Tuấn đứng trước quán cà phê nhỏ mang tên "Đĩa Cũ", nơi mà những câu chuyện không chỉ được pha chế bằng trà mà còn bằng sự lắng nghe. Anh đã quyết định từ bỏ việc học, một quyết định không hề dễ dàng. Cảm giác bất an vẫn đeo bám, nhưng anh biết rằng mình không còn lựa chọn nào khác. Cuộc sống của anh giờ đây gắn chặt với những bí mật của chiếc đĩa quái dị và những nỗi đau chưa nguôi ngoai.
Hương thường ghé thăm, cô ngồi ở góc bàn quen thuộc, đôi mắt to sáng lên mỗi khi Tuấn pha trà. Dù không nói ra, nhưng ánh mắt ấy như mang theo cả một bầu trời cảm xúc. Hương đã chứng kiến sự thay đổi của Tuấn, từ một chàng trai đầy ước mơ trở thành một người luôn sống trong ám ảnh.
“Tuấn, anh có thấy thoải mái khi làm việc ở đây không?” Hương hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu nổi sự lo lắng.
“Cũng tạm,” Tuấn đáp, cố gắng mỉm cười. “Nơi này ít ra cũng cho anh cảm giác bình yên.”
“Nhưng anh không thể cứ mãi sống trong quá khứ được,” Hương nhắc nhở, ánh mắt cô như muốn thuyết phục anh. “Chúng ta cần phải tiến về phía trước.”
“Tiến về phía trước nhưng không quên quá khứ,” Tuấn nói, lòng anh vẫn nặng trĩu. Chiếc đĩa quái dị vẫn như một cái bóng lớn đè nặng lên tâm trí anh. Thỉnh thoảng, tin nhắn từ Thịnh lại đến, như một lời nhắc nhở về những điều chưa được giải quyết.
“Làng ổn. Nhưng có người mới hỏi về đĩa…” Thịnh gửi tin nhắn định kỳ, khiến Tuấn cảm thấy như có một cái gì đó đang rình rập. Anh không muốn nghĩ về nó, nên thường xóa tin nhắn và khóa điện thoại lại.
“Có tin gì từ Thịnh không?” Hương hỏi, ánh mắt cô đầy chờ đợi.
“Chưa có gì mới,” Tuấn đáp, lòng thầm nhủ không muốn làm Hương lo lắng thêm. “Có thể mọi chuyện đã yên ổn.”
“Anh vẫn đang tự lừa dối mình,” Hương lắc đầu, giọng trầm xuống. “Chúng ta không thể quên được chiếc đĩa, hay những gì đã xảy ra.”
Tuấn thở dài, nhìn ra cửa sổ. Những người qua lại, tiếng cười nói ồn ào, nhưng trong lòng anh, tất cả dường như xa lạ. Anh nhớ Quân, nhớ những lần họ cùng nhau cười đùa, những cuộc trò chuyện không hồi kết. Giờ đây, anh chỉ còn lại mình với nỗi trống trải.
“Anh có nghĩ rằng có thể có cách nào đó để chấm dứt mọi chuyện không?” Hương hỏi, giọng cô đầy quyết tâm.
“Có thể, nhưng chúng ta cần thêm thông tin. Thịnh có thể biết điều gì đó,” Tuấn nói. Anh biết rằng mình cần phải hành động, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
“Có thể chúng ta nên gặp lại Thịnh,” Hương đề nghị, ánh mắt cô sáng lên một chút. “Có thể anh ấy đã tìm ra manh mối nào đó.”
Tuấn gật đầu, cảm thấy một chút hy vọng trong lòng. Nhưng ngay khi đó, điện thoại của anh đổ chuông. Một tin nhắn từ Thịnh lại đến. Lần này, không chỉ là một câu hỏi đơn giản.
“Có người đã nhìn thấy chiếc đĩa,” tin nhắn từ Thịnh khiến anh lạnh gáy. “Họ đang tìm kiếm nó. Chúng ta cần phải cẩn thận.”
