A Chi, A Chi - Uin

Chương 67: Ở bên nhau




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Một viên đạn xuyên thẳng qua bụng phải của Hà Phong, cộng thêm những vết thương cũ khiến một nửa thân trên của anh tê dại. Hà Phong vốn không quá thông thuộc một Nam Kinh nguyên vẹn, nhưng với những con phố hay ngõ nhỏ đầy rẫy phế tích thế này, anh lại quen đường quen nẻo một cách kỳ lạ.

Để đề phòng tình huống hiện tại, anh đã sớm quan sát địa hình xung quanh, tòa nhà đổ nát nào hợp để phục kích, nơi nào thích hợp để ẩn náu, thậm chí căn nhà nào có hầm ngầm, anh cũng đều nắm rõ mười mươi.

Anh cõng Lý Trường Thịnh nhảy xuống một căn hầm ngầm, còn chưa kịp đứng vững thì đã thấy năm sáu người già trẻ lớn bé đang trố mắt nhìn mình. Hà Phong lập tức xoay người chạy ra ngoài, anh không thể làm liên lụy đến những người dân tay không tấc sắt này.

Cõng thêm một người quả thực rất khó chạy.

Lý Trường Thịnh đã hoàn toàn mất đi ý thức, người cứ nghiêng ngả, thỉnh thoảng Hà Phong còn phải xốc mạnh lên để giữ cho cậu không bị rơi xuống.

Hôm nay trời âm u đến lạ. Dù bình thường cũng chẳng mấy khi nắng ráo, thành phố luôn bị bao phủ bởi làn bụi vàng mờ mịt, nhưng nhìn đám mây đen kia, đa phần là sắp có mưa lớn.

Phía bên trái vang lên tiếng xe, có lẽ đã kinh động đến đại quân của địch.

Hà Phong bị truy đuổi ra khỏi khu vực quen thuộc, ngay khi sắp bị ép ra tận đại lộ, anh chợt nhìn thấy tiệm sườn xám của Tạ Trì. Anh nhớ bên trong đó có một căn hầm rất kín đáo, bèn cõng Lý Trường Thịnh trốn vào.

Quân Nhật thấy anh trốn vào hướng này rồi đột nhiên biến mất như thế, chắc chắn chúng sẽ tiến hành tìm kiếm theo kiểu rà soát từng tấc đất. Hà Phong không thể cứ thế mà trốn, anh vơ lấy tất cả vũ khí trang bị rời khỏi tiệm sườn xám, dẫn dụ bọn chúng theo hướng ngược lại.

Tạ Trì ổn định lại cảm xúc, chuẩn bị quay về bệnh viện. A Như khóc lóc ôm lấy cô, không nỡ để cô đi.

Tạ Trì vuốt lưng A Như, ở lại khu an toàn với cô ấy một lát, chợt đề nghị để cô ấy cùng mình đến bệnh viện giúp việc, đương nhiên A Như đồng ý ngay.

Vừa mới dọn dẹp xong hành lý, bên ngoài bỗng vang lên tiếng nổ chấn động, kèm theo đó là tiếng súng dội liên hồi.

Mọi người lập tức xôn xao: “Lại đánh nhau nữa à?”

“Chắc là thế rồi, nghe tiếng súng dày đặc thế kia, chắc là vừa chạy vừa đánh.”

“Cứ tưởng chẳng còn quân đội nào ở lại nữa chứ.”

“Có thì cũng chẳng được mấy người, đều bị lôi đi giết sạch rồi. Giờ khắp thành phố toàn lính Nhật, mười vạn người còn đánh không lại, nói gì đến vài mống.”

“Lạy trời phù hộ, đừng chết thêm người nào nữa.”

“Mấy cái tay lính chết tiệt kia, không chạy đi đâu xa mà lại quanh quẩn ở đây làm gì, định làm liên lụy tất cả chúng ta chắc.”

