Chiếc Đĩa Quái Dị

Chương 1: Bóng Ma Trong Gương Chiếu Hậu




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Gió điều hòa rít rít, khô khan như hơi thở của một kẻ đang hụt hơi. Minh Tuấn nhảy dậy, áo phông dính sát lưng, mồ hôi lạnh toát ra từng giọt, chảy dọc sống lưng như những con rết nhỏ. Đồng hồ báo thức trên bàn đầu giường kêu rít – *rít rít rít* – tiếng máy móc nhọn nhẹ, đều đều, nhưng trong tai anh nó nghe như tiếng khóc. Tiếng khóc nghẹn ngào, kè kè, của một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa đêm hè oi ả.

Anh tắt báo thức bằng một cú đập tay nặng nề. Im lặng tràn về, dày đặc, ép vào màng nhĩ. Căn phòng trọ mười lăm mét vuông chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn đường lọt qua khe rèm, vẽ ra những sọc sáng mờ ảo trên sàn gỗ xước xếch. Mùi hương khói cũ, mùi bụi bẩn, mùi thuốc lá rخي của anh và mùi… thứ gì đó khác. Mùi đất ẩm. Mùi rừng già. Mùi của quê hương Cổ Lam – nơi anh đã bỏ chạy ba năm trước.

Tuấn ngồi im một lúc, hai tay nắm chặt tóc, ngón tay xỏ vào tóc rối bời. Đau. Đau không phải ở đầu, mà ở nơi nào đó sâu hơn, nơi lý trí không chạm tới. Ba năm. Một ngàn ba trăm ngày đêm. Và cô vẫn chưa buông tha anh.

Anh伸手 (duỗi tay) lấy gói thuốc trên bàn, lắc ra một điếu, miệng cắn chặt, tay run run bật lửa. Khói thuốc cuộn tròn, bay lăn lổ trong không gian chật hẹp. Anh hít sâu, để nicotine đánh bay cơn run, nhưng hình ảnh trong giấc mơ vẫn dính dáng, nhớt nhát như dầu mỡ.

*Em đứng ở cuối hành lang nhà cũ. Trắng bệch. Mở to hai mắt. Không nháy mắt. Chỉ nhìn anh. Miệng khép hờ, như muốn nói gì đó, nhưng chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa.*

Tuấn nhắm mắt, ức hương thuốc xuống phổi rồi thổi ra chậm rãi. Khói mờ đi đường nét khuôn mặt em trong trí nhớ, nhưng đôi mắt thì không. Đôi mắt đó – đen thẳm, sâu thẳm, không đáy – đã theo dõi anh suốt ba năm. Trong giấc ngủ, trong lúc thức, trong gương chiếu hậu khi anh lái xe đêm, trong bát cơm trưa khi anh nhai nuốt vô tri.

Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ, kéo rèm ra hẳn. Đêm Hà Nội ba giờ sáng. Phố vắng, chỉ có vài tia đèn xe lướt qua như sao băng lênh đênh. Gió đêm nóng rực, mang theo bụi bặm và mùi xăng dầu, chẳng mang theo hương cỏ ngọt hay mùi gỗ lim như ở làng. Anh nhìn xuống dưới, những mái tôn lợp chéo xi, những gốc cây xà cừng già cỗi, những người dưng thức trắng đêm như anh. Mọi người đều có bí mật riêng. Mọi người đều có ma quỷ riêng.

Anh quay lại bàn làm việc. Chiếc vali xanh rêu đã được đóng sẵn từ chiều hôm qua. Bên cạnh nó, một chiếc hộp carton nát, viền bị rách nát do ẩm mốc. Anh mở nắp hộp. Mùi giấy cũ, mùi mực in phai màu, mùi hương thính bay ra nồng nặc, gác lại mùi thuốc lá.

Trong hộp: hồ sơ vụ án số 274/TT. Đóng băng.

Tuấn ngồi xuống, ngón tay v**t v* mặt giấy mỏng. Chữ in máy đã mờ, nhưng anh nhớ từng chữ, từng dòng. Như khắc vào võng mạc.

*“Tử vong do tự tử: uống thuốc bảo vệ thực vật (chuyển hóa photpho). Không vết thương bên ngoài. Không dấu hiệu chống cự. Tử thi nằm tư thế ngửa, hai tay duỗi thẳng dọc người. Đặc biệt: Đôi mắt mở to, hướng nhìn thẳng lên trần nhà. Huyết dịch tụ tập tại mí mắt, kết mạc đỏ tươi…”*

Anh lật trang. Ảnh tử thi. Minh Tâm. Em gái anh. Mười bảy tuổi.

