Koike Yoshimura đã ngủ, Hà Phong và Fujita Michi vừa đến cửa thư phòng thì La Linh Thư bước ra. Bà ra hiệu cho hai người im lặng, khép cửa lại rồi dẫn họ xuống lầu.
La Linh Thư mặc một chiếc váy màu xanh nhạt. Bà vốn không thích mặc kimono, trừ khi có dịp đặc biệt thì bà mới chịu mặc lớp này lớp nọ để chiều lòng chồng.
Bà không hề trang điểm, môi để màu nhạt, tóc búi hờ, thậm chí có một lọn tóc rủ xuống vai. Trông thì có vẻ tùy ý, nhưng lại toát lên một vẻ thanh tao pha chút u sầu.
Xuống đến tầng dưới, La Linh Thư mới hỏi Hà Phong: “Mấy tập hồ sơ mẹ bảo con xem, con đã xem hết chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Sáng mai phải dậy sớm ra ngoài với mẹ một chuyến.” La Linh Thư chậm rãi ngước mắt nhìn anh, đôi mắt lá liễu vừa dày vừa hẹp ấy, bất kể là lúc ngước nhìn, rũ xuống hay là nhìn thẳng, đều mang một nét quyến rũ rất riêng, “Không còn sớm nữa, đi xem hồ sơ đi, mẹ có vài lời muốn nói với Michi.”
“Vâng.”
Hà Phong quay người đi vào phòng sách.
La Linh Thư dẫn Fujita Michi ngồi xuống ghế sofa: “Mấy ngày qua cháu vất vả rồi.”
Michi ngồi ngay ngắn, trong thâm tâm cô nàng đã mặc định người phụ nữ trước mặt là mẹ chồng tương lai của mình. Có lẽ vì bà luôn lạnh lùng, ít nói ít cười nên tạo cảm giác khó gần. Thêm vào đó, bà còn là người Trung Quốc, khiến cho cô luôn cảm thấy có một khoảng cách xa xôi, không sao thân thiết cho nổi.
Fujita Michi cung kính đáp: “Dạ, đây là việc cháu nên làm ạ.”
La Linh Thư không có biểu cảm gì, bà tựa người vào gối ôm, đưa tay lên day day thái dương.
“Để cháu giúp bác xoa bóp nhé?”
Bà không trả lời, chỉ hỏi ngược lại: “Dạo này việc học hành thế nào rồi?”
Michi lập tức xìu xuống. Cô ghét nhất là học, vậy mà bà mẹ chồng tương lai này trước đây lại là giáo sư đại học mới chết, nghe đâu còn cực kỳ nghiêm khắc!
“Dạ, cháu vẫn đang cố gắng ạ.”
La Linh Thư nhìn cô: “Phải tập trung vào việc học, không được lơ là.”
Michi ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, cháu nhớ rồi ạ.”
“Tatsuji cũng có việc của nó, không thể lúc nào cũng ở bên cạnh cháu được. Dù không ở gần nhau thì hai đứa cũng phải cùng nhau cố gắng.”
“Dạ.”
La Linh Thư cầm tờ báo đặt bên cạnh lên: “Sau này cháu đừng ngày nào cũng đến đây nữa. Anh cả cháu là quân nhân ưu tú của Đế quốc, anh hai cũng là một nghệ sĩ kịch tài năng, cháu cũng phải theo kịp họ mới phải. Cháu định học ngành gì?”
“Dạ… cháu vẫn chưa nghĩ ra.”
La Linh Thư bắt đầu tập trung đọc báo, không buồn để ý đến cô nàng nữa.
Fujita Michi cảm thấy mình vừa lỡ lời, lẽ ra không nên nói là chưa nghĩ ra, dù có bịa đại một ngành nào đó cũng tốt hơn câu trả lời vừa rồi. Thấy La Linh Thư im lặng không nói gì, trong lòng cô càng hoảng, cứ như đang ngồi trên đống lửa.
Cân nhắc hồi lâu, cuối cùng cô cũng lên tiếng: “Vậy cháu xin phép về trước ạ, không làm phiền bác nghỉ ngơi nữa.”
