Trong không gian tĩnh lặng, một ánh sáng mờ ảo từ chiếc đĩa vỡ vụn lấp lánh như những vì sao rơi. Những linh hồn vừa được giải thoát vẫn lơ lửng quanh đây, như đang chờ đợi một điều gì đó. Tuấn đứng đó, cảm giác nặng nề đè lên vai, lòng anh tràn ngập sự bất an.
Bất chợt, trong ánh sáng đó, một hình bóng quen thuộc hiện ra. Là Tâm, em gái anh. Gương mặt cô không còn dấu vết đau khổ, chỉ còn lại nụ cười dịu dàng. Cô đưa tay lên má Tuấn, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa, nhưng anh không rút lui. “Anh đừng trách mình nữa,” Tâm nói, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng. “Em chọn con đường này để bảo vệ anh.”
Tuấn nhìn thẳng vào mắt cô, nơi chứa đựng cả nỗi buồn và sự thanh thản. “Em… em đã phải chịu đựng nhiều. Tại sao lại như vậy?” Anh nghẹn ngào, nước mắt đã tràn khóe mắt, không thể ngăn lại.
“Bởi vì em yêu anh,” Tâm đáp, giọng nói trong trẻo vang vọng giữa không gian. “Hãy sống tốt, cho em, cho Quân, cho Hương.” Cô mỉm cười lần cuối, rồi dần dần biến mất, như một giấc mơ tan biến khi ánh sáng mặt trời lên cao.
Tuấn gục đầu xuống đất, tiếng khóc của anh vang lên trong đêm tĩnh mịch. Những giọt nước mắt như gột rửa những nỗi niềm nặng nề suốt năm năm qua. Anh đã tự trách bản thân vì không thể bảo vệ em gái, đã lầm lạc trong hành trình tìm kiếm sự thật. Giờ đây, khi đã nhận ra rằng cái chết của Tâm không phải là lỗi của mình, lòng anh vẫn không thể yên.
“Hương…” Tuấn thầm gọi, nhưng không biết cô đang ở đâu. Anh cảm nhận được sự cô đơn, trống rỗng trong lòng. Lẽ nào đây là cái giá mà họ phải trả cho những gì đã xảy ra? Đã đến lúc phải đối mặt với những gì còn lại.
Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo hơi thở của những linh hồn vừa được giải thoát. Tuấn đứng dậy, quệt nước mắt, quyết tâm trong lòng đã được thắp sáng. Anh không thể để những hy sinh trở nên vô nghĩa. Hương và Quân cần anh, và bản thân anh cũng cần phải tìm ra lối đi.
“Chúng ta phải tìm Hương,” Tuấn nói với chính mình, đôi chân bước đi trong bóng tối. Anh cảm thấy sự hiện diện của những linh hồn xung quanh, như thể họ đang dẫn dắt anh đến một nơi nào đó. “Hãy cho tôi biết tôi cần phải làm gì.”
Khi bước ra khỏi không gian ngột ngạt, Tuấn nghe thấy tiếng gọi yếu ớt của Hương. “Tuấn! Ở đây!” Giọng cô vang lên từ phía trước, tràn đầy lo lắng nhưng cũng chứa đựng niềm hy vọng. Anh vội vã chạy về phía âm thanh, lòng anh tràn ngập cảm giác hạnh phúc khi thấy cô vẫn an toàn.“Hương!” Anh gọi, ôm chầm lấy cô. “Em không sao chứ?”
“Em ổn,” Hương đáp, nhưng đôi mắt cô vẫn ngập tràn lo âu. “Em lo cho anh. Anh vừa thấy gì vậy?”
“Là Tâm,” Tuấn nói, giọng anh vẫn còn run rẩy. “Cô ấy… cô ấy đã nói với anh.”
Hương nhìn anh, không nói gì nhưng ánh mắt cô như muốn hỏi thêm. Tuấn hiểu, nhưng giờ không phải lúc để giải thích. Họ cần phải rời khỏi đây trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
“Chúng ta phải đi ngay,” Tuấn nói, nắm chặt tay Hương. “Hằng không còn nữa, nhưng những điều tồi tệ sẽ không dừng lại ở đây. Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm.”
Hương gật đầu, ánh mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Em đồng ý. Nhưng anh phải hứa với em, chúng ta sẽ không để điều này xảy ra một lần nữa.”
Tuấn cảm nhận được sức mạnh từ Hương, một sức mạnh mà họ cần phải dựa vào nhau. Họ quay lưng lại với nơi tối tăm, bước ra khỏi bóng tối của quá khứ, hướng tới ánh sáng của tương lai.
Khi họ ra khỏi khu vực đó, một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào lòng Tuấn. Dù Hằng đã biến mất, nhưng nỗi sợ hãi vẫn chưa tan biến hoàn toàn. Anh cảm thấy như có điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước, một bí mật chưa được khám phá.
“Có lẽ… có điều gì đó chúng ta chưa biết,” Tuấn nói, ánh mắt anh hướng về phía con đường mờ mịt trước mặt. Hương đứng cạnh anh, cùng nhìn về phía xa xăm, nơi mà những bí ẩn vẫn còn đang chờ họ khám phá.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]