A Chi, A Chi - Uin

Chương 78: Cúp điện rồi




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Con người vốn nhạy cảm với những ánh mắt đặt trên cơ thể mình. Ngoại trừ ánh mắt công khai của Fujita Seino, Hà Phong cũng thỉnh thoảng liếc trộm cô một hai cái.

Hà Phong không thích kiểu tóc hiện tại của cô.

Uốn xoăn nhẹ, mái rẽ ngôi giữa, sau gáy búi thành một đóa hoa, đây là kiểu đang khá thịnh hành. Đẹp thì có đẹp, nhưng anh nhìn không quen, nhất là khi cô còn trang điểm đậm, trông diễm lệ quá mức. Chẳng được như ngày trước, chỉ dùng một cây trâm gỗ hoặc dải vải buộc gọn mái tóc dài lên, trông thanh khiết tự nhiên biết bao.

Đang ăn thì trước mắt bỗng chốc tối sầm.

Cúp điện rồi.

Fujita Michi kinh hãi kêu lên: “Chuyện gì vậy?”

“Cúp điện rồi, đừng đi lung tung, để tôi đi tìm nến.” Tạ Trì bình thản đứng dậy, đến ngăn kéo lấy ra mấy cây nến c*m v** giá.

Fujita Seino thấy cô mãi không quay lại thì hỏi: “Không tìm thấy sao? Có cần anh giúp không?”

“Không cần đâu.”

Nương theo ánh trăng từ bên ngoài, Hà Phong thấy cô dùng một tay cầm giá nến, tay kia đang quờ quạng trong ngăn kéo, tám phần là không tìm thấy lửa.

Tạ Trì vừa lục lọi vừa hỏi: “Mọi người có ai mang theo diêm hay bật lửa không?”

Fujita Seino nhìn sang Hà Phong: “Cậu có mang theo chứ?”

“Dĩ nhiên rồi.” Anh cười, lôi từ trong túi ra chiếc bật lửa, bật “tạch” một tiếng, đoạn đứng dậy đi về phía cô.

Tạ Trì vừa quay người lại đã thấy Hà Phong cầm chiếc bật lửa đứng sừng sững trước mặt. Tấm lưng anh rất rộng, bóng người hoàn toàn che khuất tầm mắt của hai người đang ngồi ở bàn ăn. Đôi mắt anh thâm trầm mà dịu dàng, đầy tình tứ nhìn xuống cô, bộc lộ nỗi si mê hằn sâu một cách trắng trợn. Anh giơ tay lên, một tay giữ lấy giá nến, một tay châm lửa.

Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao nhiều người lại thích vụng trộm như thế.

Tạ Trì khẽ cử động ngón tay, chạm nhẹ vào lòng bàn tay anh đang bao phủ lấy mu bàn tay mình

Căng thẳng, điên cuồng, có chút ngắn ngủi… tất cả hòa trộn thành một cảm giác cấm kỵ khó tả, thậm chí còn sảng khoái hơn cả những lúc nồng nhiệt khi chỉ có hai người.

Trái tim cô đập loạn nhịp không thể kiểm soát, nhưng vẫn phải thản nhiên nói một câu “Cảm ơn”.

Năm cây nến lần lượt được thắp sáng, căn phòng dần trở nên sáng sủa hơn.

Hà Phong buông tay cô ra, thản nhiên quay về chỗ ngồi như chưa hề có chuyện gì xảy ra, thuận miệng mắng một câu: “Lũ ăn hại ở nhà máy điện đó.”

Tạ Trì đi theo sau anh. Fujita Seino đỡ lấy giá nến, cẩn thận đặt sang cạnh bàn: “Để anh gọi điện hỏi xem có chuyện gì.”

Tạ Trì nói: “Đừng, thường xuyên bị thế này mà, đợi một lát là có lại thôi.”

Fujita Michi nói: “Thế này mới lãng mạn chứ, đúng nghĩa bữa tối dưới ánh nến luôn.”

