Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 313: TẠI THIÊN KHÍ PHONG!




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

#CCTK #akayhau

CHƯƠNG 313: TẠI THIÊN KHÍ PHONG!

Hai chữ “ỨNG CHIẾN!” cô đọng từ Hoàng Kim Chiến Ý ngút trời vừa bùng nổ trên chín tầng mây đã lập tức hóa thành một vệt xé rách hư không, như sao băng bay vọt qua thiên địa...

Đây chẳng khác nào một mồi lửa khổng lồ rơi tọt vào hồ dầu đang sôi sục tại Huyền Binh Đại Lục.

Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, tin tức về cuộc quyết đấu giữa Tà Quân Lê Vĩ – kẻ nắm giữ Bạo Uyên Kiếm vừa cướp ngai vàng Đệ Nhất Danh Khí và Bán Tiên Cốc Chủ Lưu Tôn – chủ nhân Ngụy Tiên Chùy xếp hạng hai... đã càn quét qua từng ngóc ngách đại lục.

Từ các Cửu Tinh Thế Lực kiêu ngạo cho đến những tiểu tông môn hẻo lánh, đâu đâu cũng vang lên những làn sóng nghị luận.

Khắp các quán trà đạo, tửu lâu, các toà đại thành hay những pháp bảo linh thuyền đang xé mây di chuyển, vô số lời bàn tán, nghị luận vang lên như ong vỡ tổ:

"Nghe tin gì chưa? Tà Quân Lê Vĩ đã công khai chấp nhận lời tuyên chiến của Bán Tiên Cốc Chủ!"

"Việc này không khó hiểu,Ngụy Tiên Chùy vạn năm qua ngạo thị quần hùng, được xưng là Danh Khí có lực công phá mạnh nhất, duy chỉ có Huyền Minh Chùy Thủ huyền bí mới đè được nó một chút, nhưng vẫn gây nên nhiều cuộc tranh cãi... Nay Bạo Uyên Kiếm từ Man Di Chi Địa tới đột ngột đè lên đầu, Lưu Tôn sao có thể nuốt trôi?”

"Trận chiến này không đơn thuần là ân oán cá nhân! Đây là cuộc chạm trán giữa tôn nghiêm lâu đời của Huyền Binh Đại Lục và Danh Khí Tuyệt Thế nơi man di!”

"Thiên Khí Phong! Trận chiến này tuyệt đối không thể bỏ lỡ!"

Càng gần đến ngày hẹn, bầu không khí trên toàn đại lục càng trở nên căng thẳng...

Vô số phi chu, chiến xà, các loại tọa kỵ, Thai Khí mang theo vô số tu sĩ, thám tử, cùng các lão quái vật bế quan vạn năm đồng loạt xé rách không gian, ùn ùn kéo về hướng của ngọn sơn phong huyền thoại.

Thiên Khí Phong.

Nằm ở điểm giao nhau giữa ba dải đại sơn mạch cổ xưa nhất Huyền Binh Đại Lục, Thiên Khí Phong từ vô số năm trước đã nổi danh là một trong những hiểm địa mà ngay cả cường giả hàng đầu cũng phải kiêng kỵ ba phần khi đặt chân đến.

Đó không phải là một ngọn núi thông thường.

Nhìn từ xa trên chín tầng trời, Thiên Khí Phong sừng sững đâm thẳng vào mây xanh như một thanh đại đao cắm ngược giữa trời đất. 

Trải qua hàng triệu năm hấp thụ linh khí tự nhiên rèn đúc, linh khí bao phủ xung quanh Thiên Khí Phong không hề ôn hòa như những nơi có thể tu luyện, mà đã biến chất, ngưng tụ thành từng luồng linh khí hung hiểm, sắc bén đến cực điểm.

Mỗi tia linh khí ở đây đều như một lưỡi vũ khí, có thể cắt nát da thịt, xé toạc kinh mạch.

Điều này bắt buộc tu sĩ đặt chân đến đây... thực lực cao phải dùng Linh Lực hộ thể, thực lực thấp phải có Pháp Bảo phòng thân.

