Khoa Trương Cố Nhiên
“Mẹ!” Nam Mạt nghe tiếng liền nhìn về phía bố mẹ mình.
“Bố, mẹ.”
“Bố, mẹ.” Cố Nhiên và Nam Tiêu chào hỏi hai người.
Bố mẹ Nam cười gật đầu, “Thế nào rồi? Mệt không?”
“Không mệt, chúng con đi giường nằm, Tiểu Mạt gần như ngủ suốt cả đường.” Nam Tiêu mở miệng nói.
Bố Nam không đồng tình, “Trên tàu hỏa mà ngủ thì thoải mái làm sao được.” Vừa nói vừa nhìn Nam Mạt,
“Đi, về nhà nhanh lên, mẹ con hôm nay mua tiểu long bao con thích ăn đấy.”
Mấy người đi theo sau bố mẹ Nam đến trước một chiếc xe jeep, bố Nam quay đầu nói với Nam Tiêu, “Con để hành lý lên xe, rồi tự đi xe buýt về đi, trên xe không còn chỗ ngồi nữa đâu.”
Nam Tiêu bĩu môi, anh ta biết ngay bố mẹ đến đón con gái và con rể, chứ đâu phải đến đón anh ta.
Mẹ Nam đi đến vỗ vai anh cười nói, “Bố con đi xe của nhà máy đến, bố con lại không biết lái, là tài xế lái đến đấy. Mẹ về trước nấu cơm cho con nhé.”
Nam Tiêu xua tay, để họ đi trước, anh ta đâu phải trẻ con, hơn nữa, trước mặt Nam Mạt và con rể mới thì làm gì có phần cho anh ta tranh giành sự cưng chiều.
Trên xe, mẹ Nam vui mừng sờ bụng Nam Mạt, “To thế này rồi à?”
“Vâng, song thai nên to hơn một chút ạ.” Nam Mạt cũng sờ bụng mình nói.
Bố Nam nghe Nam Mạt nói vậy, lập tức quay người nhìn bụng cô, “Song thai?”
Nam Mạt cười gật đầu, “Tháng trước mới kiểm tra ra, con nghĩ cuối năm về sẽ nói với bố mẹ luôn.”
Bố mẹ biết Nam Mạt có linh tuyền, mang song thai cũng sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe của Nam Mạt. Lúc này thấy sắc mặt Nam Mạt hồng hào, cả người tinh thần rất tốt, liền vui mừng khôn xiết.
“Đã nói với thông gia chưa?”
Nam Mạt gật đầu, “Mấy hôm trước con đã viết thư nói với bố mẹ là sẽ đến Hải Thị ăn Tết, cũng nói với họ chuyện song thai rồi ạ.”
Mẹ Nam cũng gật đầu, “Phải nói chứ, các con Tết này không về Đông Bắc có gửi quà Tết về nhà không?”
Cố Nhiên cười nói, “Gửi rồi ạ, Mạt Mạt còn gửi tiền về nữa.”
“Phải làm vậy, đúng là nên làm vậy.” Bố Nam đồng tình gật đầu.
“Bố mẹ con lớn tuổi rồi, quanh năm làm việc đồng áng vất vả lắm. Các con có tiền đồ thì cũng phải để hai ông bà già được hưởng phúc vài năm nữa.”
Mẹ Nam cũng ở bên cạnh nói với Nam Mạt, “Bố mẹ chồng con khách sáo lắm, mấy hôm trước còn gửi về nhà không ít đặc sản Đông Bắc.
Đặc biệt là lạp xưởng mẹ chồng con làm, thơm ngon không chịu được, hàng xóm trong khu ai cũng hỏi mẹ mấy lần rồi, đều ngưỡng mộ con có một nhà chồng tốt đấy.”
Mèo Dịch Truyện
Xe vừa vào khu gia thuộc, đã có hàng xóm đi ra xem, “Lạc Từ, đây là Tiểu Mạt về rồi đấy à?”
Mẹ Nam dìu Nam Mạt xuống, cười nói, “Đúng vậy, con rể tôi qua Tết là phải đến Kinh Thị nhậm chức rồi, Tiểu Mạt lại đang mang song thai, nên về thăm chúng tôi một chút.”
Mọi người nghe xong đều vô cùng ngưỡng mộ, họ chỉ biết Nam Mạt khi hạ hương đã lấy một sĩ quan quân đội, không ngờ lại có tiền đồ đến thế, còn có thể đến Kinh Thị nhậm chức.
Bây giờ lại nghe nhà Giám đốc Nam còn có Nam Mạt mang song thai, cái phúc khí nhà Giám đốc Nam này thật sự không phải tầm thường.
Cố Nhiên vừa xuống xe, mọi người càng hít hà một hơi, chàng trai khôi ngô quá, họ còn tưởng quân nhân xuất thân chân lấm tay bùn đều là những anh thô kệch, đen nhẻm, vạm vỡ.
Sao con rể nhà họ Nam này lại có khí phách toát ra từ toàn thân, như một công tử thế gia vậy.
Nhận ra sự ngưỡng mộ của mọi người, bố Nam sắp xếp tài xế đưa hành lý lên lầu.
Bản thân ông cũng không vội rời đi, giới thiệu với mọi người, “Con rể tôi đấy, đoàn trưởng 23 tuổi.
Haha, phải nói là lương thực ở Đông Bắc tốt thật, nhìn con rể tôi được nuôi dưỡng mà xem, có tướng mạo có tướng mạo, có vóc dáng có vóc dáng.
Năng lực còn không phải bình thường, Nam Tiêu nhà tôi còn lớn hơn nó mấy tháng đấy, bây giờ cũng chỉ đang làm doanh trưởng dưới trướng Cố Nhiên nhà tôi thôi.”
Vừa nói ông vừa dùng sức vỗ vai Cố Nhiên, biểu thị sự mạnh mẽ của Cố Nhiên.
Có mấy người lúc đầu muốn kéo bố Nam xuống khỏi chức, trong lòng không khỏi khó chịu, họ tính toán con gái nhà họ Nam xuống nông thôn, không ngờ lại để họ trong họa có phúc rồi.
Bố Nam muốn chính là hiệu quả này, còn muốn xem trò cười của nhà ông ấy, còn muốn kéo ông ấy xuống chức, ông đây tức c.h.ế.t hắn ta.
Nam Tiêu vừa đến đã nghe thấy những lời này của bố mình, anh ta suýt thì bật cười vì tức, bố khoa trương con rể thì khoa trương đi, dìm hàng anh ta làm cái quái gì.
“Bố.”
Bố Nam nghe tiếng quay đầu lại liền thấy Nam Tiêu đang đứng đó, một chút cũng không ngượng ngùng,
“Ôi chao, Doanh trưởng Nam nhà chúng ta cũng về rồi đấy à, không nói với mọi người nữa, chúng tôi lên lầu trước đây, có thời gian thì đến nhà chúng tôi chơi nhé.”
Vừa nói ông vừa gọi Nam Mạt và Cố Nhiên lên lầu, Cố Nhiên ở một bên nhìn vẻ mặt đắc ý của bố vợ liền muốn cười, anh cuối cùng cũng biết sự đáng yêu của Mạt Mạt di truyền từ ai rồi.