Người phụ nữ béo vừa ngủ dậy, nhăn mặt lầm bầm: “Ngày nào quân Nhật cũng vào đây gây hấn, còn không phải tại bọn lính nọ cứ chui vào trốn trong khu an toàn à? Đợt trước còn có hai thằng lính trốn ở đằng kia nữa kìa.”

Tạ Trì giơ tay tát một cái thật mạnh. Người đàn bà to béo bị đánh đến ngây người, trợn mắt chửi bới: “Mày đánh tao làm gì?”

“Bà còn nói nhăng cuội nữa, tôi sẽ xé xác bà ra.”

Người đàn bà vốn đã bực dọc, giờ còn bị đụng chạm nên bao nhiêu cơn thịnh nộ lập tức bộc phát hết ra, gào thét định lao vào túm tóc cô. Tay còn chưa kịp chạm tới, Tạ Trì đã vung tay tát thêm cái nữa. Người đàn bà nhe răng trợn mắt khóc lóc, gào thét định xé xác cô: “Con khốn này! Tao nói trúng đàn ông của mày rồi chứ gì? Người bên ngoài là người đàn ông của mày chứ gì!”

Người đàn bà nhảy dựng lên, được mọi người can lại.

“Bà bớt lời đi, ồn chết đi được.”

“Muốn cãi nhau thì ra ngoài kia mà cãi.”

“Các người giữ tôi làm gì? Nó đánh tôi kìa! Có giỏi thì đi mà hung dữ với đám quỷ Nhật đi! Đi mà đánh quỷ Nhật ấy!”

Xung quanh ồn ào hỗn loạn, Tạ Trì nghe mà đau cả đầu, cô xoay người rời đi.

“Đừng đi, đứng lại cho tao!”

A Như đi theo Tạ Trì: “Chị, chị đi đâu đấy?”

“Em quay lại trước đi.”

Thấy cô đi về phía lối ra, A Như hoảng hốt: “Chị định làm gì?”

Tạ Trì dừng lại, xoay người cô bé lại rồi đẩy mạnh một cái, quát lớn: “Quay lại đi!”

A Như đã khóc cạn nước mắt, chỉ còn biết nức nở: “Chị ơi…”

“Đừng đi theo, mau quay lại đi.” Tạ Trì cất bước chạy nhanh, cô đào đống súng đạn và dao găm chôn bên tường lên, mang theo tất cả rồi trèo tường ra ngoài.

Cô thực sự không thể chịu nổi nữa rồi.

Hà Phong bị quân Nhật chặn đứng trong một tòa nhà, đạn dược đã cạn sạch, vết thương ở bụng máu chảy đầm đìa. Anh cảm thấy hoa mắt chóng mặt, bên tai chỉ còn tiếng ù ù liên tục.

Anh ngồi bệt xuống đất, lưng tựa vào bức tường đổ.

Hà Phong lôi bức ảnh trong ngực áo ra, góc ảnh đã bị máu nhuộm đỏ. Anh th* d*c, nhìn người phụ nữ trong ảnh, yếu ớt thở dài: “Chắc là lần này không trốn được nữa rồi.”

Quân Nhật đang áp sát.

Anh cất bức ảnh đi, rút dao ra.

Đang lúc chuẩn bị đánh giáp lá cà, đột nhiên từ phía đối diện đường phố vang lên tiếng súng.

Bọn lính Nhật lập tức quay người, chạy về phía tòa nhà khác.

Tạ Trì tận dụng địa hình và các kiến trúc đổ nát để vừa đánh vừa chạy vòng quanh. Quân Nhật bao vây từ hai phía, cô bị dồn vào một con hẻm, không ngờ con đường phía trước đã bị nổ sập chắn lối. Đang định trèo qua thì cánh cửa bên cạnh tức thì mở ra, một ông lão vẫy tay gọi cô.

Tạ Trì theo ông vào nhà, nấp sau cánh cửa. Cả người ông lão đầy máu, ra hiệu cho cô không được lên tiếng, rồi tiếp tục nằm lên giường giả chết. Tạ Trì đứng sau cánh cửa, nghe thấy tiếng ủng da và tiếng đối thoại của lính Nhật bên ngoài.

