Lúc ngủ sao không thông báo cho cha mẹ
Mạc Mỹ Lâm nghe tiếng Hứa Mai gọi thì từ từ mở mắt, nhất thời vẫn chưa định thần được mình đang ở đâu.
Ngồi dậy mới phát hiện mình không mặc gì, khắp người đầy dấu vết, cô ta căm phẫn nhìn Hứa Mai.
Hứa Mai bị cô ta trừng mắt nhìn mà giật nảy mình: "Cô nhìn tôi làm gì! Đâu phải tôi ngủ với cô!"
Cô ta liếc xéo: "Cô nghĩ tôi muốn tới à? Là đội trưởng bảo tôi đến gọi cô dậy đấy, mau mặc quần áo vào đi, mọi người đều đang chờ." Nói rồi đi ra ngoài. Vừa đi vừa lẩm bẩm: "Đúng là đồ vô liêm sỉ."
Mạc Mỹ Lâm nghe lời Hứa Mai, nhìn quanh một lượt môi trường xung quanh mới nhớ ra mình bị Cố Bình ngủ mất rồi!
Cố Bình! Sao hắn ta dám!
Mạc Mỹ Lâm nhìn khắp người đầy dấu vết chỉ thấy ghê tởm. Nghĩ đến tình hình hiện tại, cô ta mặc quần áo xong liền nhanh chóng xuống giường đi ra ngoài.
"Ra rồi, ra rồi."
"Tôi đã nói rồi mà, cái cô thanh niên trí thức Mạc lẳng lơ ấy mà, chỉ có mấy ông đàn ông các người mới tưởng cô ta là người tốt thôi."
"Tôi thấy, vẫn là Cố Bình có tài, tìm được một cô thanh niên trí thức làm vợ."
...Các thôn dân chỉ trỏ bàn tán, Mạc Mỹ Lâm nghĩ xem tiếp theo phải làm gì, nhưng đầu óc cô ta vẫn còn đang quay cuồng.
Cho dù thế nào, cô ta không thể gả cho Cố Bình, cô ta c.h.ế.t cũng không thể gả cho một thằng chân đất chẳng được tích sự gì.
Cố Bảo Lâm thấy Mạc Mỹ Lâm đứng bất động: "Thanh niên trí thức Mạc, cô và Cố Bình có phải là quan hệ yêu đương không?"
"Không! Không phải!" Mạc Mỹ Lâm điên cuồng lắc đầu.
Cố Bình thấy Mạc Mỹ Lâm phủ nhận, trừng lớn mắt nhìn cô ta: "Mỹ Lâm, em biết em đang nói gì không!"
Mạc Mỹ Lâm nhìn Cố Bình đang bị mấy thôn dân kéo giữ, nghĩ đến những chuyện Cố Bình đã làm vì cô ta, cô ta sợ rồi.
Cô ta biết Cố Bình thích cô ta, nhưng tuyệt đối không thích đến mức có thể c.h.ế.t vì cô ta.
Cố Bình thấy Mạc Mỹ Lâm bình tĩnh lại, lại dịu dàng hỏi: "Mỹ Lâm, em nói với tam thúc của anh đi, chúng ta có phải là quan hệ yêu đương không?"
Mạc Mỹ Lâm cam chịu nhắm mắt lại, run rẩy khó khăn thốt ra từ trong cổ họng một tiếng: "Phải!"
Cố Bảo Lâm không ngốc, hai người này nhìn qua là thấy không bình thường, nhưng bất kể là Cố Bình hay Mạc Mỹ Lâm đều không phải thứ tốt lành gì, bây giờ cả hai người họ thừa nhận là tự nguyện là được rồi.
"Còn hai người?" Cố Bảo Lâm nhìn Đường Dịch Phàm và Ngô Minh Nguyệt.
Đường Dịch Phàm thấy mọi người đều nhìn mình, vội vàng giải thích: "Chúng tôi cũng là quan hệ yêu đương." Nói rồi còn liếc nhìn Ngô Minh Nguyệt, bảo cô ta thừa nhận.
