[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
Sau khi được thăng chức, chồng tôi bắt đầu chê tôi không xứng với anh ta.
Trong tiệc mừng công, anh ta sắp xếp tôi ngồi ở chiếc bàn khuất nhất góc phòng.
Đến lúc chủ tịch cất tiếng gọi tôi, sắc mặt anh ta lập tức cứng đờ.
Giọng điệu của anh lạnh nhạt như đang giới thiệu một người họ hàng xa chẳng liên quan gì đến mình.
Tôi siết chặt hộp quà trong tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Được thôi, Trương Minh Viễn, anh cứ chờ đó.
01
Tôi tên Lâm Hiểu, 32 tuổi, kết hôn với Trương Minh Viễn đã 5 năm.
Chúng tôi quen nhau từ thời đại học. Khi ấy anh học cao học, còn tôi đi làm. Suốt ba năm, học phí và sinh hoạt phí của anh đều do tôi gánh vác.
Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, anh vào công ty hiện tại, đi lên từng bước từ vị trí thấp nhất.
Còn tôi làm hành chính ở một công ty nhỏ, lương không cao nhưng ổn định.
Những năm qua, chi tiêu trong nhà hầu như đều do tôi lo liệu.
Tiền lương của anh ngoài trả góp nhà thì phần lớn dùng để xã giao, mua hàng hiệu, giữ hình tượng.
Tôi chưa từng than phiền gì. Đàn ông mà, có chí tiến thủ là chuyện tốt.
Nhưng từ sau khi anh lên làm giám đốc bộ phận, mọi thứ dần thay đổi.
Anh bắt đầu chê tôi không biết ăn mặc, nói chuyện quê mùa, không thể dẫn ra ngoài.
“Em không thể học theo Tôn Nhã Đình sao? Người ta ăn mặc tinh tế biết bao.”
Anh thường nói như vậy.
Tôn Nhã Đình là nữ thư ký của anh, 26 tuổi, du học sinh về nước, gia đình làm ăn kinh doanh.
Lần đầu tôi gặp cô ta là ở tiệc tất niên công ty.
Cô ta mặc chiếc váy trị giá hai vạn tệ, khoác tay chồng tôi đi mời rượu khắp nơi. Ai không biết còn tưởng cô ta mới là bà Trương.
Tối hôm đó về nhà, tôi cãi nhau với Trương Minh Viễn.
“Anh có thể chú ý hình tượng một chút được không? Cô ta khoác tay anh như vậy, người khác nhìn vào sẽ nghĩ gì?”
“Em nghĩ nhiều rồi, đó là phép xã giao nơi công sở.”
Anh thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ chăm chăm nhìn điện thoại.
“Xã giao công sở? Vậy mai em đến công ty tìm anh, anh cũng để em khoác tay như thế nhé?”
“Em đến công ty làm gì? Với cách ăn mặc của em, đừng làm anh mất mặt nữa.”
Câu nói ấy như một nhát da/o đâ/m thẳng vào tim tôi.
Tôi đứng ch/ết lặng tại chỗ, nước mắt lưng tròng.
Năm năm trước, anh từng quỳ trước mặt tôi mà nói:
“Hiểu Hiểu, đời này anh nhất định sẽ đối xử tốt với em, cho em một cuộc sống hạnh phúc.”
Còn bây giờ thì sao?
Anh chê tôi làm anh mất mặt.
Đêm đó, tôi gần như thức trắng.
Tôi nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc những năm qua mình đã làm sai điều gì?
Tôi nuôi anh ăn học.
Tôi kiếm tiền nuôi gia đình.
Tôi lo việc nhà.
Tôi chăm sóc mẹ anh lúc bà bệnh.
Tôi đã trao cho anh những năm tháng đẹp nhất tuổi trẻ mình có.
Thế nhưng sau khi thành công, người đầu tiên anh ghét bỏ lại chính là tôi.
Tôi không cam lòng.
Nhưng tôi cũng chẳng biết phải làm sao.
Ly hôn ư?
Tôi đã 32 tuổi, không tiền tiết kiệm, không nhà cửa, căn nhà kia là tài sản trước hôn nhân của anh, còn đứng tên mẹ anh. Công việc của tôi cũng chẳng ổn định.
Ba mẹ tôi ở quê, ba sức khỏe không tốt, lương hưu của mẹ chỉ hơn hai ngàn tệ mỗi tháng.
Nếu ly hôn, tôi thậm chí còn không có chỗ để ở.
Vì thế, tôi nhịn.
Nhịn suốt một năm trời.
Trong một năm ấy, Trương Minh Viễn càng lúc càng quá đáng.
Anh bắt đầu không về nhà ăn cơm, nói là phải xã giao.
Cuối tuần không tăng ca thì đi chơi golf với bạn, chưa từng dẫn tôi theo.
Tôi giống như người vô hình trong căn nhà ấy.
Ý nghĩa tồn tại duy nhất của tôi chỉ là đóng tiền sinh hoạt, làm việc nhà và chăm sóc anh mỗi khi anh hiếm hoi trở về.
Cho đến lần thăng chức này.
Công ty chuẩn bị đề bạt anh làm phó tổng giám đốc, tiệc mừng được tổ chức ở khách sạn sang trọng nhất trung tâm thành phố.
Trước đó một tuần, anh nói với tôi:
“Em đừng đến tiệc nữa. Toàn lãnh đạo cấp cao, em tới cũng ngượng thôi.”
Tôi không đồng ý.
“Em là vợ anh, dựa vào đâu không được đi?”
Anh im lặng rất lâu rồi mới nói:
“Được, em muốn đi cũng được, nhưng đừng nói nhiều, đừng làm anh mất mặt.”
Tôi tức đến run người, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Tôi đặc biệt mua một chiếc váy dạ hội màu champagne, giá ba ngàn tệ, bằng hai tháng tiền tiêu vặt của tôi.
Tôi còn mua cho anh một chiếc đồng hồ hai vạn tệ, định tạo cho anh một bất ngờ.
Ngày diễn ra tiệc mừng, tôi bắt đầu trang điểm và làm tóc từ sớm.
Tôi muốn anh biết rằng vợ anh cũng không hề kém cạnh ai.
Nhưng ngay khi tôi vừa bước tới cửa khách sạn, ánh mắt anh đã nói cho tôi biết, tôi sai rồi.
“Sao em lại ăn mặc thế này?”
Anh cau mày nhìn tôi.
“Sao vậy? Không đẹp à?”
“Lòe loẹt quá, nhìn chẳng ra thể thống gì.”
Anh quay người bỏ đi.
“Em ngồi bàn góc kia đi, đừng lên bàn chính.”
Tôi ch/ết sững.
Bàn góc?
Tôi là vợ anh, vậy mà anh bắt tôi ngồi ở góc phòng?
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì Tôn Nhã Đình đã bước tới.
Cô ta mặc váy đỏ ôm sát người, thân mật khoác tay chồng tôi, cười ngọt đến chói mắt.
“Trương tổng, vị này là…?”
“À, vợ tôi, Lâm Hiểu.”
Anh giới thiệu qua loa như cho có.
Tôn Nhã Đình đánh giá tôi từ trên xuống dưới, vẻ khinh thường trong mắt chẳng buồn che giấu.
“Ồ, chào chị dâu.”
Sau đó cô ta quay sang chồng tôi:
“Trương tổng, chủ tịch Vương tới rồi, chúng ta mau ra đón đi.”
Hai người cứ thế rời đi, để mặc tôi đứng một mình trước cửa.
Hơn ba mươi người trong đại sảnh đều nhìn tôi như đang xem trò cười.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]