Đột nhiên, hai tiếng súng vang lên, rồi bên ngoài bỗng im bặt.

Có tiếng bước chân tiến lại gần, đẩy cánh cửa sân ngoài ra.

Tạ Trì đứng nép bên cạnh cửa, rút con dao găm từ trong áo ra, chờ người đó bước vào. Tiếng bước chân tiến lại gần hơn, vừa bước qua ngưỡng cửa, Tạ Trì đã đâm một nhát tới. Người kia phản ứng cực nhanh, nắm lấy cổ tay cô rồi nghiêng người tránh né.

Cô tung chân đá vào bụng đối phương, nhưng người đó như đoán được hướng đi của cô, dùng một tay đè chặt đầu gối cô xuống.

“A Chi.”

Lúc này Tạ Trì mới nhìn rõ, thấy là anh, cô tựa vào bức tường thở phào nhẹ nhõm. Hà Phong thu lại con dao đẫm máu, đóng cửa lại.

Ông lão thấy là người mình, bèn ngồi dậy, vẫy tay bảo họ: “Mau đi đi.”

Tạ Trì không nỡ để ông lại: “Cụ cứ ở đây mãi sao?”

“Mau đi đi.”

“Để cháu đưa cụ đến khu an toàn.”

“Mau đi đi.”

“Thế còn…”

Ông lão không đợi cô nói hết, đẩy họ ra ngoài.

“Cụ cẩn thận nhé.”

Ông lão đóng cửa lại.

Hà Phong vẫn luôn ôm lấy vết thương ở bụng, Tạ Trì kéo anh lại: “Anh đang chảy máu kìa, trúng đạn rồi sao?”

“Đừng nói gì cả.”

Hà Phong dắt cô trốn vào một căn phòng nhỏ, trông anh đã mệt đến mức nói không ra hơi, tựa theo vách tường ngồi sụp xuống: “Xử lý sơ qua cho anh đi.”

Tạ Trì vén áo anh lên, không có băng gạc, cũng chẳng có gì để băng bó. Cô cởi lớp áo trong của mình ra, xé xuống một miếng để bịt vết thương cho anh.

Hà Phong nhổ ra một búng máu: “Em lao ra ngoài làm gì?”

“Em nghe thấy bên ngoài đánh nhau, em nghĩ chắc chắn là anh.”

“Mẹ nó, anh ở ngoài thì liên quan gì đến em, đã bảo là không được ra ngoài rồi mà.”

Tạ Trì thắt chặt vết thương, Hà Phong đau đến nhíu mày: “Tiết kiệm sức lực đi, đừng nói nữa.”

Hà Phong mồ hôi đầm đìa, đột nhiên kéo cô vào lòng: “Về đi.”

“Anh nghĩ anh ra nông nỗi này rồi mà em còn về được à?” Tạ Trì khép lại vạt áo cho anh: “Đợi lát nữa anh đi cùng em đến bệnh viện đi.”

“Không đi.” Hà Phong đẩy cô ra, ôm vết thương ngả sang một bên: “Anh không thể đi.”

Tạ Trì biết anh lo lắng điều gì: “Anh sợ quân Nhật khám xét.”

“Anh đã như thế này rồi, ở bên ngoài mới là tốt nhất cho mọi người.”

“Em ở lại với anh.”

“Cút đi.” Hà Phong yếu ớt đẩy cô ra, Tạ Trì ôm chầm lấy cổ anh: “Em không cút, lần này có nói gì em cũng không đi.”

“Con đàn bà thối tha.”

“Anh cứ chửi đi.”

Hà Phong đưa tay lên xoa đầu cô: “Nhát dao vừa nãy suýt chút nữa là cắt đứt m*nh c*n của ông đây rồi, cũng may ông né nhanh, giữ lại được cái của báu này cho em.”

“Cái gì mà cho em?” Tạ Trì buông anh ra: “Đồ của anh thì có.”

