Lại là một ngày bình thường.
Việt Tư Niên và Ôn Tinh Lan âm thầm phối hợp với Bạch Cốt Tinh Đạo thêm dầu vào lửa để tiêu diệt phòng thí nghiệm của gia tộc Nastalai, cứu các vật thí nghiệm ra ngoài. Những trùng có thể tự lo liệu cuộc sống thì được đưa đến hành tinh nhỏ số 30, còn những trùng có vấn đề cơ thể nghiêm trọng thì Việt Tư Niên sẽ giữ họ lại trên hoang tinh để thuận tiện điều trị thêm.
Đúng rồi, hiện tại hoang tinh đã chính thức đổi tên thành tinh cầu Hy Vọng trên Tinh Võng. Mỗi tuần, ruộng thảo dược trên tinh cầu Hy Vọng sẽ mở cửa định kỳ một ngày cho du khách tham quan, còn mỗi buổi sáng là thời gian Việt Tư Niên tiếp khám.
“Tư Niên các hạ! Du Ninh và Sevrla tới tìm ngài!”
Sau khi khỏi hẳn, một á thư ở lại tinh cầu Hy Vọng giúp đỡ, cậu ta nhấp nhô gọi lớn từ bên kia dãy núi.
Việt Tư Niên cưỡi hươu, ôm đầy hoa hướng dương trong lòng, một tay vịn vào sừng hươu, phi nhanh chạy tới trên con đường nhỏ giữa đồng ruộng.
“Bé Du Ninh! Sevrla! Lâu rồi không gặp!”
Anh vẫy tay, mấy con nai con vui vẻ chạy ra đón bọn nhỏ.
Nhìn về phía xa hơn, Ôn Tinh Lan dẫn theo nhóc Mặc Ý đang giúp trồng dược thảo. Nghe thấy tiếng Tư Niên các hạ, họ đứng thẳng người, vẫy tay từ xa về phía Việt Du Ninh và Sevrla.
Đây là nơi an toàn.
Sevrla lập tức ngồi sụp xuống đất, nhỏ giọng bật khóc.
Việt Du Ninh vỗ nhẹ lưng Sevrla, khẽ xoa đầu nai con chạy tới, rồi xoay người định rời đi một mình, nhưng vai bị Việt Tư Niên giữ lại một lần nữa…
Lần trước bị giữ lại vẫn là ở Bạch Tháp, thật khiến trùng ta hoài niệm.
“Đã xảy ra chuyện gì? Con định đi đâu?”
Đứa nhỏ này sau khi mất các hùng phụ và thư phụ, liền mất tích trên tinh cầu Trung Ương. Sau khi bận xong anh và Ôn Tinh Lan muốn tìm cậu, kết quả tìm khắp nơi đều không thấy.
May mà hôm nay bé Du Ninh tới tìm anh, cuối cùng cũng bắt được cậu bé.
“Anh ơi… Oa…”
Sevrla không nói nên lời, chỉ nghẹn ngào khóc.
“Moody các hạ vì dụ truy binh rời đi, đã tự bạo chết.”
Việt Du Ninh dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Anh ta biết gen của mình đã sụp đổ đến mức không thể chữa trị nên muốn chết như một chiến sĩ.”
“Moody nói ngài từng hứa với anh ta sẽ thu nhận Sevrla.”
Tay Việt Tư Niên vẫn luôn đặt trên đầu Sevrla, ấm áp từ lòng bàn tay chậm rãi truyền sang lòng nhóc con.
Sevrla dần dần bình tĩnh lại.
Việt Tư Niên nhẹ giọng nói: “Sau trận mưa trên tinh cầu Trung Ương hôm đó, không ít các hạ đều cảm thấy thân thể ngày càng tốt lên.”
“Sevrla, có lẽ sau này trùng đực các hạ có thể trở thành chiến sĩ thật sự.”
“Em phải sống cho tốt, như vậy mới có thể giúp Moody các hạ nhìn thấy thế giới như thế này.”
Một bó hoa hướng dương vàng rực được nhét vào lòng Sevrla.
“Giúp anh ôm chúng, đây là hoa dùng để an ủi những bệnh trùng.”
Nhận nuôi một thành viên của gia tộc Nastalai, Việt Tư Niên rất rõ mình sẽ phải đối mặt với điều gì, nhưng anh sẽ làm được việc bảo vệ tốt đứa nhỏ này.
