A Chi, A Chi - Uin

Chương 91: Anh rể đúng không?




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Fujita Seino phái người mang quần áo của Tạ Trì đến. Cô thay bộ kimono ra, nằm vật xuống giường. Người làm mang cơm vào cho cô, một món chay, một món mặn và một bát canh, đều là những món thường ngày cô thích ăn.

Cô hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn, nỗi ám ảnh về lũ đỉa vẫn còn luẩn quẩn không tan, khiến cô chốc chốc lại thấy buồn nôn. Cả ngày chưa ăn gì, cơ thể lại bắt đầu suy nhược, cô ép mình phải nuốt trôi cơm để duy trì thể lực.

Rạng sáng, bên ngoài vang lên tiếng guốc gỗ “lộp cộp” nện trên mặt sàn, Tạ Trì vừa ngồi dậy thì Fujita Seino đã đẩy cửa bước vào.

Anh ta xiêu vẹo tiến lại gần, mang theo một mùi rượu nồng nặc.

Tạ Trì co chân lại, lùi về phía sau. Fujita Seino bò từ phía cuối giường lên, thô bạo hất tung chăn của cô, nắm lấy cổ chân lôi cô lại gần, ngay sau đó, cả người anh ta đổ ập xuống như một ngọn núi đầy áp bức.

Hai tay Tạ Trì ấn chặt vào lồng ngực anh ta, không cho anh ta áp sát: “Buông ra.”

Fujita dùng một tay nắm lấy hai tay cô khóa chặt trên đỉnh đầu: “Hắn đã hôn em thế nào? Hả?”

Tạ Trì ra sức giãy giụa nhưng lại bị siết chặt hơn. Bình thường người này luôn ôn hòa nhã nhặn, thỉnh thoảng còn có vẻ hơi yếu đuối, vậy mà không ngờ lúc này lại có sức lực lớn đến vậy. Hơi thở nóng hổi kèm theo mùi rượu phả vào mặt, trong ấn tượng của Tạ Trì, anh ta chưa bao giờ uống say khướt đến thế này: “Anh say rồi, buông tôi ra.”

“Lúc em ở bên hắn, có bao giờ nghĩ đến anh không?”

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt cô, Tạ Trì sững người, anh ta khóc rồi.

Không hề có một tiếng nấc nào, chỉ có nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng, lăn dọc theo gò má cô rồi biến mất vào trong làn tóc rối bời.

Fujita Seino có đôi mắt hai mí rất sâu, đuôi mắt hơi rủ xuống, dù là cười hay khóc đều mang một vẻ u sầu ảm đạm, lúc này lại đong đầy ánh lệ, nhìn vào khiến người ta không khỏi xao động.

Tạ Trì nhớ lại đêm đó ở Nam Kinh, anh ta cũng trốn trong kho chứa đồ của bệnh viện, ngồi thụp giữa các kệ hàng tối om mà lặng lẽ khóc. Nhưng dường như nỗi đau lúc này còn sâu sắc hơn cả sự tuyệt vọng khi đó rất nhiều.

Khi bàn tay anh ta chạm vào cổ áo cô, sự trắc ẩn ngắn ngủi này lập tức tan biến. Tạ Trì dùng đầu gối thúc văng anh ta ra, nhanh chóng lùi lại phía sau, rút chiếc nĩa giấu dưới gối chĩa về phía anh ta: “Đừng chạm vào tôi.”

Fujita Seino mắt ngấn lệ, anh ta bất chớp mọi đau đớn, vẫn nhào tới phía trước tiếp tục áp sát cô. Tạ Trì xoay người, dùng nĩa tì vào cổ mình: “Đừng qua đây.”

Anh ta lập tức căng thẳng, định chộp lấy tay cô, nhưng Tạ Trì đã nhân lúc anh ta sơ hở mà dùng sức đẩy mạnh anh ta ra, xoay người nhảy xuống chạy đến chỗ cửa sổ.

Fujita Seino ngã ngồi dưới đất nhìn cô trân trân, giọng nói vừa mệt mỏi vừa khản đặc: “Em ghét anh đến thế sao?”

Tạ Trì không trả lời.

