[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
Nam Mạt vừa về đến nhà liền thấy Cố Nhiên đang nhắm mắt phơi nắng trong sân.
Cô rón rén từng bước tiến gần Cố Nhiên định dọa anh một cái, ngay khi sắp chạm vào anh thì Cố Nhiên mở mắt.
Ánh mắt sâu thẳm cứ thế nhìn thẳng vào Nam Mạt, như muốn hút cô vào trong.
Nam Mạt bị anh nhìn chằm chằm như vậy mà tim lỡ mất một nhịp, cố ra vẻ bình tĩnh nói: "Nhìn gì mà nhìn! Mau giúp tôi cầm đồ đi."
Cố Nhiên nghe vậy cười xách cái gùi vào bếp: "Mua gì mà nặng thế?"
Nam Mạt lấy nước ngọt từ trong gùi ra đưa cho anh: "Đây, bây giờ chỉ được uống một chai thôi, lát nữa đến giờ ăn cơm rồi."
Nói rồi lại lấy từng món đồ ra khỏi gùi: "Hôm nay uống canh gà hay canh giò heo?
Mèo Dịch Truyện
Bữa trưa thì không kịp rồi, canh chỉ có thể đợi đến bữa tối. Trưa nay hấp trứng gà xem sao?"
Cố Nhiên nhìn cô nhóc vừa dọn đồ vừa nói chuyện với mình, hệt như người vợ đã cưới nhiều năm vậy.
Cô ấy chắc hẳn có phép thuật gì đó, nếu không thì làm sao cô ấy có thể thu hút mọi ánh mắt của anh bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
"Mạt Mạt."
"Hửm?"
"Tôi lại muốn ôm cô rồi."
Nói rồi anh đặt đầu mình lên vai Nam Mạt, nhưng tay lại không ôm.
Nam Mạt cười cười: "Ừm, ôm đi."
"Mạt Mạt, đợi cô 18 tuổi chúng ta kết hôn nhé, được không?"
Nam Mạt bật cười thành tiếng: "Anh vội thế sao?"
"Ừm, vốn dĩ không vội, nhưng gặp cô rồi thì vội.
Nếu không phải sợ cô không đồng ý, bây giờ tôi đã muốn viết báo cáo kết hôn rồi."
Cố Nhiên vừa nói vừa ôm cô lắc lư: "Được không? Mạt Mạt."
"Xem anh thể hiện thế nào." Nói xong, Nam Mạt vỗ vỗ đầu Cố Nhiên đang gác trên vai: "Thôi được rồi, buông ra đi, anh tôi sắp về rồi, không nấu cơm nữa là không kịp đâu."
Sự xuất hiện của Nam Tiêu trên đồng ruộng đã thu hút sự chú ý của không ít thôn dân, nghe nói Nam Tiêu còn là sĩ quan trong quân đội của Cố Nhiên thì càng khiến người ta ngưỡng mộ hơn.
Gia đình Trương Hữu Tài ở đầu thôn phía Đông là một trong số ít gia đình ngoại tộc trong làng, và cũng nổi tiếng là trọng nam khinh nữ.
Sinh 4 đứa con gái, mãi mới sinh được một đứa con trai mới 10 tuổi.
Bốn người chị gái trong nhà sống là để phục vụ đứa em trai, vợ của Trương Hữu Tài là Lâm Thái Hoa và nhà mẹ đẻ của Lâm Thụy Phương là cùng một thôn.
Lâm Thái Hoa từ nhỏ chỗ nào cũng không bằng Lâm Thụy Phương, lấy chồng cũng không được như Lâm Thụy Phương.
Bà ta nằm mơ cũng muốn gả con gái mình cho Cố Nhiên, đến lúc đó tất cả những gì Lâm Thụy Phương từng tự hào chẳng phải đều sẽ thuộc về con gái bà ta sao.
Ai mà ngờ Lâm Thụy Phương và Cố Nhiên đều không ưng con gái bà ta, bà ta đợi năm này qua năm khác, con gái lớn đợi không nổi đã lấy chồng.
Con gái thứ hai đợi hai năm cũng đã lấy chồng vào năm ngoái, bây giờ thấy Nam Tiêu thì mắt bà ta xanh lè.
Bà ta vẫn còn con gái, Cố Nhiên không ưng không có nghĩa là Nam Tiêu cũng không ưng chứ.
"Đồng chí Nam, anh giữ chức vụ gì trong quân đội vậy?"
Nam Tiêu không muốn gây rắc rối không cần thiết cho em gái mình, cũng lịch sự trả lời: "Doanh trưởng."