“Ừ.”
Cô đứng dậy, cung kính cúi chào: “Bác nghỉ ngơi sớm ạ, chào bác.”
“Đi đi.”
Fujita Michi rảo bước đi thẳng ra ngoài, mãi đến khi ra khỏi sân mới dừng lại thở phào một cái, ngoái đầu nhìn lại.
Người phụ nữ này… đáng sợ quá!
Sau này cưới anh Tatsuji xong phải dọn ra ngoài ở riêng mới được!
…
Ban ngày, Khương Thủ Nguyệt bận rộn quyên góp vật tư, mãi đến khuya mới đi tìm Tiếu Vọng Vân. Ban ngày Tiếu Vọng Vân bận việc bên ngoài, đến tối anh lại phải đến trường hướng dẫn sinh viên vẽ tranh cổ vũ kháng chiến. Lúc cô đến, anh vẫn đang giúp một sinh viên sửa bản vẽ.
“Bàn tay này nắm lại thành nắm đấm sẽ tốt hơn, trông có lực hơn. Khẩu hiệu đặt ở đây chưa đủ nổi bật, nên để khổ dọc và phóng to lên.”
“Vâng ạ.”
Khương Thủ Nguyệt không muốn làm phiền, cô đứng ở cửa một lúc lâu. Đợi đến khi anh đứng dậy, cô mới nhẹ nhàng bước vào vẫy tay gọi. Thấy cô, Tiếu Vọng Vân lập tức bước nhanh tới, dẫn cô ra ngoài: “Sao em lại đến đây? Muộn thế này rồi mà.”
“Đến thăm anh một lát.” Khương Thủ Nguyệt lau vết bụi bút chì trên má anh, “Mặt mũi lem nhem hết rồi kìa.”
Tiếu Vọng Vân nhẹ nhàng mỉm cười, lấy khăn tay ra lau mặt: “Còn không?”
“Sạch rồi.” Khương Thủ Nguyệt đưa cái cặp lồng trong tay lên: “Có đói không? Em mang bánh ngọt cho anh này.”
“Các sinh viên đều đang ở trong đó.”
“Em biết mà.” Khương Thủ Nguyệt ấn cái cặp lồng vào tay anh. “Nên em mang nhiều lắm, đủ chia cho mọi người.”
Tiếu Vọng Vân nắm chặt lấy nó: “Cảm ơn em.”
“Anh vào đi, em không làm phiền nữa.”
“Để anh đưa em về.”
“Không cần đâu.” Cô nắm tay anh, lắc nhẹ một cái. “Anh bận thì cứ bận đi, đừng lo cho em, chú Lưu đang đợi ở ngoài rồi.”
“Vậy mai anh qua tìm em, chúng ta cùng ăn cơm.”
“Em chẳng rảnh đâu.” Khương Thủ Nguyệt buông tay anh ra, “Mai em còn phải ghé qua xưởng dệt bông nữa.”
“Vất vả cho em quá.”
“Được rồi, vào đi.” Cô đẩy nhẹ anh một cái, “Em đi đây.”
“Nhớ bảo chú Lưu lái chậm thôi nhé.”
“Vâng.”
Khương Thủ Nguyệt quay người đi trước, vừa rẽ qua hành lang dài thì Tiếu Vọng Vân đã đuổi kịp.
“Thủ Nguyệt.”
Cô quay lại: “Sao anh lại ra đây nữa?”
“Hiếm khi mới gặp nhau, để anh tiễn em thêm một đoạn.” Anh nắm lấy tay cô, “Đi nào.”
Khương Thủ Nguyệt mỉm cười dịu dàng, những bất an và ưu sầu ban ngày tích tụ trên mặt bỗng chốc tan biến. Cô tựa vào vai anh chậm rãi bước đi. Đúng lúc đi qua một rặng hoa trúc đào, hai người dừng lại ngắm hoa một lát. Họ không nói lời đường mật, chỉ kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay.