Trên giấy in đen trắng, khuôn mặt em trắng bệch như giấy, môi tím tái. Nhưng điều khiến anh tim co rụt mỗi lần nhìn không phải là cái chết. Là cái nhìn. Đôi mắt em mở to, giơ lên nhìn trần nhà – trong bức ảnh chụp từ trên cao – như thể đang nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp, hoặc cực kỳ hấp dẫn, ở nơi không có gì ngoài sơn trắng bong tróc và một cái quạt trần đứng yên.

*Không vết thương. Không chữ ký tự tử. Không lý do.*

Cảnh sát Lê Văn Thịnh – người đứng đầu điều tra, gương mặt lúc nào cũng gằn ra vẻ nghiêm trọng của người đã thấy nhiều đời người – đã nói với anh: *"Tuấn, em gái cậu là tự tử. Hết. Đừng tìm chuyện where there is none (không có chuyện gì). Làng Cổ Lam đó, mê tín dị đoan, em gái cậu có lẽ bị ám ảnh. Kết án đã đóng. Đừng làm khó người lớn."*

Người lớn. Đỗ Minh Hằng. Bà thầy bói nổi tiếng khắp vùng. Người đã ký tên vào bản xác nhận tử thi "tự nhiên" cùng bác sĩ xã. Người mà anh từng thấy lén lút ra vào nhà anh lúc nửa đêm, tay cầm một cái bình nước màu đen, miệng lẩm bẩm những câu咒 ngữ (chú ngữ) nghe làm da gà.

Tuấn nắm chặt hồ sơ, khớp xương trắng bệch. *Không vết thương. Mắt mở. Nhìn trần nhà.*

Anh伸手 (duỗi tay) vào túi áo khoác treo trên ghế, móc ra một vật thể cứng, lạnh, nặng trĩu trong lòng bàn tay.

Chiếc đĩa.

Không to, cỡ bàn tay, làm từ loại đất nung cao cấp, men xanh ngọc đậm, tâm đĩa có khắc một con rồng cuộn tròn, đầu cắn đuôi – biểu tượng của sự luân hồi, hoặc sự giam cầm. Vành đĩa nứt một đường dài từ mép đến gần tâm, như một vết sẹo cũ kỹ, nhưng không gãy vỡ. Cầm trên tay cảm giác nặng nề, lạnh như băng, dù đêm hè nóng như lò.

Đây là thứ duy nhất anh tìm thấy trong túi áo khoác của Tâm. Cảnh sát nói: *"Vật dụng cá nhân. Không liên quan."* Lê Văn Thịnh đã ném nó vào túi nilon bằng chứng rồi bỏ quên trong kho. Tuấn đã phải "mượn" nó nhờ mối quan hệ cũ của Quân – bạn học lôi thôi, giỏi móc khóa và móc hệ thống.

Anh xoay đĩa dưới ánh đèn bàn học yếu ớt. Men xanh lấp lánh, lóe lên những đường nứt vi tế, như những sạch máu đã khô. Con rồng khắc trên đĩa dường như đang nhúc nhích, shimmering (lấp lánh) dưới ánh sáng. Hoặc là mắt anh đang ảo giác.

*Tiếng khóc lại vang lên. Rít rít. Nhưng lần này không phải đồng hồ.*

Tuấn giật mình,差点 (g差点) làm rơi đĩa. Anh quay đầu. Căn phòng trống rỗng. Chỉ có tiếng gió điều hòa rít rít. Tiếng khóc… từ đâu đến? Từ trong đầu anh? Từ chiếc đĩa đang nắm chặt trong tay?

Anh nhìn lại chiếc đĩa. Con rồng khắc trên đó – đầu rồng cắn đuôi – dường như đã xoay một góc nhỏ. Mắt rồng (chỉ là một chấm men đen nhỏ xíu) quay thẳng vào anh.

*Cạch.*

Một tiếng vang nhỏ, giòn giã, từ chính chiếc đĩa. Không phải tiếng gãy. Tiếng… khóa mở? Hoặc tiếng xương khô cắn vào nhau.

Tuấn cảm thấy một luồng lạnh buốt từ lòng bàn tay lan lên cánh tay, đến cổ, đến sống lưng. Lông tóc đứng ngửa. Anh vội vàng bỏ đĩa vào túi quần jean, rút tay ra như bị bỏng. Tim đập thùn thùn *đông đốp, đông đốp* trong lồng ngực.

