A Chi, A Chi - Uin

Chương 40:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

40. Nhẫn quỷ

Tiếng chuông tan học vừa vang lên, hành lang đã đông nghịt người, từng tốp từng tốp học sinh đã kéo nhau xuống nhà ăn. Giáo viên tiếng Anh lại dạy quá giờ, một vài người trong lớp bắt đầu đứng ngồi không yên.

Giữa không gian ồn ào đó, giáo viên vẫn kiên trì giảng xong câu đọc hiểu cuối cùng rồi mới cho cả lớp nghỉ trưa.

Lớp trưởng quay sang nói với Takada Shuichi: “Cùng đi ăn cơm đi.”

Takada Shuichi nắm chặt bút, vẫn đang viết vẽ gì đó trên giấy: “Cậu cứ đi trước đi.”

“Cậu không quen trường, không cần mình dẫn đi sao?”

“Không cần đâu, cảm ơn ý tốt của cậu.”

“Được rồi.”

Tại nhà ăn, phía trước mỗi cửa sổ (*) đều đang xếp thành hàng dài.

(*) Cửa sổ này là cửa sổ để lấy đồ ăn ấy.

“Vãn Chi…”

Quý Đồng giật mình quay đầu lại, thấy Cam Đình đang nghịch tóc cô, kéo một cái làm đứt liền mấy sợi tóc.

“Cậu làm mình giật cả mình, có đau không?” Cam Đình nhíu mày: “Sao thế? Cậu đang tìm gì vậy?”

Quý Đồng nhìn các học sinh đang đi qua đi lại, lắc đầu: “Không có gì.”

Cô không thấy ngon miệng, chỉ gọi đại hai món chay rồi đi tìm một chỗ trống. Vừa định ngồi xuống, bên tai lại nghe thấy tiếng gọi kia.

“Vãn Chi…”

Tay Quý Đồng run lên, cô lập tức nắm chặt lấy mép khay cơm, nhìn quanh bốn phía. Cam Đình thấy cô cứ ngó nghiêng thì kêu lên: “Mình ở đây cơ mà!”

Quý Đồng ngồi xuống.

Ngoại trừ Mạnh Nguyên ra, không ai gọi cô là Vãn Chi cả, nhưng rõ ràng giọng nói lúc nãy là của đàn ông.

“Này! Nghĩ gì thế?” Cam Đình chọc cô một cái, kéo mạch suy nghĩ của cô quay trở lại: “Hôm nay cậu bị làm sao vậy? Cứ thẫn tha thẫn thờ miết, người không biết lại tưởng cậu gặp ma đấy.”

Triệu Thân không biết từ đâu chui ra, nháy mắt với Cam Đình: “Vợ ơi, hôm nay ăn gì đấy?”

Cậu chàng cầm đũa thọc vào khay của Cam Đình: “Món thịt kho này trông ngon đấy nhỉ.”

Cam Đình gạt đũa của cậu ra: “Tự đi mà gọi, đừng có cướp đồ ăn của mình.”

Đột nhiên, Takada Shuichi bưng khay cơm xuất hiện bên cạnh bàn của họ: “Tôi có thể ngồi đây không?”

Cam Đình vốn nhiệt tình, lập tức dịch sang một bên nhường chỗ: “Ngồi đi, ngồi đi. Triệu Thân, đây là học sinh mới chuyển đến lớp mình, người Nhật Bản. À, cậu tên là Takada gì Shuichi ấy nhỉ?”

“Takada Shuichi, cứ gọi tôi là Takada là được.”

Cam Đình cười nói: “Vậy gọi cậu là Tiểu Cao nhé, hay là lão Cao (*)?”

(*) Tên tiếng Nhật của Takada Shuichi là 高田 修一 (theo cách gọi của người Trung Quốc thì là Cao Điền Tu Nhất). Trong truyện, các nhân vật sẽ xưng hô theo cách gọi người Trung, nhưng mình vẫn giữ nguyên là tên tiếng Nhật nhé.

“Đều được cả.”

