7.
Hỏng rồi...
Hóa ra cầm roi dạy dỗ người khác lại là cảm giác này. Thảo nào tẩu tẩu luôn thích dạy dỗ ca ca.
Ta thế mà lại có chút nghiện rồi.
Không được, ta đâu phải kẻ thô bạo như vậy?
Đánh Thập Nhất, chẳng qua là vì muốn đòi lại công bằng cho ca ca mà thôi.
Tẩu tẩu đánh phu quân của tẩu ấy, ta đánh ca ca của tẩu ấy.
Thiên kinh địa nghĩa, không gì công bằng hơn!
Chỉ là... tiếng r*n r* khe khẽ của Thập Nhất truyền đến, nghe có chút kỳ lạ.
Giống như là đau, mà lại chẳng hoàn toàn là đau.
Chẳng hiểu sao nghe xong tai ta lại ngứa ngáy, tâm can cũng loạn nhịp theo.
Hắn bỗng ngẩng đầu lên, hai má ửng hồng, đôi mắt lại tràn đầy vẻ thuần phục.
"Chủ tử, còn đánh nữa không? Thập Nhất... không sợ đau đâu."
Tay ta run lên, cây roi rơi xuống đất "bộp" một tiếng.
"Hôm, hôm nay tạm dừng ở đây. Lần sau còn phạm phải, tuyệt đối không tha!"
Thập Nhất khẽ đáp một tiếng, đáy mắt thoáng qua một tia thất vọng khó lòng nhận thấy.
Hắn chậm rãi nhặt áo lên khoác vào, cúi đầu nói:
"Tạ chủ tử khoan dung."
Đêm đến, ta trằn trọc mãi chẳng thể ngủ nổi.
Thập Nhất nằm dưới sàn cạnh giường, ta khẽ đá đá hắn.
"Còn đau không?"
"Không đau nữa."
"Nói dối. Ca ca ta mỗi lần bị đánh đều khóc lóc om sòm cả lên."
"Vì sao ngươi không khóc?"
Thập Nhất ngồi dậy, ánh trăng qua cửa sổ đổ xuống một nửa gương mặt hắn.
"Vì ta không đau. Không đau... tại sao phải khóc?"
Kẻ này thật kỳ lạ.
Sao chẳng giống chút nào với lời đồn về Tiêu Dao Vương vậy?
Lẽ nào mất trí nhớ rồi, mà tính nết cũng thay đổi theo sao?
8.
Ta bảo hắn đi lấy thuốc mỡ.
Thập Nhất nhanh c.h.óng bưng hộp thuốc trở về, lặng lẽ quỳ bên cạnh giường.
"Cởi áo ra."
Dưới ánh nến, những vết roi trên lưng hắn hơi sưng tấy lên.
Khi ta chấm thuốc bôi nhẹ nhàng lên đó, sống lưng hắn căng lên, rồi khẽ hít một hơi lạnh.
"Còn bảo không đau."
"Bây giờ... thì hơi đau rồi."
Ta cố ý nương nhẹ tay: "Cho phép ngươi khóc ra đi."
Nhưng hắn vẫn im lặng.
"Sao không nói gì?"
"...Ta đang nghĩ, nên khóc thế nào đây."
Lời vừa dứt, ta đang cúi người bôi thuốc cho những vết hằn trước ngực hắn, một giọt nước mắt ấm nóng bất chợt rơi xuống mu bàn tay ta.
Ta vô thức ngẩng đầu lên.
Trời đất ơi!
Mỹ nhân rơi lệ, lông mi ướt đẫm, đôi môi khẽ mím lại, trông bộ dạng tủi thân mà cố kìm nén cực kỳ đáng thương.
Cổ họng ta khô khốc, trái tim như bị thứ gì đó cào xé.
Hỏng rồi, sao lại... hưng phấn lên thế này.
"Được rồi! Không cho phép khóc nữa!"
Thập Nhất lập tức ngừng khóc, ngước đôi mắt ướt át nhìn ta.
"Chủ tử... không thích ta khóc sao?"
Không, ta thích.
Thậm chí còn muốn hắn khóc dữ dội hơn nữa, rồi lại bắt nạt hắn thật tàn nhẫn.
...
9.
Đêm đó, lại càng khó ngủ hơn.
Ta nghi ngờ bản thân cũng đã trở nên giống tẩu tẩu rồi.
b**n th** mất rồi.
Thích đánh người.
Nhưng... chỉ muốn đánh Thập Nhất mà thôi.
Còn những người khác, ta chẳng có lấy một chút hứng thú nào.
Nghĩ tới nghĩ lui, ta quyết định đi tìm tẩu tẩu để hỏi cho ra lẽ.
Trong phủ Công chúa, tẩu tẩu mang ra những món bánh tinh xảo, dịu dàng hỏi ta có chuyện gì.
Ta ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định hỏi thẳng:
"Tẩu tẩu, vì sao người... lại thích đánh ca ca của ta?"
Nàng sững sờ, ngay sau đó đôi gò má đỏ bừng.
"A La, ta không phải đánh huynh ấy... đó là, là thú vui nơi khuê phòng."
Ta: ???
Đánh người mà cũng tính là thú vui sao?
Nàng quả nhiên... rất không tầm thường.