*Đi. Phải đi ngay. Ngay bây giờ.*

Anh không mang theo vali. Chỉ xách cái balo cũ, nhét vào đó laptop, sổ tay, hộp thuốc, và chiếc đĩa quái dị trong túi áo. Anh冲出 (xuống) phòng, không khóa cửa, chạy xuống cầu thang bộ gầm rít của chung cư cũ. Không chờ thang máy. Gió đêm thổi vào mặt, nóng và khô, nhưng anh vẫn run.

Xe máy cũ kỹ đỗ dưới bãi xe, bọc đầy bụi bẩn. Tuấn nhảy lên, kick một cái. Máy khò khè vài tiếng rồi rú lên. Anh đội mũ, mặc áo khoác dù dày dù nóng, che kín người. Khởi động. Xe phóng ra đường, để lại sau lưng một làn khói xanh và mùi xăng cháy.

Trên đường Giải Phóng, xe tải container chạy chậm như rùa, đèn hậu đỏ chợt sáng chợt tắt. Tuấn vượt qua, tay ga mở to. Gió đập vào mặt, sुख (sướng) nhưng không xua tan được cơn lạnh trong xương. Anh nhìn vào gương chiếu hậu.

Gương bị mờ một góc do va chạm cũ. Trong gương, đường phố lùi dần, đèn đường lướt qua như những đường chóp sói. Và ở góc gương, phía sau lưng anh – trên yên xe, trong bóng tối của khoang chứa mũ – có một bóng đen. Ngồi gù lưng. Đôi mắt sáng lạnh trong đêm.

Tuấn tim đập một nhịp. *Ma.* Anh quay đầu gấp. Yên xe trống rỗng. Chỉ có balo anh để đó. Không có bóng đen. Không có mắt sáng.

Anh quay lại nhìn gương chiếu hậu. Bóng đen vẫn ở đó. Nhìn thẳng vào anh. Miệng hé ra, cười. Răng trắng bệch.

*Tưởng tượng. Stress. Thiếu ngủ. Tâm lý học gọi là pareidolia (ảo giác hình dạng).*

Tuấn gạt tay qua mặt, lau mồ hôi. Anh tăng ga, xe lao vào làn đường dành cho ô tô, claxon reo liên tục. Xe container bên cạnh phanh gấp, tiếng phanh kèn *kèèeee* vang rền rĩ, lăn lăn như tiếng quái thú gầm gừ. Tài xế điên người ra hiệu, mắng mỏ. Tuấn không nghe. Chỉ nhìn gương chiếu hậu.

Bóng đen đã biến mất. Nhưng trên yên xe, ở góc tối, có một vật thể nhỏ, tròn, lấp lánh dưới ánh đèn phố. Chiếc đĩa. Nó đã tự nhảy ra khỏi túi áo? Hay anh đã để rơi?

Tuấn phanh gấp ngay giữa đường. Tiếng lốp xát asphal *rịt* chói tai. Xe sau差点 (g差点) đâm vào. Anh nhảy xuống, tim đập như điên. Mở nắp khoang mũ. Balo nằm yên. Túi áo khoác treo trên tay cầm – rỗng. Túi quần – rỗng.

Chiếc đĩa nằm ngay giữa yên xe, men xanh ngọc phản chiếu ánh đèn đường, con rồng cắn đuôi quay mượt mà, mắt rồng sáng rực.

Anh伸出 (hết) tay lấy. Lạnh. Lạnh đến mức ngón tay tê liệt. Vừa chạm đến, tiếng khóc trong đầu anh im bặt. Im hẳn. Chỉ còn tiếng tim anh và tiếng xe cộ xa xôi.

*"Con rồng cắn đuôi… Uroboros… Vicious circle (Vicious circle - Vòng luẩn quẩn)."*

Tuấn thì thào, giọng khàn khàn. Anh bỏ đĩa vào balo, khóa chặt nắp. Lên xe. Khởi động. Không nhìn gương chiếu hậu nữa. Anh sợ. Sợ thấy đôi mắt đó. Sợ thấy bóng ma của em gái ngồi sau lưng, cười nói: *"Anh ơi, đừng đi. Em còn đây mà."*

Xe lao vào quốc lộ 1A, theo hướng nam. Rời bỏ thành phố ồn ào, những cái bẫy bê tông, những nợ nần vô hình. Về phía nơi rừng già bao la, nơi những lời nguyền cổ xưa vẫn còn âm thầm hù dọa dưới gốc cây hương trăm năm. Về Cổ Lam.