Một cơn gió thổi qua làm cành lá reo lên xào xạc. Khương Thủ Nguyệt xích lại gần hơn: “Hơi lạnh nhỉ, anh có lạnh không?”
Tiếu Vọng Vân đáp: “Dạo này nhiệt độ cao mà, anh còn thấy nóng đến khó chịu đây này.”
Thủ Nguyệt im lặng một lát rồi khẽ cười: “Tiếu Vọng Vân, anh đúng là cái đồ đầu gỗ, sao mà chẳng tinh ý gì thế hả.”
Cô quay sang chỉnh lại cổ áo sơ mi cho anh: “Em về đây, anh đừng tiễn nữa.”
“Được.”
Khương Thủ Nguyệt vừa quay lưng định đi thì bị người phía sau ôm chầm lấy, cô loạng choạng một bước mới kịp đứng vững. Tiếu Vọng Vân thì lại không biết đặt vào đâu, cả người cứng đờ, đây là lần đầu tiên anh ôm phụ nữ: “Anh… có thể ôm em không?”
“Anh ôm rồi còn gì.”
Cả hai rơi vào im lặng.
Khương Thủ Nguyệt nghiêng đầu: “Nói gì đi chứ.”
“Anh chẳng biết nói gì nữa.”
Cô phủ tay lên mu bàn tay Tiếu Vọng Vân, khẽ nắm lấy mấy ngón tay anh: “Con người anh ấy, vừa lãng mạn cực kỳ, mà cũng nhạt nhẽo vô cùng.”
“Vậy… em có thích không?”
Khương Thủ Nguyệt cười thầm, nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời, cố ý hỏi: “Thích cái gì cơ?”
“Thích anh.”
Cô xoay người lại nhìn anh: “Nếu em nói không thì anh sẽ làm sao?”
Sắc mặt Tiếu Vọng Vân lập tức trở nên căng thẳng, anh ngượng ngùng lùi lại một bước.
Khương Thủ Nguyệt bất lực bật cười, tiến lại gần anh một bước: “Thế nếu có thì sao?”
Lại một cơn gió thoảng qua, mang theo hương thơm thanh khiết trêu đùa trái tim của cả hai.
Tiếu Vọng Vân mỉm cười.
Nếu là người khác, trong tình cảnh này thì việc hôn nhau là lẽ đương nhiên, nhưng Tiếu Vọng Vân… anh không hẳn là hủ lậu, chỉ là có hơi bảo thủ, hoặc có thể nói là quá trân trọng cô. Anh yêu cô, tôn trọng cô, nếu chưa cưới hỏi đàng hoàng thì tuyệt đối sẽ không làm gì quá giới hạn.
“Anh muốn ngay mai sẽ đến nhà em cầu hôn, nhưng ngặt nỗi Tổ quốc đang gặp nguy hiểm, chiến sự thì cận kề.”
Khương Thủ Nguyệt đặt ngón tay lên môi anh: “Có câu này của anh là đủ rồi.”
Cô hạ tay xuống, nói nhỏ: “Em hiểu mà. Đợi đến khi đất nước hòa bình rồi, em đợi anh đến cưới em.”
“Được.”
“Nói miệng không được, anh không định tặng em vật đính ước gì sao?”
Tiếu Vọng Vân s* s**ng khắp người, bắt đầu cuống lên: “Giờ trên người anh không có gì cả, ngày mai anh sẽ đi…”
“Được rồi mà.” Khương Thủ Nguyệt ngắt lời anh. “Em chỉ đùa thôi, anh lại tin là thật rồi. Em phải về đây, kẻo chú Lưu lại lo lắng.”
“Được.” Tiếu Vọng Vân nắm tay cô, “Để anh đưa em ra xe.”
Chú Lưu đang đứng bên đường hút thuốc, thấy cô chủ và cậu Tiếu đi tới thì vội vàng dập tàn thuốc chạy lại. Khương Thủ Nguyệt ngồi vào ghế sau, nghe Tiếu Vọng Vân đứng ngoài cửa sổ dặn dò: “Thời buổi loạn lạc, mọi việc đều phải cẩn thận.”
