Chiếc Đĩa Quái Dị

Chương 11: Mảnh Ghép Của Linh Hồn




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tuấn không nghĩ. Chân anh động trước ý chí, xông thẳng vào vòng tròn ánh đèn l 흔들 bất ổn. Mùi hương khói, mùi máu khô và thứ gì đó thối rữa từ xác chết cũ nồng nặc trong mũi, nhưng không cản được bước chân. Chỉ có Hương. Chỉ có silhouette nhỏ bé của cô bị vây giữa những bóng người đen kịt.

— Hương! — Anh gầm, giọng rách nát.

Nguyễn Văn Hải quay lại. Vết sẹo trên mặt nhăn lại, không phải cười, cũng không phải giận. Chỉ là sự chán nản của một người đang giày giò một con ruồi. Tay phải vung ngang, không vội, không lực, chỉ là vật lý thuần túy: khối cơ bắp, trọng lượng, quán tính.

Tuấn cảm thấy ngực như bị một cái búa đập trúng. Xương sườn kêu răng rắc một tiếng khô khan. Không khí thoát ra khỏi phổi thành một luồng khò khè. Thân hình anh bay ngửa ra xa, đâm sầm vào tường đất nát, vùi đầu vào đống rác và tro tàn. Mũi đau rát, máu mùi sắt tanh tràn đầy họng. Anh cố gắng đẩy người dậy, tay run rẩy bám vào đất lạnh, nhưng người như bông vải bị ngâm nước, chìm vào mặt sàn.

— Tuấn! — Tiếng Hương vọng đến từ rất xa, gấp gáp, sợ hãi.

Quân đang gục đầu bên cạnh chiếc đĩa. Mặt anh trắng bệch như giấy, máu từ vết thương ở bụng thấm ướt cả áo, chảy xuống quần, giọt giọt rơi trên nền gạch vỡ. Kính cận lệch một bên, lăng xăng trên mặt. Nhìn Hải vung tay như đánh ruồi, شيئًا gì đó trong Quân gãy đi. Không phải sợ. Là tức. Là một lời hứa thầm kín với chính mình nhiều năm trước, khi còn ngồi cùng bàn học, chia sẻ lon bia rخي, nói về tương lai vớ vẩn.

"Anh bảo bảo vệ Hương mà..."

Câu nói lặp lại trong đầu, thành tiếng gầm rú từ cổ họng. Quân không đứng dậy. Anh *bật* dậy. Như một con thú bị đè bẹp quá lâu, bỗng gầm lên và cào xé.

Hải quay người chậm rãi, mắt nhắm lại trước đòn đập tới mặt. Nhưng Quân không đánh vào mặt. Anh nhào vào hông Hải, vai đâm vào bụng, hai tay kìm chặt lấy eo đối phương, móng tay găm sâu vào thịt. Hải lurch về phía sau, ngạc nhiên. Anh ta không ngờ một "con sâu" đã chết cũng còn cắn.

— Chết đi! — Quân gầm, giọng khàn đặc, miệng phun máu. — Mày... chết đi... để Tao... bảo vệ Hương...

Hai tay Quân leo lên, tìm đến cổ Hải. Móng tay xé rách da thịt, máu tuôn ra ồ ạt. Hải gầm một tiếng, tay phải bóp lấy cổ áo Quân, vung lên như vứt rác. Nhưng Quân đã kìm chặt, răng cắn vào vai Hải, cắn xé qua lớp áo khoác da, cắn vào thịt sống. Hải đau đớn, tay còn lại đập liên tục vào lưng, đầu Quân. Xương sườn Quân kêu rắc rắc dưới những cú đập đó, nhưng anh không buông. Không thể buông. Nếu buông, Hương sẽ...

— Con chó... điên! — Hải rống, gối lên mặt Quân.

Máu bật ra từ mũi Quân, răng có lẽ đã gãy. Nhưng anh vẫn cắn, vẫn kìm, vẫn gầm thét như một con vật thương vong. — Tao... nói... bảo vệ... Hương... mà...

Trên nền đá cũ kỹ, chiếc đĩa nằm yên. Không sáng, không rung. Chỉ có những đường khắc cổ xưa u ám dưới ánh đèn pin yếu, cóc. Trần Minh Tâm — cô gái làng, cô gái luôn ngồi góc nhà thờ, luôn thì thầm với gió — bỗng ngước mặt lên trời.

Không có gió. Nhưng tiếng gió rít lên. Rít qua khe tường, rít qua lỗ mũi những xác chết, rít qua tai Tuấn đang gù lưng ho khan. Tiếng như khóc, như cười, như hàng ngàn giọng nói cùng lúc thì thầm vào tai.