Hà Phong rút bao thuốc, xóc ra một điếu ngậm vào miệng, đoạn ghé sát vào giá nến, mượn ngọn lửa đang cháy để châm thuốc.

Tạ Trì nhìn gương mặt góc cạnh của anh phía sau vầng sáng, thấy đôi mắt anh rũ xuống, bóng lông mi bị ánh nến kéo dài, khẽ lung lay trên khuôn mặt.

Cô không dám nhìn tiếp, sợ tình ý trong mắt sẽ bị người khác phát hiện.

Hà Phong đứng thẳng người, chậm rãi nhả ra một ngụm khói, đi tới đứng bên cửa sổ.

Fujita Michi cũng buông đũa, xoa xoa dạ dày: “Em no quá rồi. Chị nấu ăn ngon thật đấy, sau này chị gả vào nhà em rồi, em tha hồ có phúc ăn uống.”

Fujita Seino cười lên: “Biết đâu em lại gả đi trước đấy.”

“Vậy anh trai phải cố gắng lên nha.”

Tạ Trì thu dọn bát đũa vào bếp, Fujita Seino đi theo giúp đỡ.

Hai người tương kính như tân, ngay cả việc đưa một chiếc khăn lau cũng sẽ nói “cảm ơn”.

Fujita Michi nằm nghỉ trên ghế sofa, nghịch khối khóa Lỗ Ban.

Dưới lầu bỗng vang lên hai tiếng súng, cô giật mình run bắn, khối khóa trên tay suýt chút nữa đập vào mặt.

Fujita Seino vội vàng chạy ra, đứng cạnh Hà Phong nhìn ra ngoài, chỉ nghe anh bình thản nói: “Chạy xa rồi. Là người của Tổng bộ Đặc công, chắc là đang truy bắt phần tử kháng Nhật.”

Fujita Michi lại gần kéo hai người đi: “Hai anh đừng đứng ở cửa sổ nữa, nguy hiểm lắm.”

Cô đóng cửa sổ lại, đẩy hai người đàn ông vào phòng khách: “Anh Seino, mau gọi điện cho người đến bảo vệ chúng ta đi.”

Hà Phong ngồi xuống sofa, tùy tiện cầm lấy một quả quýt, mân mê trong tay.

Tạ Trì từ trong bếp đi ra: “Michi nói đúng đấy, dạo này không chỉ có các đảng phái đang hoạt động rầm rộ, mà ngay cả Thanh Bang cũng không chịu yên phận, hai người ra ngoài vẫn nên cẩn thận một chút.”

Vừa dứt lời, từ xa lại truyền đến tiếng súng. Tạ Trì dùng khăn lau tay cho Fujita Seino: “Anh đi gọi điện đi, ít nhất cũng bảo Yamashita đến đón mọi người cho an toàn.”

“Được.”

Fujita Seino nhanh chóng đi gọi một cuộc điện thoại. Trong lúc đợi Yamashita tới, bốn người ngồi ở phòng khách đầy gượng gạo, không có chuyện gì để nói.

Tạ Trì hỏi: “Mọi người có muốn ăn chút trái cây không?”

“Dạ thôi.” Fujita Michi kéo dài giọng, “Ăn nữa là bụng em nổ tung mất.”

Cô đổ người nằm lên đùi Hà Phong, buồn chán hỏi: “Chị Vãn Chi, bình thường chị hay làm gì?”

“May quần áo, thỉnh thoảng đọc sách, vẽ tranh.”

“Chị biết vẽ tranh ạ?”

Fujita Seino nói: “Vãn Chi là một đại sư tranh quốc họa đấy.”

Tạ Trì nói: “Không phải đại sư gì đâu, tay nghề hạng xoàng thôi.”

Fujita Michi nhìn bức tranh trên tường: “Bức tranh đó là do chị vẽ ạ?”

Tạ Trì nhìn theo hướng mắt cô: “Là một người bạn của chị vẽ.”

Fujita Michi nghiêng mình gối lên đùi Hà Phong, nhìn thẳng vào Tạ Trì, cười híp mắt hỏi: “Bạn nam hay bạn nữ ạ?”

