*Trans+Edit: Lắc
Ánh hoàng hôn xuyên qua những đám mây đỏ rực chiếu xuống quảng trường giáo đường Aderon yên tĩnh. Mặt trời nhỏ trên tay vị giám mục đã mất đi ánh sáng và giờ chỉ còn được ông ta treo trước ngực. Sau đó, ông ta quay người bước vào trong giáo đường.
Ở trung tâm quảng trường, nữ phù thủy xinh đẹp trong bộ đồ đen đã bị thiêu rụi hoàn toàn thành tro bụi. Tuy nhiên, tiếng cười điên cuồng và những lời nguyền rủa của cô ta dường như vẫn còn đọng lại ở đó. Nhiều người rùng mình sợ hãi nhìn quanh quất, sau đó đi theo giám mục và các mục sư vào trong giáo đường để xưng tội và cầu nguyện dưới ánh mắt của Thần.
Ánh sáng trắng chói lòa tựa như vẫn còn hiện hữu trước mắt, sức mạnh thiêng liêng, hùng vĩ mà nó chứa đựng dường như cũng vẫn còn có thể cảm nhận được. Trước cơn choáng ngợp này, Lucien đã chấp nhận thân phận của mình, chôn vùi mọi ký ức quá khứ trong lòng, không dám để lộ ra bất cứ điều gì khác thường.
‘Sức mạnh thần thuật đó ghê gớm thật. Không biết mình có cơ hội nào học được không nhỉ?’
Lucien trong lòng chấn động nghĩ, không hề có sự kinh sợ mà người thường đáng ra phải có. Đột nhiên, một luồng sức mạnh khổng lồ đập vào vai trái cậu, khiến cậu không tự chủ được mà ngả về bên trái, suýt chút nữa là không giữ được thăng bằng.
“Ôi, Evans bé nhỏ tội nghiệp của dì! Cuối cùng thì con cũng ổn rồi. Tất cả đều là nhờ ơn Thần che chở. Dì cứ tưởng con sẽ giống cha con, bệnh một lần là không thể đứng dậy được nữa chứ. Cảm tạ Thần đã để một chàng trai tốt bụng như con được sống.”
Lucien bị cú vỗ này lay tỉnh khỏi cơn chấn động thất thần. Cậu nhìn thấy một người phụ nữ trung niên tóc nâu, to gấp đôi người bình thường đang đứng bên cạnh mình. Bà vừa lau nước mắt, vừa liên tục vỗ vào vai cậu bằng bàn tay phải mạnh mẽ có thể sánh ngang với lực đánh của chân gấu.
Khẽ né sang một bên để khỏi bị vỗ cho thổ huyết, Lucien mở miệng, nhưng rồi lại phát hiện đến một câu mình cũng không thể thốt ra, bởi: ‘Bà thím này phải xưng hô thế nào đây? Hình như tên đầy đủ của mình là Lucien Evans, phải không nhỉ?’
Thấy Lucien né, bà thím kia càng thêm đau lòng: “Evans bé nhỏ đáng thương của dì, con hẳn là bệnh đến mụ mị cả người rồi. Con xem mặt con kìa, gầy đến độ trơ cả xương ra rồi…”
Giữa những tiếng lải nhải của bà thím nọ, Lucien bối rối không thôi. Cậu xuyên không tới đây, ngoài việc có thể nghe hiểu và nói được ngôn ngữ của nơi này thì chẳng được kế thừa chút ký ức nào. Nếu phản ứng sai, rất có thể cậu sẽ bị người ta hiểu nhầm là ma quỷ nhập thân. Đương nhiên, nếu xét theo một nghĩa nào đó thì Lucien đúng là đang bị ma quỷ nhập hồn thật.
May mắn thay, đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên đứng bên cạnh người phụ nữ trung niên này đã ngăn bà ấy lại.
“Alisa, đừng nói với nhóc Evans quá nhiều. Thằng bé chỉ vừa bình phục thôi. Chắc bây giờ thằng bé vẫn đang thấy mệt lắm. Iven, giúp mẹ con rồi về nhà thôi.”
