A Chi, A Chi - Uin

Chương 97: Thiếu đương gia




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tạ Gia Hưng bị bắt trói đưa đến đây.

Vừa thấy ông ta bị hai tên lãng nhân Nhật xô đẩy, Fujita Seino lập tức quát tháo, ra lệnh nhanh chóng cởi trói.

Vợ con ly tán, gia đình tan nát, Tạ Gia Hưng đã già đi trông thấy, mới ngoài sáu mươi mà nhìn như đã hơn bảy mươi.

Ông ta hất tay áo, nhìn Fujita Seino với ánh mắt đầy vẻ kiêu hãnh không chịu khuất phục.

Fujita Seino cúi người thật sâu: “Thành thật xin lỗi, người của tôi vô lễ, đã để nhạc phụ phải chịu khổ trên đường đi, mong ngài lượng thứ.”

Tạ Gia Hưng thừa biết anh ta không phải là người Nhật bình thường, nhưng cũng chẳng mảy may nể nang gì: “Ngẩng cái đầu chó của ngươi lên đi, ta đây không dám nhận lễ này.”

Fujita Seino đứng thẳng người, học theo cách xưng hô của người Trung Quốc: “Nhạc phụ đại nhân, mời vào trong.”

Bốn chữ này hoàn toàn chọc giận Tạ Gia Hưng: “Ngươi gọi ta là gì? Nhạc phụ đại nhân?”

Ông ta giận đến mức gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, nước miếng văng tung tóe: “Đừng có làm ta tổn thọ, đến con chó nhà họ Tạ cũng không thèm cấu kết với bọn quỷ các ngươi!”

Fujita Seino mặc kệ để ông ta mắng, trong lòng có chút không thoải mái, nhưng nể tình là bậc trưởng bối nên đành nhẫn nhịn: “Nhạc phụ, ngài không cần khích bác tôi như thế. Chờ sau khi kết hôn rồi, tôi sẽ đổi cách gọi thành cha.”

Sắc mặt Tạ Gia Hưng cực kỳ khó coi.

Trên thực tế, ông ta đã đoán được phần nào, mấy đứa con gái đứa thì chết đứa thì gả đi, duy chỉ còn một đứa bị đuổi khỏi nhà là chưa rõ tung tích: “Để ta xem xem là cái loại súc sinh không biết liêm sỉ nào mà lại đi dây dưa với bọn quỷ các ngươi!”

“Dù ngài là trưởng bối, nhưng xin ngài hãy giữ lời lẽ tôn trọng. Tiểu Trì là vợ sắp cưới của tôi, tôi không muốn nghe ai nói xấu cô ấy, đặc biệt là ngài.”

“Ta biết ngay là cái thứ bại hoại phong tục này mà!” Tạ Gia Hưng tức đến thở hắt ra một hơi: “Đừng có gọi ta, nó đã bị đuổi khỏi nhà từ lâu rồi, không còn liên quan gì đến nhà họ Tạ này nữa.”

Fujita Seino không muốn tốn lời thêm, lùi sang một bên nhường đường: “Mời ngài vào nhà ngồi trước đã, Tiểu Trì và chị năm đều ở bên trong.”

Tạ Gia Hưng bước vào đại môn, đi thẳng về phía biệt thự, hướng về phía tầng hai gào lên: “Tạ Dao, mau cút xuống đây cho ta!”

Tạ Dao và Tạ Trì đang ở cùng một phòng, cả hai đều nghe thấy tiếng gọi rõ mồn một.

Dù đã nhiều năm không gặp, nhưng Tạ Trì đã quá quen thuộc với giọng nói này, vừa nghe đã biết ngay là Tạ Gia Hưng.

Tạ Dao đi đến bên cửa sổ nhìn xuống: “Cha cũng bị bắt đến đây rồi.”

Tạ Gia Hưng thấy cô ta đứng ở cửa sổ, chỉ hận không thể lập tức lôi ngay cô ta xuống, giơ tay chỉ thẳng vào mặt Tạ Dao: “Mày còn đứng đó làm gì? Không sợ bẩn chân à! Quên mất mẹ mày chết như thế nào rồi à!”