“Anh cũng vậy.” Cô mỉm cười rồi bảo với chú Lưu: “Đi thôi ạ.”
“Vâng, chào cậu Tiếu nhé.” Chú Lưu ngoái lại chào một tiếng.
Tiếu Vọng Vân đáp: “Hẹn gặp lại.”
Anh đứng bên đường nhìn chiếc xe đi xa dần.
Khi đã đi được một đoạn khá xa, Khương Thủ Nguyệt bỗng thò đầu ra khỏi cửa sổ: “Anh vào đi!”
Tiếu Vọng Vân giơ tay vẫy vẫy, hiếm khi thấy cô giũ bỏ vẻ đoan trang như vậy.
Anh không nhịn được mà mỉm cười.
Bỗng nhiên, từ phía Đông vẳng lại tiếng pháo nổ ầm ầm, khiến nụ cười trên môi anh lập tức tắt ngấm.
Vẻ ngọt ngào tan biến, thay thế bằng sự căm hờn.
Anh nhanh chóng sải bước quay trở lại vào trong.
…
Hà Phong theo La Linh Thư tham gia năm cuộc họp quan trọng, trong đó có ba cuộc bàn về vấn đề kinh tế Trung Quốc và chiến lược kiểm soát của bên Nhật trong tương lai, trong đó có nhắc đến nhiều công xưởng và công ty nổi tiếng của Trung Quốc.
Trước đây những cuộc họp này đều do Koike Yoshimura chủ trì, từ khi ông ta lâm bệnh nặng, tất cả đều giao lại cho La Linh Thư.
Hà Phong không mấy hứng thú với những việc này.
Trước kia, anh từng tìm đủ mọi cách cùng anh em thầu mỏ, làm giàu, nhưng kể từ khi bọn phát xít Nhật diệt cả nhà anh, phá hủy cơ nghiệp của anh, giờ trong lòng Hà Phong chỉ còn lại máu, dao và súng. Tuy biết rằng đấu tranh kinh tế trong thời chiến là cực kỳ quan trọng, liên quan đến nguồn cung và tác chiến lâu dài, nhưng điều anh quan tâm hơn cả chính là tình hình chiến sự trong nước lúc này.
Hơn nữa, Thanh Dương Tử vẫn còn đang ở trong Quân đoàn 29.
…
Sau khi hứng chịu một tràng dài của La Linh Thư, Fujita Michi không mấy khi đến nữa. Quả nhiên phụ nữ vẫn phải để phụ nữ trị.
Đêm muộn, La Linh Thư phê duyệt xong tài liệu, định gọi người hầu cắt cho mình đĩa trái cây. Gọi ba tiếng không thấy thưa, có vẻ người hầu đã đi ngủ.
Hà Phong từ trong phòng bước ra: “Để con làm cho.”
La Linh Thư vốn là tiểu thư đài các, chưa từng động tay vào việc bếp núc, dao kéo lại càng không. Bà ngồi ở phòng khách đợi một lúc rồi vào bếp tìm Hà Phong.
“Tatsuji.”
Hà Phong bỗng bất cẩn làm đứt tay, máu chảy không ngừng.
“Cẩn thận chứ.” La Linh Thư khẽ nhíu mày.
“Để con lấy quả khác.” Hà Phong vứt quả táo dính máu đi, tìm một mảnh vải lau quẹt qua loa.
“Đừng lau bừa bãi, khử trùng rồi băng bó lại đi.”
“Vết thương nhỏ thôi, không sao đâu ạ.”
La Linh Thư kéo anh ra ngoài, tìm hộp y tế rồi giúp anh xử lý vết thương: “Dạo này trông con lúc nào cũng như người mất hồn.”
“Chắc tại con ngủ không ngon.”
“Vì chuyện chiến sự phải không?”
Hà Phong nhìn bà một cái, biết không giấu nổi nên khẽ “vâng” một tiếng.
“Con nghĩ thế nào?”
Hà Phong thu tay lại: “Hai người Trung Quốc chúng ta thì đừng nói tiếng Nhật nữa nhé.”