Gần đây Triệu Thân mới xem một bộ phim kháng Nhật, hễ cứ nhắc đến người Nhật là lại muốn mở miệng ra gọi “lũ quỷ”. Cậu đánh giá Takada Shuichi một lượt, thấy cậu ta có dáng vẻ thư sinh, mặt mũi trắng trẻo, vậy mà còn đẹp trai hơn mình một tẹo, lập tức bĩu môi: “Ờ, tôi là Triệu Thân, bạn trai của cô ấy.”

“Chào cậu.”

Triệu Thân cười lạnh một tiếng, không hiểu sao lại thấy cậu ta rất chướng mắt.

Cam Đình nhìn khay cơm của Takada Shuichi: “Cậu ăn ít thế thôi à?”

Cậu ta chỉ gọi một phần rau xanh và cơm, gật đầu: “Sức ăn của tôi không được lớn lắm.”

Triệu Thân gác chân lên thanh sắt bên cạnh, liếc xéo cậu ta: “Người Nhật các cậu đều ăn ít như vậy luôn sao?”

“Cũng không hẳn.”

“Ăn đồ Trung Quốc có quen không?”

“Tôi đã sống ở Trung Quốc gần mười năm rồi.”

“Hèn gì tiếng Trung lại siêu thế.” Triệu Thân không kìm được cái mồm, cười khẩy một tiếng: “Cậu không ở bên Nhật đi mà chạy sang Trung Quốc làm gì? Thi đại học à?”

Cam Đình đá Triệu Thân một cái: “Đi lấy cơm của cậu đi.”

Triệu Thân nhíu mày: “Đông người thế này, cho người ta chút mặt mũi đi chứ, hỏi thăm tí thì có sao đâu? Chỉ trò chuyện một lát thôi mà.”

“Cậu mà cũng có mặt mũi à?”

“Láo toét.” Triệu Thân không ngồi yên được nữa: “Đi lấy cơm đây, mọi người cứ thong thả mà ăn nhé.”

Cậu nhướng mày với Takada Shuichi: “Ăn nhiều vào, đừng để bị đói đấy.”

Takada Shuichi mỉm cười với cậu.

Cam Đình lườm Triệu Thân một cái, rồi quay sang cậu ta: “Tiểu Cao, cậu ấy cứ dở dở ương ương như thế đấy, suốt ngày cứ vênh váo, đáng ghét lắm.”

Takada Shuichi không hề để tâm, nhìn sang Quý Đồng vẫn luôn im lặng nãy giờ: “Cậu đang có tâm sự gì sao?”

Cam Đình nhanh nhảu đáp thay: “Đồng Đồng ấy mà, cậu ấy thuộc kiểu người chậm nhiệt ít nói, sau này quen rồi sẽ ổn thôi.”

Quý Đồng “ừ” một tiếng lấy lệ.

Cô chọc chọc bát cơm, mãi mới ăn được một miếng nhỏ. Takada Shuichi lại hỏi: “Không được ngon miệng sao?”

Quý Đồng vẫn đang suy nghĩ về chuyện lúc nãy nên không nghe thấy lời cậu ta.

“Cũng chẳng biết hôm nay cậu ấy bị làm sao, cứ thần thần bí bí thế nào ấy.” Cam Đình đột nhiên ghé lại ôm chầm lấy cô. Quý Đồng giật nảy mình, đôi đũa trong tay rơi “cạch” xuống đất, ngược lại lại làm Cam Đình hết hồn: “Ối mẹ ơi, sao cậu cứ giật đùng đùng thế này, dọa chết mình mất.”

Takada Shuichi vội vàng rút khăn giấy, dùng hai tay đưa cho cô: “Cậu không sao chứ? Mau lau đi.”

Quý Đồng không nhận, cô cúi người nhặt đôi đũa dưới đất lên rồi đứng dậy đi lấy đôi khác.

“Lúc nãy cậu tìm gì thế? Thấy cậu cứ ngó nghiêng mãi.”

“Không có gì, chắc là ảo giác thôi, mình cứ tưởng có ai gọi mình.” Quý Đồng cúi đầu tiếp tục ăn: “Chắc là nghe nhầm rồi.”