"Khặc... Linh Khí thật khủng bố! Hộ thể linh lực của ta vừa chạm vào đã bị mài mòn mất một tầng!"

Tại ranh giới ngoại vi, một vị tu sĩ Hợp Nhất Cảnh vừa hạ xuống đã giật mình lùi lại, vội vàng vận chuyển toàn thân linh lực để chống đỡ.

"Nơi này là chỗ Luyện Thể ưa thích của những Thể Tu hàng đầu, còn bình thường phải là Cuồng Khí Cảnh mới dám đến!” Có một lão già thiện ý nhắc nhở:

“Ngươi là Hợp Nhất Cảnh, linh lực phòng thân không trụ được lâu đâu.”

Tuy nhiên, sự hiểm trở đó chẳng những không ngăn được dòng người, mà ngược lại còn làm thổi bùng lên sự phấn khích cuồng nhiệt. 

Bởi ai nấy đều hiểu, một trận quyết đấu giữa hai kiện Danh Khí đỉnh cấp, chỉ có một nơi cứng rắn như Thiên Khí Phong mới đủ sức gánh chịu dư ba trận chiến.

Hơn nữa đã rất nhiều năm mới được tận mắt xem cường giả đỉnh cấp giao phong, làm sao nguyện ý bỏ qua cơ hội?

Trước đây Đệ Nhất Sát Thủ hành tung thần bí, rất ít có những trận chiến công khai như vậy.

Tu sĩ kéo đến càng lúc càng nhiều...

Mười ngày trôi qua trong sự nín thở của toàn đại lục.

Đúng vào bình minh ngày thứ mười, khi tia sáng đầu tiên xé rách sương mù trên đỉnh núi, một tiếng nổ chấn động không gian nổ ra!

OÀNH!

Tầng mây trên cao xé rách làm đôi. 

Khí thế khủng bố của Chiến Kiếp Cảnh Đỉnh Phong càn quét qua không trung, trấn áp Linh Khí sắc bén tại Thiên Khí Phong xuống chân núi.

Từ bên trong sức mạnh kinh khủng ấy, hàng chục thân ảnh hiên ngang bước ra, tu vi hùng hậu như đại hải.

Đi đầu chính là Bán Tiên Cốc Chủ – Lưu Tôn!

Lão mặc một bộ trường bào màu tro giản dị, mái tóc trắng xóa tung bay tự do trong gió. Gương mặt lão góc cạnh như được tạc từ đá tảng, sâu trong đôi mắt đục ngầu là ngạo khí cao cao tại thượng.

Mỗi bước chân của Lưu Tôn đạp xuống, không gian dưới chân lại nứt ra những đường vân đen kịt. Đó là sự hiện diện của một lão quái vật đã đứng ở đỉnh cao đại lục hàng ngàn năm, tích lũy nội tình sâu không thấy đáy.

Đứng ngay phía sau lão là các Trưởng Lão của Bán Tiên Cốc – toàn bộ đều là cường giả Chiến Kiếp Cảnh dao động từ Sơ Kỳ đến Viên Mãn...

Bán Tiên Cốc được xưng là thế lực hàng đầu Huyền Binh Đại Lục, nội tình của nó cực kỳ kinh khủng, vượt xa những Cửu Tinh Cực Phẩm Thế Lực bình thường.

Nếu như Kiếm Sơn Trang, Mâu Gia các loại chỉ có được 3 – 4 vị Chiến Kiếp Cảnh, thì Bán Tiên Cốc có đến mười người nếu tính luôn cốc chủ.

Đây chính là thế lực do một vị Bán Tiên lập ra, đón nhận vô vàn ánh mắt kính ngưỡng, sùng bái và cuồng nhiệt.

ẦM!

Lưu Tôn vẫy ống tay áo.

Từ trong thể nội lão, một luồng sức mạnh phóng lên thiên không rồi nặng nề giáng xuống, chấn cho cả ngọn sơn phong phải lắc lư.

Đó là một thanh đại chùy, toàn thân như được đúc từ hư không thiên thạch cổ xưa, thân chùy phủ đầy những đường vân hoa văn cổ lão khó lường. 