Đường Dịch Phàm đến giờ vẫn nghĩ mình là do say rượu lỡ làm bậy, c**ng b*c Ngô Minh Nguyệt, dù sau này Ngô Minh Nguyệt rất phối hợp, nhưng nói cho cùng vẫn là vấn đề của bản thân hắn.
Ngô Minh Nguyệt thấy Đường Dịch Phàm nói vậy, cảm giác xấu hổ khi bị thôn dân vây xem bỗng biến mất không còn dấu vết.
"Đúng! Tôi và anh Đường ngày mai sẽ đi đăng ký kết hôn, hôm nay chỉ là nhất thời tình khó tự kiềm chế."
Đường Dịch Phàm không thể tin được nhìn Ngô Minh Nguyệt, cô ta đang ép hắn cưới cô ta ư?
"Minh Nguyệt, chuyện kết hôn anh phải nói với gia đình đã chứ." Đường Dịch Phàm cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình nói với cô ta.
"Anh Đường, chúng ta đã như thế này rồi, chẳng lẽ anh không muốn chịu trách nhiệm sao?" Ngô Minh Nguyệt bây giờ không sợ gì cả, cô ta không tin Đường Dịch Phàm dám không đồng ý.
Cố Bảo Lâm không định nhìn bọn họ đấu khẩu nữa: "Thôi được rồi! Ngày mai cho hai đứa nghỉ một ngày, đi công xã làm giấy đăng ký kết hôn đi."
Nói rồi nhìn Đường Dịch Phàm: "Còn về chuyện bố mẹ cậu, lúc cậu ngủ sao không biết viết thư nói với bố mẹ một tiếng."
Nói rồi vẫy tay với mọi người: "Thế thôi! Giải tán đi!"
Các thôn dân ai về nhà nấy, trên đường đi đều bàn tán về ba người ồn ào này.
Đại đội Hướng Dương thuần phong mỹ tục, bao nhiêu năm rồi chưa từng nghe tin tức nào chấn động như vậy, hơn nữa hôm nay còn là tận mắt chứng kiến!
Phương Kiên và đoàn người đi theo sau thôn dân, nghe tiếng mọi người bàn tán đều cảm thấy ba người này làm mất mặt thanh niên trí thức, khiến cho tất cả thanh niên trí thức trong khu thanh niên trí thức đều không ngẩng đầu lên được.
Mèo Dịch Truyện
Nam Mạt đi theo sau đám đông xem một đêm đại hí, không thể không nói ba người này quả nhiên không làm cô thất vọng.
Về đến khu thanh niên trí thức đã gần 12 giờ rồi, mọi người ai về phòng nấy.
Trời có sập xuống thì ngày mai vẫn phải đi làm đồng, huống hồ người ta còn xem như không có chuyện gì, bọn họ còn bực mình làm gì.
Ngày hôm sau Đường Dịch Phàm và Ngô Minh Nguyệt liền đi đăng ký kết hôn, Ngô Minh Nguyệt còn mua hai cân thịt heo về khu thanh niên trí thức mời khách.
Mọi người đều khâm phục sự mặt dày của Ngô Minh Nguyệt, chuyện này mà đặt vào người khác thì ai cũng phải xấu hổ đến mức không dám ra khỏi cửa.
Chỉ có cô ta, hận không thể gõ chiêng gõ trống phát kẹo mừng khắp làng. Nam Mạt cũng cảm thấy tâm lý của Ngô Minh Nguyệt không phải loại bình thường, thảo nào người ta có thể làm nữ chính.
Ngô Minh Nguyệt lúc này hoàn toàn không nghĩ đến chuyện mất mặt hay không, hôm nay cô ta đã bảo Đường Dịch Phàm viết thư về nhà, cô ta cảm thấy những ngày tháng tươi đẹp của mình sắp đến rồi.
Không chừng nhà họ Đường biết anh Đường đã kết hôn sẽ lập tức phái người đến đón bọn họ, cô ta sẽ không phải ở lại cái nơi quỷ quái này nữa.