La Linh Thư nhẹ nhàng mỉm cười, ngồi ngay ngắn: “Con thấy bên nào sẽ thắng?”
“Con không biết.”
“Vậy con hy vọng bên nào thắng?”
Hà Phong nhìn thẳng vào bà: “Còn mẹ? Mẹ hy vọng bên nào thắng?”
La Linh Thư im lặng hồi lâu: “Tất nhiên là Nhật Bản.”
Hà Phong dời mắt đi, không hề cảm thấy thất vọng.
Anh rất hiểu mẹ mình, không, không phải mẹ, mẹ của anh đã chết từ mười sáu năm trước, lúc bà bỏ anh lại để chạy trốn một mình rồi. Còn người trước mặt này, chỉ là một người đàn bà Nhật Bản mà thôi.
“Hiện tại đây mới là nhà của chúng ta.” La Linh Thư nắm lấy tay anh, kéo ống tay áo đang xắn lên của anh xuống: “Lập trường của con vẫn kiên định chứ?”
Hà Phong nhếch môi: “Tất nhiên rồi.”
La Linh Thư buông tay, đứng dậy: “Không ăn nữa, mẹ đi ngủ đây, con cũng ngủ sớm đi.”
Hà Phong nắm lấy vạt áo của bà.
La Linh Thư dừng bước: “Chuyện gì vậy?”
Hà Phong ngước nhìn bà: “Trung Quốc đánh nhau rồi, mẹ không lo cho cậu sao?”
“Mỗi người đều có cái số của mình, năm xưa mẹ từng bảo cậu sang đây cậu lại không chịu.”
“Hay là để con đi đón họ sang, nếu không muốn tới Nhật thì cũng đưa đến nơi nào đó an toàn mới được.”
La Linh Thư im lặng.
“Dù sao đi nữa, cậu cũng là người cuối cùng có chung huyết thống với mẹ, lại còn có cả một đứa trẻ nữa, bom đạn không có mắt đâu.”
La Linh Thư vuốt tóc anh, mỉm cười dịu dàng: “Con muốn đi thì cứ đi đi.”
“Còn hai kẻ đứng canh ở cửa thì sao?”
“Để mẹ nói với họ.”
“Cảm ơn mẹ.”
La Linh Thư đặt tay lên vai anh: “Con phải cẩn thận.”
Hà Phong gật đầu: “Con biết rồi.”
Hà Phong chẳng thể đợi thêm lấy một ngày, anh đã bắt chuyến tàu sớm nhất để trở về nước.
Sau mấy ngày đường, vừa tới Tân Kinh, chờ đợi anh là một tin dữ: Bắc Bình và Thiên Tân đã thất thủ.
Thẩm Chiếm đã hy sinh.
…
Gần đây thành Nam Kinh có chút hỗn loạn, đâu đâu cũng thấy biểu tình, diễn thuyết, khí thế kháng Nhật đang dần dâng cao. Một đám người vây quanh trước một tòa nhà chỉ trỏ, Tạ Trì đi qua ngó thử, thì ra mục tiêu của họ là bác sĩ của phòng khám này.
Đó là một người Nhật ngoài sáu mươi tuổi, ngày thường trông hiền từ đức độ, mà giờ đã chết thảm đến nỗi không nỡ nhìn.
Tạ Trì bước ra khỏi đám đông, đi về phía tiệm sườn xám. Dạo này việc làm ăn không tốt, nhiều người bắt đầu rời đi, A Như cũng đã về quê ở Giang Âm. Tiếu Vọng Vân theo trường Nghệ thuật Bắc Bình di tản xuống phía Nam, tranh thủ ghé qua Nam Kinh gặp Tạ Trì và các đồng chí khác một lát.
Đường dây điện dưới tầng hầm bị hỏng, Tạ Trì lười nên mãi vẫn chưa sửa, cô cầm chân nến dẫn họ xuống dưới, rót hai chén trà thanh.
“Vãn Chi, em đi xuống phía Nam với anh đi.”