Ngụy Tiên Chùy – Danh Khí xếp hạng 2 trên Danh Khí Bảng!

RỐNG!

Tiếng gầm từ Ngụy Tiên Chùy vang lên tựa như vương giả trong vũ khí...

Luồng uy áp quét ngang bát phương, áp bách tất cả binh khí của các tu sĩ đang đứng xem xung quanh.

"Keng! Keng! Keng!"

Hàng ngàn Thai Khí đồng loạt run rẩy, kiêng kỵ đến cực điểm, một số thậm chí mất đi ý chí chiến đấu.

"Tốt... Uy áp thật khủng bố! Đó chính là Ngụy Tiên Chùy sao?!"

Toàn trường hoảng sợ, không ngờ Danh Khí mạnh như thế chỉ đứng thứ hai... chẳng trách Lưu Tôn không phục Bạo Uyên Kiếm đột ngột xuất hiện.

Lưu Tôn chậm rãi hạ đáp xuống đỉnh núi, khoanh tay đứng xếp bằng ngay bên cạnh Ngụy Tiên Chùy, nhắm chặt hai mắt, hơi thở lúc trầm lúc bổng hòa làm một với thanh đại chùy.

Lão không nói một lời, nhưng màn thị uy vừa rồi thay cho lời tuyên cáo: Lão đang ở đây, chờ đợi kẻ đến ứng chiến!

Sự xuất hiện chấn động của Bán Tiên Cốc chỉ là bề nổi của tảng băng trôi. Dưới bầu không khí sôi sục của Thiên Khí Phong, từng đợt sóng ngầm đang âm thầm cuộn trào.

Ẩn trong mây đen, vượt xa tầm mắt của tu sĩ thông thường, ba luồng ánh mắt đang im lặng quan sát đài đá bên dưới, toả ra hơi thở nguy hiểm.

Đó chính là ba vị đứng đầu của ba Cửu Tinh Cực Phẩm Thế Lực danh chấn đại lục, lần lượt là: Nhật Nguyệt Giáo Chủ, Trọng Đao Tông Chủ và Song Giáo Tông Chủ.

Trong đó Trọng Đao Tông Chủ sở hữu Danh Khí hạng 7, còn Song Giáo Tông Chủ sở hữu Danh Khí hạng 8, đều là nhân vật khó lường...

Nhật Nguyệt Giáo Chủ là một kẻ khoác áo choàng thêu hình mặt trời và mặt trăng lơ lửng – khẽ chắp tay sau lưng, ánh mắt lóe lên vệt thú vị:

"Lưu Tôn lão quỷ này lần này dốc toàn bộ vốn liếng rồi, vị trí đệ nhất Danh Khí thật sự đã làm lão động tâm."

Trọng Đao Tông Chủ – đại hán vai rộng lưng hùm, sau lưng vác thanh cự đao rỉ sét nặng hàng vạn cân, hừ lạnh một tiếng, khàn giọng lên tiếng:

"Hừ! Đổi lại là ngươi hay ta, liệu có nuốt trôi ngụm khí này? Danh Khí Bảng bị một thanh kiếm do tên Luyện Khí Sư vô danh ở vùng đất hoang dã rèn ra đè nén? Việc này nếu không làm cho rõ ràng, mặt mũi của các đại thế lực chúng ta biết giấu đi đâu?"

“Thanh kiếm đó không đơn giản...” Nhật Nguyệt Giáo Chủ vô thức nhớ lại lần đụng độ ở Huyền Hải Thương Thành.

Ngay cả Thời Không Nhật Nguyệt Thủ của mình cũng không chiếm được chút ưu thế nào...

Song Giáo Tông Chủ ẩn mình trong mây, ánh mắt không nhìn về phía Lưu Tôn, mà nhìn xoáy xuống những khe núi tối tăm bên dưới Thiên Khí Phong, nhếch mép cười:

"Minh tranh ám đấu, thú vị!”