“Có lẽ là có người gọi cậu thật đấy.” Takada Shuichi nói.

Quý Đồng ngẩng đầu nhìn cậu ta hai giây, không nói gì, rồi lại dời mắt đi, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

Giờ tự học buổi tối, Quý Đồng gục xuống bàn ngủ thiếp đi. Hôm nay cô cảm thấy cơ thể khó chịu kỳ lạ, đầu óc choáng váng, lại thường xuyên thấy buồn ngủ.

Takada Shuichi đã quan sát cô rất lâu. Đợi đến giờ ra chơi, cậu ta đột nhiên cố ý giơ chân đá vào ghế của cô.

Quý Đồng choàng tỉnh, bật dậy ngay lập tức, trên trán hiện rõ đường màu đỏ do nếp gấp tay áo hằn lên. Cô vỗ đầu, dụi mắt, sau đó thu dọn xấp đề đã làm xong bỏ vào ngăn bàn.

Dưới chân cô là một tấm thẻ màu trắng. Quý Đồng cúi người nhặt lên, lật lại xem thì thấy đó là một bức ảnh chụp, hơn nữa còn là một bức ảnh khá cũ.

Trên ảnh là một đôi nam nữ, người phụ nữ mặc sườn xám, người đàn ông mặc âu phục, trông vô cùng xứng đôi vừa lứa. Ngặt nỗi gương mặt của người phụ nữ đã bị nhòe đi, chỉ còn thấy được một bên mắt.

Cô nhìn người đàn ông trong ảnh, tuy hơi mờ mờ nhưng vẫn có thể thấy được đại khái đường nét khuôn mặt, thấp thoáng một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ. Đang lúc Quý Đồng còn ngẩn người, Takada Shuichi đã lên tiếng:

“Đây là ông nội tôi và vị hôn thê của ông.”

Quý Đồng trả lại bức ảnh cho cậu ta: “Rơi dưới đất đấy.”

“Cảm ơn.” Takada Shuichi nhận lấy bức ảnh, nhìn chằm chằm vào cô: “Cậu sao thế?”

Quý Đồng lắc đầu, không nói gì, quay mặt đi chỗ khác.

Cam Đình nghe thấy thế thì hỏi: “Vị hôn thê của ông nội cậu? Không phải bà nội cậu sao?”

Takada Shuichi lắc đầu.

“Mình xem ảnh được không?”

“Tất nhiên.”

Cam Đình cẩn thận cầm một góc bức ảnh, nhìn thời gian ghi ở trên góc: “Ôi, từ những năm 30 lận cơ à?”

“Ừ.”

“Sao ông nội cậu lại là người thời đó được? Giờ chắc cũng phải trăm tuổi rồi nhỉ?”

“Ông nội tôi nhận nuôi bố tôi khi ông đã năm mươi tuổi, đã qua đời từ lâu rồi.” Takada Shuichi nhìn theo bóng lưng Quý Đồng: “Cả đời ông ấy không lấy vợ.”

“Là vì người phụ nữ trong bức ảnh này sao?”

“Phải.”

“Si tình quá nhỉ.”

Tan học, trời đổ mưa.

Quý Đồng không mang theo ô, đã lâu rồi cô không bắt chuyến xe buýt muộn về nhà nữa. Đa số các học sinh đều giống như cô, chen chúc đứng đợi ở trạm xe buýt. Quý Đồng không giỏi tranh giành nên đã qua hai chuyến rồi, cô vẫn không thể chen lên được.

Những ngày không có Hà Phong, trên đường về nhà, lúc nào cô cũng lo lắng không yên, chỉ sợ đột nhiên có con ác quỷ nào đó xông ra bám riết không buông. May mắn là suốt một tháng qua, cô vẫn bình an vô sự.

Quý Đồng ngồi xuống hàng ghế sau, lấy khăn giấy lau nước mưa trên cặp sách. Bên cạnh đột nhiên có người ngồi xuống, là Takada Shuichi. Cô không có ý định bắt chuyện với cậu ta, quay mặt đi, tiếp tục lau cặp.