***

Gần năm giờ sáng, xe đến ngã ba rẽ vào đường tỉnh lộ dẫn vào huyện núi. Sương mỏng bao trùm hai bên đường, che mờ những rặng tre già, những gốc bàng to bằng ôm. Không khí ở đây khác hẳn Hà Nội. Mát hơn. Sạch hơn. Và nặng nề hơn. Mùi đất, mùi lá khô, mùi nước suối, và một mùi hương thính rất nhẹ, bay theo gió rừng – mùi của những nghi lễ đêm.

Tuấn dừng xe ở trạm xăng cuối cùng trước khi vào vùng sâu. Anh xuống xe, giãn cẳng tay, cổ. Người mệt mỏi, nhưng thần trí lại tỉnh táo kỳ lạ. Như thể cơn say rượu đã tan, chỉ còn lại sự trắng xóa, lạnh lẽo của người đi săn.

Anh vào nhà vệ sinh, rửa mặt nước máy lạnh như đá. Nhìn mình trong gương. Gương mặt gầy gò, râu mọc l 움 (lộn xộn), quầng thâm sâu dưới mắt. Đôi mắt sâu thẳm, nhìn không vào một điểm cố định. *Nguyễn Minh Tuấn, ba mươi tuổi, cựu sinh viên tâm lý học, hiện đang thất nghiệp, đang đi tìm cái chết của em gái mình. Điên rồ.*

Anh cười khổ, một nụ cười méo mó, chỉ có một bên môi nhúc nhích. *Điên rồ thì mới tìm ra được sự thật. Người bình thường chỉ thấy tai nạn. Người điên mới thấy âm mưu.*

Ra khỏi nhà vệ sinh, anh thấy một cô gái nhỏ nhắn đứng chờ bên chiếc xe máy. Tóc dài thắt bím, áo phông trắng đơn giản, quần jean. Tay cầm một ly cà phê sữa đá, hút một ngụm rồi mới ngước nhìn anh. Ánh sáng sớm mờ ảo chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to, sáng, nhưng sâu thẳm như giếng cổ.

Lê Thị Hương.

Bạn thân. Người duy nhất chưa bỏ chạy khi anh bắt đầu nói về ma quỷ, về đĩa, về lời nguyền.

*"Dậy sớm vậy? Ngủ được mấy tiếng?"* Hương hỏi, giọng đều đều, không chút trách móc. Chỉ quan tâm.

Tuấn lau khô mặt, đi đến, cầm ly cà phê còn lại trên xe (Hương luôn mang theo hai ly). Hít một ngụm. Đắng. Ngọt. Đắng hơn ở hậu vị.

*"Không ngủ. Mơ Tâm."* Tuấn nói ngắn gọn, ngồi xuống ghế đá bên cạnh.

Hương không hỏi chi tiết. Cô biết. Cô luôn biết. Cô ngồi xuống bên anh, chân ba ba, gác lên ghế, tư thế thong thả nhưng mắt luôn quan sát anh – cái cách anh cầm ly, cái cách ngón tay anh gõ nhẹ vào vách ly, cái cách ánh mắt anh nhìn xa xăm.

*"Đi một mình à? Quân không đi cùng?"* Hương hỏi.

*"Quân đang… bận."* Tuấn nhắc đến tên bạn thứ ba. Trần Minh Quân. Kỹ sư phần mềm, hacker nghiệp dư, người tin vào khoa học hơn là ma quỷ, nhưng luôn đi theo anh vì… *"Cậu ta nói đang crack server một công ty lớn, kiếm tiền mua xe mới. Nợ nần đè lưng."*

Hương cười, tiếng cười như tiếng chuông gió trong sương sớm. *"Cậu ấy mà không nợ nần thì không phải Quân. Cậu ta nói gì về việc cậu đi?"*

*"Nói: 'Tuấn ơi, đừng đi tìm ma thì nhờ ma bảo hộ tống達 (tống đạt) cho an toàn, đừng nhờ tôi, tôi chỉ hack máy tính, không hack được ma.'"* Tuấn học giọng Quân, hời hợt.

Hương cười to hơn, gõ nhẹ vào vai anh. *"Cậu ấy lo lắng lắm. Hôm qua còn nhờ tôi kiểm tra xe cậu kỹ lắm. Nói phanh phải tốt, lốp phải mới, đèn phải sáng. Sợ cậu đi giữa rừng hỏng xe thì phải đi bộ."*

Tuấn ngẩng đầu nhìn Hương. Ánh sáng sớm làm nổi bật những nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt cô – dấu vết của những lần thức trắng đêm lo lắng cho anh. Anh cảm thấy một luồng ấm áp lạ lùng lan tỏa trong ngực, xua tan một chút cái lạnh của chiếc đĩa trong balo.

