Người trong cung đều nói rằng, sau này ta sẽ gả cho Tiêu Sở Hành, trở thành Hoàng hậu.
Ta nhất quyết không tin.
Ta phản bác họ:
“Nhưng Thường ma ma đâu có nói vậy!”
“Bà ấy bảo thế cục triều đình căng thẳng như thế, ai dám khẳng định vị trí Hoàng hậu nhất định là của ta?”
“Huống hồ ta xui xẻo như vậy, chuyện không may gì cũng tìm đến ta. Biết đâu ta còn chẳng sống được đến tuổi ấy ấy chứ...”
À.
Thường ma ma chính là lão phụ nhân từng dùng đại bản đánh ta.
Nói đến trận đòn ấy.
Nó gần như lấy mất nửa cái mạng của ta.
Ta phải nằm sấp trên giường hơn hai tháng mới miễn cưỡng xuống giường đi lại được.
Nghĩ cũng đúng là số trời trêu ngươi.
Vốn dĩ năm ta tám tuổi, bà ta sẽ được xuất cung về quê.
Thế nhưng ngay trước khi rời cung một tháng.
Ta lại mắc trận bệnh nặng đó.
Chính trận bệnh ấy khiến Thái hậu nương nương nổi trận lôi đình.
Người hạ lệnh đánh chết hơn mười cung nữ, thái giám trong cung của ta.
Mà trùng hợp thay.
Toàn bộ đều là những kẻ ngày thường đối xử với ta hung dữ nhất.
Thường ma ma chính là nhân vật tiêu biểu trong số đó.
Nghe nói hôm ấy.
Trên triều còn chết một vị đại thần.
Là do cha ta giết.
Đích thân đến phủ giết người.
Dao trắng đâm vào, dao đỏ rút ra.
Con gái duy nhất của vị đại thần kia vừa lúc đi ngang qua, tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó.
Từ hôm ấy nàng phát điên.
Ngày nào cũng khóc lóc lẩm bẩm:
“Cha ơi, con không làm Hoàng hậu nữa...”
“Cha ơi, con không làm Hoàng hậu nữa...”
“Cha ơi, con không làm Hoàng hậu nữa...”
À.
Nói ra thì vị tỷ tỷ ấy chỉ lớn hơn ta một tuổi.
Cha ta tuy là võ tướng.
Nhưng ngày thường trong triều nổi tiếng là người ôn hòa, lễ độ, tính tình rất tốt.
Cho nên đám văn thần thường thích ra vẻ trước mặt ông.
Thế nhưng ngày hôm đó.
Cả triều văn võ.
Không một ai dám đứng ra đàn hặc cha ta.
Mà giết quan triều đình là tội đáng chém đầu!
Đến lúc ấy.
Dường như mọi người mới chợt nhớ ra.
Nam Tiêu vốn là kết quả của hai quốc gia hợp nhất.
Mà cha ta...
Vốn từng là một ứng cử viên cho ngôi vị hoàng đế.
Chỉ là ông không muốn.
Còn Chiêu Từ Thái hậu lại là nữ nhân.
Cho nên Tiêu Sở Hành mới ngồi lên ngai vàng.
Mà ta...
Người vốn có cơ hội trở thành công chúa.
Sau này cầm Phượng Ấn cũng là chuyện đương nhiên.
Đó vốn là một cuộc liên hôn mà ai cũng ngầm hiểu.
Chỉ là cha ta khiêm nhường ôn hòa quá lâu.
Mà Nam Tiêu cũng đã lâu không có chiến tranh.
Khiến người trong triều ngoài dân gian dường như quên mất.
Vị Cao tướng quân bách chiến bách thắng của Nam Tiêu...
Trên chiến trường từng là một sát thần đáng sợ đến mức nào.
Nhưng ta cũng hiểu.
Việc cha làm như vậy không có nghĩa ta có thể ngang ngược trong hậu cung.
Ngược lại.
Ta càng phải cẩn trọng lời nói và hành động hơn.
Dù sao đi nữa.
Nam Tiêu hiện nay là thiên hạ của Thái hậu nương nương.
Bất kể dân gian nghĩ thế nào.
Cả triều đều biết.
Cho dù cha ta quyền thế ngút trời.
Nhưng trước mặt Chiêu Từ Thái hậu.
Ông mãi mãi chỉ có thể là bề tôi.
Đó là Chiêu Từ Thái hậu của Nam Tiêu!
Một kỳ nữ chắc chắn sẽ lưu danh sử sách!
Ai từng đọc qua đôi chút về cuộc đời người.
Có ai mà không tâm phục khẩu phục?
Đó là nhân vật như thế nào chứ?
Ngay cả Bắc Kỳ.
Dám dùng thủ đoạn tiểu nhân để mắng Tiêu Sở Hành.
Nhưng tuyệt đối không có gan bình luận một câu về Thái hậu nương nương.
Đặc biệt là...
Người còn nắm binh quyền trong tay.
Hai đội quân tinh nhuệ nhất Nam Tiêu.
Một đội thuộc quyền cha ta.
Đội còn lại nằm trong tay Thái hậu.
Có lẽ.
Một trong những lý do khiến không ai dám đàn hặc cha ta.
Chính là vì sau lưng ông.
Đứng sừng sững một Chiêu Từ Thái hậu.
Huống hồ.
Thái hậu còn ban ý chỉ.
Tấn phong cha ta thành Võ An Hầu.
Khen thưởng công lao tìm ra gian tế cấu kết với Bắc Kỳ.
Vừa nghe ta nhắc tới mụ đàn bà đanh đá kia.