“Trùng hợp quá.”

Quý Đồng coi như không nghe thấy.

Takada Shuichi thấy cô không để ý đến mình thì hỏi: “Cậu có định kiến gì với tôi sao? Có phải tôi đã làm gì khiến cậu không vui không?”

Quý Đồng không muốn tiếp chuyện, thậm chí có chút chán ghét: “Không.”

“Vậy tại sao cậu lại hững hờ với tôi như vậy?”

“Tính tôi vốn thế mà.”

Takada Shuichi mỉm cười: “Tôi thích tính cách của cậu.”

“…”

“Nhà tôi ở Nam Uyển, trạm sau là đến rồi.”

“Ồ.”

“Còn cậu?”

“Bắc Uyển.”

“Trùng hợp quá, chỉ cách nhau một con đường thôi.”

Quý Đồng không lên tiếng.

“Vậy lát nữa chúng ta cùng xuống xe nhé.”

Quý Đồng cất khăn giấy vào túi, nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Lúc nào đèn đỏ cũng khiến người ta phải chờ dài cổ.

Cô nhìn ánh đèn nhạt nhòa trong mưa, lại nhớ đến những người bị thảm sát ở Vân Trại.

Trong lòng mong cho xe mau đến trạm một chút.

“Mẹ tôi là người Trung Quốc.”

Quý Đồng liếc nhìn cậu ta một cái, sự ngăn cách trong lòng lập tức vơi đi phân nửa, nhưng vẫn không thể tỏ ra nhiệt tình được. Thế là cô lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Có phải tôi nói hơi nhiều rồi không?” Takada Shuichi chăm chú nhìn cô: “Chỉ là thấy cậu rất quen thuộc, cảm giác như đã có duyên được gặp từ trước nên mới hơi nhiệt tình quá mức như thế, mong cậu đừng để bụng nhé.”

“Không có gì.”

“Vậy thì tốt.”

Một lão quỷ đứng cô độc trên vỉa hè bên đường.

Ánh mắt Quý Đồng lướt qua. Đối với cô, thấy quỷ là chuyện thường như cơm bữa, cũng chẳng để tâm lắm.

“Ông cụ đó thật đáng thương, đến cả ô cũng không có mà che.”

Quý Đồng nghe cậu ta nói, ban đầu cũng chẳng để ý, một lúc sau mới sực nhận ra, lập tức quay sang nhìn cậu ta: “Cậu nói gì cơ?”

“Tôi nói ông cụ kia đáng thương, mưa to thế này mà một mình đứng bên lề đường, đến cả một chiếc ô cũng không có.”

“Cậu… có thể nhìn thấy ông ấy?”

“Sao thế?” Takada Shuichi nhíu mày, khóe môi vẫn mang theo nụ cười.

Chiếc xe đột ngột lăn bánh.

Lưng Quý Đồng đập mạnh vào ghế, cô bàng hoàng một lát rồi nói: “Đó không phải là người.”

“Tôi biết.” Ánh mắt Takada Shuichi trở nên mềm mại: “Hèn chi lại thấy cậu quen thuộc như vậy, hóa ra chúng ta thật sự là người cùng đường.”

“…” Quý Đồng nhất thời không nói nên lời. Tuy biết trên đời này không thiếu những người giống mình, nhưng đây là lần đầu tiên cô được gặp ngoài đời, khó tránh khỏi kinh ngạc một phen, “Vậy bình thường cậu cũng đều thấy được sao?”

“Phải.”

“Họ có tìm đến cậu không?”

“Có.”

“Cậu bắt đầu nhìn thấy họ từ khi nào?”

“Bảy tuổi.”

“Vậy cậu bắt đầu muộn hơn tôi, tôi sinh ra đã thấy họ rồi.”

“Cứ coi như họ không tồn tại là được. Nước sông không phạm nước giếng, họ đi đường họ, chúng ta sống cuộc sống của chúng ta.” Takada Shuichi quan sát biểu cảm của cô, “Có điều, cậu là con gái, khi thấy những con quỷ có hình thù đáng sợ đó thì khó tránh khỏi bị sợ hãi.”