*"Cảm ơn."* Tuấn nói, giọng khàn. *"Cảm ơn cậu. Và cảm ơn Quân."*

Hương im lặng một chốc, rồi nói nghiêm túc, giọng trầm xuống: *"Tuấn ạ. Lần này… cậu chuẩn bị kỹ chưa? Cổ Lam không phải ba năm trước. Nghe nói có nhiều người đi mất lạ lùng. Rừng già có tiếng gõ cửa đêm. Đỗ Minh Hằng… bà ấy hoạt động lại rất mạnh. Có tin bà ấy đang tập hợp phe 'Tôn Sùng Đĩa'."*

Tuấn nắm chặt ly cà phê. *"Tôi biết. Thịnh – Lê Văn Thịnh – gửi tin nhắn cho tôi hôm qua. Nội dung: 'Đừng về. Hằng đã biết. Chạy.'."*

Hương sững người, tay nắm chặt ly cà phê. *"Thịnh? Cảnh sát Thịnh? Cậu vẫn còn liên lạc với hắn?"*

*"Hắn nợ tôi một mạng. Ba năm trước hắn che giấu bằng chứng. Giờ hắn sợ Hằng, nên rò rỉ tin."* Tuấn nói lạnh lùng. *"Hắn biết tôi sẽ về. Và hắn biết tôi sẽ không dừng."*

*"Cậu sợ không?"* Hương hỏi thẳng vào mắt anh.

Tuấn nhìn thẳng vào đôi mắt to sáng kia. *"Sợ. Sợ lắm. Sợ không tìm ra được sự thật. Sợ tìm ra rồi không chịu đựng nổi. Sợ… mất cậu và Quân."*

Hương mỉm cười, nhưng mắt không cười. *"Thì đừng mất chúng tôi. Chúng tôi không dễ mất đâu. Quân có kỹ năng sống sót level max. Tôi… tôi có trực giác. Còn cậu, cậu có óc phân tích. Ba người một đội, không ma nào bắt được."*

Cô伸出 (hết) tay, đặt lên tay anh. Tay cô nhỏ, ấm, khô ráo. *"Đi thôi. Sớm về. Tôi và Quân sẽ theo sau xe buýt chiều nay. Đã đặt vé rồi."*

Tuấn lật tay nắm chặt tay cô. *"Đừng. Cổ Lam nguy hiểm. Hằng không phải người bình thường. Bà ấy… dùng được thứ không phải người."*

*"Vậy cậu cũng đừng một mình."* Hương đối đáp, giọng không chút nhượng bộ. *"Cậu có đĩa. Cậu là mục tiêu. Chúng tôi là khiên. Đi một mình là tự sát."*

Tuấn nhìn cô, rồi nhìn chiếc balo đặt trên yên xe. Chiếc đĩa bên trong đó đang lạnh, đang im lặng, hay đang rú rít như một con tim thứ hai?*"Được."* Tuấn gật gù. *"Hai tiếng nữa cậu lên xe. Tôi đi trước, dò đường. Gặp nguy hiểm thì báo ngay. Không được tự ý hành động."*

*"Yết bia."* Hương chào quân nhân, nháy mắt, rồi quay lưng lên xe máy của mình – một chiếc Wave cũ kỹ nhưng được chăm sóc rất sạch. Khởi động. Xe lăn bánh, lướt qua làn sương mỏng, biến mất ở ngã ba.

Tuấn nhìn theo đến khi không thấy bóng dáng. Chỉ còn lại tiếng xe máy xa dần, và tiếng gió rừng rít qua khe lá.

Anh quay lại, lên xe máy mình. Khởi động. Rẽ vào đường tỉnh lộDT123 – con đường duy nhất dẫn vào lòng Cổ Lam.

Đường càng đi càng hẹp, hai bên rừng già che kín trời. Cây lim, cây sao, cây gỗ đỏ, hàng trăm năm tuổi, rễ cây trồi lên mặt đường như những con rắn khổng lồ ngủ quên. Ánh sáng mặt trời mọc lọt kẽ lá, tạo ra những đốm sáng lấp lánh trên mặt đường nhựa sần sùi. Không có xe cộ. Không có tiếng ồn. Chỉ có tiếng xe máy của anh và tiếng gió.