Tâm cong người ra sau. Xương sống kêu *crack* *crack* to rõ rệt trong im lặng. Hai tay cô vươn ra, ngón tay cong như móng vuốt, vẽ những đường cong vô nghĩa trong không khí. Miệng mở to, nhưng không phải để hô hấp. Là để hút.

Tuấn nhìn thấy. Nhìn rõ ràng giữa màn máu và sương khói.

Từ tâm chiếc đĩa, một sợi khói đen mảnh, nhỏ như tóc, bay lên. Không bay lên trời. Nó *bẻ lái*, xoáy tròn, rơi thẳng vào miệng Tâm.

Cô gái nuốt chửng nó. Rồi hút tiếp. Và tiếp.

Hai dòng đỏ tươi chảy ra từ mí mắt Tâm. Không phải nước mắt. Là máu. Mạch máu nứt vỡ dưới áp lực của thứ gì đó quá lớn, quá cổ xưa, chui vào một x*c th*t quá non yếu. Máu chảy xuống má, xuống cằm, giọt lên áo rách,染 đỏ nền đá.

— Tâm... — Tuấn khựng lại. Tên đó. Tên em gái anh. Nguyễn Minh Tâm.

Cô gái làng kia cũng tên Tâm. Và cô đang hút *linh hồn* em gái anh từ trong chiếc đĩa.

"Không phải mở cửa..." Suy nghĩ đâm vào đầu Tuấn như một cái đinh, lạnh run rải khắp sống lưng. "Nó *là* cửa. Và nó đang nuốt chửng sinh mệnh."

Khí áp lực tăng vọt. Tai Tuấn ù ù. Mũi, tai, miệng anh cũng bắt đầu chảy máu. Không phải do đòn đánh của Hải. Là do sự hiện diện của *Cái Cửa* đó. Nó đang mở rộng. Nó đang đói.

Hải cảm thấy nó. Anh ta ném Quân ra xa như vứt một gói rác, quay người nhìn chiếc đĩa. Mặt không còn chán nản. Là hoảng loạn. Là tham lam. Anh ta bước lại gần đĩa, tay vươn ra muốn chạm, muốn cướp, muốn chiếm hữu quyền năng kia.

— Đồ ngu! — Đỗ Minh Hằng bước ra từ bóng tối, gõ gõ cây gậy vào đất. Giọng già nua nhưng sắc bén như dao. — Đừng chạm vào lúc nó đang ăn! Muốn chết à?

Hải đứng yên, run rẩy, tay treo giữa không trung. Anh ta sợ bà. Sợ cái chết. Nhưng mắt vẫn dán chặt vào đĩa.

Quân nằm im một chỗ. Ngực vẫn phập phồng, yếu ớt. Một tay vẫn siết chặt lấy một mảnh vải rách của áo Hải — bằng chứng duy nhất anh từng ở đây, từng chống lại.

Hương run run bò tới bên Tuấn. Tay cô nắm chặt tay anh, lạnh như băng.

— Tuấn... nó... nó đang lấy Tâm... — Hương thì thào, mắt nhìn chiếc đĩa, rồi nhìn cô gái làng đang co ro, run rẩy trong cơn co giật dữ dội. — Linh hồn em... em gái anh... nó đang hút về người cô ta.

Tuấn nhìn Hương. Nhìn máu trên mí mắt Tâm. Nhìn máu trên người Quân. Nhìn chiếc đĩa yên lặng, tàn nhẫn.

— Nó không lấy linh hồn em, Hương. — Tuấn nói, giọng khàn, từng từ một, như đinh băm vào thịt. — Nó lấy *mọi thứ*. Tâm... Quân... mày... tao... toàn bộ làng này. Chúng ta đều chỉ là... mồi.

Cô gái làng Tâm bỗng ngừng run. Người cô thẳng hẳn lên, không tự nhiên, như một con rối được kéo dây. Đôi mắt mở to. Bóng đen trong con ngươi bốc hơi, nuốt chửng trắng mắt. Miệng cười. Răng đen xỉn, máu vãi khắp hàm.

Nhưng giọng nói ra từ miệng cô không phải giọng Tâm làng. Là giọng non nớt, ngọt ngào, quen thuộc đến rending tim Tuấn.

— *Anh ơi... anh không về cứu em sao?*

Tuấn ngồi bệt. Tim đập một nhịp, rồi dừng hẳn.

— Tâm... — Anh thì thào, tay vươn ra hư không.