Cậu ta tháo chiếc nhẫn ở ngón út ra, đưa cho cô: “Đeo cái này vào đi, đảm bảo chúng sẽ không đến tìm cậu nữa đâu. Tặng cậu đấy.”

“Tôi không lấy đâu, cảm ơn cậu.”

“Đừng khách sáo với tôi.”

“Thực sự không cần đâu, tôi cũng có mấy thứ tương tự thế này rồi.”

“Vậy được rồi.” Takada Shuichi đeo chiếc nhẫn trở lại ngón tay.

Xe đến trạm, Takada đứng dậy nhường Quý Đồng ra trước, sau đó theo sau: “Vậy hẹn mai gặp lại nhé, chúc cậu đêm nay có một giấc mơ thật đẹp.”

“Ừ, tạm biệt.”

Quý Đồng đi về hướng Bắc.

Cậu ta đứng yên tại chỗ, dõi mắt nhìn theo, mãi đến khi bóng dáng cô biến mất hoàn toàn mới xoay người về nhà.

Căn nhà rộng lớn chỉ có một mình cậu ta sống. Takada đặt cặp sách xuống, tháo nhẫn ra đặt ngay ngắn trên bàn. Bỗng nhiên, từ trong cơ thể cậu ta thoát ra một luồng khí đen, chầm chậm ngưng tụ rồi hóa thành hình người.

Takada Shuichi ngã ngồi xuống đất, đợi khi hoàn hồn lại thì lập tức đứng dậy, cúi đầu trước con quỷ đang đứng sừng sững bên cửa sổ, dùng tiếng Nhật nói một câu: “Ngài đã ra ngoài rồi.”

Con quỷ này để tóc hơi dài, dùng một sợi dây ruy băng xanh buộc gọn sau gáu. Trông ông ta có vẻ như đã có tuổi, râu tóc bạc phơ, nhưng dáng đứng vẫn uy nghi vững vàng như xưa. Ông ta chắp hai tay sau lưng, từ trên người toát ra một thứ uy lực áp bức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

“Ta mệt rồi, ngày mai tự ngươi đi đi.”

Takada Shuichi cung kính đứng sau lưng ông ta, gật đầu.

“Hơi đói, mau tìm một linh hồn nào đó tới đây cho ta.” Ông ta xoay người, lặn trở lại vào trong viên đá đen trên chiếc nhẫn.

Takada Shuichi cúi đầu: “Vâng.”

Sau giờ chạy bộ, các học sinh tụ lại từng nhóm để tán gẫu, một trong số đó nhắc đến một chiếc lá sen trong hồ nước sau trường. Cam Đình tuy hơi sợ nhưng vẫn không kìm được tính hiếu kỳ, sán lại hỏi: “Sao thế? Tiếng khóc gì cơ?”

“Cậu chưa nghe nói à? Cả trường đang đồn ầm lên đấy.” Một bạn nữ mang vẻ mặt vừa không muốn nói lại vừa như không nhịn được đáp, liếc ngang liếc dọc một hồi rồi hạ thấp giọng: “Chính là cái hồ sen sau trường mình ấy, có một cái lá sen màu đỏ.”

“Lá sen làm sao mà màu đỏ được?”

“Cũng không hẳn là đỏ rực, mà là đỏ ửng lên, cậu cứ đi xem là sẽ biết.”

Quý Đồng cắm cúi làm bài, nhưng lại nghe không sót chữ nào. Cuối năm ngoái, khi cùng Hà Phong dạo chơi bên hồ sen, cô đã chú ý đến cái lá đó. Những lá khác đều héo dần theo thời gian, duy chỉ có nó mọc thẳng tắp, còn ẩn hiện sắc đỏ nhàn nhạt.

“Dạo này trường mình nhiều chuyện lạ lắm, nghe nói mấy hôm trước còn có ma nữa.”

“Thật hay giỡn đấy?”