"Muội giờ vẫn chưa hiểu đâu," nàng mím môi cười khẽ, "đợi đến khi muội gặp được người mà muội muốn bắt nạt, tự nhiên sẽ hiểu thôi."
Ta mặt mày ủ rũ: "Nhưng lỡ đánh chếc thì sao? Ta chỉ có mỗi một ca ca thôi."
"Không đánh chếc được đâu."
Nàng bật cười, sai thị nữ lấy tới một cây roi dài.
Cây roi đó chế tác vô cùng tinh xảo, tay cầm quấn những sợi tơ bạc mảnh, thân roi lại cực kỳ mềm mại.
Nàng đưa cho ta: "Muội thử xem."
Ta nhẹ nhàng quất một cái lên mu bàn tay mình.
Vừa tê vừa ngứa, nhưng chẳng hề đau.
Mắt ta lập tức sáng rực: "Đây là roi gì vậy?"
"Tẩu tẩu còn cái nào khác không? Muội cũng muốn một cây."
Nàng có chút ngạc nhiên: "A La muốn cái này làm gì?"
Ta không dám nói là dùng để đánh ca ca nàng, chỉ ậm ừ: "Thấy hay hay thôi... Ta mới có được một con súc vật... dùng để huấn c.h.ó là vừa vặn."
Về phủ xong, ta đầy hào hứng muốn tìm Thập Nhất để thử cây roi mềm mới có, nhưng tìm thế nào cũng không thấy bóng dáng đâu.
Lúc vòng ra góc tường sân sau, bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện phía sau khúc ngoặt.
"...Chủ tử, khi nào thì trở về?"
"Không vội. Các ngươi không cần tìm ta."
"Nhưng trên triều..."
"Thiếu ta một ngày, chẳng lẽ bọn họ không làm việc được nữa hay sao?"
Tim ta đập hẫng một nhịp, vội sải bước đi tới.
Chỉ thấy Thập Nhất đứng một mình dưới tán cây.
"Ngươi đang nói chuyện với ai đó?"
Hắn quay người lại, vẻ mặt ôn hòa: "Không có ai cả, chủ tử. Chắc là tiếng động vọng lại từ nhà hàng xóm thôi."
Ta bán tín bán nghi, nhưng vẫn vươn tay nắm lấy cổ tay hắn.
"Mau theo ta! Ta có được món đồ hay ho, đang muốn ngươi thử giúp đây."
Hắn tuy nghi hoặc nhưng vẫn ngoan ngoãn mặc cho ta dắt đi.
Đóng cửa phòng lại, ta bảo Thập Nhất cởi áo ngoài ra.
Cầm cây roi mới, ta nhẹ nhàng quất một cái.
"Có đau không?"
Sống lưng Thập Nhất run lên, từ trong cổ họng phát ra một tiếng hừ nhẹ đầy nhẫn nhịn.
"...Không đau."
Ta lại quất thêm mấy cái liên tiếp.
Hắn vẫn luôn rũ mắt, hơi thở dần trở nên rối loạn, thỉnh thoảng ngước nhìn ta.
Ánh mắt ấy ướt át, nóng bỏng đến kinh người.
Giống hệt như... con c.h.ó hoang đang chằm chằm nhìn chằm chằm con mồi.
10.
Ta không thích ánh mắt đó của hắn.
Nhìn làm ta toàn thân không tự nhiên, nhịp tim loạn xạ, cứ như thân xác này chẳng phải của mình nữa vậy.
Thế là ta xuống tay mạnh hơn một chút.
"Không cho nhìn."
Vai lưng Thập Nhất bất chợt căng cứng, nhưng vẫn ngoan ngoãn rũ hàng mi xuống.
Đánh đến mệt nhoài, ta mới xua tay bảo hắn lui ra, tiện thể phân phó chuẩn bị nước tắm.
Đánh người đúng là tốn sức mà...
Tẩu tẩu đêm nào cũng vậy, thể lực đúng là tốt thật.
Để phạt cái ánh mắt vừa rồi của hắn, ta cố tình bắt hắn cứ ra ra vào vào thêm nước nóng.
Đến lần thứ ba, hắn đặt thùng nước xuống, bỗng bước đến gần, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai ta.
"Ngươi làm gì vậy?"
Giọng hắn mang theo vài phần ủy khuất.
"Chuộc tội."
"Chủ tử chẳng phải nói ta xuất thân từ thanh lâu sao... bản lĩnh hầu hạ người, ta vẫn chưa quên đâu."
"Để ta nới lỏng gân cốt giúp chủ tử."
Ta mơ hồ cảm thấy không ổn.
Nhưng đôi bàn tay đó xoa bóp vai gáy không nặng không nhẹ, lực đạo vừa vặn, thoải mái đến mức ta nhất thời chẳng thốt ra lời từ chối nào.
Trong cơn mơ màng, ta đã th.i.ế.p đi bên thành thùng từ lúc nào.
Khi tỉnh lại, trên cổ ta xuất hiện một vết đỏ nhạt.
Không đau cũng chẳng ngứa.
Thập Nhất giải thích: "Vừa rồi... có con muỗi, ta đuổi giúp chủ tử."
Hửm?
Mới sớm thế này đã có muỗi rồi sao?
...
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]