“Bạn nam, một người bạn giống như anh trai vậy.”

“Quan hệ của hai người tốt lắm nhỉ?”

“Ừ.”

Fujita Michi liếc sang Fujita Seino: “Anh trai sắp ghen rồi kìa.”

“Michi, đừng nói bậy.”

Hà Phong cử động chân một cái, hất Fujita Michi suýt thì ngã xuống. Cô nằm lùi vào trong, ôm lấy đầu gối anh, hỏi tiếp: “Anh ấy cũng ở Thượng Hải ạ?”

“Anh ấy chết rồi.”

“Chết rồi? Chết như thế nào ạ?”

“Chết ở Nam Kinh.”

Hà Phong thản nhiên nói: “Tám phần là bị người của chúng ta giết rồi.”

Fujita Seino không muốn bàn tới những chuyện xảy ra ở Nam Kinh nữa: “Đừng nói chuyện này nữa.”

“Có gì mà không thể nói.” Anh vân vê một lọn tóc của Fujita Michi trong tay, kéo nhẹ: “Chắc Michi vẫn chưa biết quân đội của chúng ta đã làm gì ở Nam Kinh nhỉ.”

Fujita Michi nằm ngửa ra, nhìn khuôn cằm của Hà Phong: “Đã làm gì ạ?”

“Tatsuji.” Fujita Seino nhíu mày.

“Đốt giết cưỡng h**p, máu chảy thành sông, từ cụ già hơn trăm tuổi đến những đứa trẻ sơ sinh còn chưa thành hình.”

“Trẻ sơ sinh còn chưa thành hình?”

“Lưỡi lê rạch bụng sản phụ, đâm một nhát vào trong, chẳng phải là khều ra được rồi sao?”

Fujita Michi đờ người ra mất hai giây, nuốt nước bọt cái ực: “Eo, đáng sợ quá.”

Fujita Seino như ngồi trên đống lửa, tay bấu chặt lấy thành ghế, trầm giọng nói: “Tatsuji, đừng nói nữa.”

Hà Phong vẫn chẳng thèm đếm xỉa đến anh ta, chỉ nhìn thẳng vào mắt Fujita Michi, cười nói: “Những cô gái xinh đẹp như em cũng thảm lắm, không chỉ bị h**p dâm tập thể mà còn bị giết hại dã man, bị nhét chai lọ, gậy bóng chày vào ch* k*n nữa.”

“Tatsuji!” Fujita Seino đứng phắt dậy.

Hà Phong thấy dáng vẻ sợ đến ngây người của Fujita Michi, bèn gác cánh tay phải lên thành sofa: “Không nói nữa.”

“Lần đầu tiên em nghe thấy chuyện này, quân nhân của chúng ta sao có thể như thế được? Có thật là như vậy không ạ?”

“Em hỏi anh trai em đi, anh ấy từng đến Nam Kinh mà.” Hà Phong nhặt khối khóa Lỗ Ban bên cạnh, tùy ý nghịch ngợm, “Chuyện gì từng xảy ra, hẳn là anh ấy rất rõ.”

“Có thật không anh?” Fujita Michi nhìn về phía anh trai.

Fujita Seino cúi đầu xuống, đó là tội ác tày trời không thể che giấu, là nỗi sỉ nhục của Nhật Bản.

Đối diện với đứa em gái cái gì cũng không biết, anh ta không biết phải trả lời ra sao.

Tạ Trì vẫn luôn im lặng. Những chuyện đó không nên dùng từ “hồi ức” để miêu tả, máu và nước mắt sớm đã thấm sâu vào xương tủy, cả đời khó quên.

Xe đến đón dừng lại dưới lầu.

Fujita Seino như vớ được cây cọc cứu mạng, rảo bước tới cửa sổ nhìn một cái: “Yamashita đến rồi, không còn sớm nữa, chúng ta phải đi thôi.”