Tạ Dao rụt đầu lại, nói với Tạ Trì đang ngồi bên giường: “Em bảy à, có xuống không?”

“Chị xuống đi.”

“Vậy chị xuống trước.” Tạ Dao rảo bước chạy ra ngoài.

Tạ Gia Hưng vừa thấy cô ta đã xông tới tát cho một cú trời giáng: “Mày làm cái gì ở cái ổ quỷ này? Mày không cần liêm sỉ nữa sao? Lưu Đăng Phong có biết không? Làm hỏng danh tiếng rồi thì nhà chồng nhìn mày thế nào! Mày mà bị bỏ thì xem tao có đánh chết mày không!”

Tạ Dao ôm mặt: “Cha, con có làm gì đâu, chỉ là đến bầu bạn với em bảy thôi.”

“Mày gọi nó là gì? Tao chỉ có sáu đứa con gái thôi, nó là cái thá gì! Nhà họ Tạ ta bao đời danh môn có tiếng, dù đến tay tao có sa sút đến đâu nhưng đều là người Trung Quốc trong sạch! Tuyệt đối không làm Hán gian! Còn để tao nghe thấy mày nói bậy bạ nữa thì đừng trách tao xé xác mày ra! Mau đi theo tao!” Tạ Gia Hưng nắm lấy cổ tay cô ta kéo ra ngoài, nhưng hai tên lãng nhân Nhật canh ở sân đã chặn đường.

Tạ Gia Hưng nhìn chúng trừng trừng: “Người ta bảo chó khôn không cản đường, các người mau tránh ra!”

Tạ Dao kéo kéo ống tay áo ông: “Cha, cha đừng nói lung tung.”

Fujita Seino bất lực nhìn lão già này, thái độ vẫn ôn hòa như cũ: “Chị năm, chị đỡ nhạc phụ vào trong đi.”

Tạ Gia Hưng quay đầu lại chỉ thẳng vào mũi anh ta mắng: “Mày cũng im miệng đi, đừng làm nhục sự trong sạch cả đời của tao! Đồ quỷ Nhật Bản, đừng tưởng bọn mày đông là tao sợ, đến đây, có giỏi thì giết quách tao đi!”

“Bọn mày đã gây ra bao nhiêu tội ác, sớm muộn gì cũng bị quả báo thôi! Bốn trăm triệu người Trung Quốc, bọn mày sẽ không bao giờ giết hết được! Chỉ cần còn người còn thở, sớm muộn gì cũng bắt bọn mày phải nợ máu trả bằng máu!”

“Dù tạm thời có bị giày xéo dưới vó ngựa của quân xâm lược bọn mày, ngày sau nhất định cũng sẽ rửa sạch nỗi nhục này! Trung Hoa ta thiên thu vạn đại, trước đây từng bị giặc Oa xâm lấn không ít lần, há lại đi sợ cái xứ nhỏ như hạt tiêu bọn mày hay sao!”

“Mau cút về cái nước Nhật nhỏ bé của bọn mày đi!”

Quá ngông cuồng.

Hai tên lãng nhân Nhật ở Trung Quốc nhiều năm nên nghe hiểu được, sắc mặt chúng lúc này còn khó coi hơn cả Fujita Seino. Nếu không vì có cấp trên ở đó thì chúng đã rút kiếm chém chết lão già này rồi.

Tạ Gia Hưng mắng vọng lên lầu: “Tạ Vãn Chi, cái thứ không biết xấu hổ nhà mày, trước thì dây dưa với thổ phỉ, nay lại hiến thân cho quỷ Nhật! Nếu biết thế này thì ngay từ khi mày sinh ra, tao đã ném mày cho chó ăn rồi!”

Tạ Dao liếc nhìn ánh mắt của Fujita Seino mà sợ đến vã mồ hôi lưng, liên tục kéo áo Tạ Gia Hưng: “Cha, đừng mắng nữa.”

