[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
Kim Bài Miễn Tử
Tiễn ba người Tần Diệp đi, Nam Mạt dọn dẹp sạch sẽ phòng khách rồi vào bếp nhóm bếp đun nước, còn mình thì lấy cơm ra từ không gian bắt đầu ăn.
Bây giờ cô cơ bản đều nấu ăn trong không gian, mỗi lần nấu là nấu lượng cho bốn năm bữa. Nấu xong cả nồi lẫn bát đều có thể nhét vào máy rửa bát.
Bên ngoài, dù dọn dẹp nhà bếp bao nhiêu lần cô cũng không quen được.
Mèo Dịch Truyện
Ăn cơm xong, nước nóng trong nồi cũng sẽ không lãng phí, cô dùng nó lau chùi khắp trong ngoài nhà một lượt.
Dọn dẹp nhà cửa xong, ăn một bát súp đậu đỏ ngọt ngào mềm mịn, lại tiếp tục sự nghiệp thủ công vĩ đại của mình.
Mục tiêu cuối cùng của cô là để con gái mình từ nhỏ có thể mặc những bộ quần áo do cô tự tay làm.
Ban đầu cô chỉ có thể làm ra những chiếc yếm đơn giản nhất, đến bây giờ đã có thể làm theo bản vẽ để tạo ra những chiếc áo sơ mi nhỏ kiểu dáng đơn giản.
“Cộc cộc.” Cố Nhiên dựa nghiêng vào cửa, gõ cửa tạo tiếng động để nhắc Nam Mạt rằng anh đã về.
“Đói chưa?” Nam Mạt tập trung vào động tác trong tay, không ngẩng đầu hỏi.
“Tạm được.” Cố Nhiên vừa nói vừa đi vào nhà, ghé sát vào hỏi, “Nam đại sư hôm nay làm món gì thế?”
Nam Mạt trưng bày “tác phẩm” trên tay cho Cố Nhiên xem, “Có đẹp không?”
Cố Nhiên nhướng mày, nhìn tấm vải hoa trên tay Nam Mạt, nghiêng đầu suy tư đoán, “Váy nhỏ?”
Thấy Cố Nhiên đoán ra, cô tặng anh một nụ cười, “Thông minh! Đi thôi, ăn cơm trước đã.”
“Lát nữa Nam Tiêu sẽ qua ăn cơm, chúng ta chờ cậu ấy.”
Nghe anh nói vậy Nam Mạt gật đầu, định ngồi lại làm quần áo, thì bị Cố Nhiên nắm tay kéo đến phòng khách,
“Em cho mắt nghỉ ngơi chút đi. Lại đây xem đồ mẹ gửi cho chúng ta này.”
Trong phòng khách có một gói hàng khổng lồ đặt trên sàn, “Nhiều thế à?”
Cố Nhiên cũng cười lắc đầu, “Anh đi lính bao nhiêu năm, mẹ anh còn chưa bao giờ gửi đồ cho anh, lần này là anh được chấm cái phúc của em đấy.”
“Đương nhiên rồi, anh biết là được.” Nói rồi đưa cho Cố Nhiên một cây kéo.
Trong gói hàng có óc ch.ó rang, hạt thông, hạt phỉ, nấm phỉ khô, mộc nhĩ đen, mộc nhĩ trắng. Một gói lớn lê đông lạnh, một gói lớn lạp xưởng đỏ. Còn có một gói nhỏ tuyết cáp, trong hộp nhỏ này còn đựng một củ nhân sâm.
“Sao lại có cả nhân sâm? Anh không nói với mẹ là ở đây chúng ta có đủ mọi thứ rồi sao?” Nam Mạt nhìn đầy ắp đồ trên bàn trà và bàn ăn mà có chút cảm động.
Lão thái bà nhỏ này muốn tích trữ ngần ấy thứ, chắc phải tốn không ít công sức.
“Nói cũng vô ích thôi, cứ để mẹ vậy đi, mẹ làm những thứ này trong lòng thấy vui vẻ mà.”
Nam Mạt thu dọn từng món đồ, “Tết nhất gửi thêm tiền về nhà, ngần ấy thứ chắc chắn bố mẹ đã tiêu không ít.”
Cố Nhiên ôm cô từ phía sau, “Vợ ơi, em thật tốt.”
Nam Tiêu lúc này từ ngoài cửa bước vào liền nhìn thấy cảnh tượng đó, “Ối chao ~ hai người chú ý một chút, ở đây còn có một người sống sờ sờ này.”
Nam Mạt lườm cậu ấy một cái, “Sau này Viên Viên kết hôn với cậu, tôi sẽ ngày ngày ở nhà cậu mà canh chừng cậu.”