Hà Phong ngửa đầu, tựa vào cái tủ phía sau, không kìm được mà cười khẽ một tiếng: “Thì chẳng phải cũng dành cho em à?”

Bên ngoài vang lên một tiếng sấm rền, những giọt mưa lộp độp nện xuống đất, chẳng mấy chốc đã trút xuống tầm tã. Trời càng thêm âm u, mây đen bao phủ lấy những bức tường đổ nát, tựa như một vòng tay vỗ về hàng vạn linh hồn đã khuất.

Mắt Hà Phong bắt đầu dại đi, anh dùng sức lắc đầu, chửi rủa trong cơn mê sảng: “Mẹ kiếp, mất máu nhiều quá, anh nhắm mắt một lát đã.”

“Không được ngủ.” Tạ Trì vỗ vỗ vào mặt anh: “Tỉnh táo lại đi.”

“Mệt rồi, yên tâm, chưa chết được đâu.”

Tạ Trì ngồi sát bên cạnh anh, kéo đầu anh tựa lên vai mình: “Lát nữa em sẽ gọi anh.”

Có lẽ chính trận mưa này đã cứu họ. Mãi cho đến khi trời tối mịt, trên đường phố không còn một bóng người, lính Nhật đều đã chui vào trong nhà.

Trời lạnh thế này, chúng chỉ muốn sưởi lửa húp canh nóng, chứ chẳng ai muốn ra ngoài.

Mưa lớn đến mức không nhìn rõ đường, nước hòa lẫn với máu trên mặt đất cuồn cuộn chảy dưới chân, một thứ mùi tử khí tỏa lan khắp từng tấc đất.

Tiệm sườn xám bị lục tung, mái nhà tầng hai đã bị nổ bay mất, cũng may căn hầm vẫn còn nguyên vẹn. Lối vào của nó khác với hầm ngầm thông thường, là một tấm ván gỗ kiểu kéo đẩy, nằm ở phòng thay đồ, cao hơn mặt đất chừng hai bậc thang, nếu dùng mắt thường thì gần như không thể nhận ra sự khác biệt với sàn nhà thông thường.

Hà Phong là kẻ trọng sĩ diện, dù suy yếu đến mức đứng không vững nhưng vẫn không để Tạ Trì đỡ, còn ra vẻ thề chết bảo vệ cô, mãi đến khi xuống tới hầm mới buông lỏng đôi chút.

Tạ Trì thắp một mẩu nến nhỏ, lúc này mới nhìn thấy Lý Trường Thịnh đang nằm trên bàn: “Đây là cậu em của anh à?”

“Ừ.” Hà Phong hơi khom lưng, đưa tay thử hơi thở của Lý Trường Thịnh, thấy cậu vẫn còn thở: “Lại đây.”

Tạ Trì xách hộp thuốc bên chân tới, đây vốn là hộp thuốc dùng để xử lý vết thương cho Hà Phong từ bốn tháng trước, bên trong vẫn còn ít thuốc men. Cô cẩn thận lục lọi tìm cồn và băng gạc, sau đó kéo Hà Phong ra: “Để em, anh ra kia ngồi đi.”

“Ừ.”

Hà Phong ngồi bên cạnh nhìn Lý Trường Thịnh, một lát sau mới đứng dậy đi về phía lối ra. Tạ Trì vội gọi anh lại: “Anh đi đâu đấy?”

“Lên trên tìm ít đồ để lót, sợ nó lạnh.”

“Cẩn thận đấy.”

Một lát sau, Hà Phong ôm một chồng vải lớn và chăn bông xuống, trải thành hai tấm trên mặt đất. Tạ Trì băng bó cho Lý Trường Thịnh xong, Hà Phong bế cậu đặt lên tấm vải bông, cẩn thận đắp chăn.

“Anh qua đây với em.”

Hà Phong để mặc cô kéo mình sang phía bên kia.

“Cởi áo ra.”

Anh làm theo, cởi bỏ áo ngoài ra.