“Buông tao ra!” Tạ Gia Hưng hất cô ta ra: “Đã dám làm thì đừng sợ người ta chỉ tận mặt mà chửi! Mày còn mặt mũi nào mà sống nữa hả? Mặt mũi của chúng tao đều bị mày bôi tro trát trấu lên hết rồi! Chính vì có loại bại loại như mày nên mới bị bọn quỷ này bắt nạt! Mày mà còn nhớ mình mang dòng máu người Trung Quốc thì nên nhảy từ trên lầu xuống chết quách đi cho sạch sẽ, đỡ phải để lại tiếng xấu muôn đời!”

Fujita Seino thực sự không chịu nổi nữa, anh ta rút súng chỉ vào Tạ Gia Hưng: “Tôi không cho phép ông mắng cô ấy như vậy.”

Tạ Gia Hưng bước tới một bước, dí sát trán vào họng súng: “Mày bắn đi, bắn chết tao đi!”

Fujita Seino bị ông ta đẩy lùi lại hai bước, anh ta vốn chỉ muốn dọa lão già này chứ đâu có ý định làm thật.

Tạ Trì từ bên trong bước ra: “Mắng ít thôi, ông không thấy mệt sao?”

Tạ Gia Hưng nghe tiếng nhìn sang, tức đến mức đứng không vững, phải vịn vào tay Tạ Dao: “Nghiệp chướng! Nghiệp chướng! Sao tao lại sinh ra cái thứ súc sinh như mày! Đáng lẽ năm đó không nên mủi lòng, đáng lẽ phải một súng bắn chết mày luôn mới phải!”

Tạ Trì không muốn giải thích một câu nào, cô nói với Fujita Seino: “Thả họ đi đi. Anh cũng thấy rồi đấy, ông ta chỉ muốn dùng một dao đâm chết tôi thôi.”

Fujita Seino vừa định hạ súng xuống, Tạ Gia Hưng đột nhiên bẻ tay anh ta, cướp lấy khẩu súng rồi giơ lên chĩa về phía Tạ Trì. Fujita Seino lập tức lao tới che chắn cho cô, ấn cô ngồi thụp xuống.

Một tiếng súng vang lên, Tạ Dao sợ đến mức ngồi bệt xuống đất, ôm đầu hét chói tai.

Nhưng người ngã xuống lại là Tạ Gia Hưng.

Tên lãng nhân đứng sau thấy ông ta nổ súng liền rút đao chém tới.

Tạ Gia Hưng trúng đao vào ngay giữa lưng, gắng gượng đứng vững vài giây, máu tươi từ miệng trào ra rồi từ từ đổ gục xuống đất.

Tạ Dao gào lên: “Cha!”

Fujita Seino ngây người đứng đó, đây hoàn toàn không phải là kết quả mà anh ta muốn. Anh ta bước tới tát mạnh vào mặt tên lãng nhân: “Ai cho phép mày rút đao!”

Tên lãng nhân cúi đầu.

Tạ Gia Hưng nghiến răng nhìn Fujita Seino: “Đất nước của chúng tao bị lũ súc sinh bọn mày sỉ nhục, chỉ hận không thể trẻ lại như thời hai mươi để đi lính đánh giặc, đành phải cùng lũ giặc Nhật các ngươi liều chết một phen.”

Tạ Trì lao tới vội vàng bịt vết thương cho ông ta.

Tạ Gia Hưng dùng hết sức bình sinh đẩy cô ra: “Cút đi! Đừng chạm vào tao!”

Tạ Trì hai tay đầy máu, lại quay sang túm lấy Fujita Seino: “Đến bệnh viện, đến bệnh viện mau!”

Fujita Seino lập tức hét lên với đám thuộc hạ: “Lái xe lại đây, mau lên!”

Hai tên lãng nhân khiêng Tạ Gia Hưng lên xe, Fujita Seino ngồi ở ghế phụ, chiếc xe lao vút về phía bệnh viện.

Tạ Dao khóc đến ngây ngốc cả người, nói không thành tiếng, chỉ luôn miệng lẩm bẩm gọi cha.

Tạ Gia Hưng nắm chặt cổ tay Tạ Trì: “Mày còn không mau đổi họ cho tao, đừng làm nhục họ Tạ của tao, mày phải đổi họ! Đổi họ!”