Cô gái làng cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp ngôi đền rách nát, hòa lẫn tiếng gió rít, tiếng ho khan của Quân, tiếng th* d*c của Hải, tiếng tim Hương đập nhanh như trống.

— *Chiếc đĩa này ngon lắm, anh ạ. Ăn linh hồn nào cũng ngon. Nhưng linh hồn em... đặc biệt. Nó có mùi hối hận. Mùi tội lỗi. Rất ngon.*

— Im mồm! — Tuấn gầm, leo dậy, xé toạc cổ áo mình. Máu từ mũi, tai, miệng anh tuôn ra như suối, nhũng đẫm áo. — Đó không phải em! Em không nói thế! Em không bao giờ trách anh!

Cô gái làng nghiêng đầu, như đang nghe một tiếng vọng từ rất xa. Môi hé môi, giọng thay đổi, trở nên khàn khàn, già nua — giọng của Đỗ Minh Hằng.

— *Thì ra ông đã biết. Chiếc đĩa không mở cửa. Nó là cửa. Cửa nuốt. Và chìa khóa... là máu ruột của các con.*

Hằng cười, bước tới, gõ nhẹ cái gậy lên đầu cô gái làng. Tâm không phản kháng. Chỉ đứng yên, như một xác không hồn. Hoặc như một cái bình đựng đầy máu.

— Minh Tuấn, — Hằng nói, giọng bình thản như đang giảng bài. — Ông nghĩ ông tìm được sự thật? Ông chỉ tìm được... cái bẫy. Em gái ông, cô gái làng này, thằng bạn mập kia, cô bạn nữ... tất cả chỉ là miếng gạch đắp cho cánh cửa này. Để nó mở ra. Để ta bước qua.

— Bước qua đâu? — Hương bỗng hét, giọng run nhưng dứt khoát. Cô đứng trước Tuấn, tay giơ lên chặn, dù người run rẩy. — Bước qua địa ngục à? Bà đã già, bà sắp chết, bà mang theo đám ma này đi đâu?

Hằng quay sang nhìn Hương. Ánh mắt lạnh lẽo, không chút cảm xúc.

— Đi đâu? Đi lấy quyền năng. Đi làm chủ cái chết. — Bà quay lưng, nhìn chiếc đĩa. — Cửa đã mở một khe. Còn thiếu... chìa khóa cuối cùng.Bà vươn tay, chỉ thẳng vào Hương.

— *Cô bé này. Linh hồn sạch. Có duyên. Là chìa khóa hoàn hảo.*

Hải hiểu ngay. Anh ta gầm một tiếng, xông thẳng về phía Hương, bỏ qua Tuấn, bỏ qua Quân. Chỉ cần cái xác nữ kia.

Tuấn thấy mọi thứ chậm lại. Hải xông. Hương đứng yên, sợ đến mức không động đậy. Quân nằm im lìm. Tâm (làng) đứng như cột đá. Hằng quan sát với vẻ tò mò tàn nhẫn.

*Chiếc đĩa là cửa. Nó đang nuốt. Nó cần máu. Cần linh hồn. Cần... sự hy sinh.*

Tuấn nhớ lời em gái nói trong giấc mơ. *Anh hãy sống, anh ơi. Đừng tìm em nữa.*

Nhưng anh không thể không tìm. Và bây giờ, anh không thể không chọn.

Anh lao lên. Không xông vào Hải. Anh xông thẳng vào **chiếc đĩa**.

— Tuấn! — Hương kêu, tiếng khóc nghẹn.

Hải quay người 늦 rồi. Hằng kịp hét: — Ngu xuẩn!

Tuấn không nghe. Anh nhặt lên một块 đá nhọn bên cạnh, vung xuống tâm chiếc đĩa với toàn bộ lực lượng, oán giận, hối hận, và tình yêu của một người anh đã để em gái chết trong vô vọng.

*Crack.*

Không phải tiếng đá vỡ. Là tiếng **gương vỡ**. Hoặc tiếng **xương nát**.

Ánh sáng từ những đường khắc trên đĩa bùng nổ. Không phải vàng, không phải trắng. Là **màu máu tươi**.

Một tiếng gầm rú không phải từ người, không phải từ quỷ, mà từ chính **Đất Trời** nổ lên. Ngôi đền rung chuyển. Tường nứt. Trần rơi vải vãi.

Tuấn cảm thấy một bàn tay vô hình chạm vào ngực anh. Rút. Xé. Kéo một thứ gì đó ra khỏi người anh.

Đau. Đau đến mức anh muốn chết. Đau đến mức anh quên tên mình, quên Hương, quên Tâm, quên mọi thứ. Chỉ còn đau.