Tạ Trì nhìn vào cơ thể anh, đôi tay cứng đờ lại.

Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, lớn nhỏ dày đặc khắp người.

Cô vẫn luôn ôm tâm lý may mắn, cho rằng Hà Phong lợi hại như thế thì sẽ không sao. Nhưng suy cho cùng thì anh cũng không phải mình đồng da sắt, anh cũng là con người, cũng biết đau, cũng sẽ bị thương, và cũng sẽ chết.

Cô không nói gì, lẳng lặng giúp anh làm sạch vết thương.

Hà Phong rũ mắt nhìn cô, đột nhiên đưa tay khẽ nâng cằm cô lên: “Biểu cảm gì đây?”

Tạ Trì không nhìn anh.

Hà Phong véo má cô: “Cười một cái xem nào.”

Tạ Trì gượng gạo nhếch môi. Anh nhắm mắt cười khẽ: “Qua loa quá đấy.”

“Anh còn cười được à, máu chảy sắp cạn rồi.”

Hà Phong nheo mắt nhìn cô: “Chẳng lẽ lại khóc?”

Tạ Trì im lặng không nói.

“Mười mấy năm rồi chưa khóc, không biết khóc nữa.” Hà Phong sực nhớ đến dáng vẻ Tạ Trì khóc lóc cho Tiếu Vọng Vân vào ban ngày, rồi lại bất giác nhớ đến Mạnh Nguyên.

Anh không biết phải nói với cô thế nào.

Dường như có tâm linh tương thông, Tạ Trì hỏi anh: “Mạnh Nguyên đâu?”

Hà Phong im lặng một lúc rồi nói: “Ở khu an toàn rồi.”

“Anh lừa em.”

Hà Phong ngước mắt, hít sâu một hơi, xem ra không thể giấu nổi nữa.

Tạ Trì nhàn nhạt nâng mi mắt, đối diện với anh: “Không cần lừa em, hai anh đều ra nông nỗi này, em đoán được mà.”

“Xin lỗi, không bảo vệ tốt bạn của em.”

“Anh không có lỗi với bất kỳ ai cả, anh đã làm rất tốt rồi.” Tạ Trì kìm nén cảm xúc, giả vờ bình thản đỡ lấy vai anh: “Nghiêng sang bên một chút đi.”

Hà Phong quay lưng lại, ánh mắt rơi trên người Lý Trường Thịnh ở phía bên kia căn phòng, cảm giác như có Thái sơn đè nặng, u uất khó thở.

Những lời an ủi này chẳng hề lọt tai, thà rằng bị cô mắng một trận xối xả thì có khi còn nhẹ lòng hơn.

Khi Tạ Trì xử lý xong vết thương mới cho anh, vết thương cũ đã không còn thuốc để bôi: “Lát nữa em qua bệnh viện một chuyến, lấy ít thuốc mang tới.”

“Đừng đi.”

“Không sao đâu, gần đây thôi.” Cô vuốt phẳng tấm vải dưới thân: “Nằm xuống đi.”

Tạ Trì nhìn lớp bụi dầu và tro than đen kịt trên mặt anh, ám khói đến mức không thấy rõ màu da thật.

Cô vừa định đứng dậy, Hà Phong đã nắm lấy tay cô: “Đi đâu đấy?”

“Lau mặt cho anh.”

Bên ngoài mưa vẫn rơi.

Tạ Trì tìm mấy cái chai và đĩa hứng ít nước mang vào. Chỉ trong chốc lát, Hà Phong đã ngủ thiếp đi.

Cô lặng lẽ nằm bên cạnh, nhẹ nhàng lấy khăn lau mặt cho anh. Mãi đến khi mảnh vải đã đen ngòm, những vết trầy xước và vết dao trên mặt anh mới dần lộ ra. Cô yên lặng ngắm nhìn anh một lúc, rồi cúi người, hôn nhẹ lên má anh.

Hà Phong mấp máy khóe miệng rồi tỉnh dậy, nhét tay vào lòng cô: “Lạnh không?”