“Tôi không đổi! Tôi mang họ của ông nội!”

“Mày phải đổi!” Tạ Gia Hưng đau đớn rơi lệ: “Mày không phải người nhà họ Tạ, nhà họ Tạ không thể có Hán gian, không thể có kẻ b*n n**c! Mày mà không đổi, tao làm ma cũng không tha cho mày!”

“Tôi không làm kẻ b*n n**c, tôi với anh ta không có quan hệ gì cả.” Tạ Trì cúi người sát vào tai ông, Tạ Gia Hưng dùng tay đẩy ra, Tạ Trì lại ghé sát vào: “Tôi đang kháng Nhật, tôi đã giết rất nhiều quỷ Nhật, sự việc hoàn toàn không như những gì ông thấy. Tôi chỉ đang lợi dụng anh ta để lấy tình báo cho quân ta thôi. Tên thổ phỉ năm xưa ông khinh rẻ cũng là một anh hùng kháng Nhật, tôi không làm nhục mặt nhà họ Tạ. Tạ Gia Hưng, ông chết như thế này, bộ không thấy hèn sao? Ông dậy mắng tôi đi, dậy đánh tôi đi.”

“Mày đừng lừa tao.”

“Nếu tôi lừa ông, tôi sẽ chết không toàn thây.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Hơi thở Tạ Gia Hưng yếu dần, ông ta vươn tay về phía Tạ Dao.

Tạ Dao vội ghé sát: “Cha.”

Máu trào ra từ miệng Tạ Gia Hưng, hơi thở dần dần lịm đi.

Cả đời ông ta trọng nam khinh nữ, không ngờ lúc lâm chung lại chỉ có hai đứa con gái bầu bạn bên cạnh.

Ông ta nắm chặt tay họ: “Giặc Nhật cướp từ đường của chúng ta, hãy đuổi bọn quỷ đó đi.”

Rồi lại nhìn sang Tạ Trì: “Ta tạm thời tin cô, cô phải cướp lại từ đường cho ta, sau đó đưa bài vị tổ tiên về từ đường, hương hỏa không được dứt, nếu không… nếu không…”

Tạ Trì không đợi ông ta nói hết câu đã vội vàng hứa: “Được, được, tôi nhất định sẽ cướp lại.”

“Nợ máu phải trả!” Tạ Gia Hưng đột nhiên trợn tròn mắt nhìn cô: “Đừng… hận ta…”

Ông ta trút hơi thở cuối cùng, lực siết nơi cổ tay từ từ lỏng ra.

Tạ Dao lay người Tạ Gia Hưng mà gào khóc thảm thiết.

Tạ Trì cảm thấy tai mình như ù đi, chỉ biết đờ đẫn nhìn ông ta.

Fujita Seino nghe thấy tiếng khóc nức nở vỡ vụn vang lên từ phía sau thì lập tức cho dừng xe. Anh ta vòng ra sau xe, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi đột nhiên quỳ xuống, đôi mắt đỏ hoe: “Xin lỗi, anh không cố ý. Anh chỉ muốn mời ông ấy đến dự lễ đính hôn của chúng ta thôi. Anh chỉ muốn để hai cha con làm hòa, muốn em có người thân ở bên cạnh, anh không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, Tiểu Trì…”

Tạ Trì vẫn quỳ ngồi lặng lẽ, không hề cử động.

Fujita Seino hoảng hốt, đứng dậy ôm lấy Tạ Trì: “Xin lỗi em.”

Tạ Trì mặc kệ cho anh ta ôm: “Fujita Seino, trước đây tôi không có nhà, còn bây giờ, chúng ta lại có cả nợ nước lẫn thù nhà rồi. Tốt nhất là anh nên cẩn thận, đừng để tôi có cơ hội lấy cái mạng chó của anh.”

Tạ Gia Hưng được hậu táng, Tạ Dao cũng được đưa về nhà an toàn.

Vì chuyện này, suốt hai ngài liền Fujita Seino không dám đến gặp Tạ Trì.

