà Phong là một tầng khí đen dày đặc, che lấp thân hình của anh: “Gả cho người khác? Khó khăn lắm tôi mới tìm thấy cô ấy, sao có thể trơ mắt nhìn cô ấy cùng kẻ khác ân ái đến già được? Nếu cô ấy thực sự có người bầu bạn bên cạnh, tôi sợ mình sẽ quấy nhiễu khiến cả đời gã đàn ông đó không lúc nào được yên ổn, rút hồn diệt phách, đánh cho hắn vĩnh viễn không được siêu sinh nữa mới thôi!”

Giang Công quăng quả hồ lô tím lên không trung, hút sạch làn khí đen xung quanh Hà Phong: “Làm xong rồi, dùng thử thấy cũng khá.”

Ông thu lại hồ lô, lắc đầu: “Xem ra đúng là cậu cần dùng thêm một cây nữa thật.”

Hà Phong quỳ một gối xuống đất, ánh sáng xanh dưới lớp bịt mắt cuộn trào, đau đớn khó nhịn.

Giang Công lấy đinh An Hồn ra, để nó lơ lửng trên lòng bàn tay: “Hẳn là cậu cũng biết mùi vị của cái thứ này rồi đấy. Nếu còn đặt thêm một cây nữa, ta sợ cậu không thể chịu nổi.”

Hà Phong ngẩng đầu, cởi bỏ mũ trùm, kiên định nhìn ông: “Mấy chục năm trong Hồn Đỉnh mà tôi còn vượt qua được, nói gì đến một cây đinh.”

“Cậu vẫn cứ ngông cuồng như vậy nhỉ, tặng thêm một cây để áp bớt nhuệ khí cũng tốt.” Giang Công trực tiếp cắm cây đinh vào cơ thể anh.

Hà Phong không thể chống đỡ nổi, quỳ rạp xuống cả hai gối, hai tay ôm lấy bả vai, đầu tì xuống đất, nhẫn nhịn để không thốt ra tiếng nào.

“Sao cậu cứ phải hành hạ bản thân thế này làm gì, sớm ngày uống canh của Mạnh Bà thì đâu có bị tình cảm làm cho ra nông nỗi này.” Giang Công xót xa nhìn Hà Phong đau đớn lăn lộn, ông lắc đầu thở dài, đoạn lấy ra một chiếc chụp thanh âm úp lên người anh: “Cái này có thể giúp cậu giảm bớt đau đớn, cứ ở bên trong mà tĩnh dưỡng một thời gian đi.”

Thế nhưng, cảm giác đinh An Hồn găm vào người vẫn đau đớn tột cùng, đến cả chụp thanh âm cũng không có tác dụng gì nhiều.

Trong thoáng chốc, cả Thập Nhất Điện tràn ngập tiếng gào thét đau đớn chấn động cả mặt đất.

Khiến lũ ma quỷ đều phải khiếp sợ.

Quý Đồng đang làm bài tập thì ngoài cửa sổ vang lên tiếng của Mạnh Nguyên. Cô vội vã mở cửa sổ, thấy Mạnh Nguyên đang bay lơ lửng phía xa.

Quý Đồng vẫy vẫy tay với cô ấy. Mạnh Nguyên bĩu môi lắc đầu: “Cô mang mấy cái bùa chú kia đi chỗ khác đi, tôi không dám lại gần đâu.”

Quý Đồng sực nhớ đến những lá bùa mà Chu Hâm dán khắp nơi, bèn đi tìm từng cái một, nhét hết vào cặp sách rồi mang ra ngoài ban công để.

Lúc này Mạnh Nguyên mới dám tiến lại gần.

Quý Đồng đứng nhìn cô ấy.

Mạnh Nguyên lập tức bay nhảy: “Cô đứng đó làm gì? Mau ngồi đi chứ.”

Quý Đồng ngồi xuống: “Cô bay lơ lửng thế này không mệt à?”