Tạ Trì không nói gì, châm thêm một cây nến nữa.
“Giờ mọi người đã bắt đầu chạy cả rồi, sau này Nam Kinh không còn an toàn nữa, chẳng biết lúc nào chúng sẽ đánh tới.”
Lão Chu nói: “Tôi thấy lão Tiếu nói đúng đấy, cô là phụ nữ chân yếu tay mềm, đi cùng cậu ấy để cho có người trông nom.”
Tạ Trì ngồi xuống đối diện họ: “Được thôi.”
Gương mặt Tiếu Vọng Vân đượm vẻ rầu rĩ: “Tình hình hiện tại không lạc quan chút nào, hỏa lực bọn Nhật quá mạnh, Bình Tân giữ chưa đầy một tháng đã mất.”
Anh thở dài: “Đúng rồi, tôi vừa tới Nam Kinh là đã nghe nói có hai nhà ngoại giao Nhật bị giết, bị ám sát à? Người của mình làm sao?”
Lão Chu đáp: “Không phải. Không chỉ có hai người đâu, còn có một thư ký Viện Hành chính, một nhân viên bên Bộ Đường sắt, và vừa nãy bên ngoài lại thêm một bác sĩ Nhật tử vong. Một chiếc đũa đâm xuyên họng, nhìn thủ pháp thì chắc chắn là cùng một người làm. Ba ngày hạ năm mạng, kẻ này không đơn giản đâu.”
Tạ Trì nhìn ngọn nến trên bàn, im lặng.
Cuộc đối thoại của Tiếu Vọng Vân và lão Chu chẳng hề lọt vào tai cô.
Tiếu Vọng Vân đẩy nhẹ cổ tay cô: “Vãn Chi.”
Tạ Trì sực tỉnh: “Ừ?”
“Thời gian cũng hòm hòm rồi, anh phải đi đây.”
Tạ Trì đứng dậy: “Ừ.”
“Em về dọn đồ đi, sáng mai chúng ta xuất phát.”
“Em đợi vài ngày nữa mới đi, anh cứ đi trước đi.”
Tiếu Vọng Vân không hiểu: “Sao cơ?”
“Có vài việc cần thu xếp nốt, không sao đâu, em tự lo được.”
“Vậy em cẩn thận.”
“Được.”
…
Mấy ngày không mở cửa nên không khí trong tiệm hơi khó ngửi. Tạ Trì vừa vào đã mở toang các cánh cửa sổ cho thoáng khí. Trong tủ vẫn còn nửa chai rượu, cô rót đầy ly, ra ban công hóng gió.
Gần đây người dân đã lục đục rời khỏi Nam Kinh, ngoài đường đang loạn vô cùng. Cô tựa vào lan can, hơi vươn cổ ra ngoài, gió thổi làm tóc cô rối tung.
Bất chợt, khóe mắt cô thoáng thấy một bóng đen lướt qua.
Tạ Trì lắc đầu, tự nhủ chắc mình uống quá chén nên nhìn nhầm. Cô không về nhà mà dọn dẹp cửa tiệm, đến nửa đêm thì nghỉ ngơi trên chiếc giường nhỏ ở căn phòng tầng hai.
Ngày hôm sau, cô ngủ gần tới gần trưa mới dậy, thấy hơi đói nên xuống lầu mua ít bánh xốp ăn. Vừa định đóng cửa thì có khách tới.
Đó là một khách quen thường xuyên đặt sườn xám ở đây. Bà ấy nói mình sắp rời Nam Kinh để ra nước ngoài một thời gian nên muốn may ba bộ sườn xám mới mang theo.
Tạ Trì nhận lời.
A Như không có ở đây nên mọi việc lớn nhỏ đều dồn hết lên vai cô.
Làm việc một mạch lại tới đêm khuya.
Cánh cửa dưới lầu bị đẩy mạnh ra, Tạ Trì lập tức bật dậy, tiện tay cầm chiếc kéo khẽ khàng đi xuống.
Dưới lầu không bật đèn, chỉ thấy những bóng đen của những bộ sườn xám trên người ma nơ canh.