Maeda Tsuki đã trở về, còn mang theo một nhân chứng. Gã dẫn người đi hỏi từng nhà một, cuối cùng cũng tìm được một người đàn ông quen biết Hà Phong, lúc trở về liền báo cáo toàn bộ sự việc với Fujita Seino.

Ngay đêm đó, anh ta dẫn người đến bệnh viện bắt người, lần này, nơi bị đưa đến lại là Cơ quan Ume.

Vết thương cũ của Hà Phong vẫn chưa lành, Fujita Seino không trói cũng không dùng hình với anh, chỉ để anh ngồi trong phòng thẩm vấn với hai tay bị còng.

Fujita Seino rót cho anh một tách trà: “Vết thương đỡ hơn chút nào chưa?”

Hà Phong vẫn đang phát sốt, sắc mặt không được tốt lắm. Anh rũ mắt, cười khẩy một tiếng: “Đánh mày thì vẫn còn dư sức.”

“Hà Thiếu đương gia, mày có một người anh trai tàn tật, cứ mỗi hai tháng lại xuống núi chữa chân, anh ta mới chính là Koike Tatsuji thật sự, đúng không?” Fujita Seino nhìn những vết bầm tím trên mặt anh: “Đến nước này rồi, mày cũng không cần khăng khăng không nhận làm gì, tao đã bắt mày đến đây thẩm vấn thì có nghĩa là đã có đầy đủ bằng chứng, mày cứ yên tâm.”

Anh ta khẽ nhếch môi: “Không ngờ đúng không, giấu sâu như vậy mà vẫn bị tao đào ra được.”

“Cũng hơi tò mò đấy, làm sao mày tra ra được?”

“Cái đó thì vẫn phải nhờ cậy vào chị gái của Tiểu Trì, dựa theo manh mối mà lần theo dấu vết, trên đời này không có bức tường nào là không lọt gió.”

“Nhà họ Tạ à.” Hà Phong nhướng mày: “Sơ suất rồi.”

“Không phải sơ suất, mà là không có cách nào khác.” Fujita Seino nhấp một ngụm trà: “Miệng người khác thì có thể bịt, chứ miệng này thì khó bịt lắm.”

“Đúng thế, nhà nhạc phụ mà, khó xử thật.”

“Tao thật sự không ngờ mày và cô ấy lại có đoạn duyên nợ này.”

“Cho nên mày vẫn chưa từ bỏ ý định sao?” Hà Phong mỉm cười: “Cô ấy mà thèm theo mày thì tên tao sẽ viết ngược.”

“Tao chỉ biết mày là Thiếu đương gia, là Tam thiếu gia trong ổ thổ phỉ, chứ vẫn chưa biết tên thật của mày. Có muốn nói ra không?”

Hà Phong nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn: “Đang ghi âm à?”

“Nếu mày muốn không ghi âm thì cũng được.”

“Cứ ghi đi, để cho lũ chó bọn mày nghe được những chiến công hiển hách của ông nội đây.” Hà Phong ngả người ra sau, tư thế cực kỳ thả lỏng:

“Tao tên là Hà Phong, đứng hàng thứ ba trong nhà, người Duyện Châu, Sơn Đông, là Thiếu đương gia của Vân Trại, sinh vào năm Dân quốc thứ hai, tức là năm 1913. Em trai của Koike Taichi là anh trai cùng mẹ khác cha của tao, tên là Hà Trạm, chết vì bị quân Nhật ám sát cuối năm 1930. Năm 1931, tao gia nhập quân Cách mạng Quốc dân, nhận lệnh dùng thân phận của anh trai để thâm nhập vào nội bộ quân Nhật Bản, ba năm sau về nước, đảm nhận chức vụ Hội trưởng Thương hội tại nơi mà bọn mày gọi là Tân Kinh. Nhằm thâm nhập sâu hơn vào nội bộ quân Nhật để lấy tình báo, tao cũng đã kiếm một chân rảnh rỗi trong Tổng bộ Đặc vụ. Năm 1937 khi chiến tranh bùng nổ, tao đã đến Thượng Hải nhập ngũ, gia nhập Sư đoàn 36 quân Cách mạng Quốc dân, nhờ may mắn và mạng lớn mà leo lên được đến chức Tiểu đoàn trưởng, sau đó theo quân rút khỏi thủ đô, may mắn sống sót, tiếp tục trà trộn vào nội bộ kẻ thù, tiềm phục ở Nam Kinh một năm, rồi lại theo Koike Yoshimura và La Linh Thư đến Thượng Hải. Suốt ngần ấy năm, tao đã truyền đi bốn mươi sáu bản tình báo lớn nhỏ, nợ máu trong tay không đếm xuể. Sau đó nữa…” Anh xòe tay ra: “Thì cứ vậy thôi.”