Người đàn ông tóc vàng có dáng người gầy gò, lưng hơi còng về phía trước. Nhưng Lucien vẫn có thể nhận ra ông từng là một anh chàng đẹp trai khi còn trẻ. Đối với Lucien, người đàn ông này giống như một thiên thần đã cứu cậu khỏi hoàn cảnh khó khăn này vậy.
“Cảm ơn dì Alisa. Con ổn. Con chỉ đang cảm thấy hơi chóng mặt thôi.” Lucien cẩn thận trả lời.
Cậu bé Iven, người đã kéo Lucien đến đây để gặp nữ phù thủy, đang nắm lấy cánh tay mẹ mình. Cậu bé làm vẻ mặt hài hước và nói với mẹ mình: “Con biết anh ấy sẽ không chết. Có mỗi mẹ cứ luôn nghĩ rằng anh ấy vẫn là một đứa trẻ luôn cần được chăm sóc thôi.”
Dì Alisa vẫn đang lau nước mắt, “Evans, dì mừng khi thấy con đã khá hơn. Ả ta xứng đáng phải chịu điều này! Ả phù thủy độc ác chết tiệt đó!”
Bà ấy vừa đi vừa cằn nhằn: “Lúc mới chuyển đến gần chỗ con ở, ả ta trông rõ là xinh đẹp và tốt bụng. Dì thậm chí còn nghĩ đến việc gả ả cho John bé nhỏ của dì. Nhưng ả, ả lại là một phù thủy! Ả ta đã cố gắng đánh cắp những thi thể được chôn cất trong nghĩa trang để thí nghiệm mấy cái thần chú tà ác của ả! Ơn trời! Kẻ gác đêm của Tòa Thẩm Giáo đã bắt quả tang ả đang ăn trộm! Dì thậm chí còn không dám tưởng tượng nếu ả thành công thì có bao nhiêu người sẽ chết trong khu vực của chúng ta nữa…”[note54360]
Theo sau họ, Lucien có được một cái nhìn khái quát ngắn gọn về những gì đã xảy ra qua lời nói của Alisa. Người phụ nữ này đã bị kẻ gác đêm bắt. Là hàng xóm của cô ta, Lucien cũng bị thẩm vấn bởi Tòa Thẩm Giáo. Có lẽ họ đã sử dụng một loại thánh chú nào đó lên cậu và ảnh hưởng đến tinh thần của cậu. Vì vậy, họ đã nhận ra rằng cậu vô tội, nhưng đồng thời, họ đã làm tổn thương nghiêm trọng đến Lucien thật. Sau đó cậu ta chết đi và do vậy, Hạ Phong đã có cơ hội chiếm hữu thể xác của cậu ta.
Người đàn ông nhận thấy Lucien vẫn im lặng suốt chặng đường. Ông vỗ vai Lucien, trầm giọng an ủi: “Bà ấy là như vậy đấy. Cứ kệ bà ấy đi.”
Lucien gật đầu.
Người đàn ông nhìn Alisa từ phía sau và thở dài. “Alisa, trước đây bà ấy là một cô gái dễ thương và xinh đẹp, nhưng sau khi sinh John, bà ấy như bị ma nhập vậy. Chỉ chưa đầy một năm sau khi bọn ta kết hôn, bà ấy đã thành ra thế này…”
Ông lại xúc động thở dài. Ông dừng lại một chút và nói thêm, “Tuy nhiên, ta không còn là đối tác xứng với bà ấy nữa.”
Lucien vẫn đang phải chịu đựng sự thay đổi tâm trạng thất thường của mình. Cậu cố nở một nụ cười mà không nói gì. Cậu vẫn chưa biết tên người đàn ông đó.
Bằng cách nào đó, Alisa đã nghe thấy lời phàn nàn của chồng mình. Bà ấy khịt mũi khinh thường, “Còn anh, du ca Joel, người từng tràn đầy đam mê và lãng mạn, chàng trai trẻ đến đây để theo đuổi giấc mơ âm nhạc của mình, giờ lại thành một tên nghiện rượu hết thuốc chữa.”
