47. Giết người rồi
Sau khi Tạ Trì tắm rửa xong, Hà Phong đã rời đi. Cô ngồi thẫn thờ bên giường rất lâu, không hề cảm thấy buồn ngủ.
Trong phòng hơi bí bách, cô liền đứng dậy mở hé cửa sổ để không khí tràn vào.
Vừa đẩy cửa ra, cô đã nghe thấy tiếng cười đùa chói tai truyền đến từ một nơi cách đó không xa. Tạ Trì ghé sát cửa sổ nhìn xuống, thấy đó là một tên người Nhật mặc kimono xanh thẫm, dáng người rất thấp bé, khiến bộ quần áo trên người trông vừa dài vừa lỏng lẻo.
Gã đang chổng mông gào thét vào trong quán rượu, thấy không có ai đáp lại thì đột nhiên lao vào lôi một ông lão người Trung Quốc ra, vừa vỗ vỗ vào thắt lưng ông lão, vừa ghé sát tai cười nói gì đó.
Vì khoảng cách hơi xa nên Tạ Trì nghe chữ được chữ không, tóm lại đều là những từ ngữ nhục mạ con người. Cô đứng trước cửa sổ, nhìn tên người Nhật đùa cợt ông lão kia, hết đẩy kéo rồi lại tát, sau đó còn rút dao ra trêu chọc, khiến ông lão sợ hãi cúi đầu.
Từ sau biến sự ngày 18 tháng 9, Đông Bắc rơi vào tay giặc, bọn quỷ đỏ đã lập nên cái gọi là quốc gia bù nhìn Mãn Châu, định đô ở Trường Xuân, đổi tên thành Tân Kinh. Bề ngoài thì trông có vẻ thái bình yên ổn, nhưng thực chất chúng chính là lũ quỷ đội lốt người, thậm chí còn chẳng bằng quỷ.
Giờ đây, quân Nhật được đà lấn tới, lại vươn bàn tay ra đến tận vùng Hoa Bắc. Chính phủ không hề kháng cự, trước thì ký Hiệp định Đường Cô, sau đó lại đến Hiệp định Hà Mai (*), chẳng biết sau này sẽ thêm bao nhiêu cái hiệp định, tự nguyện dâng quyền tự chủ vào tay giặc, làm nhục bộ mặt dân tộc như thế nữa.
Trong khi các quan chức cấp cao ở hậu phương thì sống trong cảnh xa hoa trụy lạc, mặc kệ bọn Nhật làm điều ác, lại còn chỉ huy quân đội đuổi đánh chính người nhà mình. Chỉ đáng thương cho liên quân kháng Nhật đang cố gắng chống chọi đến tận bây giờ, vẫn còn đang phải lo lắng vì thiếu thốn lương thực và quần áo.
(*) Hiệp định Đường Cô là một hiệp định đình chiến được ký kết giữa quân đội Nhật Bản và quân đội Trung Quốc vào ngày 31 tháng 5 năm 1933 tại Đường Cô, tỉnh Hà Bắc. Hiệp định này chấm dứt các cuộc xung đột quân sự trong sự kiện Mãn Châu, bắt đầu từ Sự kiện Liễu Điều Hồ.
Hiệp định Hà Mai được ký kết vào tháng 6 năm 1935, buộc chính quyền Quốc dân Đảng phải rút quân khỏi tỉnh Hà Bắc, giải tán các tổ chức kháng Nhật, thay đổi nhân sự trong chính quyền địa phương và nghiêm cấm các hoạt động tuyên truyền chống Nhật. Hiệp định này tạo điều kiện thuận lợi để Nhật tiến tới âm mưu “Tự trị Hoa Bắc”, chia cắt Trung Quốc và là tiền đề cho cuộc chiến tranh tổng lực nổ ra vào năm 1937 (Biến sự Lư Câu Kiều).
Trước khi đi, tên người Nhật kia còn tung một cước đá cho ông lão ngã lăn ra đất. Gã nhổ một bãi nước bọt, sau đó mới mãn nguyện rời đi. Ông lão phía sau vẫn khúm núm cúi chào, đợi đến khi gã đi khuất hẳn mới lủi thủi quay vào.
Tạ Trì nhìn mà trong lòng chua xót không thôi, những kẻ thống trị đều khoanh tay đứng nhìn, dân thường thấp cổ bé họng như bọn họ còn có thể làm gì nữa đây? Bên hông tên người Nhật này giắt hai thanh đao, lại còn mặc bộ đồ ấy, không rõ là võ sĩ, lãng nhân (**) hay là binh lính. Gã vừa đi vừa nghêu ngao hát, lảo đảo đi về hướng Tây.