Cô cô quản sự liền dịu dàng nói:
“Cho nên bà ta chết rồi.”
Một tỷ tỷ cung nữ hiền lành khác cũng phụ họa:
“Loại đàn bà độc miệng thích đặt điều ấy hiểu được gì chứ?”
“Cô nương chính là nữ nhân tôn quý nhất Nam Tiêu, chỉ đứng sau Thái hậu nương nương!”
Ta cười ha ha cho qua chuyện.
Bởi trong lòng vẫn nghĩ.
Cho dù là vậy.
Tại sao họ lại chắc chắn rằng ta nhất định sẽ thích Tiêu Sở Hành?
Tại sao họ lại chắc chắn Tiêu Sở Hành nhất định sẽ thích ta?
Nhỡ đâu ta thích một thiếu niên khác thì sao?
Nhỡ đâu Tiêu Sở Hành thích một cô nương xinh đẹp khác thì sao?
Nghĩ thôi đã thấy buồn cười.
Ta kể suy nghĩ ấy cho cô cô quản sự nghe.
Bà bất đắc dĩ cười cười.
Nhưng lại trả lời chẳng liên quan:
“Bệ hạ tuy còn nhỏ tuổi.”
“Nhưng ai nhìn thấy cũng phải thừa nhận ngài có phong thái quân tử như ngọc thụ lan chi.”
“Sau này nhìn khắp thiên hạ.”
“E rằng chẳng có bao nhiêu thiếu niên sánh được với bệ hạ.”
Ta mới không tin.
Nhìn sáu môn quân tử mà xem.
Lễ, nhạc, ngự, thư, số.
Năm môn ấy ta đều thua Tiêu Sở Hành.
Nhưng có một môn.
Cùng là người mới học.
Ta lại tiến bộ nhanh hơn hắn.
Bắn cung.
Tiêu Sở Hành mất gần một tháng mới thuần thục.
Còn ta chỉ dùng nửa tháng.
Vì thế ta vô cùng đắc ý.
Giống như cuối cùng cũng tìm được một thứ để đè ép sự kiêu ngạo của hắn.
Thế là ta càng chăm chạy đi tìm hắn hơn.
“Thấy chưa?”
“Biết thế nào là con gái tướng môn chưa?”
“Biết thế nào là thiên phú bẩm sinh chưa?”
“Có ngưỡng mộ không?”
Tiêu Sở Hành chỉ cười khẩy.
Kéo cung.
Vút!
Mũi tên bay lệch hẳn khỏi bia.
Ta ôm bụng cười ngặt nghẽo.
“Tiêu Sở Hành à Tiêu Sở Hành!”
“Đọc sách ta không bằng ngươi.”
“Nói đạo lý cũng không bằng ngươi.”
“Nhưng riêng môn bắn cung này.”
“Ngươi nhất định phải tâm phục khẩu phục!”
Hắn chẳng hề xấu hổ.
Chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Cười.
Là kiểu cười chế nhạo.
Ta trừng mắt:
“Ngươi cười cái gì?”
“Ngươi thua ta rồi đó!”
Hắn chỉ lắc đầu.
Sau đó thở dài thật dài:
“Haizz...”
Ý vị khiêu khích ấy kéo dài mãi.
Khiến đầu óc ta ong ong không thôi.
Tức chết mất!
Ngay sau đó.
Hắn ném cây cung cho thái giám bên cạnh.
Rồi quay người bỏ đi.
Ta tức tối xách váy đuổi theo.
Vừa chạy vừa hét:
“Tiêu Sở Hành! Đứng lại cho bản cô nương!”
Đương nhiên hắn chẳng thèm để ý.
Vẫn ung dung bước đi giữa đám người vây quanh.
Cung nữ và thị vệ đều đi theo phía sau.
Nhưng ta chạy quá gấp.
Nên bị vấp vào vạt váy.
May mà tiểu thị vệ của ta nhanh tay đỡ lấy.
Ta cảm ơn hắn.
Hắn lập tức hoảng hốt cúi người:
“Không dám!”
“Đây là trách nhiệm của thuộc hạ!”
Ta hài lòng vỗ vai hắn.
Nhưng khi ngẩng đầu lên.
Lại phát hiện Tiêu Sở Hành đang nhìn ta bằng ánh mắt suy tư.
Ta cũng nhìn lại hắn.
Thế nhưng hắn chẳng nói gì.
Chỉ tiếp tục đi về phía trước.
Ta vội đuổi theo.
Dùng khuỷu tay huých nhẹ hắn:
“Này, Tiêu Sở Hành.”
“Đừng buồn nữa mà.”
“Ta chỉ nói đùa thôi.”
“Ngươi nhìn xem.”
“Ngươi giỏi hơn ta nhiều như vậy.”
“Học hành giỏi hơn ta.”
“Võ công cao hơn ta.”
“Lại cái gì cũng biết.”
“Trong số thư đồng của ngươi có bao nhiêu con cháu vương công quý tộc, người có thiên phú cũng không ít.”
“Thế nhưng ai chẳng bị ngươi bỏ xa một đoạn?”
Ta còn khoa tay thật lớn để nhấn mạnh.
“Xa thật là xa luôn ấy!”
Ta lập tức mềm giọng:
“Ta chỉ học bắn cung nhanh hơn ngươi có một chút xíu thôi mà...”
“Chỉ một chút xíu thôi!”
“Hay thế này nhé? Chuyện này trời biết, đất biết, ngươi biết, ta biết. Ta sẽ không kể cho ai đâu.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
