A Chi, A Chi - Uin

Chương 55: Tốt cực kỳ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Hà Phong bỗng nhiên buông cô ra, nhìn vào đôi mắt còn đang khép hờ của cô, chợt hôn nhẹ lên giữa trán cô một cái rồi xoay người định đi.

Tạ Trì ôm chầm lấy anh từ phía sau.

Hà Phong đứng khựng lại bên cửa, bàn tay đặt trên nắm cửa siết lại thật chặt.

“Anh đi đâu?”

“Tôi phải đi rồi.”

“Đi đâu cơ chứ?”

Hà Phong không trả lời, bàn tay phủ lên mu bàn tay cô đang đặt trước bụng mình: “Đi…”

Anh ngập ngừng một lát, nhưng không nói tiếp: “Tôi còn có việc.”

“Việc gì?”

Hà Phong cố ý gằn giọng: “Không liên quan đến em, buông ra.”

Sự im lặng kéo dài phía sau khiến tim anh thắt lại. Hà Phong hơi nghiêng đầu, cái gáy chạm nhẹ vào trán cô, những sợi tóc mềm mại khiến hơi thở anh nghẹn lại, phải định thần mãi mới nói nên câu: “Người tôi đang ướt, đừng làm bẩn quần áo của em.”

Hà Phong nắm lấy tay cô định gỡ ra, nhưng Tạ Trì lại càng siết chặt hơn: “Hong khô đã, ít nhất là đợi mưa tạnh, hoặc mưa nhỏ đi rồi hẵng đi.”

Hà Phong nhìn ra ngoài qua khe hở giữa rèm và cửa sổ. Mưa càng lúc càng lớn, trút xuống như đang trêu ngươi.

Đến ông trời cũng không muốn anh đi.

Hà Phong hơi cúi xuống, nhìn bàn tay gầy mảnh đang đặt trước bụng: “Mấy lời lúc nãy em đừng để tâm, tôi cố ý nói vậy để dọa em thôi, thực ra gã đàn ông kia… cũng tạm được, không đến nỗi hoàn toàn không ra gì.”

Tạ Trì bực mình: “Tôi cứ để tâm đấy, anh mà bước ra khỏi cánh cửa này, tôi sẽ đi tìm anh ta lên giường ngay lập tức.”

Hà Phong khẽ mỉm cười, xoay người lại nhìn cô: “Dọa tôi đấy à?”

Quần áo Tạ Trì bị hơi ẩm từ người anh thấm ướt sũng, cảm giác vừa lạnh vừa nóng dán chặt vào da thịt cực kỳ khó chịu. Trong lòng cô cuộn trào nỗi chua xót âm ỉ xen lẫn cả những khát vọng không ngừng muốn phá vỡ xiềng xích, tất cả đều hóa thành một mớ hỗn tạp giày vò trong lồng ngực.

“Tôi đây vốn là bị dọa mà lớn lên đấy.”

“Tôi biết.” Cô khẽ gọi một tiếng: “Thiếu đương gia.”

Hà Phong lặng thinh một lát, khóe môi hơi nhếch lên: “Gọi lại một lần nữa xem.”

“Thiếu đương gia, Hà Tam điên, Tam gia.” Cô xích lại gần anh hơn, hạ thấp giọng xuống, lời nói mềm mỏng dịu dàng khiến tâm hồn anh xao động: “Trân Châu.”

“Ừ.” Hà Phong nâng mặt cô lên, luồn tay vào mái tóc dài. Chưa đợi anh có hành động tiếp theo, Tạ Trì đã kiễng chân, chủ động hôn lên môi anh.

Hà Phong đứng im phăng phắc, để mặc cô m*n tr*n mình.

Làm kẻ khốn nạn quen rồi, đến lúc nghiêm túc thật sự lại có chút xấu hổ.

Dù sao anh vốn là kẻ đã chôn nửa thân mình xuống đất.

Thẩm Chiếm đã hy sinh, anh không cần phải ẩn mình trong đám giặc Nhật nữa, mà đã đi lính thì mạng này phải dâng cả cho quốc gia. Anh nằm vùng lâu năm trong hàng ngũ quân Nhật, hiểu rõ thực lực hai bên chênh lệch thế nào, cuộc chiến này tuyệt đối không phải chuyện ngày một ngày hai.

Hà Phong đẩy Tạ Trì ra, chóp mũi chạm vào gò má cô: “Em mà còn trêu chọc tôi nữa, tôi sẽ làm em đến tận khi mưa tạnh đấy.”

Tạ Trì ôm lấy eo anh, đôi gò má ửng hồng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy của anh: “Vậy thì để nó khoan tạnh đã.”

Hà Phong đắm chìm trong ánh mắt mềm mại của cô. Chẳng biết có phải do ánh đèn hay không, mà gương mặt vốn luôn như phủ một lớp sương lạnh của cô lúc này lại như được một vầng sáng ấm áp bao bọc, đó là sự dịu dàng mà trong ký ức anh chưa từng được thấy qua.

Hà Phong biết đêm nay cả hai đều không thoát được rồi. Lý trí của anh bị cuốn trôi sạch sẽ, đột ngột ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào cổ cô hôn tới tấp, rồi từ từ trượt xuống dưới, bộ râu lởm chởm cọ vào da thịt khiến cô vừa ngứa ngáy vừa tê dại.

