Quả thực Hà Phong đã nhảy xuống từ cửa sổ, lúc vừa rẽ qua góc cua thì bị một cô gái đâm sầm vào.
“A…” Mạnh Nguyên đập thẳng mặt vào lồng ngực anh, mũi đau đến mức suýt thì rơi nước mắt. Một tay cô che nửa mặt, nhìn người đàn ông đang bọc kín mít trước mắt, không nhịn được khẽ kêu lên: “Đau chết mất thôi.”
“Xin lỗi.” Hà Phong hơi cúi đầu, lập tức rời đi ngay.
Mạnh Nguyên vừa xoa mũi vừa đi vào tiệm, oán hận chạy đến trước mặt A Như: “Tôi vừa đâm phải một người, kỳ quặc lắm, cả người quấn kín mít, mau giúp tôi xem xem có bị chảy máu cam không?”
“Cúi đầu xuống chút.” A Như cười nhìn cô, “Không sao đâu.”
Mạnh Nguyên khịt khịt mũi, cô nàng mang theo túi bánh bao vừa mua bên đường, giờ vẫn còn nóng hổi. Đúng lúc Tạ Trì chưa ăn sáng, liền cầm lấy một cái rồi lên tầng hai. Mạnh Nguyên bám theo cô, rồi lại cùng cô từ tầng hai xuống lại tầng một.
“Thế bao giờ anh ấy lại đến Nam Kinh nữa thế?”
“Tôi không biết.”
“Cô nói cho tôi biết đi mà.”
Của biếu là của lo, dù tâm trạng Tạ Trì không tốt lắm nhưng vẫn mỉm cười bảo: “Tôi thật sự không biết mà, lâu rồi chúng tôi không liên lạc.”
Cô lại nhón thêm một cái bánh bao nữa: “Bánh ngon đấy, mua ở đâu vậy?”
“Tôi cũng không nói cho cô biết đâu.”
Tạ Trì ăn vài miếng là xong cái bánh bao, nhìn bờ môi đỏ mọng đang dẩu lên của cô nàng: “Đã bảo với cô rồi, đừng mơ tưởng nữa, người ta có người tâm đầu ý hợp rồi.”
“Tâm đầu ý hợp mà vẫn không kết hôn, sắp ba mươi hai rồi còn gì?”
“Đó là việc của họ.” Tạ Trì lau tay, cầm kéo đi cắt vải, “Chia uyên rẽ thúy là không nên đâu.”
Mạnh Nguyên không nói nữa, ủ rũ gục mặt xuống bàn. Một lúc lâu sau, cô nàng thở dài một tiếng rồi bảo: “Nhưng tôi thích anh ấy lắm, từ sau lần gặp mặt hôm đó, ngày nào tôi cũng mơ thấy anh ấy hết.”
“Cô không hiểu anh ấy, cũng chưa từng tiếp xúc, thế mà gọi là thích sao?” Tạ Trì hơi khom lưng, cảm thấy vai hơi đau nên lại thẳng lưng lên, “Chỉ là ảo giác nhất thời thôi, đừng để lớp da bên ngoài mê hoặc.”
“Đâu phải là tôi chưa từng tiếp xúc với mấy người đẹp trai? Nhưng tôi biết thích nghĩa là sao mà, vừa gặp anh ấy là tôi đã xiêu lòng rồi.” Mạnh Nguyên chống cằm, lại xoa xoa cái mũi, “Cô không có người mình thích sao?”
Tạ Trì im lặng một lúc rồi đáp: “Từng có.”
A Như nghe vậy thì nhìn sang, hai mắt sáng rực lên: “Thật hay giỡn vậy bà chủ? Là ai thế?”
“Lo thêu của em đi.”
A Như bĩu môi: “Vâng.”
…
Tối hôm đó, Tạ Trì làm hỏng mất hai xấp vải, cô cứ lơ đãng nghĩ ngợi lung tung về quá khứ, hiện tại lẫn sau này mãi.
Nhìn những đường chỉ vẹo vọ trên vải, Tạ Trì bỗng tháy nản lòng, xé toạc xấp vải rồi tiện tay ném sang một bên. Cô đứng dậy lên lầu, lấy túi xách đi về nhà.