“Không á.” Nói rồi, cô ấy liền trồng cây chuối trên không.

Quý Đồng nhìn mà buồn cười: “Cô xoay người lại đi.”

Mạnh Nguyên xoay người lại, tì lên cửa sổ, ngó nghiêng vào trong phòng: “Anh trai tôi về Âm ty rồi, dạo này không ra ngoài đâu, bảo tôi đến bầu bạn với cô. Tuy năng lực của tôi có hạn, nhưng nếu gặp nguy hiểm gì thì vẫn có thể gọi tôi đến nhé.”

Thấy nữ quỷ này đối xử với mình tốt như vậy, Quý Đồng bỗng thấy xấu hổ vì ban nãy đã ghen tuông vô cớ: “Nghe anh ấy nói cô mới chỉ mười chín tuổi.”

“Đúng vậy.” Mạnh Nguyên nháy mắt với cô: “Có phải tôi rất xinh đẹp không?”

Quý Đồng gật đầu: “Ừ, đẹp lắm.”

Mạnh Nguyên cười rộ lên: “Ngày xưa tôi là đào hát đấy. Nếu không chết thì biết đâu sau này đã nổi tiếng, lưu danh thiên cổ rồi.”

Quý Đồng đấu tranh một hồi rồi mới hỏi ra miệng: “Hà Phong nói trước đây chúng ta là bạn bè.”

“Không phải đâu.” Mạnh Nguyên xua xua tay: “Là tôi ngày nào cũng đeo bám cô, nhưng cô chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi.”

“…”

“Có rất nhiều chuyện tôi không thể nhớ ra được nên trong ký ức vẫn còn chưa có cô, chúng ta quen biết nhau từ khi nào thế?”

“Năm Dân quốc thứ hai mươi sáu.”

Quý Đồng nhẩm tính trong lòng, tim bỗng hẫng đi một nhịp.

Năm Dân quốc thứ hai mươi sáu, tức là năm 1937.

Năm đó ở Trung Quốc đã xảy ra quá nhiều chuyện kinh hoàng.

“Quen nhau thế nào?”

“Cô cùng Vọng Vân đi xem hát, tôi vừa liếc mắt một cái là đã chấm ngay anh ấy.”

“Vọng Vân là ai?”

“Tiếu Vọng Vân đó.” Mạnh Nguyên tự vả vào miệng mình một cái: “Cô đang gài bẫy tôi đấy à.”

“…”

Mạnh Nguyên thè lưỡi: “Không được không được, anh trai không cho tôi nói với cô.”

“Chỉ một chút thôi mà.” Quý Đồng nhìn cô ấy với vẻ mong chờ: “Một chút xíu thôi.”

Mạnh Nguyên không chịu nổi cái vẻ nũng nịu này: “Được rồi được rồi, bí mật nói cho cô biết một chút thôi nhé, cô đừng có mách anh ấy đấy.”

Quý Đồng gật đầu lia lịa.

“Lúc tôi quen cô, cô đang là bà chủ của một cửa tiệm sườn xám, Tiếu Vọng Vân là bạn của cô, thỉnh thoảng sẽ từ Bắc Bình đến thăm cô. Vì tôi thích anh ấy nên thường xuyên đến tìm cô để nghe ngóng tin tức.”

Quý Đồng hoàn toàn không có hứng thú với người tên Tiếu Vọng Vân này: “Thế còn Hà Phong?”

“Anh trai tôi là người tình cũ của cô mà, thỉnh thoảng sẽ tới Nam… ờ, sẽ tới tìm cô. Tình cảm hai người tốt lắm. Sau đó thì tôi chết, cho nên không biết nữa.”

“Chỉ có vậy thôi sao?”

“Tôi chỉ có thể nói cho cô biết bấy nhiêu thôi.”

“Vậy anh ấy làm nghề gì?”

Mạnh Nguyên đảo mắt liên tục: “Không biết không biết.”