“Buổi tối có hai học sinh lớp 11 mò vào rừng cây hẹn hò, nói là nghe thấy có tiếng phụ nữ khóc, truyền tới từ phía hồ sen ấy.”

“Eo ơi, ghê thế.”

“Thật đấy, dạo này mình chẳng dám đi một mình cả.”

Cam Đình sợ hãi quay về chỗ ngồi: “Cậu nghe thấy chưa? Trường mình có ma đó.”

“Giữa ban ngày ban mặt mà, không sao đâu.” Quý Đồng an ủi cô nàng, “Trong trường đông người thế này, dương khí mạnh lắm, không phải sợ.”

Lúc vào tiết học, Takada Shuichi không có ở chỗ ngồi. Cậu ta không cần thi đại học, thầy cô cũng không làm quá chặt, muốn đi đâu thì cứ viết giấy xin phép là được.

Cậu ta đến bên hồ sen được đồn đại là có ma kia, đứng bên lan can đá, nhìn chằm chằm vào cái lá đỏ giữa hồ hồi lâu rồi hỏi: “Là ngươi phải không?”

Tức thì, một luồng khí xám ngưng tụ lại trên mặt hồ, lượn lờ xung quanh lá sen.

“Ngươi không tụ hình được à?”

“Cậu là ai?” Giọng nói khàn đặc thê lương, rõ ràng là của một nữ quỷ.

Takada thản nhiên hỏi tiếp: “Cần tôi giúp không?”

“Đưa tôi ra ngoài, mau đưa tôi ra ngoài!”

Cơ thể Takada Shuichi rất đặc biệt, có lẽ do bị quỷ nhập trong suốt một thời gian dài nên đã trở thành một vật chứa cực kỳ phù hợp, có thể dễ dàng thao túng điều khiển hơn bất kỳ người nào khác. Nữ quỷ nhập vào thân xác cậu ta, bước đi cực nhanh, khiến lũ chó hoang bên đường sủa vang inh ỏi. Điểm đến là một khu tập thể cũ gần trường, sắp bị dỡ bỏ nên có rất nhiều nhà trống.

Nữ quỷ quen đường quen nẻo, chạy thẳng lên tầng sáu, còn biết cả việc chìa khóa được giấu trong chiếc giày thể thao ở tầng hai của giá giày trước cửa.

Takada Shuichi mở khóa vào nhà. Khoảnh khắc đó, nữ quỷ thoát khỏi cơ thể cậu ta, bắt đầu bay qua bay lại trong phòng: “Người đâu! Người đâu rồi! Triệu Cường!”

Takada Shuichi ngồi bệt xuống đất, bình thản quan sát luồng khí vô hình này.

“Triệu Cường! Anh mau ra đây cho tôi!”

Trên tường dán đầy ảnh, nhân vật chính trong ảnh là một cô gái, cậu ta đoán đây là một vụ yêu hận tình thù gì đó.

“Vậy mà anh còn dám giữ những bức ảnh này!” Nữ quỷ phát ra tiếng cười khẩy quái dị, “Anh nhắm có thể ngủ ngon được sao? Triệu Cường! Tôi muốn anh cũng phải chết!”

Takada Shuichi thản nhiên hỏi: “Hắn giết cô à?”

“Hắn đâu chỉ giết tôi.” Nữ quỷ lượn lờ quanh người cậu ta, “Hắn chia xác tôi thành từng mảnh, từng mảnh, rồi lại từng mảnh, sau cùng đem giấu ở những nơi khác nhau! Tim của tôi bị vùi dưới hồ sen ở ngôi trường đó, mãi mới ngưng tụ lại được một hơi tàn, giờ đến một linh hồn hoàn chỉnh tôi cũng không có!”

Cô ta bật cười như điên, rồi lại điên cuồng sục sạo khắp nơi: “Đầu của tôi đâu? Tay của tôi, chân của tôi đâu…”

“Tôi có thể giúp cô báo cảnh sát, trả lại công bằng cho cô.” Cậu ta sờ vào túi thì thấy trống không, hẳn là quên không mang theo, nhưng nhà này vẫn có điện thoại bàn.