(**) Những võ sĩ không còn chủ.
Vì uống quá nhiều nên gã muốn đi vệ sinh, liếc mắt nhìn xung quanh rồi chui tọt vào một con hẻm hẻo lánh. Gã nhắm mắt ngửa đầu, thong thả đi tiểu, mồm thì chu ra huýt sáo.
Đột nhiên, âm thanh của gã ngừng bặt.
Gã há hốc mồm, trợn tròn mắt nhìn máu từ người chính mình bắn tung tóe trên bức tường trước mặt. Phía dưới vẫn còn đang tiểu dở, gã chẳng kịp giữ lấy thứ đó, chỉ biết ôm chặt cổ, nhưng vẫn không sao ngăn nổi dòng máu tươi đang phun trào ra, cuối cùng đổ gục xuống với những tiếng khùng khục khô khốc từ trong cổ họng.
Chẳng mấy chốc, gã không còn động tĩnh gì nữa.
Gã đã chết dễ dàng như thế, đến quần còn chưa kịp kéo lên.
Tạ Trì thản nhiên đi ngang qua, bộ dáng thong dong như thể đang đi dạo phố, mạng người vừa rồi chỉ là do cô tiện tay mua lấy. Hung khí là con dao Hà Trường Chí tặng, hai năm nay, cô đã dùng nó để kết liễu không ít mạng của bọn quỷ Nhật và lũ Hán gian. Không thể phủ nhận rằng con dao này rất sắc bén, chỉ cần ra tay nhanh một chút là có thể giết người không thấy máu.
Mười bảy tuổi lần đầu giết người, khi đêm xuống, khuôn mặt chết chóc của Tống Mãng cứ lởn vởn trong giấc mơ của cô. Hai mươi mốt tuổi giết người thứ hai, thậm chí cô còn không nhớ nổi hình dáng tên quỷ đó ra sao. Kể từ lúc bò ra khỏi Vân Trại, chút lòng từ bi ít ỏi của Tạ Trì đã sớm tan biến sạch sành sanh.
Nhưng trên thực tế là đến tận bây giờ, cô vẫn không dám cắt tiết một con gà, vì con gà vô tội, còn bọn quỷ thì đáng chết. Nếu bạn nương tay với chúng, chúng sẽ đến ức h**p bạn, giết bạn, diệt cả nhà bạn, chiếm cả nước bạn.
Nam Kinh với tư cách là thủ đô của Trung Hoa Dân quốc, chẳng biết cả trong tối lẫn ngoài sáng có bao nhiêu gián điệp Nhật và Hán gian, chuyên làm những chuyện lén lút bẩn thỉu. Bọn chúng vẽ bản đồ, lần mò đến từng cửa hàng một, thậm chí hàng cây bên đường cũng được đánh dấu hết sức tỉ mỉ.
Lũ quỷ đó đã nắm rõ Trung Quốc như lòng bàn tay, nếu ngày nào đó thực sự có đánh nhau to thì e là máy bay của bọn chúng có thể ném xuống chính xác những địa điểm đông dân cư nhất.
Đáng hận hơn cả bọn quỷ chính là lũ Hán gian, vậy mà hàng ngũ Hán gian lại cứ ngày một đông đảo.
Bọn chúng đáng bị băm vằm thành nghìn mảnh.
Tạ Trì giấu dao vào trong ống tay áo, bình thản đi bộ quay về đường chính, sau đó tùy ý đi tới trước cửa một xưởng rượu chưa đóng cửa để mua ba lạng rượu. Cuối cùng, cô thong dong đi về quán trọ.
…
Đêm hôm ấy, Tạ Trì ngủ rất ngon, ngủ một mạch đến tận trưa ngày hôm sau. Lúc ra ngoài ăn chút gì đó, cô nghe thấy có người bàn tán về việc đêm qua có một tiểu đội trưởng quân Quan Đông bị giết. Thế là cô càng ăn ngon miệng hơn.
Hôm nay không có chuyến, Tạ Trì buộc phải ở lại đây thêm một ngày. Ban ngày ban mặt không thể làm bừa, cô chỉ có thể ngồi yên ổn trong quán cà phê, thong thả lật báo và tạp chí ra xem.