“Anh ấy là quân nhân sao?”

Mạnh Nguyên quay lưng đi: “Cô còn hỏi nữa là tôi đi đấy.”

“Được rồi được rồi, tôi không hỏi nữa. Cô quay lại đi.”

Mạnh Nguyên quay lại.

“Vậy cô có biết mắt anh ấy bị làm sao không?”

“Cái này thì có thể trả lời được.” Mạnh Nguyên bĩu môi: “Nhưng tôi biết không nhiều, cũng là nghe người khác kể lại thôi.”

“Ừ, cô nói đi.”

“Năm đó Thập Nhất Điện tuyển ra mười lăm vị Tuần sứ, mỗi vị đều phải uống canh Mạnh Bà pha nước sông Vong Xuyên, có như vậy mới có thể quên sạch tiền kiếp để toàn tâm toàn ý làm việc cho Thập Nhất Điện. Thế nhưng lúc đó anh ấy nhất quyết không chịu uống, chính vì vậy nên mà bị phạt rất nặng.”

“Thập Nhất Điện là gì?”

“Một điện mới thành lập không lâu, chuyên quản lý các linh hồn vất vưởng nơi trần gian, giống như tôi đây này, nôm na là những người không có tên trong sổ sách của Âm ty ấy. Các Tuần sứ có nhiệm vụ đi lại giữa nhân gian, chuyên quản lý các vụ việc gây rối hay phạm luật, mỗi người đều được trang bị một món hồn khí rất lợi hại. Của anh trai tôi là Bạch Tiên, lần trước lúc đánh tên sắc quỷ kia thì cô cũng nhìn thấy rồi đấy.”

“Ừ, nhưng dương gian rộng lớn như vậy, nếu chỉ có mười lăm vị Tuần sứ thì làm sao mà quản xuể?”

“Dưới trướng họ còn có âm sai nữa mà, đâu phải việc gì cũng phải tự thân vận động đâu.”

“Rồi sao nữa?”

“Tôi nói đến đâu rồi nhỉ?”

“Hà Phong bị phạt rất nặng.”

“Đúng rồi. Anh ấy thà bị hồn phi phách tán cũng không muốn quên đi chuyện kiếp trước, họ không còn cách nào khác, đành xin Mạnh Bà một món bảo bối đặt vào mắt anh ấy. Còn cụ thể là thứ gì thì tôi không rõ, chỉ biết là chuyên dùng để áp chế tình cảm. Từ lúc tôi gặp lại anh ấy, anh ấy đã luôn đeo bịt mắt rồi. Có một lần tôi thấy tò mò, nhân lúc anh ấy không chú ý đã lén tháo ra, mới phát hiện đồng tử trong con mắt trái của anh ấy có màu xanh đậm. Thực ra không hề kỳ quái chút nào, không biết tại sao lại phải che đi.”

Quý Đồng bỗng nhớ lại ánh xanh phát ra từ bên dưới lớp bịt mắt của anh, đến tận bây giờ mới hiểu ra: “Hèn gì trước đây anh ấy cứ tránh mặt tôi, còn bảo mình xấu xí, làm tôi cứ tưởng con mắt đó đã không còn nữa.”

“Chắc có lẽ là vì vết sẹo đó chăng?”

“Sẹo?”

“Nơi khóe mắt anh ấy có một vết sẹo. Nghe bảo là có từ lúc còn sống, nhưng cũng đâu có xấu.” Mạnh Nguyên cười rộ lên: “Không ngờ anh trai cũng sợ xấu cơ đấy.”

Quý Đồng rũ mắt trầm ngâm.

“Thôi được rồi, cô yên tâm học bài đi, tôi sẽ ở gần đây, không đi đâu đâu, có chuyện gì cứ gọi tôi nhé.”

Khi Quý Đồng ngước mắt lên, Mạnh Nguyên đã biến mất tăm.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.