Hà Phong thong thả tháo rời khối khóa Lỗ Ban, quăng sang một bên rồi kéo Fujita Michi dậy. Cô thuận thế ôm chặt lấy cánh tay anh: “Em sợ quá.”

“Sợ cái gì?”

“Những điều anh vừa nói ấy.“

Hà Phong cười lạnh một tiếng: “Có muốn anh tìm ảnh cho em xem không?”

“Không muốn đâu!” Fujita Michi nép vào người anh như chim nhỏ sợ cành cong: “Em tuyệt đối không xem đâu!”

Hà Phong đẩy đầu cô ra xa, nói với Tạ Trì: “Đa tạ đã chiêu đãi, tạm biệt.”

“Đi thong thả.”

Fujita Seino đi tới cửa, bỗng nhiên nói với hai người kia: “Hai người xuống trước đi, tôi nói vài câu rồi xuống ngay.”

Hà Phong đút tay vào túi quần bỏ đi: “Nhanh lên đấy.”

Đợi họ xuống lầu rồi, Fujita Seino nói với Tạ Trì: “Xin lỗi em, khiến em nhớ lại những chuyện không vui rồi.”

“Không sao, mọi chuyện qua cả rồi.”

Fujita Seino lộ vẻ hổ thẹn: “Em thực sự… không để tâm nữa sao?”

“Có để tâm chứ.”

Anh ta cúi mặt xuống.

“Nhưng anh thì khác.” Tạ Trì kéo tay áo anh ta: “Đừng nghĩ nữa, em đã ở bên anh thì đã buông bỏ chuyện quá khứ rồi, anh cứ thế này, ngược lại lại làm em không vui đấy.”

Fujita Seino vội ngẩng đầu lên, nở nụ cười gượng gạo: “Được rồi, không nghĩ nữa.”

Trong phòng bỗng sáng rực lên, có điện lại.

Tạ Trì mỉm cười rạng rỡ: “Em mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.”

“Hôm nay vất vả cho em rồi.” Fujita Seino nắm lấy tay Tạ Trì, nhìn vào lòng bàn tay cô: “Sau này ít khi tự mình xuống bếp thôi, anh sẽ xót lắm.”

“Em biết rồi.” Cô đẩy nhẹ anh ta ra ngoài cửa, “Đừng để họ đợi lâu, ngày tháng còn dài, chúng ta sẽ từ từ nói sau.”

“Vậy anh về nhé.”

“Vâng.”

Fujita Seino đi được hai bước lại quay trở lại, ngập ngừng hỏi: “Anh có thể ôm em một cái không?”

“Được chứ.”

Fujita Seino nhẹ nhàng ôm lấy cô: “Anh sẽ đối tốt với em suốt đời.”

Tay Tạ Trì đặt lên eo anh ta, dịu dàng nói: “Được rồi, mau về đi.”

Fujita Seino buông cô ra, mỉm cười bẽn lẽn: “Nghỉ ngơi sớm nhé.”

“Vâng.”

Fujita Seino cứ đi vài bước lại ngoái đầu lại, lưu luyến mỉm cười nhìn cô: “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Đợi anh ta xuống lầu, Tạ Trì mới từ từ đóng cửa lại.

Cô nhìn tấm rèm cửa màu xanh trước mắt, thô bạo giật phăng quần áo trên người xuống. Vì lực tay quá mạnh nên hai chiếc cúc áo rơi xuống đất, lăn long lóc vào góc tường.

Cô nghiến răng, vo tròn bộ quần áo ném vào thùng rác, bước vào nhà vệ sinh vặn vòi nước, ra sức chà xát đôi bàn tay mình.

Cảm giác như quay lại những đêm dài sống không bằng chết kia, trên tay luôn có một màu đỏ không thể rửa sạch.

Màu đỏ, màu đỏ của máu…

Hà Phong không thể ở lại Thượng Hải lâu, anh không thể vì d*c v*ng cá nhân mà bỏ mặc chính sự ở Nam Kinh.

Chập tối, Tạ Trì đến điểm liên lạc để chuyển giao tình báo về nhu yếu phẩm, mãi khuya mới về đến nhà.