Khoảng chục cây số vào trong, đường nhựa hết, thay bằng đường mòn đất sỏi, lầy lội vì mưa rừng đêm qua. Tuấn phải giảm tốc, lái chậm, tay ga nhẹ nhàng. Xe rung lắc, bùn văng lên ướt cả ống quần.

Bên trái là suối chảy xè xẹt, nước trong thấy đáy, nhưng màu nước tối đen như mực do bóng cây che. Bên phải là vách núi dựng đứng, mọc đầy rêu và cây leo. Không gian chật hẹp, ngột ngạt, như một cái miệng khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai bước vào.

Tuấn nhớ lại lời người già làng xưa kể: *"Cổ Lam không phải là một ngôi làng. Cổ Lam là một cái mồ mả lớn. Người vào là người chết. Người ra… là ma."*

Anh bật đèn xe, dù trời đã sáng. Ánh đèn vàng mờ chạm vào sương mù, tạo thành một đường hầm sáng ảo huyễn.

Đột nhiên, xe máy khựng lại. Không phải hỏng máy. Cảm giác như có một bàn tay vô hình nắm chặt bánh sau, giữ yên xe tại chỗ. Tuấn tăng ga, máy gầm rú, nhưng xe không tiến được một milimét.

Anh quay đầu nhìn sau.

Trên yên xe, balo vẫn để đó. Nhưng nắp balo đang hé mở. Và chiếc đĩa men xanh ngọc đang bay lơ lửng ở giữa không trung, cách yên xe khoảng một tấc. Nó quay mượt, chậm rãi, con rồng cắn đuôi xoay tròn, men xanh lấp lánh trong sương sớm, phản chiếu ánh đèn xe, ánh mặt trời, và… khuôn mặt của Tuấn.

Tuấn ngồi yên trên xe, không hề hoảng loạn. Chỉ hai mắt mở to, nhìn chiếc đĩa bay lơ lửng. Tim anh không đập nhanh. Nó đập chậm, đều, nặng nề. Như một cái chuông báo động.

*"Cuối cùng cậu cũng hiện ra."* Tuấn nói với không khí, giọng trầm ấm, không rung. *"Ba năm nay cậu ngủ quên trong túi áo Tâm. Giờ thức dậy rồi à?"*

Chiếc đĩa dừng quay. Mặt phẳng của nó quay thẳng về phía Tuấn. Con rồng khắc trên đó – đầu rồng cắn đuôi – bỗng nhấp nháy. Không phải ánh sáng phản chiếu. Là men xanh tự phát sáng. Một điểm sáng xanh ngọc, nhỏ, sâu, như một con zơ của con quái.

*Tiếng khóc vang lên lần nữa. Lần này không phải trong đầu. Là từ chính chiếc đĩa. Tiếng khóc của một đứa trẻ. Tiếng khóc của Minh Tâm.*

*"Anh ơi… anh đừng về… đây có ma…"*

Giọng nói non nớt, run rẩy, kè kè. Từ chiếc đĩa bay ra, lan tỏa trong không gian yên tĩnh của rừng già, làm rụng lá khô, làm ngừng tiếng suối chảy, làm im hẳn tiếng gió.

Tuấn cảm thấy nước mắt chảy ra. Không phải vì sợ. Vì nhớ. Vì oán. Vì ba năm nỗi đau bị nén trong ngực bỗng bùng nổ.

Anh伸出 (hết) tay, không run chút nào, nắm chặt chiếc đĩa đang bay lơ lửng. Lạnh. Lạnh như băng vạn năm. Nhưng trong cái lạnh đó, anh cảm thấy một chút ấm áp. Như bàn tay nhỏ bé của em gái xưa, nắm chặt ngón tay anh khi qua đường.

*"Em ở đây rồi."* Tuấn thì thào, giọng nghẹn. *"Anh đã về. Anh sẽ tìm ra ai làm em thành这样 (thế này). Anh sẽ đập vỡ cái đĩa này nếu nó làm hại em. Hoặc… anh sẽ dùng nó để đưa em về."*

Chiếc đĩa run lên trong tay anh. Ánh sáng xanh ngọc bùng lên, chói lóa, bao trùm lấy bàn tay anh, lan lên cánh tay, ngập cổ, chạm vào mắt anh.

Hình ảnh lóe lên trong đầu anh – không phải ký ức. Là hiện tại. Hay tương lai?