Theo hướng nhìn của Song Giáo Tông Chủ, sâu trong một không gian u tối dưới thung lũng, một tòa hư không chiến xa đang lặng lẽ lơ lửng.

Trên chiến xa, Lăng Hiên đứng chắp tay... trường bào cao quý nhẹ nhàng lay động, đôi mắt mang theo Khí Vận Chi Lực liên tục loé lên.

Đứng bên cạnh hắn là Ngự Vũ Môn Chủ cùng hàng chục vị cường giả hàng đầu của Liên Minh Đại Quốc...

Xung quanh Thiên Khí Phong, đã có không ít cao thủ đã âm thầm giăng sẵn Thiên Địa La Võng...

Lăng Hiên nhìn đài đá bên trên, khóe môi nhếch lên một nụ cười tự tin:

"Lưu Tôn lão quỷ kia chưa nhận lời gia nhập chúng ta, nhưng lại đang gián tiếp hỗ trợ!”

Hắn quay sang nhìn thân ảnh đứng im lìm ở góc chiến xa... nơi có Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ đang tựa lưng vào bóng tối.

Khí tức trên người Dạ Tâm vẫn quỷ dị, lạnh lẽo như vực sâu không đáy, Huyền Minh Chuỷ Thủ giấu trong tay áo thỉnh thoảng phát ra tia sáng từ cõi u minh.

Lăng Hiên cất giọng đầy dụ dỗ: "Đệ Nhất Sát Thủ, trận chiến sắp diễn ra. Lê Vĩ và Lưu Tôn quyết đấu, bất luận kẻ nào thắng... cũng sẽ tiêu hao đến mức kiệt quệ. Khoảnh khắc trận chiến ngã ngũ, đại trận của Liên Minh Đại Quốc sẽ bộc phát vây sát! Và khi đó... cơ hội lấy đầu Tà Quân sẽ hoàn toàn thuộc về ngươi!"

Dạ Tâm chậm rãi ngẩng đầu, hai luồng sát khí thấu xương trong mắt bắn ra, khiến không gian xung quanh chiến xa như đóng băng, trầm giọng:

"Lăng Hiên, thu lại mấy cái mưu mẹo vặt vãnh đó đi. Bản tôn xuất thủ khi nào không cần ngươi chỉ đạo... Chỉ cần đảm bố cục mà ngươi giăng ra không cản mũi dao của ta là được!"

"Hahaha! Tự nhiên rồi, ngươi cứ tự do hành động!" Lăng Hiên cười lớn sảng khoái, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng.

Phong thái này của Đệ Nhất Sát Thủ, thật sự phù hợp hình tượng...

Lăng Hiên tin tưởng rồi sẽ có ngày, kẻ này sẽ ngoan ngoãn làm chó săn của mình.

Cường giả dù mạnh đến đâu, cũng không chơi lại người được thiên địa ủng hộ như hắn.

Đúng vào thời khắc giữa trưa, mặt trời cao hơn đỉnh núi...

RĂNG RẮC!

Một vệt nứt không gian khổng lồ bị xé rách trực tiếp giữa không trung, từng đạo thân ảnh lặng lẽ đến.

Không có thanh thế ngút trời, không có dư uy hiển hiện, chỉ có sự tĩnh lặng như mặt giếng cổ.

Nhưng chính sự yên tĩnh này, lại khiến người khác cảm thấy bất an...

"Đến rồi! Tà Quân Lê Vĩ đến rồi!"

Tiếng hô thất thanh vang lên khắp các đỉnh núi. Vô số ánh mắt đồng loạt dồn về phía vệt nứt không gian.

Từ khe nứt không gian, một nhóm người bước ra...

Đi đầu chính là Lê Vĩ!

Hắn vẫn mặc Âm Dương Trường Bào, đeo Bỉ Dực Mặt Nạ che đậy hơn nửa khuôn mặt, tóc dài nhẹ bay...

Ở bên cạnh, là một số cường giả...

Tinh Vân Các Chủ – Công Tôn Thuyên với dung nhan cao quý như thiên tiên.