Hà Phong không cởi được mấy chiếc nút thắt sườn xám của cô, trời vốn đang nóng nên anh càng sốt ruột đến vã mồ hôi hột. Định dùng răng cắn thì Tạ Trì đã túm đầu anh kéo lên: “Cắn hỏng là tôi lại phải khâu lại đấy.”

Tạ Trì tự mình cởi vài chiếc nút thắt, thấy anh đứng im như phỗng: “Nhìn kỹ chưa?”

“Hôm nay em làm sao thế?” Hà Phong xốc ngang eo cô lên, để cô giẫm lên chân mình: “Sao lại chủ động thế này?”

“Không tốt sao?”

Anh cười một tiếng, hơi thở ấm nóng bao trùm bên tai cô: “Tốt cực kỳ.”

Trong không gian chật hẹp tràn ngập hơi thở tình ái. Cách một cánh cửa là tiếng gió, tiếng mưa và cả tiếng chuông xe đạp của người qua đường.

Tạ Trì ấn tay anh lại: “Lên lầu đi.”

Hà Phong bế ngang cô lên, đi về phía cầu thang. Anh liếc nhìn cách bài trí xung quanh, định đặt cô lên bàn nhưng Tạ Trì lại nói: “Bên trong có một căn phòng nhỏ.”

Hà Phong lại đi vào trong, nhìn chiếc giường nhỏ xíu chỉ đủ cho một người nằm: “Đúng là nhỏ thật.”

“Không đủ sao?”

Anh cười đáp: “Đủ rồi.”

Hà Phong nhẹ nhàng đặt cô lên giường, ngón tay khều sợi dây áo lót trắng xuống, nhìn chằm chằm vào cơ thể cô.

Dù đã cách biệt nhiều năm, nhưng Tạ Trì lại chẳng hề tỏ ra mất tự nhiên, cũng không còn vẻ câu nệ của thời thiếu nữ – cái thời mà lúc nào cũng muốn tìm thứ gì đó để che chắn ấy. Cô hơi nhổm người dậy, giục anh: “c** đ* đi chứ.”

Hà Phong quỳ bên chân cô, không nhúc nhích: “Em giúp tôi đi, bị thương rồi, không dùng lực được.”

“Bế tôi thì dùng lực được à?”

Hà Phong cười cười: “Khác nhau chứ.”

Tạ Trì ngồi dậy, loay hoay mãi vẫn không cởi được thắt lưng của anh. Hà Phong gạt tay cô ra: “Ngốc.”

“Anh cũng thế còn gì.” Cô cuộn chiếc áo thô màu xám của anh lên, cảm giác vừa ướt vừa nhám: “Anh nẫng cái áo này ở đâu thế?”

“Chẳng lẽ lại mặc sơ mi kéo xe.”

Tạ Trì kéo chiếc áo qua đầu anh, nhìn ngắm cơ thể săn chắc đầy rẫy những vết sẹo lớn nhỏ, ngón tay vươn ra chạm nhẹ vào một vết sẹo ở bụng.

Hà Phong nắm lấy tay cô, rướn người áp sát lên.

Căn phòng ngăn nhỏ này được ngăn ra bằng một chiếc tủ gỗ, giường được làm từ một tấm ván không mấy chắc chắn, bên dưới còn đặt mấy chiếc hòm lớn. Bình thường một người nằm thì không có tiếng động, lúc này lại cứ lắc lư va chạm, phát ra những tiếng cọt kẹt không ngớt.

Hà Phong đã thay đổi rất nhiều, không còn vội vã như trước kia. Từng cử động của anh đều trở nên trìu mến hơn, dịu dàng hơn, cũng nhẫn nại hơn.

Lòng bàn chân Tạ Trì giẫm lên đùi anh, từ từ trượt xuống, chạm vào một vết sẹo nằm ngang như con rắn độc ẩn nấp trong rừng rậm, chậm rãi chuyển động theo làn gió. Cô dùng ngón chân m*n tr*n nó, nhớ về lũ rắn rết ở Thanh Trại.

Nếu ngày đó không ôm chặt lấy chân anh, nếu như thật sự bị Tống Giao mang đi, thì liệu cái mạng này của cô có còn nữa hay không? Có lẽ đã sớm biến thành một đống xương trắng rồi.

“Cô ta không chịu buông tay.”

“Hay là chú mang cả tôi về luôn đi cho vui.”

Nhớ lại biểu cảm của anh khi nói câu đó, Tạ Trì lại không nhịn được mà âm thầm bật cười, đúng là một tên trùm thổ phỉ không sợ trời không sợ đất.

Nhưng chàng thiếu niên ngông cuồng năm nào giờ đã trưởng thành thành một người đàn ông thực thụ rồi.

Ánh mắt cô di chuyển, cuối cùng dừng lại ở bức tranh treo trên tường cách đó không xa.

Có lẽ Hà Phong không chú ý, trên bức tranh đó chính là cảnh sắc mây núi năm xưa.

“Em đang mất tập trung đó à?” Hà Phong véo cằm cô, th*c m*nh một cái.

Tạ Trì “a” lên một tiếng, cô khẽ há miệng, nheo mắt nhìn Hà Phong, đột nhiên ôm chặt lấy cổ anh, cắn nhẹ vào vành tai anh, giữa những tiếng r*n r* trầm bổng bật ra mấy chữ:

“Cảm ơn anh.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.