*Ngôi làng Cổ Lam hiện ra giữa sương mù. Nhà cộng sản cũ nát. Cây hương trăm năm ở giữa sân. Dưới gốc cây, một đàn bà mặc đen (Đỗ Minh Hằng) ngồi trên một chiếc giường chuông, tay cầm que gõ, miệng đọc chú. Xung quanh, hàng chục người làng quỳ lạy, mặt méo mó, mắt trắng xóa. Giữa vòng tròn, một hòn đá lớn, trên đó đặt một chiếc đĩa men xanh – to hơn, sáng hơn chiếc đĩa trong tay anh. Và trên hòn đá… một thi thể. Mở to hai mắt. Nhìn trời. Là… Minh Tuấn.*

Hình ảnh tan biến. Ánh sáng xanh tắt. Chiếc đĩa trong tay anh ngừng rung, trở nên im lặng, lạnh lẽo, như một vật thể vô tri.

Tuấn hít một hơi sâu, ngực phập phồng. Tay anh run. Không phải vì sợ. Vì giận. Vì quyết tâm.

Anh bỏ đĩa vào balo, khóa chặt nắp. Lên xe. Khởi động. Lần này xe chạy ngay lập tức, nhẹ nhàng, như thể cái "bàn tay vô hình" chưa từng tồn tại.

Tuấn tăng ga. Xe lao vào sâu rừng, theo con đường mòn đất sỏi, chui vào lòng sương mù dày đặc. Ánh đèn xe vàng cắt through (xé toạc) màn sương, chiếu rọi lên những gốc cây khổng lồ đứng im lặng như những người canh gác cổ xưa.

Phía trước, mái ngói đỏ của ngôi nhà cũ kỹ – nhà anh, nhà Tâm – bắt đầu hiện ra giữa sương. Cái cổng gỗ sập nửa. Cây vú sữa già cỗi trước sân, rễ cây trồi lên mặt đất như những gân xương.

Tuấn phanh xe ngay trước cổng. Tắt máy. Im lặng tràn về, dày đặc hơn bao giờ hết.

Anh xuống xe. Chân đạp trên đất trũng, cảm giác mềm mại, ẩm ướt. Anh không mở cổng. Anh nhảy rào, lướt qua gốc vú sữa, bước vào sân.

Nhà im ắng. Cửa chính khép chặt. Khóa sắt lớn, rỉ sét, treo lơ lửng.

Tuấn đứng trước cửa, tay nắm chặt quai balo. Hơi thở đều đều. Anh伸出 (hết) tay, ngón tay run run chạm vào khóa sắt lạnh.

*Cạch.*

Khóa tự mở. Không chìa khóa. Không lực tác động. Chỉ tiếng khóa gãy rơi xuống đất đất với âm thanh *cleng* giòn tan.

Cửa nhà khép kín bật mở. Bên trong là bóng tối tuyệt đối. Mùi hương khói, mùi đất ẩm, mùi máu khô – mùi của cái chết – xộc lên mũi anh, nồng nặc, khiến anh muốn nôn nao.

Một tiếng nói khàn khàn, già nua, vang lên từ sâu trong bóng tối nhà, nơi không có ánh sáng, không có sự sống:

*"Chào mừng con về, Minh Tuấn. Chiếc đĩa đã dẫn con về đúng chỗ. Bây giờ… hãy trả nó cho ta. Hoặc… hãy đổi lấy mạng em con."*

Một bóng người hiện ra từ sâu trong nhà. Cao, gầy, mặc áo đen dài, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ quýt, đôi mắt sáng lạnh như hai viên đá quý. Tay cầm một que gỗ già, đầu que khắc hình con rồng cắn đuôi.

Đỗ Minh Hằng.

Bà không một mình. Sau lưng bà, từ các góc nhà, từ trên sàn, từ trên cao, hàng chục đôi mắt sáng lên. Xanh. Đỏ. Vàng. Nhìn thẳng vào Tuấn. Không nháy mắt.

Và từ trên cao, từ mái nhà, một thứ gì đó rơi xuống. Rơi ngay trước chân Tuấn.

Một cái đầu. Tóc dài. Mặt trắng bệch. Mở to hai mắt. Nhìn thẳng vào Tuấn.

Minh Tâm.

Nhưng không phải em gái anh. Chỉ là một cái đầu. Được cắt sạch sẽ. Miệng vẫn khép hờ, như muốn nói.

*"Anh ơi… đừng tin bà ấy… đĩa nó… nó ăn người…"*

Tiếng nói từ cái đầu cắt. Khô khan. Không hơi thở.