Cậu ta nhấc ống nghe lên, định bấm số thì một cơn gió ập tới, vặn đứt cả chiếc điện thoại trên tường rồi ném xuống đất vỡ tan tành.

“Công bằng gì chứ? Có thể khiến tôi sống lại được không? Có thể khiến tôi trở lại hình hài nguyên vẹn không? Cùng lắm là nhặt nhạnh xác lại cho tôi, rồi định tội hắn mà thôi. Tôi muốn hắn sống, sống thật lâu vào, sau đó ám hắn đến mức không có lấy nổi một ngày bình yên, đêm đêm mơ thấy tôi, ngày ngày nghĩ đến tôi! Tôi muốn hắn khi sống phải chịu đủ dày vò, khi chết phải xuống địa ngục!”

Takada Shuichi mỉm cười, oán khí đủ mạnh, rất tốt.

Hung khí gây án giấu dưới sàn nhà, dưới gầm giường phòng ngủ giấu một cái đầu người ngâm trong formalin.

Quậy phá cả buổi chiều, bấy giờ nữ quỷ mới hơi dịu đi, tạm thời trú ngụ trong một bó hoa khô. Cho đến lúc chập tối, bên ngoài cầu thang vang lên tiếng bước chân, báo hiệu chủ nhân căn nhà đã về.

Khoảnh khắc cửa mở, nữ quỷ lại nhập vào thân xác Takada, lao về phía người đàn ông vừa bước vào: “Triệu Cường!”

Cậu ta trợn mắt, siết lấy cổ người đàn ông: “Triệu Cường, cuối cùng tôi cũng tìm thấy anh rồi!”

Hộp cơm rang trên tay người đàn ông rơi xuống, rơi vãi tung tóe đầy đất. Hắn ta bị bóp cổ đến mức không nói nên lời, dùng đầu gối thúc vào người đối phương khiến cậu ta ngã ngửa ra sau.

Nữ quỷ thoát khỏi xác Takada Shuichi, linh hồn của cô ta vẫn chỉ là một làn khói mong manh, điên cuồng xoay quanh người Triệu Cường: “Triệu Cường, anh nhìn tôi đi, anh nhìn tôi đi! Xem xem anh đã hại tôi thành cái dạng gì rồi!”

Triệu Cường th* d*c, ngước nhìn làn khói không thể định hình trước mắt: “Tiểu Địch?”

Hắn ta đưa tay ra: “Là em phải không Tiểu Địch?”

Rồi chợt bật cười: “Tiểu Địch, em đến rồi.”

“Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy!” Làn khói bay loạn xạ khắp phòng, ảnh trên tường đã rơi lả tả xuống đất.

Triệu Cường vội vàng nhặt chúng lên, cẩn thận nâng niu rồi áp vào ngực mình: “Bởi vì anh yêu em mà. Như vậy thì không ai có thể tìm thấy em, khi đó em có thể mãi mãi ở bên cạnh anh rồi.”

“Cho nên anh giết người phân xác hay sao? Loại chuyện tày trời đó, sao anh có thể nỡ lòng nào mà xuống tay như thế! Tôi đau lắm, đau lắm! Tôi nhất định sẽ khiến anh cũng phải nếm thử mùi vị này!”

“Vậy tại sao em lại muốn ở bên kẻ khác!”

“Chúng ta đã chia tay rồi!”

“Không chia tay, không bao giờ, vĩnh viễn không bao giờ chia tay.” Triệu Cường bật cười, “Cả đời này em chỉ có thể ở bên anh thôi. Anh yêu em, anh yêu em mà Tiểu Địch.”

Takada Shuichi xuống dưới khu nhà ngồi chờ.

9 giờ 10 phút tối, Triệu Cường nhảy từ trên cửa sổ xuống. Linh hồn Triệu Cường đủ hung ác, nhưng quá bẩn, ông ta sẽ không thích.

Takada Shuichi chỉ mang Tiểu Địch đi, cậu ta với cô ta rằng có thể giúp cô ta khôi phục linh hồn, bảo vệ cô ta khỏi bị âm sai bắt giữ. Còn Triệu Cường, tự khắc sẽ xuống địa ngục chịu tội.