“Không lạnh.” Tạ Trì không dám đè lên người anh vì sợ chạm vào vết thương, hai tay cô chống xuống đất, để mặc anh thỏa sức cấu véo mình.

Nhưng Hà Phong không tiếp tục, anh thu tay lại, mân mê mái tóc cô: “Người khác đều cắt tóc rồi, sao em không cắt?”

“Đợi anh tới cắt.”

Hà Phong nhếch môi: “Lại dẻo miệng với anh rồi đấy.”

Tạ Trì rút con dao của anh ra: “Em nói thật lòng mà.”

Hà Phong nhướng mày: “Cắt hỏng thì đừng có khóc với anh.”

“Là anh cắt thì có trọc đầu cũng được.”

“Trọc đầu cũng vẫn đẹp.”

Đầu ngón tay Tạ Trì chạm vào vết lõm trên chuôi dao: “Viên đá đâu rồi?”

“Bị bắn rơi mất rồi.”

“Có cơ hội em sẽ khảm viên khác vào.”

“Ừ.” Hà Phong dang rộng cánh tay: “Lại đây.”

Tạ Trì nằm vào lòng anh, hai người đối mắt một lát, cuối cùng đều chịu thua trước tình cảm dâng trào. Hà Phong xoay người nhẹ nhàng đè lên cô, dịu dàng tách đôi môi cô ra, chậm rãi nhấm nháp.

Con dao rơi xuống đất, vang lên một tiếng “keng”.

Tạ Trì vừa định đáp lại sâu hơn, Hà Phong đột nhiên nắm lấy tay cô, ngẩng mặt nhìn về phía Lý Trường Thịnh đằng xa, rồi rời khỏi người cô.

Tạ Trì vòng tay qua cổ anh: “Sao thế anh?”

Hà Phong cười nhạt: “Có trẻ con ở đây, ảnh hưởng không tốt.”

“Trẻ con? Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Chắc gần mười bảy.”

“Năm anh mười bảy tuổi cũng có thấy anh coi mình là trẻ con đâu.”

“Anh khác.”

“Khác chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng khác.”

Tạ Trì buông tay, Hà Phong nằm ngửa xuống, tiếp tục ôm cô vào lòng. Tạ Trì không dám nằm sát vì sợ đè trúng vết thương, chỉ nhẹ nhàng tựa vào.

Cả hai đều không nói gì, căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Tạ Trì ngỡ anh đã ngủ, hơi ngước mắt lên nhìn, không ngờ lại bắt gặp ánh mắt của Hà Phong.

Cô mỉm cười: “Không buồn ngủ sao? Nhìn em làm gì?”

“Không nỡ ngủ, muốn nhìn thêm vài lần nữa.”

Tạ Trì nhích lên một chút, áp mặt vào mặt anh, hai chóp mũi chạm nhau: “Sau này ngày nào cũng được nhìn mà.”

Cơ thể Hà Phong rất đau, đau từ trong ra ngoài. Anh biết mình bị thương không nhẹ, nhưng lại không muốn nói cho Tạ Trì để đỡ làm cô lo lắng, chỉ chạm nhẹ cánh môi vào khóe miệng cô: “Được.”

Tạ Trì nhắm mắt lại: “Vậy em ngủ đây.”

“Ừ.”

Tạ Trì chưa ngủ được, khoảng năm phút sau, cô lại lén mở mắt xem Hà Phong đã ngủ chưa. Ngay khoảnh khắc cô mở mắt, Hà Phong đã nhanh chóng nhắm mắt lại, nhưng vẫn không thoát khỏi cái nhìn của cô. Tạ Trì vờ như không biết gì, đặt tay lên mu bàn tay anh, tiếp tục tựa vào người anh nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hồi lâu sau, Hà Phong lại ti hí mắt ra nhìn cô, dù chỉ nhìn thấy đỉnh đầu, nhưng cứ ngắm mãi không biết chán. Anh sợ Tạ Trì lạnh, định ôm chặt lấy cô để sưởi ấm, nhưng vừa nhấc cánh tay lên, vết thương đã đau đến mức nửa thân người không kìm được mà run rẩy nhè nhẹ. Anh nghiến răng, nhẹ nhàng đặt tay lên người cô, vầng trán đau đến mức rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Nến cháy hết, trước mắt là một khoảng tối đen.