Hôm nay trời mưa tầm tã, trên đường không một bóng người, cô mặc nguyên một cây đen, đầu đội mũ đen, nhanh nhẹn di chuyển trong các con hẻm. Đang đi, ánh đèn xe phía trước bỗng bật sáng, chói lóa đến mức cô phải che mắt lại.

Chỉ trong tích tắc, không gian lại tối om.

Tạ Trì định thần nhìn lại, chỉ với một cái bóng đen mờ ảo, cô đã lập tức nhận ra đó là Hà Phong.

Cô rẽ trái tiếp tục đi, Hà Phong lái xe lẳng lặng bám theo sau.

Đến một nơi hẻo lánh hơn, Tạ Trì dừng lại.

Chiếc xe đỗ ngay sát sau lưng cô.

Cô kéo thấp vành mũ, xoay người đi đến phía ghế phụ, thu ô lại rồi ngồi vào trong: “Theo em làm gì?”

“Nhớ em.”

“Anh không sợ vụng trộm bị phát hiện à?”

“Sao lại gọi là vụng trộm?” Hà Phong nhả một ngụm khói, “Cái này gọi là yêu đương.”

Tạ Trì mỉm cười bất lực, anh luôn có thể dỗ được cô vui vẻ chỉ bằng vài câu nói như thế.

Cô nắm lấy tay anh, Hà Phong cũng siết chặt tay lại. Mười ngón tay đan vào nhau, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh mưa.

Hà Phong bất ngờ khởi động xe: “Để anh đưa em về.”

“Ừ.”

“Sáng mai anh về Nam Kinh.”

“Được.”

“Không nói thêm câu nào sao?”

“Chúng ta ở bên nhau không an toàn, vẫn nên tách ra thì hơn.”

Hà Phong im lặng hồi lâu, bỗng bật cười cảm thán: “Cái tính cách này của em, làm sao mà lại khiến tên quỷ lùn kia mê mẩn đến chết đi sống lại vậy? Đàn ông ai chẳng thích dịu dàng, nghe lời, hiền thục, biết cách dỗ dành mình?”

“Thế tại sao anh lại nặng tình với em thế?”

“Anh khác.”

Tạ Trì nghiêng người đối diện với anh: “Tại sao hồi đó anh lại thích em?”

“Quên rồi.”

“Quên thật hay quên giả?”

Hà Phong nhếch môi, không trả lời.

Tạ Trì vừa mới ngồi thẳng lại thì nghe anh nói: “Từ nhỏ đến lớn, chưa có ai dám đánh anh cả.”

Cô sững người vài giây rồi bật cười: “Anh vẫn còn nhớ cái tát đó à?”

“Sau cái tát đó là anh bắt đầu chú ý đến em, còn bắt đầu thích từ lúc nào thì anh cũng không chắc, có lẽ là lúc bắt cá, hoặc là lúc đánh gấu.” Hà Phong liếc nhìn cô: “Còn em thì sao?”

“Chắc là lúc bọn họ định thiêu chết em.”

Hà Phong nắm chặt tay cô: “Đã để em phải chịu khổ nhiều rồi.”

“Khổ tận cam… sắp lai rồi.” Tạ Trì nhìn cơn mưa xối xả bên ngoài, “Anh nói xem, liệu chúng ta có thể nhìn thấy ngày Tổ quốc hòa bình không?”

“Sẽ thấy thôi.”

Hà Phong dùng một tay điều khiển vô lăng, từ từ lái đến gần khu nhà cô: “Anh không đưa em vào tận nơi đâu.”

Tạ Trì cầm lấy ô: “Lên nhà ngồi một lát không?”

“Ngồi kiểu nào (*)?”

(*)  (zuò) là ngồi, đồng âm với  (zuò) là “làm”.

Tạ Trì cười theo anh: “Kiểu nào cũng được.”

Hà Phong buông tay cô ra: “Thôi, không đi đâu.”

“Vậy em đi đây.”