“Ở bên anh lâu như vậy, đóng kịch hẳn là vất vả lắm.” Anh ta tự giễu cười hai tiếng, chậm rãi đứng dậy: “Vãn Chi, anh sẽ không cưỡng ép em, anh chỉ muốn ôm em một cái thôi, em không cần phải sợ anh như vậy.”

Anh ta quay lưng đi, cúi đầu đứng lặng một hồi rồi lảo đảo bước ra ngoài: “Đừng đi chân trần đứng trên sàn, sẽ bị cảm lạnh đấy.”

Hà Phong chưa bao giờ thảo luận sâu với Tạ Trì về vấn đề mật danh của nhau, đối với họ, biết càng ít thì càng an toàn.

Mãi đến hôm nay, anh mới biết cô chính là Thiên Đông mà Tổng bộ Đặc vụ vẫn luôn truy lùng bấy lâu nay.

Hà Phong biết được tin tức từ phòng thẩm vấn thông qua một người bạn rượu. Tuy Tạ Trì nhất quyết không nhận, nhưng thân phận Đảng viên của cô coi như đã bị phơi bày hoàn toàn. Với cấp bậc như cô, mức độ bảo mật tuyệt đối sẽ vô cùng nghiêm ngặt, dù tổ công tác của anh có muốn giúp thì việc cứu người cũng khó hơn lên trời, chỉ có thể tìm con đường khác.

Nửa đêm, Hà Phong lẻn đến gần nơi ở của Fujita Seino, dùng ống nhòm quan sát căn biệt thự. Trong ngoài đều dày đặc hiến binh, vây kín không một kẽ hở, tính toán mật độ thì chắc khoảng chừng năm mươi người.

Tâm tư của Fujita Seino cũng không quá khó đoán. Chắc hẳn Tạ Trì đã lộ thân phận từ trước, anh ta chỉ mượn cớ đính hôn để lợi dụng cô, nhử những phần tử kháng Nhật đứng sau vào tròng. Nhưng anh ta lại không nỡ dùng cực hình với cô nên mới đưa về đây tự mình trông giữ. Dù sao thì ở đây vẫn an toàn hơn căn phòng giam nồng nặc mùi máu kia.

Hà Phong không thể lộ mặt ngay lúc này, anh không có tư cách gì để đến thăm cô, đường đột xông tới chỉ khiến người ta càng thêm nghi ngờ, lại càng không thể cứu người từ tay mấy chục binh lính Nhật mang súng như thế được.

Anh từng đến nhà Fujita hai lần. Trước khi Thượng Hải thất thủ, nơi đây được gọi là Lưu Công Quán, vốn là tư gia của một ông trùm thuốc phiện cũ. Tuy chỉ có hai tầng nhưng diện tích rất rộng, tường cao bao quanh một khoảng sân viện thoáng đãng.

Kể từ khi làm nằm vùng, Hà Phong luôn quan sát tỉ mỉ mọi thứ xung quanh. Từ cách bài trí trong nhà đến bố cục của các phòng, anh vẫn nhớ rất rõ. Ngoài phòng cho người làm và thư phòng ra thì tổng cộng có sáu phòng ngủ. Để thuận tiện cho việc giám sát, chắc chắn Fujita Seino sẽ đặt cô ở cạnh mình, trước tiên loại trừ căn phòng ở tầng một.

Hà Phong dùng ống nhòm quan sát một lượt, thấy hai phòng trên tầng hai không kéo rèm, bên trong trống không, vậy chỉ còn lại hai phòng dành cho khách ở phía Đông Nam và phòng ngủ chính của anh ta. Theo hiểu biết của anh về Tạ Trì, cô tuyệt đối sẽ không hạ mình ở chung với anh ta, có lẽ chỉ ở một trong hai căn phòng dành cho khách kia.

Hà Phong không chắc chắn là phòng nào, nhưng anh biết lúc này Tạ Trì nhất định vẫn chưa ngủ.

Anh lẻn đến vị trí điểm mù của phòng ngủ chính, một tay cầm ống nhòm, một tay cầm đèn pin, nháy đèn về phía cửa sổ.

Tạ Trì đang nằm nghiêng trên giường, nhắm mắt suy nghĩ.

Đột nhiên, cô cảm nhận được một tia sáng lóe qua mắt. Cô mở mắt ra, thấy ngoài lớp rèm voan mỏng có một đốm sáng đang nhấp nháy.

Là mã Morse.