Tiểu Địch đã báo được thù, nhưng oán khí không những không giảm mà lại còn tăng thêm. Cô ta nhất thời không có nơi nào để đi, lại sợ bị bắt về Âm ty nên đành theo Takada Shuichi về nhà. Lúc cậu ta rút chìa khóa mở cửa, Tiểu Địch bỗng hỏi một câu: “Tại sao cậu lại giúp tôi?”

Takada Shuichi quay đầu nhìn cô ta: “Vào đi, rồi cô sẽ biết.”

Cậu ta chậm rãi đẩy cửa vào, bên trong tối như hũ nút.

Sau khi nhìn rõ thứ bên trong, Tiểu Địch lập tức xoay người, định trốn qua cửa sổ, nhưng lại bất ngờ bị một luồng khói đen lôi tuột vào trong phòng.

“Không!”

“Á!”

Takada Shuichi bước vào nhà, đóng cửa lại. Cậu ta yên lặng đứng trước cửa, trơ mắt nhìn nữ quỷ bị ăn sống trong tiếng gào thét van xin.

Căn phòng yên tĩnh trở lại, bấy giờ cậu ta mới cúi đầu chào con quỷ đứng giữa phòng, không nói lời nào.

Bên tai vang lên giọng nói trầm đục đặc trưng của ác quỷ: “Tốt lắm.”

Đèn đường trong khu nhà tập thể lại bị hỏng. Lúc đến giữa ngã tư, một con mèo hoang đột nhiên lao vút qua, làm Quý Đồng giật bắn người. Cô ngoái nhìn nó, khi vừa quay đầu lại thì lại thấy một cái bóng nhanh chóng vụt qua, nhanh tới mức cô không kịp phân biệt là nam hay nữ.

Tim Quý Đồng thắt lại, đó rõ ràng là bóng dáng của một con quỷ.

Cô chạy thật nhanh về nhà.

Chu Hâm đang mặc áo khoác, nghe thấy tiếng mở cửa thì vội chạy ra: “Mẹ vừa định đi đón con đây.”

Quý Đồng trấn tĩnh lại, thay dép lê vào nhà.

“Có lạnh không? Mẹ hâm sữa cho con nhé.”

“Vâng ạ.”

“Đói không? Mẹ làm chút gì đó để ăn nhé?”

“Dạ được, để con đi rửa tay đã.”

Quý Đồng vào nhà vệ sinh rửa ráy, vừa ngẩng đầu lên nhìn vào gương, cô lập tức bắt gặp một bóng đen đang nhìn thẳng vào định. Cô quay phắt lại, bóng đen đã biến mất.

Quý Đồng không dám ho he gì vì sợ mẹ lo. Cô cúi mặt chạy nhanh về phòng, tìm lá bùa mẹ từng xin cho mình trước đây nhét vào túi áo.

“Lục tung đồ đạc tìm gì thế con?”

Chu Hâm đột ngột xuất hiện phía sau làm Quý Đồng giật thót.

Cô hít thở thật sâu, ngồi xuống ghế: “Dạ không tìm gì ạ.”

Chu Hâm đưa sữa tới: “Uống đi, để mẹ đi làm sandwich rồi gọt táo cho nhé.”

“Con không đói, không ăn đâu.”

“Không đói cũng phải ăn.” Chu Hâm nói rồi, xoay người đi vào bếp.

Quý Đồng quay đầu lại, lại bị cái bóng của chính mình trên cửa sổ làm cho hoảng hồn, vội vàng kéo rèm che kín mít.

Dù cô thường xuyên nhìn thấy quỷ, nhưng không ai có thể chịu nổi cái kiểu dọa dẫm ác ý như thế này, nhất là khi cô chưa bao giờ đụng phải quỷ ngay trong nhà mình bao giờ.

Hà Phong không có đây, Mạnh Nguyên cũng lâu rồi chưa gặp.

Hy vọng sẽ không xảy ra chuyện gì.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.