Căn hầm không lọt một tia sáng, Hà Phong nhìn vào cái lồng giam tăm tối này, cơn buồn ngủ ập đến, mệt mỏi nhắm hai mắt lại.

Nhưng mãi mà anh vẫn chưa thể chìm vào giấc ngủ sâu, mơ hồ cảm thấy linh hồn như đang trôi nổi, tựa như một cơn gió nhẹ, mỗi khi muốn bứt phá khỏi sự giam cầm thì lại bị những cơn đau thể xác kéo về thực tại.

Nửa đêm về sáng, Hà Phong mới thiếp đi vì kiệt sức, hoặc là do mất máu quá nhiều.

Tạ Trì tỉnh dậy, âm thầm quay về bệnh viện lấy thuốc.

Khi trở lại hầm, trời vẫn còn tối.

Lý Trường Thịnh đang phát sốt, cô tiêm cho cậu một mũi, thấy chiếc áo bông trên người cậu đã rách nát đến thảm hại.

Cô không ngủ được, bèn tìm kim chỉ và bông vải, muốn may cho họ một chiếc áo ấm hơn.

Sáng sớm, Hà Phong ngửi thấy mùi gạo mới tỉnh giấc.

Tạ Trì bưng bát cháo loãng tới: “Chỉ còn một ít gạo thôi, anh ăn tạm nhé.”

Hà Phong đón lấy: “Cậu ấy vẫn chưa tỉnh lại sao?”

“Ừ, em có tiêm cho một mũi, cũng đã hạ sốt đôi chút rồi.”

Hà Phong ngồi dậy, bước tới đỡ Lý Trường Thịnh. Thấy khuôn mặt cậu sạch sẽ trắng trẻo, Hà Phong bỗng thấy không quen mắt: “Em lau đấy à?”

Tạ Trì khẽ đáp lời.

Hà Phong cầm bát cháo ép cậu ăn, Lý Trường Thịnh đang mê man bị đổ cháo vào miệng thì sực tỉnh.

Vừa mở mắt ra, cậu đã gào thét đòi giết quỷ Nhật, Hà Phong ấn cậu xuống: “Yên nào, đừng có hét loạn lên như thế.”

Lý Trường Thịnh nghiến chặt răng, uất ức đến trào nước mắt: “Cô ấy chết rồi.”

Hà Phong hiểu ý cậu: “Ăn cháo đi.”

Lý Trường Thịnh quay mặt đi: “Cô ấy nói là sẽ gả cho em mà.”

Hà Phong thoáng khựng lại, cảm thấy kỳ quặc, nhưng rồi lại thấy hối hận và xót xa khôn nguôi. Lý Trường Thịnh sụt sùi khóc, không ngừng lẩm bẩm: “Em phải giết chúng nó, giết sạch, giết cho bằng sạch chúng nó.”

“Dưỡng thương xong rồi giết.”

Tạ Trì nói: “Đừng kích động, vết thương lại chảy máu rồi.”

Lý Trường Thịnh nhìn xuống, bấy giờ mới phát hiện bàn tay trái của mình đã biến mất. Cậu lau nước mắt, yếu ớt nghiến răng nghiến lợi: “Dù em chỉ còn một tay thì vẫn có thể làm thịt bọn chúng như thường.

Hà Phong ấn bát cháo sát miệng cậu: “Ăn đi.”

Lý Trường Thịnh ngoảnh mặt đi.

Hà Phong bóp cằm ép cậu há miệng: “Có uống không thì bảo?”

Lý Trường Thịnh đẩy tay anh ra, tự cầm lấy bát rồi tu một hơi cạn sạch.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.