Cô vẫn luôn tự mình thay thuốc, vết thương vốn đã đóng vảy, nhưng hôm nay bị Hà Phong bóp một cái thì hình như đã trở nên nghiêm trọng hơn. Trong lòng cô thầm mắng anh cả chục lần, sau đó khó khăn băng bó lại vết thương.
Cô dùng nước lau qua người, đứng trước gương nhìn ngắm cơ thể mình, trong đầu đột nhiên thoáng qua những hình ảnh thân mật với Hà Phong trước kia, không biết vì sao lại giơ tay đặt lên ngực ướm thử. Đúng như anh nói, so với thời thiếu nữ thì chỗ này của cô đã thay đổi không ít.
Tạ Trì lắc đầu, cảm thấy xấu hổ không dám nghĩ tiếp nữa, chỉ vốc nước vỗ nhẹ lên khuôn mặt đang nóng bừng. Cô chống tay lên bồn rửa mặt, lưng hơi khom, những giọt nước trên mặt tí tách rơi xuống, phản chiếu vô số hình ảnh của chính cô.
Mà dường như hình ảnh nào cũng đều có anh ở bên cạnh.
Tạ Trì đứng thẳng người dậy, cảm thấy mình có hơi không được tỉnh táo, liền quơ lấy chiếc khăn lau mặt lau sạch những giọt nước đọng đi. Cô trở ra ngoài, nằm trên giường thẫn thờ một lát, thấy buồn chán nên định ra ngoài tìm cuốn sách đọc.
Giá sách rất cao, Tạ Trì lấy một chiếc ghế kê chân leo lên, sách mới rút xuống được một nửa thì nghe thấy ngoài ban công có động tiếng động. Cô nhẹ nhàng bước xuống ghế, tiện tay vơ lấy một bức tượng đồng giấu sau lưng rồi đi về phía ban công.
Không thấy người đâu, chỉ có tấm rèm lụa trắng là đang khẽ đung đưa theo gió.
Chẳng lẽ cô nghe nhầm rồi? Hay là mèo hoang? Gần đây luôn có mèo hoang chạy loạn mà.
Cô thả lỏng cảnh giác quay lại giá sách, phát hiện hiện cuốn sách vừa rút ra một nửa lúc nãy đã biến mất.
“Tranh vẽ phương Tây à?” Giọng nói của đối phương vang lên từ phía sau lưng cô.
Tạ Trì quay phắt lại, thấy Hà Phong đang lật xem cuốn sách tranh đó, tùy ý nói tiếp: “Giờ em chuyển sang vẽ thể loại này rồi à?”
“Giờ anh chỉ biết leo cửa sổ thôi sao?”
Hà Phong nhướng mày nhìn cô: “Tôi chỉ leo cửa sổ nhà em thôi.”
Anh ném cuốn sách qua, Tạ Trì vững vàng đón lấy, nghe anh cười nhạo mình: “Tính dùng cái thứ rách nát kia làm gì vậy?”
Tạ Trì ném bức tượng đồng trong tay về phía anh, Hà Phong nhanh nhẹn nghiêng người tránh né, món đồ cứ thế đồng rơi xuống rồi lăn trên mặt đất, cuối cùng dừng lại sát vách tường. Hà Phong nhặt nó lên đặt lên bàn: “Tượng đẹp thế này, không phải dùng để đánh người đâu.”
“Anh lại đến làm gì?”
“Nhìn em.”
“Nhìn thấy rồi thì cút đi đi.”
“Nhìn chưa đủ.”
Trên người Tạ Trì đang mặc áo choàng ngủ, không biết làm bằng chất liệu gì nhưng trông có vẻ rất mềm mại. Ánh mắt Hà Phong dời từ khuôn mặt cô xuống dưới, cuối cùng dừng lại nơi cổ áo hơi trễ xuống của cô, cười toe toét: “Bên trong trống không à?”
Tạ Trì đặt cuốn sách lại lên giá, lúc này cô đã không còn tâm trí đâu mà nghiền ngẫm nghệ thuật nữa.
“Đứng cho vững vào, đừng để ngã xuống.” Hà Phong tựa vào tường, khoanh tay ngước nhìn cô, “Tôi sẽ không đỡ em đâu đấy.”
Tạ Trì mặc kệ anh, cất sách xong liền đi về phòng ngủ: “Tôi đi ngủ đây, anh về đi.”