Tuấn đứng yên. Tim anh không đập. Não anh không nghĩ. Chỉ có một tiếng gầm rú bùng nổ từ sâu trong hốm ngực, xé rách im lặng của rừng già, xé rách sương mù, xé rách cả cái gọi là số phận.

*"ĐỒ QUÁI DỊ… TA SẼ DẬP NẠT MẤY NÓ…!"*

Anh cởi balo, vung lên như một cái búa. Chiếc balo va vào mặt Hằng – nhưng Hằng không né. Bà cười. Một nụ cười răng cửa hé mở,露出 (lộ ra) hàm răng đen xỉn, nhọn như răng chó sói.

*Rắc.*

Balo bị xé toạc. Vật thể bên trong bay ra. Không phải chiếc đĩa men xanh. Là một cuốn sách cũ nát. Và một tờ giấy.

Tờ giấy bay lượn trong không trung, rơi xuống trước mặt Tuấn. Anh cúi nhặt, mắt vẫn không rời Hằng và đám ma quỷ.

Trên giấy, chữ viết tay quen thuộc. Viết bằng mực đỏ. Hoặc là máu.

*"Anh yêu ơi. Đĩa thật ở chậu hoa sau nhà. Đĩa này là giả. Hằng chỉ thấy được đĩa giả. Anh hãy tìm đĩa thật. Đừng đối đầu trực tiếp. Sống sót mới có thể báo thù. Yêu anh – Tâm."*

Chữ viết run rẩy, nhưng rõ ràng. Là chữ của Tâm. Viết gần đây. Rất gần đây.

Tuấn ngước mặt. Hằng đang cười to, tiếng cười khàn khặc vang vọng khắp ngôi nhà cũ, khiến những đôi mắt trong bóng tối rùng rùng, lùi lại.

*"Thông minh nhỉ, cô bé Tâm."* Hằng nói, giọng như tiếng đá sắt cọ xát. *"Nhưng… cô ấy quên rằng. Ta không cần thấy đĩa. Ta chỉ cần thấy… máu của dòng dõi ngươi."*

Bà giơ que gỗ. Con rồng trên que gỗ bật lửa. Lửa xanh ngọc. Không nhiệt. Chỉ lạnh.

Tuấn nhét tờ giấy vào túi. Quay lưng. Chạy. Không nhìn lại. Chạy ra cổng, nhảy lên xe máy, kick một cái. Máy nổ. Ga đến cùng. Xe lao đi, để sau lưng tiếng cười ma quái và lời nguyền rủa.

Nhưng anh không chạy về hướng đường ra. Anh rẽ vào hẻm sau nhà. Chậu hoa lớn, gốc cây vú sữa.

Anh nhảy xuống xe, đào bới đất bằng tay trần. Móng tay gãy, chảy máu, anh không hay. Đất bay tứ tung. Cây cỏ bị nhổ rơi.

*Clong.*

Cái va chạm cứng. Không phải đá. Là gốm.

Tuấn móc ra. Chiếc đĩa men xanh ngọc. Thật. Nặng. Lạnh. Và nó đang rung run trong tay anh, như một trái tim đang đập.

Trên không trung, sương mù bỗng tan. Mặt trời mọc rực rỡ, chiếu rọi xuống chiếc đĩa, làm men xanh lấp lánh rực rỡ. Con rồng cắn đuôi trên đĩa bỗng tách ra. Đầu rồng giơ lên, miệng cắn chặt vào ngón tay anh.

Máu chảy ra. Đỏ tươi. Chảy vào khe nứt trên vành đĩa.

Chiếc đĩa hút máu anh. Nhanh. Tham lam.

Và trong đầu Tuấn, tiếng nói của em gái vang lên, rõ ràng, bình yên, không còn sợ hãi:

*"Chào mừng anh về với trò chơi, anh ơi. Luật chơi: Máu đổi sự thật. Sẵn sàng chưa?"*

Tuấn nhìn chiếc đĩa hút máu mình, mắt không chút run. Anh mỉm cười. Nụ cười lạnh, tàn nhẫn, giống hệt nụ cười của Đỗ Minh Hằng.

*"Sẵn sàng. Bắt đầu nào… em ơi."*

Tiếng xe máy rú lên lần nữa. Minh Tuấn lao vào sâu rừng già, nơi những bí mật chôn vùi trăm năm đang chờ đợi được khai quật. Và chiếc đĩa quái dị trong tay anh, say sưa máu, rú rít như một con quái vừa thức tỉnh.

Cuộc săn lùng bắt đầu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.