Trong giây phút đó, cô nghĩ ngay đến Hà Phong.

Tạ Trì không kịp xỏ dép, cứ thế để chân trần xuống giường, thoắt cái kéo phắt rèm cửa ra.

Cùng lúc đó, Hà Phong cũng đã nhìn thấy cô.

Tim anh không tự chủ được mà đập loạn xạ, nhưng tay vẫn giữ vững đèn pin.

Bật, tắt, bật, tắt…

Là loại mật mã đơn giản nhất, Tạ Trì có thể nhanh chóng dịch được.

“Em ổn không?”

Tạ Trì đoán anh có thể đang dùng ống nhòm, cô dùng ngón tay gõ lên bệ cửa sổ đáp lại:

“Không sao, yên tâm.”

Đốm sáng tiếp tục nhấp nháy.

“Anh sẽ đưa em ra ngoài.”

Tạ Trì thấy sống mũi cay cay, ngón tay gõ nhẹ:

“Anh phải cẩn thận.”

Tín hiệu nhanh chóng bị nhân viên bảo vệ phát hiện, phía dưới lầu lập tức trở nên hỗn loạn. Mười người tách ra, lái xe lao thẳng về hướng anh đang đứng.

Đương nhiên Hà Phong đã nhận ra. Chuyến đi này của anh không chỉ để nhìn cô một cái, mà còn cố tình để lộ dấu vết, khiến kẻ địch lầm tưởng rằng anh vẫn còn đồng đảng ở quanh đây.

Khoảng cách không xa, tiếng xe nhanh chóng vang lên, Hà Phong phát đi tín hiệu cuối cùng:

“Đợi anh.”

Lúc Fujita Seino đẩy cửa bước vào, anh ta vừa vặn nhìn thấy ánh sáng phía xa qua cửa sổ.

Anh ta nổi trận lôi đình, lao tới kéo xộc Tạ Trì lại, bóp chặt bả vai cô: “Đến nước này rồi mà vẫn còn giở mấy trò này sau lưng anh.”

Mắt Fujita Seino đỏ ngầu vì tức giận, anh ta không biết người kia đã đi chưa, cố tình túm lấy tóc Tạ Trì, cúi xuống thô bạo gặm nhấm môi cô. Tạ Trì bóp cổ anh ta rồi dùng sức đẩy mạnh, khiến anh ta suýt chút nữa đã ngã nhào.

Hà Phong vốn không định nổ súng, đợi đối phương phát hiện là sẽ rời đi ngay, nhưng hành động này của Fujita Seino đã hoàn toàn chọc giận anh.

Tiếng súng nổ vang lên không ngớt, Fujita Seino lôi Tạ Trì đến trước cửa sổ, ấn chặt cô xuống, bóp cằm cô, bắt cô nhìn phía ánh lửa đằng xa: “Thật là cảm động quá nhỉ, chính là tên người tình tuyệt vời của em đó, em nghĩ hắn có thoát nổi không?”

Anh ta bật cười một cách âm hiểm, ghé sát tai cô thì thầm: “Anh sẽ lột da hắn, làm vải liệm cho tên nghiệt chủng của hai người!”

Tạ Trì xoay người đạp văng anh ta ra, tiện tay cầm lấy một bình hoa ném thẳng về phía ra: “Cút đi!”

Fujita Seino lảo đảo lùi lại mấy bước mới đứng vững, trán bị đập cho một cú nặng nề, một dòng máu tươi chậm rãi chảy xuống.

Bình hoa vỡ tan tành, Tạ Trì nhặt một mảnh sành lên: “Tôi sẽ giết anh, nhất định sẽ g**t ch*t anh.”

Fujita vịn vào bàn, đau đớn nhìn cô: “Cuối cùng cũng lộ mặt thật rồi, đây mới là con người thực sự của em phải không?”

Tiếng súng ngừng lại.

Có binh lính vào báo cáo: “Báo cáo trưởng quan.”

Fujita Seino đứng thẳng lưng, đi ra cửa: “Người đâu?”

“Đã chạy thoát, đội trưởng Ishihara đã dẫn người truy đuổi.”

Tạ Trì thở phào nhẹ nhõm.

Ánh mắt Fujita Seino dừng lại trên người cô một lát. Anh ta nghiến răng, không nói lời nào mà đóng cửa rời đi.