“Ê! Chị không canh chừng được đâu, giấy điều động của anh Cố Nhiên đã về rồi, sang năm hai người sẽ đi Kinh thành đó.”
Nam Mạt quay đầu nhìn Cố Nhiên, “Thật sao?”
Cố Nhiên cười xoa đầu cô, “Vui thế à?”
“Vui chứ!” Nói rồi nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc trên bàn, từ bếp mang cơm ra, sắp xếp cho hai người ăn.
“Hai người có biết chuyện nhà Hồng Diệu Võ không?”
“Nghe nói rồi, cả nhà chẳng có ai bình thường cả.” Nam Tiêu vừa nói vừa nhìn Nam Mạt, “Không có sự đồng hành của chúng tôi, không được ra khỏi cổng quân đội, biết chưa?”
Nam Mạt không để tâm, “Sao? Bọn họ thật sự có thể đến tìm tôi sao.”
Cố Nhiên gắp một miếng sườn xào chua ngọt vào bát Nam Mạt, nói, “Em trai của Lưu Chiêu Đệ có bệnh tâm thần, lần này đến là mang theo giấy khám bệnh của bệnh viện. Em bây giờ đang mang thai, cẩn thận chút thì hơn.”
Chuyện này quả thật Nam Mạt không ngờ tới, trách sao dám làm loạn ở quân đội, đây là mang theo kim bài miễn tử đến mà.
——————————
Chớp mắt đã mười mấy ngày trôi qua, Nam Mạt gần 4 tháng rồi, hai ngày nay bụng to lên không ít.
Đồ ngủ rộng rãi cũng không che được bụng bầu của cô, cô lấy ra từ không gian những bộ quần áo bà bầu mặc cả trong lẫn ngoài rồi mặc vào.
Đổ đầy một bình giữ nhiệt lớn nước suối linh nóng, vừa đổ xong thì Cố Nhiên đã đi vào, cô chỉ ngón tay vào mấy thứ trên bàn ý bảo Cố Nhiên xách lên.
Chưa đợi Cố Nhiên dìu, Nam Mạt đã nhanh chóng đi ra ngoài, Trương Tuấn và Nam Tiêu đang ngồi trong xe, thấy Nam Mạt đến, Nam Tiêu vội vàng xuống xe mở cửa cho cô.
Vừa dìu Nam Mạt lên xe, “Em không thể đi chậm lại chút à, mình đang m.a.n.g t.h.a.i mà không biết sao.”
Nam Mạt lườm cậu ấy một cái, “Trời lạnh thế này, ở ngoài thêm một giây cũng không được, tôi không chạy đã là coi trọng cái bụng của tôi lắm rồi.”
Đợi Cố Nhiên lên xe, cả nhóm lái xe về phía bệnh viện.
“Lục Chủ nhiệm, chúng cháu lại đến rồi ạ.” Nam Mạt cười chào Lục Chủ nhiệm.
“Đến rồi à? Dạo này thế nào?” Lục Chủ nhiệm vừa nói vừa đặt tay lên cổ tay Nam Mạt để bắt mạch.
“Ăn được ngủ được, chỉ là bụng lớn hơn so với người m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng khác thôi.”
Lục Chủ nhiệm nhíu mày cẩn thận bắt mạch, Cố Nhiên và Nam Tiêu nhìn dáng vẻ của Lục Chủ nhiệm mà không dám thở mạnh, chỉ sợ bà ấy nghe nhầm.
“Ừm, quả thật có hai. Thai tượng ổn định, mạnh mẽ có lực. Rất tốt, rất tốt.”
Nam Mạt ban đầu chỉ nghi ngờ mình mang song thai, giờ nghe Lục Chủ nhiệm xác nhận, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Cố Nhiên lại bắt đầu mười vạn câu hỏi vì sao, “Mang song thai có nguy hiểm không ạ? Chúng cháu bình thường cần chú ý điều gì?”
“Sức khỏe Nam Mạt khá tốt, bình thường cũng không cần đặc biệt chú ý gì.
Cố gắng ăn ít chia nhiều bữa, ăn nhiều đồ bổ dưỡng, nhưng cũng đừng quá độ, thai nhi quá lớn sẽ không có lợi cho việc sinh nở.
Chú ý nghỉ ngơi nhiều, mỗi ngày tốt nhất nên ngủ đủ 10 tiếng. Cũng không thể cứ nằm mãi không động, ngủ dậy cũng cần vận động thích hợp.”
Cố Nhiên một bên cầm bút ghi chép, Nam Tiêu một bên nhìn mà thấy không thể coi nổi, Đoàn trưởng Cố không còn não nữa sao? Chuyện nhỏ này còn cần bút à?
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