Có một người phụ nữ xinh đẹp đến chào hỏi cô: “Chào cô, tôi có thể ngồi đây được không?”
Tạ Trì dời tầm mắt khỏi tờ báo, thấy người phụ nữ mặc váy kẻ caro nhỏ, chân đi giày da, tóc uốn theo kiểu xoăn dài thời thượng nhất, đang mỉm cười ngọt ngào với mình: “Ngồi đi.”
Đối phương vui vẻ ngồi xuống, vào thẳng vấn đề: “Bộ sườn xám này của cô may ở đâu thế? Đẹp thật đấy.”
“Ở dưới địa phủ.”
“Hả?”
Tạ Trì nheo mắt nhìn cô ấy, lúc này mới nghiêm túc đáp: “Nam Kinh.”
“Đây là kiểu thêu gì vậy? Đẹp quá.”
“Thêu bừa thôi.”
“Thêu bừa? Cũng có kiểu thêu này sao?” Người phụ nữ thấy cô cười nhẹ thì bĩu môi: “Cô trêu tôi đấy à?”
“Là thêu bừa thật mà.”
“Vậy tôi có thể nhìn kỹ một chút không?”
Tạ Trì không từ chối. Người phụ nữ liền ngồi sát lại bên cạnh cô: “Thêu khéo quá.”
Tạ Trì nhìn đôi mắt sáng long lanh của cô ấy, đột nhiên nói: “Nếu cô thích, tôi có thể giúp cô thêu một món đồ.”
“Cô là thợ thêu à?”
“Cũng có thể coi là như vậy.”
Tạ Trì lấy từ trong túi ra một cuộn kim chỉ nhỏ. Từ trước đến giờ cô vẫn luôn mang theo những thứ này bên người, khi cần thiết thì kim thêu cũng có tác dụng riêng của nó.
“Sao cô lại mang theo những thứ này trong người vậy?”
“Lúc buồn chán thì thêu vài đường để giết thời gian thôi.”
Tạ Trì nhìn vào cổ áo tròn màu trắng của cô ấy: “Tôi thấy thêu ở đây là đẹp nhất.”
“Được chứ.”
“Muốn thêu gì nào?”
“Giống hệt cái của cô ấy.”
“Của tôi là sen đen, thêu trên vải đen thì vừa đẹp, nhưng thêu lên áo cô thì nổi quá.”
“Vậy phải làm sao đây?”
“Dùng chỉ trắng là được.”
“Liệu có bị lẫn vào trong vải luôn không?”
“Thấp thoáng ẩn hiện mới đẹp, nếu thêu một bông màu đỏ thì cô không thấy nó hơi sến sao?”
“Có lý.”
Tạ Trì ghé sát lại gần cô ấy: “Đừng cử động lung tung.”
“Được.” Người phụ nữ xinh đẹp nhìn lông mày và đôi mắt của cô, tiếp tục khen: “Da cô đẹp thật đấy, mà cái này hết bao nhiêu tiền?”
“Không lấy tiền đâu.” Tạ Trì mỉm cười: “Tôi mới đến Tân Kinh nên lạ nước lạ cái, hay là cô kể cho tôi nghe chuyện ở đây đi.”
“Được chứ, cô muốn nghe loại chuyện gì? Ăn uống? Hay là chỗ nào vui chơi?”
“Kể về con người đi.”
“Con người?” Người phụ nữ xinh đẹp liếc nhìn xung quanh: “Không phải là cô muốn nghe chuyện về vị kia đấy chứ?”
“Vị nào?”
“Vị ở trong Tử Cấm Thành trước kia ấy.”
Tạ Trì nhìn đôi mắt đảo qua đảo lại liên hồi của cô ấy, hạ thấp giọng cười nói: “Tôi không có hứng thú.”
“Vậy cô muốn nghe gì?”
“Koike Tatsuji.” Tạ Trì nhìn chằm chằm vào đối phương: “Tôi tình cờ nghe người ta tán gẫu vài câu, hình như là một người khá thú vị, cô đã từng nghe nói đến chưa?”
“Tất nhiên là nghe rồi.” Cô gái vừa nghe thấy cái tên này đã lắc đầu nguầy nguậy: “Hắn ta khét tiếng lắm, đặc biệt là đối với phụ nữ.”
“Sao vậy?”
“Tâm địa độc ác, ra tay tàn nhẫn chứ còn sao nữa.”