Máu từ mắt, mũi, tai, miệng, lỗ chân lông Tuấn phun ra, văng lên trần nhà, văng vào mặt Hương đang lao tới ôm anh.

— TUẤN! — Hương gào, tiếng như muốn xé rách cổ họng.

Chiếc đĩa *hút*. Nó hút máu Tuấn. Hút linh hồn Tuấn. Hút cả cái "cửa" mà Hằng muốn mở.

Hải bị văng bay ra xa bởi sóng xung kích. Hằng ngã lăn ra đất, cây gãy gãy đôi. Tiếng gió ngừng hẳn. Im lặng tuyệt đối.

Chiếc đĩa nằm yên. Những đường khắc máu từ từ biến mất, trở lại màu đá xám xịt, lạnh lẽo.

Tuấn ngã xuống tay Hương. Người lạnh như băng. Tim... vẫn còn đập. Rất yếu. Rất chậm. Nhưng vẫn đập.

Hương ôm chặt anh, khóc không thành tiếng, máu từ người anh vấy đẫm người cô.

Quân từ từ ngoái đầu. Mắt kính vỡ một bên. Miệng cười, răng máu melem. — Hay... lắm... bé Tuấn... Mày... đã đập nát... cái khóa... thay vì mở cửa...

Rồi mắt anh nhắm lại. Ngực không còn phập phồng.

Tiếng khóc của Hương vang lên trong đống phế tích. Tiếng gió không còn rít. Nó *thở*. Nhẹ nhàng. Như một cái thở dài của sự giải thoát. Hoặc sự chờ đợi.

Đỗ Minh Hằng từ từ đứng dậy. Áo đen bẩn bùn. Mặt trắng bệch. Nhìn chiếc đĩa. Nhìn Tuấn. Nhìn Quân. Nhìn Hương.

Bà không giận. Không hối hận. Chỉ... buồn cười. Một nụ cười răng cửa, méo mó, đầy răng vàng.

— Hay lắm... Thật hay... — Bà thì thào, gõ gõ cái gãy gậy vào đất. — Các con đã phá vỡ cái khóa. Nhưng... cánh cửa... đã hơi mở. Và máu của thằng bé kia... đã bôi trơn khay cửa.

Bà quay lưng, bước đi vào bóng tối sâu thẳm của ngôi đền sụp đổ.

— Chúng ta sẽ gặp lại, Minh Tuấn. Lúc đó... cửa sẽ mở toàn bộ. Và ta... sẽ cùng nhau xem xem, ở phía kia có gì.

Bóng dáng bà tan biến trong khói bụi.

Hải đã bỏ chạy từ lúc sóng xung kích đánh bay anh ta. Chỉ còn lại đám tang.

Tuấn nằm trong lòng Hương, mắt nhắm hờ hững. Anh nghe tiếng khóc của Hương. Tiếng tim mình đập *thump... thump... thump...* yếu ớt.

Anh nghe tiếng thì thầm trong đầu. Không phải tiếng Tâm. Không phải tiếng Hằng.

Là tiếng của **chiếc đĩa**. Nằm yên đó. Lạnh lẽo. Đợi.

*Đã nếm được máu chúa tể. Còn thiếu... xương. Còn thiếu... da. Còn thiếu... cả bộ xác.*

Tuấn muốn cười. Muốn khóc. Muốn hét lên rằng anh đã làm sai. Đã cho nó ăn máu. Đã làm nó mạnh hơn.

Nhưng miệng không động. Chỉ có một dòng máu đen từ khóe môi chảy ra, thẩm vào vai Hương.

Hương nâng mặt anh lên, nước mắt rơi trên má anh.

— Tuấn... anh đừng đi... anh hứa với em... hứa sẽ sống... để tìm Tâm...

Mắt Tuấn mở ra. Nhìn Hương. Nhìn trời qua lỗ hổng nóc nhà. Mây đen cuộn trào. Sấm rumbles xa xôi.

*Anh hứa... em ơi. Nhưng... chiếc đĩa... nó không quên.*

Và anh nhận ra, trong lòng bàn tay mình, nắm chặt một mảnh vỡ nhỏ từ chiếc đĩa. Mảnh vỡ nóng hổi, đập vào lòng bàn tay như một trái tim thứ hai.

Mảnh ghép của linh hồn. Của em. Của anh. Của tất cả.

Chương kết thúc không bằng tiếng gió. Kết thúc bằng tiếng **đập tim** của mảnh vỡ đá. *Thump. Thump. Thump.* Như một lời hẹn. Hay một lời nguyền.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.