Joel cười ngượng ngùng. “Aalto là Thánh vịnh chi thành.[note54361] Vô số người trẻ đổ xô đến thành phố để theo đuổi ước mơ của mình. Nhưng có bao nhiêu người trong số họ thành công chứ? Nhân tiện, Alisa, anh đã bỏ rượu kể từ khi John bắt đầu đi làm rồi mà...”
Dì Alisa quay lại và nhìn chằm chằm vào ông, “Ơn trời là anh hiểu rằng chúng ta đặt hết hy vọng vào John và Iven. John là đứa trẻ ngoan. Thằng bé đã làm việc rất chăm chỉ và được ngài Wayne chọn làm cận hiệp sĩ của mình. Nếu John có thể đánh thức được ‘Phước lành’ trong huyết mạch của mình và được Đại Công tước phong tước hiệp sĩ, thì con trai của chúng ta có thể trở thành lãnh chúa đấy! Một quý tộc đáng kính!”
Joel khẽ rùng mình trước cái nhìn nghiêm nghị của vợ mình, người mà chỉ đến lúc này mới chợt nhớ ra Lucien.
“Ôi! Dì rất xin lỗi, Evans bé nhỏ!” Alisa dừng lại và nháy mắt với Joel để cầu cứu. “Dì không có ý đó đâu! Con cũng rất tài năng… Con chỉ cần được đào tạo nhiều hơn trong khi vẫn còn trẻ thôi…”
Nhưng lời xin lỗi không thực sự giúp ích được mấy cho tình hình.
Joel cười lớn và lại vỗ vai Lucien. “Thằng bé sẽ ổn thôi. Lucien của chúng ta là người sẽ tiếp tục ước mơ trở thành nhạc sĩ của anh!”
Lucien không thực sự chú ý đến họ. Cậu cười khúc khích và một cách nửa vời “Vâng… con muốn trở thành một nhạc sĩ...”
Nhìn thấy Lucien cười, Alisa cảm thấy nhẹ nhõm và lại tiếp tục cằn nhằn, điều này thực sự đã giúp Lucien biết nhiều hơn về thành phố.
Thành phố Aalto là một thành phố lớn và thịnh vượng, nằm gần Dãy núi Hắc ám. Nó được mệnh danh là Thánh vịnh chi thành và là nơi mang đến cho người ta rất nhiều cơ hội.
Khu vực này được đặt tên là Aderon, là nơi tập trung của những người nghèo nhất ở Aalto. Hơn nữa, vì mấy ngày gần đây vắng mặt vì bệnh nên Lucien đã mất công việc khuân vác ở chợ.
Một lúc sau, bốn người đã về đến trước nơi ở của Lucien.
Alisa mời Lucien sang ăn tối nhưng cậu lịch sự từ chối. “Cảm ơn dì Alisa, nhưng con cần nghỉ ngơi thêm một chút.”
Trước khi rời đi, cậu bé Iven tiến lại gần Lucien và tò mò hỏi: “Lucien, anh quyết định trở thành nhạc sĩ từ khi nào vậy? Trước đây anh chưa bao giờ nói với em về chuyện này cả…”
“Năm phút trước.” Lucien vô cảm trả lời.
“Ồ… em… hiểu rồi…” Iven gật đầu đầy ngưỡng mộ.
Sau khi vào lán của mình, Lucien khóa trái cửa. Cậu bần thần ngồi đó và vùi đầu thật sâu vào trong khuỷu tay.
'Đùa! Mình đang ở một thế giới khác thật này!
Một thế giới điên rồ có tồn tại phép thuật thực sự!
Ở thế giới này, người ta thiêu sống người khác! Trên giàn hỏa thiêu!'
Cảm xúc mãnh liệt của Lucien cuối cùng cũng bộc phát. Cậu kinh ngạc và sợ hãi. Hạ Phong là kiểu người khá nhút nhát và chưa thực sự được trải nghiệm hồi còn ở thế giới của mình. Trước đây, cậu thường hoảng sợ khi gặp hoàn cảnh khó khăn, nhưng lần này, chính Hạ Phong còn cảm thấy ngạc nhiên khi thấy bản thân có thể giữ được bình tĩnh đến tận bây giờ.