…
Tạ Trì không moi thêm được tin tức gì mới mẻ, cô gái xinh đẹp kia cứ lải nhải một đống chuyện nam nữ khiến cô thấy phiền lòng, chỉ nhanh chóng thêu xong một đóa hoa sen rồi rời đi.
Tạ Trì quay về khách sạn, đợi trời tối rồi lại xuống lầu. Vừa đi ra chưa được bao xa, cô đã bị Hà Phong chặn lại.
“Em chạy lung tung cái gì đấy?”
Tạ Trì lách qua người anh: “Chân mọc trên người tôi, mượn anh quản chắc?”
Hà Phong đi bên cạnh cô: “Em có tin ông đây chặt chân em, sau đó lắp cho hai cái bánh xe để em trượt thẳng từ đây về Bắc Bình không?”
“Tôi lại sợ chết đi được.”
Hà Phong đi theo sau cô, hai mắt dán vào phần eo và hông của cô. Mấy năm không gặp, cô đã thay đổi không ít, chỉ đi đứng thế thôi cũng toát lên vẻ thướt tha như thế rồi.
Tạ Trì ngoái đầu lại lườm anh: “Đi theo tôi làm gì?”
Hà Phong nhại lại lời cô: “Chân mọc trên người tôi, mượn em quản chắc?”
Tạ Trì “hừ” lạnh một tiếng, tiếp tục bước đi, đến quán rượu mua nửa cân rượu. Hà Phong đứng ở phía đối diện đợi cô, lúc Tạ Trì quay lại thì lập tức lao tới giật lấy: “Đàn bà con gái mà rượu chè cái gì.”
Tạ Trì giật ngược lại: “Đưa đây cho tôi.”
Đột nhiên, có người gọi Hà Phong một tiếng.
“Ngài Koike, lại có người tình mới rồi à?”
Hà Phong nhanh chóng nắm lấy cổ tay Tạ Trì kéo lại, ôm chặt vào lòng. Bàn tay rộng lớn của anh đỡ lấy sau gáy Tạ Trì, ấn đầu cô vào ngực mình, hoàn toàn che đi khuôn mặt của cô.
“Ngài Takahashi.”
Takahashi đi tới, hỏi: “Vị tiểu thư này bị làm sao vậy?”
Hà Phong cười nói: “Uống hai ly nên say rồi.”
Tạ Trì ngoan ngoãn dán sát vào lồng ngực Hà Phong, ngước mắt lên hàng mi dài của anh. Takahashi nhìn chai rượu trên tay Tạ Trì, cười nói: “Nên đưa cô ấy đi nếm thử rượu của Đại Nhật Bản chúng ta mới phải chứ.”
Hắn ta đột nhiên nở nụ cười gian xảo như chuột nhắt, tiến lại gần, lấy tay che miệng nói khẽ: “Tôi sẽ không nói cho cô Michi biết đâu.”
Hà Phong gật đầu với hắn ta: “Vậy tôi đi trước đây, hôm khác cùng uống rượu nhé.”
“Ha ha ha ha, đi mau đi.”
Hà Phong dìu Tạ Trì rời đi.
Đi xa được một đoạn, cô hỏi anh: “Tiểu thư Michi là ai?”
Hà Phong không đáp lời.
“Tình nhân người Nhật của anh à?”
“Chuyện không nên hỏi thì đừng có hỏi.”
“Giấu tôi đi như vậy, là sợ bị nhân tình phát hiện sao?”
“Em xinh đẹp thế này, lỡ như bị hắn nhìn trúng thì tính sao?”
“Ngài Koike lợi hại như vậy mà lại không thể bảo vệ nổi một người phụ nữ à?”
Hà Phong dời tầm mắt, im lặng mỉm cười.
…
Vào đến phòng, Hà Phong nới lỏng cổ áo.
Tạ Trì tựa lưng vào tường nhìn anh.
Hà Phong lấy từ trong túi áo ra một tấm vé xe nhét vào tay cô: “Cút về đi, đừng quay lại đây nữa.”
Tạ Trì giơ tấm vé lên, búng nhẹ vào mép giấy, rồi thong thả xé nát nó.
Hà Phong tiến lên một bước, bóp chặt lấy gáy cô: “Em cứ nhất định phải chọc tức tôi như thế à?”
“Tôi có tiền, không cần tấm vé bẩn thỉu của anh.”
Hà Phong gật đầu: “Được.”