“Được rồi, em sẽ đi cùng anh,” Hương nói ngay lập tức, không để Tuấn có thời gian phản đối. “Chúng ta không thể để điều gì tồi tệ xảy ra nữa.”“Cảm ơn em,” Tuấn mỉm cười, cảm giác ấm áp trong lòng. Họ đã từng trải qua quá nhiều, và giờ đây, họ lại tiếp tục bước đi cùng nhau.
Khi họ rời khỏi quán, ánh nắng chiều rực rỡ chiếu xuống con đường. Nhưng trong lòng Tuấn, một nỗi lo sợ lại dâng lên. Họ đang bước vào một cuộc chơi mà không ai biết trước được kết quả.
“Có lẽ chúng ta nên chuẩn bị tinh thần cho những điều tồi tệ nhất,” Tuấn nói khi họ bước qua những con phố quen thuộc. Hương gật đầu, nhưng không nói gì thêm. Cô biết rằng không có gì tồi tệ hơn việc để chiếc đĩa quái dị rơi vào tay kẻ khác.
Khi họ đến nơi hẹn với Thịnh, không khí trở nên căng thẳng. Thịnh đứng đó, vẻ mặt nghiêm trọng. “Chúng ta cần phải nói chuyện nghiêm túc,” anh bắt đầu. “Điều này không chỉ liên quan đến chiếc đĩa, mà còn đến cả những gì đã xảy ra với Tâm.”
“Có ai đó đang tìm kiếm chiếc đĩa,” Tuấn nói, cảm giác lo lắng ngày càng tăng. “Chúng ta không thể để họ có được nó.”
“Đúng vậy,” Thịnh gật đầu. “Có một nhóm người đang theo dõi. Họ không giống như những người tôn thờ chiếc đĩa trước đây.”
“Những ai?” Hương hỏi, giọng cô không còn nhẹ nhàng như trước.
“Có thể là những kẻ lừa đảo, hoặc thậm chí là những người liên quan đến Minh Hằng,” Thịnh đáp, ánh mắt trầm tư. “Họ không chỉ muốn chiếc đĩa, mà còn muốn sức mạnh mà nó mang lại.”
Mọi thứ trở nên phức tạp hơn Tuấn tưởng tượng. Anh cảm thấy như mình đang ở giữa một cơn bão, và không biết làm thế nào để thoát ra. “Chúng ta cần phải hành động ngay,” Tuấn nói, giọng đầy quyết tâm.
“Nhưng hành động nào?” Hương hỏi, lo lắng hiện rõ trên nét mặt. “Chúng ta không thể mạo hiểm thêm nữa.”
“Có lẽ chúng ta nên tìm hiểu thêm về những người đang theo dõi,” Thịnh đề xuất. “Có thể tìm ra điểm yếu của họ.”
“Và làm gì với chiếc đĩa?” Hương hỏi, ánh mắt lo âu.
“Chúng ta sẽ phải bảo vệ nó bằng mọi giá,” Tuấn khẳng định. “Không thể để nó rơi vào tay kẻ xấu.”
Khi ánh chiều dần tắt, bầu không khí trở nên nặng nề. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là một cuộc điều tra, mà còn là một cuộc chiến sinh tử. Họ không thể quay đầu lại, mà phải tiến về phía trước, dù có chuyện gì xảy ra.
“Nếu chúng ta thành công, có thể sẽ chấm dứt được mọi thứ,” Thịnh nói, nhưng trong ánh mắt của anh vẫn có điều gì đó không chắc chắn.
“Chúng ta sẽ làm được,” Tuấn nói, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Dù có phải đối mặt với bất cứ điều gì, chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”
Và như vậy, họ bắt đầu một hành trình mới, không chỉ để bảo vệ chiếc đĩa quái dị mà còn để đối mặt với những kẻ thù đang rình rập. Bên trong lòng Tuấn, một cảm giác hồi hộp lẫn lo sợ dâng lên. Bóng tối vẫn bao trùm, nhưng họ đã sẵn sàng đối diện với nó.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]