Khó khăn rèn cho con người ta mạnh mẽ hơn. Thời gian trôi đi và đêm đến. Lucien cuối cùng cũng bình tĩnh lại; Vì cậu đã quyết định sẽ sống ở thời đại này nên bây giờ cậu không còn hoảng sợ hay lo lắng nữa. Cậu cần phải lập kế hoạch cho tương lai của mình một cách cẩn thận. Nếu mà lại chết lần nữa, cậu khá chắc rằng lần này sẽ là chết hẳn.
Cậu đã dừng lo lắng về cha mẹ và bạn bè. Trong khi cậu đang chuẩn bị lên kế hoạch phải làm gì tiếp thì bỗng cơn đói ập đến. Cảm giác như thể có một ngọn lửa đang cháy trong bụng cậu vậy. Lucien nuốt nước bọt mấy lần, quyết định trước tiên tìm cái gì đó để ăn trước đã.
Cậu bước về phía cái sọt duy nhất ở nơi này. Bên trong đó, ngoại trừ một vài bộ quần áo cũ, còn có hai cái thứ đen đen trông giống như ổ bánh mì và bảy xu đồng.
Cơn đói đã kiểm soát bộ não của cậu. Lucien vội vàng cắn một miếng lớn.
“Rắc!” Cú cắn này suýt làm gãy răng cửa của Lucien. “Cái quái gì vậy? Đây là cái gậy gỗ à?”
Lucien phải mất một lúc mới đảm bảo được rằng thứ mình đang cầm là một chiếc bánh mì thật, chỉ là nó đủ cứng để đập bất tỉnh một người trưởng thành.
Trong lúc vật lộn với cơn đói, Lucien tìm thấy một ít đá lửa trong sọt và bắt đầu nướng ổ bánh mì.
“Thịt kho Đông Pha, cánh gà cay, thịt bò nướng, gà Cung Bảo…” Cậu lẩm bẩm trong khi nhìn chằm chằm vào ổ bánh mì đang được nướng. Khi chiếc bánh mì trở nên mềm hơn, Lucien không còn có thể ngăn bản thân lại được nữa và vội vàng cắn một miếng… Như kiểu… nhai một khúc gỗ.
Nhưng đó là tất cả những gì Lucien có. Vừa ăn bánh mì, cậu vừa thở dài: ‘Thà chết còn hơn là phải ăn cái này mỗi ngày… Mình phải kiếm thêm tiền… Mình không muốn sống như thế này.’
Rồi cậu nghĩ về vị giám mục và các mục sư. Phục sức gọn gàng, họ trông thật cao quý với thần lực đáng kinh ngạc. Lucien cảm thấy hưng phấn. ‘Không biết mình có thể học được thứ sức mạnh đó rồi trở thành một trong số họ không nhỉ…’ Nhưng ngay sau đó cậu liền đổi ý: ‘…Không… một người như mình mà tới giáo đường thì như thể mình yêu cầu họ thiêu mình thành tro vậy. Không biết có cách nào khác không nhỉ, chẳng hạn như… phước lành đó?
Thế còn tất cả những kiến thức mình học được ở thế giới trước đây thì sao. Liệu ở đây nó có còn hữu ích hay không?’ Trong khi nhét bánh mì vào miệng, Lucien bắt đầu nghĩ cách kiếm sống. Khi đang lục lọi những kiến thức đã học ở trường đại học, cậu phát hiện ra một điều gì đó lạ lùng đang hiện diện trong não mình.
Sau khi quan sát kỹ, đôi mắt Lucien mở to đầy ngạc nhiên: ‘Đây… đây là những cuốn sách từ thư viện. Chúng cũng đến đây… cùng với mình?’
Tất cả những cuốn sách trong thư viện đều hiện diện trong tâm trí cậu. Thay vì mô tả chúng như những ký ức hay là kiến thức của Lucien, thì chúng giống như những hình chiếu hoặc hình ảnh được phân loại thành từng danh mục, sẵn sàng để Lucien đọc bất cứ lúc nào hơn.
Lucien cố gắng đọc với sự tò mò tột độ. Nhưng rồi cậu phát hiện ra mình không thể mở được phần lớn trong số đó. Chúng đã bị khóa.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]