“Thế thì ngủ muộn chút đi.” Hà Phong hạ tay xuống, chậm rãi bước theo vào trong, nhìn quanh quất một lượt, “Đời người ngắn ngủi, chỉ có ngủ không thì chán chết.”
“Làm Hán gian mới thú vị.” Cô quay lại nhìn anh, “À không, làm người Nhật mới thú vị.”
Hà Phong liếc nhìn cô rồi bật cười: “Phải đấy, rất đậm đà hương vị.”
Tạ Trì lườm anh một cái, ngồi xuống trước gương tháo khuyên tai. Hà Phong đứng trước bàn làm việc, nhìn thấy một tờ giấy dưới lớp kính vẽ đầy những nét gạch ngang thì cầm lên hỏi cô: “Đây là cái gì?”
“Là những người tôi đã giết đấy.” Cô bỏ đôi khuyên tai vào hộp, thản nhiên nói, “Bên trái là quỷ Nhật, bên phải là Hán gian.”
Hà Phong quét mắt nhìn qua, đại khái đã nắm được số lượng: “Không nhiều lắm nhỉ.”
Tạ Trì nghiêng mặt nhìn anh: “Thế anh thuộc hàng bên nào?”
“Không bên nào hết.”
Tim Tạ Trì thắt lại.
“Em phải mở riêng một cột cho tôi, ghi là quỷ Nhật kiêm Hán gian.”
Tạ Trì lẳng lặng quay mặt đi: “Đồ không biết xấu hổ.”
Hà Phong đi tới sau lưng cô, chống tay lên bàn, khom người xuống nhìn vào gương: “Em mà động được vào tôi một cái, tôi sẽ gọi em là bà cố tổ.”
Tạ Trì đối mắt với anh: “Thích làm cháu nội người ta thế luôn cơ à?”
“Tôi không tranh cãi với em.” Hà Phong lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp tròn nho nhỏ, đặt xuống trước mặt cô, “Đây là đơn thuốc của một ông thầy thuốc Đông y già trước đây đã từng kê cho tôi, hiệu nghiệm lắm, tôi đặc biệt đi bốc cho em đấy, nghiền thuốc cả buổi trời nên mỏi hết cả tay rồi đây này.”
Tạ Trì nhìn lướt qua chiếc hộp nhỏ: “Làm khó anh rồi, cảm ơn nhé.”
“Cảm ơn thế nào?” Hà Phong cầm lấy một lọn tóc bên má cô quấn vào kẽ tay, “Làm gì đó thực tế chút đi.”
“Tặng anh thêm một đao nhé?”
Hà Phong buông lọn tóc của cô ra, giơ bàn tay lên trước mắt cô: “Xoa bóp cho tôi đi.”
Tạ Trì cầm chiếc lược đập vào mu bàn tay anh một cái, Hà Phong rụt tay lại, xoa xoa đầu cô mấy cái.
“Đừng chạm vào tôi.”
Anh thu tay về: “Lúc sáng không cẩn thận chạm vào vết thương của em, có đau không?”
“Không đau, thoải mái lắm.”
“Thoải mái thế nào?”
“…”
Hà Phong rút chiếc trâm gỗ của cô ra, mái tóc đen nhánh của Tạ Trì lập tức xõa xuống. Cô nhìn chằm chằm anh qua gương: “c*m v** đi.”
Hà Phong bỗng cười rộ lên: “c*m v** đâu?”
Tạ Trì thẹn quá hóa giận, vò rối mái tóc rồi đứng dậy đi chỗ khác.
Hà Phong nhìn chiếc trâm gỗ của cô: “Mua ở đâu đấy? Xấu thật, có dịp thì tôi làm cho em cái đẹp hơn.”
Anh tùy tiện nhét nó vào túi quần: “Cái này không xứng với em, để tôi giúp em xử lý.”
Tạ Trì cũng chẳng buồn giành lại với anh, mặc kệ anh giếm đi, chỉ tìm đại một sợi dây thun buộc tóc lên.
“Có cái gì ăn không?”
“Có chứ, nhiều lắm.”
“Tôi đói rồi.” Hà Phong ngồi xuống giường, “Lấy cho tôi một ít đi.”
“Được.”
Tạ Trì xuống lầu lấy ít bánh ngọt mang lên, còn có thêm nửa chai rượu.