“Đi đi.”

Tạ Trì mở cửa xe, che ô bước đi. Mới đi được một đoạn, tiếng bước chân phía sau đã vang lên. Cô mừng rỡ quay đầu lại, giơ cao tán ô che cho Hà Phong: “Có chuyện gì sao?”

“Không có gì.”

“Không có gì thì đi theo em làm gì?”

“Nhìn em thêm lát nữa.”

Tạ Trì ôm lấy eo anh: “Hay là chúng mình bỏ trốn đi.”

Hà Phong xoa đầu cô: “Được thôi.”

Tạ Trì ngước nhìn anh: “Thật không?”

“Thật.”

Đối diện với ánh mắt kiên định của anh, Tạ Trì lại có chút đắn đo.

Hà Phong véo mũi cô một cái: “Sau này trước khi quyết định cái gì thì cũng phải động não một chút, xem xem có thực sự muốn làm hay không, đừng để đến lúc đi với anh được nửa đường lại muốn chạy về.”

Tạ Trì lại vùi mặt vào ngực anh: “Em sợ chết lắm. Em đã cống hiến cho đất nước đủ nhiều rồi, cả anh cũng vậy.”

Cô cố gắng tự an ủi bản thân: “Mệt quá rồi, ích kỷ một chút chắc cũng không sao đâu nhỉ.”

“Em cứ luôn miệng nói sợ chết, nếu sợ chết thật thì năm đó ở sơn trại em đã bỏ đi luôn rồi, chứ không phải ở lại hang thổ phỉ liều mình chờ thời cơ báo thù nhà họ Tống.”

Tạ Trì lại nhớ đến Tống Mãng, dù đã bao nhiêu năm trôi qua, khuôn mặt của ông ta vẫn còn in đậm trong ký ức, còn cả Tống Thanh Đào nữa.

Cô thở dài một tiếng: “Cứ ngỡ bọn họ đã đủ ác rồi, hóa ra vẫn chẳng ác bằng lũ quỷ kia.”

Hà Phong đẩy cô ra, nâng mặt cô lên hôn một cái: “Thôi được rồi, bảo trọng nhé.”

“Anh cũng vậy.” Tạ Trì cũng học anh véo mũi anh một cái, “Tuy thuộc hai phe khác nhau, nhưng đối mặt với ngoại xâm thì không phân biệt anh em gì cả. Đợi khi đánh đuổi được chúng đi, chúng ta cùng nhau giải ngũ, sau đó cùng lên núi sống.”

“Được.” Hà Phong lùi ra ngoài tán ô.

Tạ Trì nhìn tóc anh bị mưa làm cho ướt đẫm: “Thật sự không lên sao?”

“Anh mà lên là không xuống được nữa đâu.”

Tạ Trì đùa: “Sợ chết trên giường em à?”

“Không chết cũng mất nửa cái mạng.” Anh quệt nước trên mặt, không quay đầu lại mà rời đi thẳng: “Đi đây.”

Tạ Trì nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng dần dâng trào nỗi xót xa.

Hà Phong ngồi lại vào trong xe, lái vụt qua người cô, chẳng mấy chốc đã biến mất trong màn mưa.

Cứ hợp tan liên tục, trải qua nhiều rồi, cô cũng đã quen với sự ly biệt như thế này.

Cô đưa tay ra ngoài tán ô, hứng một nắm nước mưa lạnh lẽo, mang theo nó trở về nhà.

Ngay khi vừa định đóng cửa thì một bàn tay đã vươn tới giữ chặt mép cửa.

Tạ Trì vội mở cửa ra, người đó không nói một lời, trực tiếp bế bổng cô lên.

Bất ngờ bị nhấc bổng lên, cô vội ôm lấy cổ anh: “Không phải anh nói sẽ không lên sao?”

“Hối hận rồi.”

“Nửa cái mạng?”

Anh cười bế cô vào phòng, quần áo sũng nước làm ướt đẫm giường nệm:

“Vậy thì để anh chết ở chỗ em đi.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.