Bắc Mang_Các Độ Thu Sắc

Chương 2: Phạm Lỗi Với Thái Hậu




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Hôm sau tỉnh dậy, ta lại trở về dáng vẻ vô tư vô lo thường ngày.

Điều khiến ta vui nhất là Thái hậu nương nương đã cho người mang đến rất rất nhiều mứt quả.

Ngày thường, Tư Nghi cô cô luôn không cho ta ăn nhiều mứt.

Cô cô bảo ta vừa mới thay răng sữa, nếu ăn quá nhiều đồ ngọt thì trong miệng sẽ mọc sâu răng.

Ta biết cô cô nói vậy chỉ là cố tình dọa ta thôi.

Ta không tin lắm.

Nhưng cô cô quá nghiêm khắc, nên ta vẫn rất sợ.

Thế nhưng hôm nay khác rồi.

Ngay cả Thái hậu nương nương cũng cho phép ta ăn mứt, vậy thì ta chẳng còn phải sợ cô cô nữa.

Chỉ là, mặc dù Thái hậu đối xử với ta rất tốt, mặc dù người luôn ban cho ta rất nhiều rất nhiều mứt quả...

Ta vẫn cảm thấy người có chút lạnh lùng.

À!

Giống như tượng Quan Thế Âm trong chùa vậy.

Tuy khiến người ta cảm thấy thân thiết, nhưng lại quá cao cao tại thượng, khiến người khác bất giác sinh lòng kính sợ.

Trong số các loại mứt Thái hậu ban cho, ta thích nhất là hạnh nhân phủ bột trắng.

Ăn mãi cũng không thấy ngán.

Chỉ vì hạnh nhân có độc tính, quá trình chế biến vô cùng phức tạp, nên ngự trù rất ít khi làm món mứt này.

Mà mỗi lần làm, số lượng cũng chẳng được bao nhiêu.

Ta thật sự cực kỳ yêu thích món hạnh nhân phủ bột trắng ấy.

Nhưng Viện Ngọc thì không nghĩ vậy.

Mỗi lần ăn, nàng ấy đều nhíu chặt mày, còn đánh ta nữa, mắng ta là một tên lừa đảo siêu cấp.

Bởi vì dù bên ngoài được phủ một lớp đường trắng, nhưng hạnh nhân bên trong lại đắng nghét!

Cảm giác ấy giống như khi ngươi cắn một miếng, trong lòng vui mừng nghĩ rằng mình sắp ăn được kẹo ngọt, kết quả vừa “rắc” một tiếng, bất ngờ cắn phải hạnh nhân đắng bên trong.

Viện Ngọc là con gái của Nguyên Hy Đại Trưởng Công chúa, cũng là Nam Khang Quận chúa của Nam Tiêu.

Nàng có tính cách vô cùng kiêu ngạo.

Điều ghét nhất trong đời chính là đàn ông.

Có lẽ điều đó liên quan đến việc mẫu thân nàng – Nguyên Hy Đại Trưởng Công chúa – nuôi vô số nam sủng.

Tuy Viện Ngọc kiêu ngạo đến mức không ai sánh bằng, nhưng đối xử với ta lại rất tốt.

Ta và nàng cũng thân thiết nhất.

Nàng thường xuyên vào cung thỉnh an Thái hậu nương nương, sau đó lại đến Tê Phượng Cung tìm ta chơi.

Chỉ là nàng không thể ngày nào cũng tới.

Hơn nữa, sớm muộn gì nàng cũng phải theo Nguyên Hy Đại Trưởng Công chúa đến đất phong.

Còn đám cung nữ trong cung ta thì rất thích nói những lời chua ngoa khó nghe.

Họ bảo rằng:

“Nam Khang Quận chúa chịu kết giao với cô nương, chẳng qua vì người là nữ nhân tôn quý nhất Nam Tiêu, chỉ đứng sau Thái hậu nương nương mà thôi.”

Ta tức chết đi được.

Những lời giả dối như vậy ta mới không tin.

Ít nhất, Viện Ngọc đối xử với ta tốt hơn rất nhiều người trong cung.

Ta nói muốn ăn gà nướng da giòn của Kính Hoa Lâu, muốn đọc thoại bản mới nhất của Thủy Nguyệt Phường.

Các ma ma và cung nữ trong cung lúc nào cũng tìm cớ qua loa lấy lệ.

Nhưng Viện Ngọc thì luôn ghi nhớ.

Mỗi lần vào cung đều mang đến cho ta gà nướng da giòn của Kính Hoa Lâu và những cuốn thoại bản mới nhất của Thủy Nguyệt Phường.

Nàng là khuê mật của ta.

Ta không cho phép bất kỳ ai nói xấu nàng như vậy.

Thế là ta lén kể chuyện ấy với mẫu thân nàng – Nguyên Hy Đại Trưởng Công chúa.

Nghe xong, Đại Trưởng Công chúa nổi trận lôi đình.

Người trực tiếp cho đánh phạt cả cung.