Lý Phách Thiên lưng hùm vai gấu, Kiếm Phong cùng Mâu Tùng phong thái vững vàng, phía sau là Hải Long, Hồn Lạc và những Chiến Kiếp Cảnh vừa gia nhập...

“Quả nhiên Lý Phách Thiên đã thần phục Tà Quân, tin tức này không sai!”

“Một kẻ đến từ Man Di Chi Địa, liên tục thu phục được cường giả hàng đầu về dưới trướng, thật đáng sợ...”

“Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ còn bị hắn truy sát, không đáng sợ sao?”

“Trận này thắng bại khó nói lắm!”

Lưu Tôn đột ngột mở bừng, lão chậm rãi đứng dậy, vươn tay nắm chặt lấy chuôi Ngụy Tiên Chùy.

Khí tức Chiến Kiếp Cảnh Đỉnh Phong của Lưu Tôn bùng nổ, nhìn chằm chằm Lê Vĩ đang đứng trên không trung, giọng nói chứa đựng linh lực chấn động vang vọng khắp thiên địa:

"Tà Quân đến chiến, hảo nam tử!”

"Bất quá... Danh Khí của Huyền Binh Đại Lục là vinh quang tích lũy qua nhiều thế hệ, được thiên địa tán thành... Một thanh binh khí đúc từ vùng đất Man Di hoang dã, không xứng quân lâm đệ nhất!”

Lơ lửng trên không trung, Lê Vĩ nhìn Lưu Tôn bằng ánh mắt hài hước, tà mị nói:

"Lão quái vật, ngươi nói nhiều lời phế thải như vậy... chẳng qua là vì thanh củi mục của ngươi nằm ở vị trí thứ hai vạn năm qua mà không làm sao lên được thứ nhất, đúng chứ?"

"Ngươi...!" Sắc mặt Lưu Tôn tức thì đỏ gay vì bị đâm trúng tim đen.

Lê Vĩ vươn tay phải ra, Bạo Uyên Kiếm hiện!

Địa Ngục Hoả bùng phát từ lòng bàn tay hắn, lan tràn khắp thân kiếm, bạo uy ngút trời bộc phát...

KENG!

Tiếng binh khí chấn động thiên địa vang lên!

Khoảnh khắc này, tất cả Thai Khí xung quanh sinh lòng khiếp hãi.

Ngay cả uy thế từ Nguỵ Tiên Chuỳ trước đó cũng ảm đạm ba phần, có cảm giác như gặp phải một con quái vật thượng cổ hơn là vũ khí...

KENG!

Nguỵ Tiên Chuỳ không phục gầm vang, phóng thích Khí Lực chống lại.

OÀNH!

Hai luồng khí thế va chạm vào nhau, chấn động vạn dặm, đại sơn rung chuyển... 

“Hít, đó là hình thù của Bạo Uyên Kiếm sao? Quá đáng sợ...” Hàng loạt tu sĩ sắc mặt trắng bệch.

Lưu Tôn sắc mặt nghiêm nghị, quả nhiên thứ có thể khiến Đệ Nhất Sát Thủ nhượng bộ lui binh đúng là danh bất hư truyền.

Nhưng nếu đối chiến chính diện, lão chưa từng e ngại Đệ Nhất Sát Thủ.

Thứ làm lão bất lực chính là khả năng biến mất kỳ dị của Huyền Minh Chuỷ Thủ, trong vài lần giao chiến ngắn ngủi, lão đều bị đâm lén dẫn đến bị thương...

Từ đó Nguỵ Tiên Chuỳ vẫn luôn xếp hạng hai, vô cùng uất ức.

Nhưng đối mặt Bạo Uyên Kiếm thuần về sức mạnh, Lưu Tôn không ngại chút nào.

Bởi vì... lão có Tiên!

Đây là cơ hội tốt nhất để đường đường chính chính khẳng định vị thế.

Đệ Nhất Danh Khí, phải thuộc về Nguỵ Tiên Chuỳ!

...


Chúc cả nhà ngủ ngon.
Ai có lòng ủng hộ em thì đây ạ:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc 10k sub.
Xin chân thành cảm ơn!


 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.