“Cảm ơn.” Hà Phong đón lấy, nhét nguyên một miếng bánh thật lớn vào miệng, “Cũng không tệ.”
“Không sợ tôi bỏ độc sao?”
Hà Phong lại nhét thêm một miếng nữa: “Vừa có đồ ăn ngon, vừa có cảnh đẹp, lại vừa có mỹ nhân, chết trên giường em thì tôi cũng cam lòng.”
Tạ Trì đưa rượu cho anh: “Khô lắm đấy, đừng để nghẹn.”
Hà Phong nhìn chai rượu chỉ còn lại chưa đầy một nửa: “Đàn bà con gái thì uống ít thôi.”
Anh nuốt miếng bánh xuống, thấy đúng là khô thật, chặn ngang cổ họng khiến anh nói chẳng rõ chữ: “Đều tại tôi, ngày trước chiều quá nên em sinh hư, lẽ ra không nên dạy em uống rượu nghịch súng mới phải.”
Anh nhìn cô cười, vừa đón lấy chai rượu định kề lên miệng uống thì Tạ Trì đã giật phắt lại.
Hà Phong vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nhìn cô: “Định bỏ độc thật à?”
Tạ Trì quay người đi, đặt chai rượu lên bàn.
Hà Phong l**m răng: “Chắc là không nỡ để tôi chết chứ gì.”
“Đời này tôi ghét nhất là Hán gian, còn ghét hơn cả người Nhật.” Tạ Trì cúi đầu, siết chặt thân chai, nhất quyết quay lưng về phía anh, “Cút đi, đừng chết ở đây, kẻo lại bẩn nhà tôi.”
Hà Phong không nói gì, nhưng cũng chẳng rời đi, chỉ lẳng lặng ăn nốt mấy miếng bánh còn lại.
Tạ Trì bỗng nhiên ngoảnh đầu lại: “Ngon không?”
Hà Phong gật đầu: “Mỹ vị nhân gian đấy.”
Tạ Trì cười lạnh một tiếng: “Anh đúng là đồ mặt dày vô sỉ.”
Hà Phong đặt chiếc đĩa không lên bàn, thuận thế chống tay xuống, bao trùm cô dưới cái bóng của mình: “Tôi là người thế nào, chẳng lẽ em còn không rõ sao?”
Tạ Trì nhìn gương mặt anh đang sát gần ngay trong gang tấc, không hề lùi bước, chỉ bình thản nói: “Cũng tại tôi vẫn còn ôm hy vọng, cứ nghĩ liệu còn nguyên nhân nào khác mới khiến anh trở nên…”
Còn chưa kịp dứt lời, eo cô đã bị anh ôm chặt, nhẹ nhàng bế bổng lên rồi chậm rãi đặt xuống giường.
Tạ Trì lăn sang một bên, né tránh cơ thể anh áp tới. Hà Phong túm cô lại: “Chạy đi đâu?”
Tạ Trì giơ chân đạp thẳng vào hạ bộ của anh.
Hà Phong phản ứng cực nhanh, lập tức tóm chặt lấy chân cô, cười nói: “Đàn ông là phải biết bảo vệ cái gốc của mình.”
Vì vừa rồi mới bôi thuốc nên bên trong cô không mặc gì khác, lúc giằng co qua lại đã để lộ chiếc q**n l*t trắng bên dưới lớp áo choàng.
Hà Phong hít một hơi thật sâu, nếu còn quậy tiếp thì chắc là anh sẽ không kìm chế nổi mất. Anh buông cô ra, kéo góc chăn đắp lên đôi chân dài của cô: “Em định làm tôi tuyệt hậu đấy à?”
“Dù sao nhà họ Hà cũng đã tuyệt hậu rồi.” Tạ Trì lùi về phía đầu giường, không ngừng mỉa mai đâm chọc, “Mà cũng đúng, anh phải giữ lại để sinh con với người Nhật nữa chứ.”
Hà Phong không muốn nghe cô nói những lời này, anh bước xuống giường, cố ý đáp trả: “Đúng, sinh con với người Nhật, sinh mẹ nó cả một ổ luôn.”
Tạ Trì cầm lấy cái gối ném thẳng vào người anh.