A Như cũng bị đưa vào Tổng bộ Đặc vụ thẩm vấn cả buổi chiều, nhưng lý lịch của cô vốn sạch sẽ, sau khi xóa bỏ nghi ngờ xong thì được thả về.

Tiệm sườn xám bị niêm phong, nhà cũng có người canh gác. Quốc Cường đã được đưa sang nhà hàng xóm ở nhờ, cô sợ mình không kiềm chế được cảm xúc sẽ làm ảnh hưởng đến đứa trẻ nên đã vào nhà nghỉ ở tạm một đêm.

Cô khóc đến nỗi hai mắt sưng đỏ, vào nhà nghỉ rồi vẫn tiếp tục khóc, khóc đến nửa đêm thì nước mắt cũng cạn khô. Từ trưa đến giờ chưa một hạt cơm hay ngụm nước nào vào bụng, dạ dày co thắt khó chịu, đầu óc lại đau nhói.

Cô cố gắng sắp xếp lại tâm trạng đang sụp đổ, xuống lầu lấy chút nước. Vừa bước vào cửa phòng thì bị một bàn tay to lớn bịt miệng.

Ấm nước rơi xuống, Hà Phong nhanh tay đỡ lấy không để nó chạm đất.

Anh ấn nhẹ A Như vào tường, không cho cô nhìn thấy mặt mình: “Bây giờ tôi buông cô ra, đừng hét, nếu hiểu rồi thì gật đầu.”

A Như vội vã gật đầu.

Hà Phong buông miệng cô ra, tay kia vẫn khóa chặt hai tay cô sau lưng: “Các người tổng cộng có mấy người?”

“Tôi không biết.”

“Chuyện chị cô làm, cô biết được bao nhiêu?”

“Tôi không biết.”

“Tôi còn muốn cứu cô ấy hơn cả cô, nếu không muốn cô ấy chết thì hãy nói cho tôi biết những gì cô biết.”

“Tôi không biết.”

“Cô không tin tôi.” Hà Phong không biết giải thích thân phận mình thế nào, cũng không biết Tạ Trì đã tiết lộ cho cô bao nhiêu: “Tôi là người bên mình. Dưới ngực trái của cô ấy có một nốt ruồi son, vai phải có một vết sẹo dao dài hai centimet, ở sau thắt lưng có…”

Chưa đợi anh nói hết, A Như đã kêu lên một tiếng: “Anh rể?”

Hà Phong khựng lại.

“Anh rể, là anh phải không?”

“Phải.”

A Như lập tức bật khóc nức nở: “Anh rể, anh mau cứu chị đi! Nghe nói những người vào đó đều bị tra tấn sống không bằng chết, chị ấy còn đang mang thai mà, sao mà chịu nổi trọng hình cơ chứ!”

Tim Hà Phong chấn động mạnh: “Mang thai gì?”

A Như áp mặt vào tường, nước mắt tuôn rơi lã chã: “Anh không biết sao? Chị có thai rồi, chị ấy mang thai con của anh đấy.”

Cả người anh cứng đờ, một cảm giác lạnh lẽo như bị xô xuống hầm băng dần lan tỏa khắp tứ chi: “Có từ bao giờ?”

“Chị ấy bảo được hơn ba tháng rồi.”

Đầu óc Hà Phong ong lên một tiếng, chuyện từ hồi mùa hè, vậy mà cô ấy lại giấu anh lâu đến thế.

Dù vậy, anh vẫn phải giữ bình tĩnh, không được để bản thân hoảng loạn: “Mã văn là gì?”

“Mã văn gì cơ?”

“Cô thực sự không biết gì sao?”

“Tôi chỉ biết chị ấy đang diễn kịch với bọn quỷ Nhật, đều là giả cả, thực chất chị ấy đang kháng Nhật, còn những chuyện khác thì tôi không rõ.”

“Vậy cô hãy tự bảo vệ mình cho tốt, cứ coi như tối nay chúng ta chưa từng gặp nhau, cô hiểu ý tôi chứ?”

“Tôi biết rồi.” A Như bình tĩnh trở lại: “Anh sẽ cứu được chị ấy ra ngoài, đúng không?”

“Ừ.” Hà Phong không nói gì thêm, buông cô ra rồi rời đi.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.