Còn ta đứng bên cạnh kéo tay Viện Ngọc cười nghiêng ngả.

Nói đến Nguyên Hy Đại Trưởng Công chúa...

Người là cô ruột duy nhất của đương kim hoàng đế, cũng là em chồng của Thái hậu nương nương.

Đó là một nhân vật cực kỳ phong lưu.

Phò mã của người, tức phụ thân của Viện Ngọc, mất từ rất sớm.

Vì thế, trong phủ công chúa nuôi vô số nam sủng.

Ngày nào cũng sống tiêu dao khoái hoạt.

Đó chính là câu chuyện phong lưu nổi tiếng nhất Nam Tiêu.

Suốt năm năm liên tiếp đứng đầu bảng “Giai thoại phong tình” của Thủy Nguyệt Phường.

Đôi khi ta cũng khá to gan.

Có một lần uống vài ngụm rượu, ta hỏi Thái hậu nương nương:

“Đều là người chồng mất sớm cả, vì sao Đại Trưởng Công chúa biết tuổi xuân không nên lãng phí, sống tự do tự tại như vậy, còn nương nương lại không biết chứ?”

“Ngày nào người cũng chỉ quanh quẩn giữa Cô Phương Điện và triều đình. Sống khô khan như thế, người cũng nên biết thương mình một chút mới phải.”

Lúc ấy ta còn đang cắn hạt dưa.

Vừa dứt lời, cả tiền điện lập tức yên lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Lão cô cô cầm quạt tròn đứng bên cạnh Thái hậu run tay một cái.

Chiếc quạt rơi xuống đất.

Sau đó bà lập tức quỳ sụp xuống.

Bà vừa quỳ, tất cả cung nhân có mặt đều đồng loạt quỳ theo, ai nấy đều run lẩy bẩy.

Đúng là nhát gan.

Bọn họ chẳng hiểu gì về Chiêu Từ Thái hậu cả.

Nương nương là người thế nào chứ?

Sao có thể nổi giận chỉ vì một câu nói như vậy?

Biết đâu người còn thích đề tài này nữa ấy chứ.

Đáng tiếc, tâm tư của người ngồi trên cao đâu phải đám nô tài bình thường có thể đoán được.

Huống chi người trước mặt họ còn chẳng phải một vị Thái hậu bình thường.

Quả nhiên.

Thái hậu vẫn bình thản uống hết một chén trà.

Sau đó dịu dàng mỉm cười.

Mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Rồi lần lượt đứng dậy.

Người quạt tiếp tục quạt.

Người dâng trà tiếp tục dâng trà.

Người đưa hạt dưa cho ta vẫn tiếp tục đưa hạt dưa.

Dường như nương nương đang rất thư thái.

Trong tay người là một chuỗi hạt bạch ngọc.

Người chậm rãi xoay hết vòng này đến vòng khác.

Đến khoảng vòng thứ ba.

Trên gương mặt người lại dần hiện lên chút buồn bã.

Rồi người mới thong thả trả lời ta:

“Có lẽ... chính vì ai gia không thể sống tùy ý, nên mới giữ được sự tùy ý của Nguyên Hy.”

Khi ấy ta còn quá nhỏ.

Ta không hiểu.

Nhưng từ chuyện đó, ta lại hiểu ra một đạo lý khác.

Bởi vì sau khi trở về cung hôm ấy...

Người chờ ta chính là Tư Nghi cô cô hung dữ nhất trong cung.

Vừa bước vào Tê Phượng Cung, cô cô liền sai mấy ma ma giữ chặt ta lại.

Dưới cái nắng gay gắt như thiêu như đốt.

Cô cô quát người cởi áo ngoài của ta.

Mấy đại cung nữ cầm những cây thước giới lớn hơn bình thường một vòng.

Rồi hung hăng tát vào miệng ta bằng thước.

Tư Nghi cô cô hỏi ta có biết mình sai ở đâu không.

Ta khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, môi sưng đến mức không nói nên lời. Vừa khóc vừa lắc đầu, giọng mơ hồ nhưng vẫn cố gào lớn:

“Con muốn gặp mẹ! Con muốn gặp mẹ!”

Nhưng trong cung làm gì có mẹ?

Ta vốn là đứa vừa ngốc nghếch vừa bướng bỉnh.

Thấy gọi mẹ không có tác dụng, ta liền gọi cha.

Gọi cha không được thì gọi tỷ tỷ.

Gọi tỷ tỷ không được lại gọi huynh trưởng.

Đến cuối cùng, huynh trưởng cũng chẳng thể cứu ta.

Ta chỉ có thể vừa khóc vừa dập đầu với Tư Nghi cô cô:

“A Thích biết sai rồi! A Thích biết sai rồi!”

Tư Nghi cô cô liền hỏi:

“Vậy sai ở đâu?”

Ta liều mạng suy nghĩ.

Nhưng năm nay ta mới chỉ bảy tuổi thôi mà!

Ta thật sự không biết!

  [Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.