Hà Phong nhặt cái gối dưới đất lên, ôm nó ngồi ở cuối giường, không giỡn với cô nữa.
Anh móc bao thuốc lá từ túi ra châm một điếu: “Tôi không còn nhiều thời gian nữa, lát nữa phải đi ngay.”
“Đi mau đi.”
“Tôi cũng chẳng tự do gì, không phải muốn chạy đi đâu cũng được. Khó khăn lắm mới chạy đến gặp em được một lần, không biết lần sau gặp lại là khi nào nữa.”
“Gặp nhau dưới suối vàng đi.”
Hà Phong im lặng một lát, bỗng ngửa đầu phả ra một làn khói thật dài: “Tôi chưa muốn chết sớm thế đâu.”
“Anh mà cũng sợ chết ư?”
“Sợ chứ, đương nhiên là sợ, còn sống tốt biết bao.” Hà Phong cúi đầu, nhìn điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, “Chỉ cần còn sống thì còn hy vọng, phải sống thì mới có thể có hy vọng.”
Tạ Trì nhìn tấm lưng rộng lớn của anh cùng làn khói bảng lảng vấn vít kia, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bi thương khó tả.”
“Em nói với tôi vài câu tử tế đi.”
Tạ Trì im lặng.
Hà Phong quay đầu nhìn cô, thu lại thái độ cợt nhả thường ngày, cứ thế lặng lẽ nhìn cô hồi lâu.
Tạ Trì nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng đọc ra điều gì đó, vậy mà tên khốn này lại bỗng nhiên lại cười hì hì nói: “Hơn nữa, tôi mà chết rồi thì em biết phải làm sao đây? Tôi không nỡ để em một mình đâu. Em mà dám gả cho kẻ khác, tôi có làm ma cũng không tha cho hắn.”
“Thứ anh không nỡ nhiều lắm, chẳng thiếu một mình tôi.”
“Đám đó sao so với em được.” Hà Phong chạm nhẹ vào chân cô, “Hay là để lại cho tôi một cái giống nhé?”
Tạ Trì đá bay anh ra: “Cút đi.”
Hà Phong bị cô đá đến đau cả hông, nhưng trong lòng lại vui sướng vô cùng: “Được, cút thì cút.”
Anh đứng dậy, đặt chiếc gối xuống, không nói thêm gì nữa, leo qua cửa sổ nhảy ra ngoài.
Tạ Trì cầm cái gối ở cuối giường ném ra ngoài cửa sổ.
Cái gối lập tức bay ngược trở lại, rơi trên thảm.
“Vẫn cứ thích ném gối như thế.”
Dường như câu nói này đã mang cô trở lại nhiều năm trước, khiến cô bỗng thấy hụt hẫng lạ kỳ.
Đang ngẩn ngơ thì Hà Phong lại leo vào.
“Anh lại làm cái gì nữa?”
Hà Phong không trả lời, bước tới ôm chầm lấy cô.
Tạ Trì hơi hé môi, cảm giác như có gì đó nghẹn lại ở cổ họng.
Anh không làm gì cả, cũng không nói lời th* t*c nào, cứ thế lặng lẽ ôm cô một phút, sau đó nghiêm túc nói: “Cố gắng rời khỏi Nam Kinh đi, đây là thủ đô, bất kể chúng có đánh vào thành phố nào trước thì cũng sẽ có ngày đánh tới đây thôi.”
Tạ Trì có hơi không quen với giọng điệu nghiêm túc này của anh: “Ồ, tôi còn đang đợi anh đánh tới đây đấy.”
Hà Phong buông cô ra, véo mũi cô một cái: “Đồ ngốc.”
Tạ Trì gạt tay anh ra: “Đồ khốn.”
“Bảo vệ bản thân cho tốt.” Tay anh vòng ra sau, bóp mạnh vào mông cô một cái, “Không được léng phéng với đứa nào hết, đợi tôi về thịt em.”
“…”
Hà Phong không ngoảnh đầu lại, bước tới bên cửa sổ rồi nhảy xuống.
Tấm rèm bị cơn gió từ bước chân hắn lay động, khẽ tung bay rồi lại hạ xuống.
Tạ Trì nhìn bầu trời đen kịt bên ngoài, bỗng nhiên bật cười.
Anh vừa nói là “chúng”.
Là “chúng”.
…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]