Câu Cá Trong Mộng Mơ

Chương 5: Đêm Hội Trăng Rọi




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Đêm Hội Trăng Rọi, quán bar ven biển do Hằng quản lý rực rỡ ánh đèn, tiếng nhạc vang vọng hòa cùng tiếng sóng vỗ. Đoàn bạn tụ tập tại đây sau khi cuộc thi câu cá kết thúc. Rượu vải ngọt ngào, hương vị nồng nàn khiến mọi người say sưa, và ranh giới giữa bạn bè và đối thủ dần mờ nhạt.

“Cảm giác như chúng ta vừa trải qua một cuộc chiến,” Giang cười, nâng ly. “Mặc dù chỉ là câu cá.”

“Chỉ có một người thắng mà thôi,” Tuấn nói, ánh mắt tinh nghịch. “Và không phải là tôi.”

“Thật ra, mọi người đều thắng,” Linh chêm vào, nụ cười rạng rỡ. “Chúng ta đã có những khoảnh khắc tuyệt vời bên nhau.”

“Linh luôn tìm cách làm mọi thứ trở nên tích cực hơn,” Bảo nói, nháy mắt với cô. “Đó là một tài năng đáng quý.”

“Cảm ơn, nhưng không ai có thể thắng được tôi trong môn câu cá đâu,” Giang đáp, giọng điệu tự mãn.

Tất cả cùng cười vang, nhưng trong lòng Linh, sự hào hứng ấy lại bị đè nén bởi một điều gì đó. Cô nhìn Tuấn, thấy anh đang cầm ly, ánh mắt dừng lại nơi xa xăm. “Tuấn, anh nghĩ gì vậy?” Cô hỏi.

“Chỉ là... nghĩ về gia đình,” Tuấn thở dài, ngữ điệu chùng xuống.

“Có chuyện gì sao?” Linh lo lắng. Đây là lần đầu tiên Tuấn cởi mở như vậy. Anh thường giữ kín những suy nghĩ của mình, và cô nhận thấy nỗi buồn trong ánh mắt anh.

“Cha mẹ tôi ly hôn khi tôi còn nhỏ. Lúc đó, tôi chỉ là một đứa trẻ và không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tôi cảm thấy như mọi thứ sụp đổ,” Tuấn chia sẻ, giọng điệu trầm lắng. “Áp lực kế thừa gia nghiệp của gia đình cũng không hề nhỏ. Đôi khi, tôi chỉ muốn được sống tự do.”

“Điều đó thật khó khăn,” Linh nói, ánh mắt đầy cảm thông. “Nhưng anh không đơn độc. Chúng ta luôn ở đây.”

“Cảm ơn Linh,” Tuấn mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại mang chút buồn. “Câu cá giúp tôi quên đi những điều đó. Nó cho tôi một khoảng trời riêng.”

Linh ngập ngừng một chút, rồi nhớ đến câu chuyện "cá mập nhỏ" mà cô đang viết. “Tôi đang viết một câu chuyện về một chú cá mập nhỏ, luôn khao khát được vươn ra đại dương. Nhưng nó lại sợ hãi, không dám rời khỏi vùng nước nông.”

“Nghe thú vị đấy,” Tuấn tỏ ra hào hứng. “Chú cá mập ấy cuối cùng có dám đi không?”“Tôi chưa quyết định,” Linh đáp, ánh mắt lấp lánh. “Có thể chú cá mập sẽ tìm được sức mạnh bên trong để vượt qua nỗi sợ hãi.”

“Có lẽ chúng ta đều là những chú cá mập nhỏ trong cuộc đời này,” Bảo chen vào, giọng điệu sâu sắc. “Đôi khi, chỉ cần dũng cảm để bước ra khỏi vùng an toàn.”

“Đúng vậy,” Hải Nam gật đầu. “Đừng sợ hãi, hãy cứ đi theo những giấc mơ của mình.”

Giữa những cuộc trò chuyện, Linh cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc với Tuấn và những người bạn. Nhưng không lâu sau, Giang lại lên tiếng, giọng điệu có phần châm chọc. “Tôi không tin vào những câu chuyện hoang đường như vậy. Tôi chỉ tin vào khả năng của bản thân.”

“Giang, không phải lúc nào cũng có thể chỉ dựa vào bản thân,” Linh đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Có đôi khi, chúng ta cần sự hỗ trợ từ người khác.”

Giang nhướng mày, ánh mắt đầy thách thức. “Thế thì tôi sẽ chứng minh cho các bạn thấy.”

“Chứng minh điều gì?” Tuấn hỏi, vẻ mặt nghi ngờ.

“Rằng tôi có thể thành công mà không cần đến sự giúp đỡ của ai cả,” Giang tự tin.

Trong khi đó, trong bóng tối của quán bar, một kế hoạch đang hình thành. Giang, với tâm tư đầy tham vọng, quyết định sẽ liên lạc với Nguyễn Tiến Đạt - một đối thủ lớn của cha Tuấn. Ý nghĩ này khiến Giang cảm thấy phấn khích. “Có lẽ sự hợp tác với Đạt sẽ mang đến cho tôi cơ hội lớn.”

“Giang, tôi không hiểu ý của bạn,” Bảo nói, ánh mắt thận trọng.

“Đôi khi, những điều cần thiết để thành công không phải lúc nào cũng đẹp đẽ,” Giang đáp, giọng điệu lạnh lùng. “Tôi sẽ không để ai ngăn cản mình.”

Linh cảm thấy không khí trở nên căng thẳng. Cô liếc nhìn Tuấn, nhận thấy anh cũng đang có những suy nghĩ riêng. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Linh. Cuộc sống không chỉ đơn giản là câu cá và những buổi tiệc tùng. Nó còn chứa đựng những âm mưu, những toan tính mà cô chưa từng nghĩ tới.

“Chúng ta hãy uống mừng cho tình bạn,” Linh cố gắng làm dịu không khí, nâng ly. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là một gia đình.”

Mọi người cùng nâng ly, nhưng Linh không thể không cảm thấy có điều gì đó đang rình rập trong bóng tối. Khi tiếng nhạc rộn ràng vang lên, cô biết rằng những mảnh ghép của cuộc sống đang dần được lắp ráp, và không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.