Cô ngửi thấy một mùi máu tanh nồng. Vừa quay người lại, một bàn tay lạnh ngắt đã nắm lấy cổ tay cô.
“A Chi.”
Tạ Trì sững sờ hồi lâu.
Hà Phong đang ngồi giữa hai con ma nơ canh, mượn lực kéo cô mà đứng dậy: “Giúp tôi một tay.”
Hà Phong bị thương, bị dao chém một phát, vết thương không quá sâu nhưng khá dài. Tạ Trì khóa cửa tiệm lại rồi đưa anh lên lầu. Nửa người anh đầy máu nên không dám ngồi xuống, sợ làm bẩn sàn của cô.
Mồ hôi trên trán Hà Phong vã ra như tắm, mặt mày trắng bệch nhưng vẫn giả vờ như không có chuyện gì: “Lấy cho tôi ít rượu.”
Tạ Trì đáp: “Không có, uống hết rồi.”
Hà Phong nhìn quanh một lượt, cầm lấy một cây kim khâu của cô: “Thắp nến lên.”
Anh ngước lên nhìn cô, mỉm cười: “Nến thì chắc là phải có chứ?”
“Anh định dùng thứ này thật đấy à?”
“Có cái này là tốt lắm rồi.”
Tạ Trì quay người đi vào sau quầy, xách ra một cái hôp y tế: “Không có thuốc tê đâu, anh ráng chịu đi.”
Hà Phong tiện tay vớ lấy một mẩu vải vụn nhét vào miệng. Tạ Trì nhìn bộ dạng coi cái chết nhẹ tựa lông hồng của anh, hỏi: “Anh chắc chứ?”
“Đừng nói nhảm nữa.”
Cô dùng chân kéo chiếc ghế lại cho anh: “Ngồi xuống đi.”
Hà Phong bỏ miếng đệm trên ghế ra rồi ngồi xuống. Tạ Trì thô bạo xé toạc áo của anh ra, nhìn sơ qua vết thương rồi dùng bông tẩm cồn lau vài lượt. Hà Phong nghiến chặt miếng vải, gân xanh nổi đầy cổ nhưng tuyệt nhiên không hề nhíu mày lấy một cái.
Tạ Trì nhìn xuống hàng mày và đôi mắt của anh, lòng cũng thắt lại: “Tôi khâu đây.”
“Ừ.”
Tiếng kim xuyên qua da thịt là một âm thanh khó mà tả nổi. Cơ hàm Hà Phong căng cứng, trông như thể sắp nghiến nát cả răng. Tạ Trì chưa bao giờ khâu da thịt người, nhưng đường kim mũi chỉ của cô rất khá, chỉ là do thói quen may vá nên vốn dĩ năm sáu mũi là xong, cô lại tỉ mỉ khâu tới mười mũi.
Tay Hà Phong siết chặt thành ghế, nhìn gương mặt nhỏ nhắn của cô ngay sát trước mắt.
Cô vẫn như xưa, da dẻ mịn màng trắng trẻo như trứng bóc. Nhìn mãi khiến Hà Phong quên cả đau, anh nhả miếng vải trong miệng ra, hôn mạnh lên má cô một cái.
“Thoa cái gì mà thơm thế?”
Tạ Trì không có phản ứng gì, tay cô rất vững, không hề run rẩy chút nào. Giọng nói của cô vẫn lạnh nhạt như cũ, nghe có vẻ bình thản quá mức: “Nếu anh còn động đậy nữa, tôi sẽ khâu cái miệng anh lại luôn đấy.”
Hà Phong l**m môi, cúi đầu nhìn vết thương của mình: “Đúng là thợ may có khác, tay nghề khá thật.”
Nói năng rõ ràng thế này, xem ra vẫn chưa đủ đau.
Tạ Trì cầm băng gạc, cố tình nhấn mạnh vào vết thương một cái khiến Hà Phong nhăn mặt, nhưng anh vẫn cười với cô: “Em ngược đãi thương binh đấy à? Đau quá.”