"Ối chà, thật có tiền đồ. Doanh trưởng là quan lớn phải không, có phải lớn hơn cả chức của Cố Nhiên không?"
“Đoàn trưởng Cố là lãnh đạo của tôi.”
“Vậy à. Thế năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi? Có đối tượng chưa?” Lâm Thái Hoa cũng chẳng vòng vo tam quốc với anh nữa, hỏi thẳng thừng.
Lục Viên Viên đứng một bên nghe ra đầu mối, đặt lưỡi hái xuống liền mở miệng, “Thím Lâm, thím lại muốn tìm đối tượng cho cô gái thứ mấy rồi? Lần trước không phải còn hỏi về anh họ cháu sao, sao hôm nay lại cứ chăm chăm hỏi anh trai Tiểu Mạt thế.”
Lâm Thái Hoa thấy Lục Viên Viên bảo vệ Nam Tiêu như vậy, cứ tưởng là đến giành người với mình, cũng chẳng thèm để ý đến mặt mũi nữa, nói thẳng: “Tôi thấy cô bé này cũng là đứa mặt dày. Tiểu đội trưởng Nam còn chưa nói gì, cô chen miệng vào làm gì. Sao? Cô để mắt đến người ta rồi à? Tuổi nhỏ thế mà đã xun xoe đến thế, ba đứa Phượng nhà tôi, bốn đứa Phượng nhà tôi sẽ không bao giờ vô phép tắc như cô đâu.”
Lục Viên Viên nghe Lâm Thái Hoa nói cô để mắt đến Nam Tiêu ngay trước mặt anh, lập tức cuống lên, kéo mạnh Nam Tiêu ra sau lưng mình, chống nạnh mắng: “Tôi thấy bà mới là người không biết xấu hổ, thấy ai điều kiện tốt là xông lên hỏi đông hỏi tây, xun xoe muốn kéo người ta về làm rể nhà bà. Sao hả, ba đứa Phượng, bốn đứa Phượng nhà bà thiếu đàn ông đến vậy sao? Cần bà làm mẹ mà ngày nào cũng chẳng làm gì, chỉ chăm chăm vào cái chuyện đó? Nhà nào tử tế mà lại thiếu đạo đức lớn đến mức muốn lấy con gái nhà bà. Lấy con gái nhà bà đó là cưới vợ sao, chẳng phải là về nhà bà làm cháu sao!”
Nam Tiêu nhìn cô gái nhỏ như quả ớt cay này dốc hết sức mà mắng, trong lòng nghĩ sao một cô gái nhỏ mà giọng lại to đến thế.
Lâm Thái Hoa muốn bị cô làm cho tức c.h.ế.t. Là ai? Là ai đã nói chuyện nhà bà ra ngoài! Ai cho phép cô ta nói thế trước mặt Nam Tiêu! Có phải Lâm Thụy Phương không!
Bà ta liền sải bước muốn xông lên xé miệng Lục Viên Viên, Trần Nhược Nam và Hồ Minh Lượng ở bên cạnh thấy Lâm Thái Hoa sắp ra tay, Hồ Minh Lượng liền chắn Lục Viên Viên ra sau, Trần Nhược Nam dùng hai tay chặn Lâm Thái Hoa lại.
Lục Viên Viên cũng không chịu thua kém, muốn xông lên đ.á.n.h nhau với Lâm Thái Hoa một trận.
Cô cũng chẳng biết mình làm sao nữa, chỉ thấy một bụng tức. Một buổi sáng đã mất mặt rồi, giờ cũng chẳng còn hình tượng gì nữa, lúc này đ.á.n.h nhau cô tuyệt đối không thể thua được.
Nam Tiêu thấy Lục Viên Viên như một cái pháo muốn xông ra ngoài, liền ôm ngang eo cô kéo về phía sau, “Thôi được rồi, bình tĩnh chút, bình tĩnh chút.”
Nếu không phải là không đúng hoàn cảnh, Nam Tiêu suýt nữa bật cười thành tiếng.
Anh thực sự không dùng chút sức nào mà vẫn kéo được Lục Viên Viên lại. Nhưng cô bé này sức không lớn, lại cực kỳ linh hoạt. Cứ nhảy nhót trong vòng tay anh, suýt chút nữa thì tuột tay.
Lâm Thụy Phương nghe tiếng liền chạy lại đây, thấy Lục Viên Viên và mấy người bạn bị bắt nạt, liền muốn xông lên.
Bị Cố Bảo Lâm kéo lại một cái, anh ta lớn tiếng quát Lâm Thái Hoa: “Nhà Hữu Tài kia, làm gì mà ồn ào thế! Còn náo nữa là tôi trừ điểm công của cô đấy!”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