“Xem ra mày không muốn sống nữa rồi.” Fujita Seino nhìn biểu cảm thản nhiên của anh, cảm thấy một nỗi sợ hãi chưa từng có, anh ta gượng cười: “Nói vậy là bọn mày không cùng một tổ chức, nhưng không phải Quốc – Cộng đang bất hòa sao?”

“Bất hòa đến mấy cũng là người một nhà, bất hòa đến mấy cũng không để quân thù xâm lược, để lũ tạp chủng bọn mày đến đây làm càn.”

Fujita Seino bình thản nhìn anh: “Nếu không phải vì Tiểu Trì thì có lẽ mày sẽ không bao giờ bị lộ, dù sao suốt chín năm qua cũng chẳng có lấy một ai nghi ngờ mày. Mày có hối hận không?”

“Làm cháu cũng làm rồi, ra tiền tuyến cũng ra rồi, ông đây có lỗi với đất nước, nhưng không thẹn với lòng.” Hà Phong khẽ thở dài: “Đời này chỉ thấy có lỗi với một mình cô ấy, tiếc là sinh không gặp thời, không thể yêu thương cô ấy được mấy ngày tử tế.”

“Mày nên hiểu rõ, một khi Koike Taichi biết mày không phải em ruột của hắn, kết cục của mày ra sao, chắc cũng không cần tao nói nữa đâu nhỉ?”

Hà Phong cười: “Lột da hay rút gân thì cứ việc.”

“Đột nhiên tao cũng thấy hơi thích mày rồi đấy.” Fujita Seino khựng lại hai giây, rồi nói tiếp: “Nhưng tao chẳng hề ngưỡng mộ mày, dù sao mày vẫn là một kẻ thất bại, giống như đất nước của mày vậy.”

“Chưa đến phút cuối cùng thì chưa biết ai thắng ai bại đâu.”

“Chỉ là những nỗ lực vô ích thôi.” Fujita Seino nhìn chằm chằm vào đôi mắt anh: “Mày không hỏi thăm Tiểu Trì sao?”

“Người phụ nữ của tao, thà chết cứ không chịu khuất phục. Mày có cưỡng ép giữ lại thì trái tim cô ấy cũng sẽ không thuộc về mày.” Hà Phong chỉ vào ngực mình: “Mà nằm ở chỗ tao đây này.”

Fujita Seino đứng bật dậy, nhìn anh với tư thế của kẻ bề trên. Anh ta luôn mong anh chết, luôn muốn tra ra chân tướng của anh, nhưng khi mọi thứ đã sáng tỏ rồi, anh ta lại chẳng thấy vui chút nào, ngược lại còn thấy tiếc nuối một cách kỳ lạ, xen lẫn cả một nỗi tự ti to lớn.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng quả thật trong lòng anh ta đang ghen tị đến phát điên.

Anh ta thà rằng Hà Phong cứ bị xử tử như một kẻ phản quốc.

“Nếu mày muốn chết một cách trong sạch để làm anh hùng dân tộc, vậy thì tao lại càng không để cho mày toại nguyện.” Fujita Seino chống hai tay lên bàn, mỉm cười: “Tao sẽ khiến cái tên Koike Tatsuji này khắc lên bia mộ của mày, để thân phận này mãi mãi đi theo mày, từ trần gian cho đến khi xuống dưới suối vàng.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.