Bắt đầu từ việc dẫn nhóc nhìn thẳng vào quá khứ của gia tộc Nastalai.
Bắt đầu từ những vật thí nghiệm này, để họ chấp nhận một các hạ nhỏ cũng mất trùng thân như họ, cũng là trùng bị hại nhưng biết chăm sóc bản thân, biết mang hoa đến cho họ.
“Tôi đã hoàn thành lời hứa của mình, tạm biệt.”
Việt Du Ninh nhanh chóng liếc nhìn Việt Tư Niên và Ôn Mặc Ý, trong ánh mắt là sự lưu luyến không để lộ, rồi xoay người định rời đi.
Sevrla không nỡ, nắm chặt vạt áo Việt Du Ninh, không chịu buông.
Việt Du Ninh nhíu mày: “Buông ra.”
Sevrla rất sợ bị cậu bé ghét, lập tức buông tay, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn cậu, Du Ninh.”
“Đừng đi, được không?”
Việt Du Ninh lạnh lùng nói: “Đừng gây thêm phiền phức cho Tư Niên các hạ.”
“Chú là chú ruột của con, con là anh trai của Mặc Ý, con định trốn tránh trách nhiệm làm anh trai sao?”
Việt Tư Niên nhảy từ trên lưng hươu xuống, vò rối tóc Việt Du Ninh, khiến cậu bé suýt không khống chế được biểu cảm, nhưng vẫn cố tỏ ra nghiêm túc.
“Con…” Cậu bé vừa định từ chối.
Giây tiếp theo, Việt Tư Niên ôm cả Sevrla và Việt Du Ninh vào lòng, anh nửa ngồi xuống, giọng nói vô cùng dịu dàng:
“Chú muốn xây dựng một trường học ở đây, hai đứa có thể giúp chú trông chừng những nhóc con chạy lung tung không?”
“Sevrla trông chừng các các hạ nhỏ, Du Ninh trông chừng các trùng cái nhỏ, được không?”
Một lát sau.
“Được ạ.” Sevrla lớn tiếng nói.
“Được.” Việt Du Ninh khẽ đáp.
Việt Tư Niên mỉm cười, xoa đầu hai đứa nhỏ.
Hãy lớn lên thật tốt nhé, các bé con, khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn.
Lời cuối sách:
Tiền tuyến, Lucas đã trở thành trùng dẫn dắt đội cơ giáp chuyên dụng dành cho á thư, một mình đảm đương một phía.
Đông y, cơ giáp, ngôn ngữ dị tộc và những ngành nghề mới khác dần dần trở nên thịnh hành trong Trùng tộc, không ít trùng đực các hạ lấy Hailen các hạ làm thần tượng, theo học chuyên ngành thiết kế cơ giáp.
Sau khi mọi chuyện yên ả, cặp đôi Hailen đã lén lút liên lạc với bạn tốt của mình, ngượng ngùng xin lỗi Việt Tư Niên và Ôn Tinh Lan.
Đương nhiên là họ làm hòa.
Trên tinh cầu Hy Vọng, tiếng cười của các nhóc con vang rất xa, sau này chúng sẽ giống như những đứa trẻ bình thường, vui vẻ lớn lên, mỗi đứa trẻ dù là trùng đực hay là trùng cái hay á thư thì đều sẽ được đi học, đều có thể học bất cứ điều gì mình muốn.
Chúng đều có thể có ước mơ, chứ không còn bị chế giễu là viển vông, chúng có thể theo đuổi ước mơ, chứ không bị coi là si tâm vọng tưởng.
Dù là Việt Tư Niên, Hailen hay Lucas, đều nói với tất cả trùng rằng thiên phú và giới tính không phải là xiềng xích trói buộc ước mơ.
Mà khi họ giãy thoát khỏi xiềng xích ấy, khoảnh khắc đó chính là kỳ tích đẹp nhất trên đời ra đời.
Trùng tộc sẽ không còn chỉ dựa dẫm vào một cá thể nào nữa, mỗi trùng đều mạnh mẽ vươn lên, trưởng thành theo dáng vẻ mà mình mong muốn.
Hoa sao trời nở khắp sân vườn, gió từ tinh cầu Hy Vọng dịu dàng thổi về phía thế giới, từng cơn đau của cải cách qua đi, cuối cùng sẽ sinh ra một ngày mai tốt đẹp hơn.
Toàn bộ chính văn kết thúc.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]