“Anh mà cũng biết đau cơ đấy.”
Băng gạc còn chưa quấn xong, dưới lầu bỗng vang lên tiếng gõ cửa, ngay sau đó là tiếng quát tháo thô lỗ của mấy gã đàn ông: “Mở cửa! Mở cửa mau!”
Tạ Trì cảm nhận rõ cơ thể Hà Phong căng cứng lại. Cô nhanh chóng băng bó cho anh, dọn dẹp hộp y tế rồi bật radio lên. Hà Phong định nhảy cửa sổ nhưng bị Tạ Trì kéo lại. Anh để mặc cô kéo xuống lầu, vào trong căn phòng thay đồ ở góc tiệm. Cô dời chiếc ghế ra rồi lật tấm ván gỗ dưới sàn lên.
Thấy Hà Phong vẫn đứng im, Tạ Trì đá vào bắp chân anh một cái: “Cút xuống dưới mau.”
Dứt lời, cô tiến về phía cửa.
Vừa mở cửa, mấy gã đàn ông mặc Tây phục xông vào.
Một gã lùn hét lên: “Sao chậm chạp thế! Làm cái quái gì mà lề mề vậy!”
“Hét cái gì mà hét!” Gã đàn ông cầm đầu quay lại quát hắn, rồi cười hỏi Tạ Trì: “Thưa cô, xin lỗi đã làm phiền, chúng tôi đang thi hành công vụ. Cô có thấy một người đàn ông bị thương, mặc sơ mi trắng, cao tầm chừng này không?”
Tạ Trì nhìn bàn tay gã đang giơ lên ra hiệu rồi lắc đầu.
“Vậy cô có nghe thấy tiếng động gì xung quanh không?”
“Tôi không để ý, tôi đang nghe radio, có tiếng động gì cũng không thể nghe thấy được.”
Tên cầm đầu dùng đèn pin rọi bên trong vài lượt rồi ra hiệu cho đàn em: “Đi thôi.”
Ánh đèn pin quét qua mặt Tạ Trì. Gã vừa định quay đi thì khóe mắt thoáng nhìn thấy một vết đỏ trên má cô. Tên cầm đầu lập tức giơ đèn soi thẳng vào mặt cô: “Cái gì trên mặt cô thế kia?”
Tạ Trì phản ứng cực nhanh, cô giơ ngón tay giữa quẹt mạnh lên vị trí mà Hà Phong vừa hôn trộm, rồi đưa lên miệng l**m sạch: “Vừa nãy tôi ăn bánh mì có phết chút mứt trái cây, chắc là dính lên mặt rồi.”
Đương nhiên tên cầm đầu không tin, ra hiệu cho đàn em vào trong kiểm tra.
Tạ Trì không cản.
Một lát sau, tên vừa leo lên lầu đi xuống, lắc đầu với tên cầm đầu.
Gã mỉm cười: “Dạo này không yên ổn, cô ở một mình phải cẩn thận, về nhà sớm đi.”
“Có chuyện gì sao?”
Tên cầm đầu thấy cô xinh đẹp nên cũng muốn tán gẫu thêm vài câu: “Đêm nay có một quan chức chính phủ bị giết, chắc cô cũng nghe rồi đấy, gần đây liên tục có người bị ám sát, toàn thành phố đang thi hành thiết quân luật.”
“Đáng sợ thật, vậy phiền các anh kiểm tra kỹ cho. Nếu thực sự có tên trộm hay gì đó quanh đây, tôi cũng không yên tâm nổi đâu.”
Tên cầm đầu cười gật đầu: “Cô nhớ chú ý an toàn.”
“Vâng.”
Tên cầm đầu dẫn đám người tiếp tục tìm kiếm. Tạ Trì khóa cửa lại, lúc đi xuống hầm thì chỉ thấy hộp y tế trên bàn, còn Hà Phong đã biến mất.
Cô lên tầng hai kiểm tra một lượt, rồi ra cửa sổ phía sau nhìn xuống, chẳng thấy bóng người nào.
Anh đúng là nhanh nhẹn thật đấy.
…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]