Tạ Trì ném những mảnh giấy vụn vào người anh: “Cút ra ngoài đi.”
Hà Phong không nhúc nhích: “Đêm qua có một người Nhật bị giết.”
“Ừ.”
“Ngay gần đây thôi.”
“Ồ.”
“Không có ai đến kiểm tra sao?”
“Có chứ, sáng sớm đã phá hỏng giấc nồng của người ta. Tôi chỉ là một cô gái liễu yếu đào tơ trói gà không chặt, sợ chết khiếp đi được.”
Hà Phong xoa xoa sau gáy cô: “Bao giờ thì đi?”
“Ngày mai, sao nào? Sợ…”
Chưa kịp để cô nói hết câu, Hà Phong đã bất thình lình chặn đứng miệng cô lại. Cô sững sờ, nhất thời quên cả việc phải đẩy anh ra.
Hà Phong buông cô ra: “Hôn một cái thì chắc em không phiền chứ?”
Tạ Trì giáng cho anh một bạt tai, đánh đến mức mặt anh tê rần. Hà Phong đứng thẳng dậy, nhìn xuống cô từ trên cao, giơ tay bóp cằm cô rồi nở nụ cười chế nhạo: “Đã lên giường với tôi rồi mà còn giả vờ thanh cao cái gì? Không phải trước đây em chịu phối hợp lắm sao?”
“Phải rồi, tôi vốn dĩ luôn rẻ mạt như thế, phải dùng thân xác để đổi lấy mạng luôn cơ mà.”
Hà Phong thu lại nụ cười, buông tay ra.
Tạ Trì đi vào trong, đẩy bàn trà ra, sau đó lấy từ bên trong ra một con dao. Hà Phong thản nhiên nhìn chăm chằm vào nó, nhưng trái tim lại đang run rẩy kịch liệt.
Tạ Trì quay lại, đưa dao cho anh: “Đây là thứ trước kia chú hai của anh đã tặng tôi, chắc anh cũng không còn nhớ rõ nữa. Để chỗ tôi bao nhiêu năm nay, giờ nên trả lại cho anh rồi.”
Hà Phong đón lấy.
Tạ Trì nói tiếp: “Viên đá trên đó bị tôi cạy ra bán mất rồi, sau đó tôi có tìm một viên khác tương tự lắp vào.”
Hà Phong không nói gì.
“Tôi không biết điều gì đã khiến anh trở thành bộ dáng như bây giờ, quên sạch nợ nước thù nhà như vậy… Nhưng tôi vẫn không nỡ ra tay giết anh. Nếu anh thực sự đang tiếp tay cho giặc Nhật, vậy thì tôi chỉ có thể chúc anh chết không tử tế. Còn nếu không phải…” Cô nhìn anh với ánh mắt bất lực, “Không khí ở đây khiến tôi cảm thấy nhục nhã, ngoại trừ máu của bọn quỷ và lũ Hán gian ra, không gì có thể gột rửa nổi cái chốn chướng khí mù mịt này.”
“Anh yên tâm, tôi sẽ không nói lung tung, cũng sẽ không tỏ ra có quen biết anh. Thiếu đương gia của Vân Trại đã chết trên núi vào mùa đông năm ba mươi rồi.”
Hà Phong cười nhạt một tiếng, khinh bỉ ném con dao xuống: “Một con dao nát thôi, em không cần thì vứt đi.”
Tạ Trì cúi đầu nhìn thanh đoản đao dưới đất.
“Đi đây.”
Hà Phong đứng ở cửa chần chừ một lát, sau đó mở cửa rời đi. Anh rảo bước xuống lầu, mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.
Xe lao đi điên cuồng, đột nhiên dừng lại ở cuối con đường. Anh nắm chặt vô lăng, rồi bất ngờ cầm khẩu súng bên cạnh đập thật mạnh vào mặt mình.
Anh nghiến răng, húc đầu vào vô lăng hai cái. Tiếng còi xe vang lên inh ỏi, làm một đôi nam nữ đi ngang qua phía trước giật mình.
Lại là một tên người Nhật, đang ôm một người phụ nữ Nhật, quay lại chửi bới vào trong xe vài câu. Hà Phong đang không có chỗ trút giận, lập tức đá tung cửa xe, bước lên hai bước, tung một cú đá thẳng vào giữa ngực tên đàn ông kia.
Hắn ta đau đớn ngã vật xuống đất kêu gào thảm thiết, tám phần là đã gãy xương sườn.
…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]