Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 17: Nhân quyền.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chuyện học bá muốn làm thì không ai có thể ngăn cản.

Mạnh Hi không được, lão Tống không được, còn Giang Thầm lại càng chẳng có chút sức sát thương nào.

Vì thế chuyện này cứ thế trở thành kết cục đã định.

"Anh nói xem rốt cuộc cậu ấy đang nghĩ cái gì vậy?" Giang Thầm ngồi xổm trên chiếc ghế trong khu bếp sau của quán nướng, ngậm điếu thuốc trong miệng, nghĩ mãi không ra.

Nam Thanh đang ngồi bên cạnh xiên thịt nướng, đầu cũng không ngẩng lên mà nói: "Vậy mấy ngày nay cậu ấy có làm gì không?"

Nhắc đến chuyện này, Giang Thầm thở dài đầy tang thương: "Cậu ấy chê chỗ cạnh cửa sổ nắng chiếu vào mặt nên hai đứa tôi chuyển ra gần cửa, đến chỗ cửa rồi thì cho dù tôi là rồng cũng phải cuộn mình lại."

"Tại sao?" Nam Thanh tò mò hỏi.

"Cậu ấy không cho tôi ra cửa mà." Giang Thầm hít sâu một hơi thuốc, tiếp tục nói trong làn khói mờ mịt, "Tôi không dám đi học muộn, không dám về sớm, thế cũng thôi đi, tên này lên lớp không cho tôi chơi điện thoại, xuống tiết không cho tôi đi tè..."

"Ừm?" Nam Thanh ngẩng đầu, kinh ngạc, "Khóa nửa th*n d*** của cậu lại rồi, không cho đi tè à?"

"... Cũng không đến mức đó." Giang Thầm duỗi một chân ra rồi lại co về, "Nhưng cậu ấy quy định mỗi ngày tôi chỉ được đi vệ sinh ba lần, buổi sáng một lần, buổi chiều một lần, buổi tối một lần, hơn nữa tốt nhất là đi vào lúc thể dục giữa giờ, tôi mà đi thêm một lần là cậu ấy nghi ngờ thận tôi có vấn đề, chuyện này mà đặt lên người anh thì anh chịu nổi không?"

"Không chịu nổi." Nam Thanh lắc đầu, nếu là hắn ta thì đã lật bàn chửi người từ lâu rồi, thời buổi này ngay cả tự do đi tè cũng không có thì còn sống làm gì nữa.

Thấy Nam Thanh đồng tình, Giang Thầm cũng gật đầu: "Đúng thế, cho nên tôi kiên quyết mỗi ngày chỉ đi vệ sinh ba lần để chứng minh thận mình rất khỏe."

Nam Thanh: "..."

Đây là vấn đề thận hay không thận à?

"Không chỉ thế, cậu ấy còn ép tôi học, ra đề cho tôi làm, không làm không được, còn tranh thủ giờ ra chơi giảng bài cho tôi, không nghe cũng không được..." Hai mắt Giang Thầm vô hồn, "Tôi cảm thấy mẹ nó mình sắp bị cậu ấy ép chết rồi, anh nói xem có phải đầu óc cậu ấy hỏng rồi không? Cuộc sống năm cuối cấp ba quá nhàn nhã nên nhất định phải tìm chút k*ch th*ch? Mà tôi chính là cái k*ch th*ch đó."

Nam Thanh ngẩng đầu nhìn Giang đại thiếu gia đang ngồi xổm trên ghế nghi ngờ nhân sinh một lúc, sau đó "rầm" một tiếng đặt chậu thịt trước mặt hắn: "Nào, xiên hết chậu thịt này cho tôi."

"Cút, không xiên." Giang Thầm nói.

"Thấy chưa." Nam Thanh vỗ tay một cái, "Chuyện không muốn làm thì cứ từ chối thẳng là được, cậu ấy làm gì được cậu?"

Giang Thầm ngẩng đầu nhìn hắn ta, tàn thuốc cháy thành một đoạn tro xám rơi xuống đất.

Một lúc lâu sau, Giang Thầm mới dụi tắt đầu thuốc vào thùng rác bên cạnh, tránh ánh mắt dò xét của Nam Thanh, ho khan một tiếng: "Nhưng hễ tôi từ chối là cậu ấy đòi đánh nhau, mà... tôi lại không thể thật sự đánh cậu ấy."

Lại là vấn đề này.

Nam Thanh dựa vào tường, hai tay đeo găng tay dùng một lần giơ sang hai bên, như có điều suy nghĩ mà gật đầu: "Đúng thật, đánh thì cậu cũng đánh không lại người ta."

"Anh nói gì?" Giang Thầm nheo mắt, "Ai đánh không lại ai?"

"Cậu còn nổi nóng nữa." Nam Thanh khịt mũi, "Tự cậu tính xem, hai người đánh nhau trên võ đài, cậu thắng được mấy lần?"

"Tôi đó là..." Lời Giang Thầm đột ngột dừng lại.

"Là gì?" Nam Thanh nhướng mày, có bản lĩnh thì nói ra đi.

Giang Thầm cười khẩy một tiếng, nhảy từ trên ghế xuống, hoạt động tay chân một chút: "Tôi chỉ là không thèm chấp cậu ấy thôi, được rồi, tôi đi học đây."

Giang Thầm xoay người bỏ đi, mấy bước đã đến cửa, nhảy lên xe đạp rồi biến mất.

Trông như phía sau có ai đang đuổi theo hắn vậy.

Nam Thanh chậc một tiếng, nhát thì cứ nhận là nhát đi, còn cố sống cố chết mạnh miệng, không dám thừa nhận.

Lúc Giang Thầm đến trường, Ngôn Phi đã tới rồi, đang nằm bò trên bàn viết gì đó.

Khi Giang Thầm ngồi xuống bên cạnh, Ngôn Phi khẽ nhíu mày.

Bởi vì ngồi sát tường rất khó chịu nên Giang Thầm đã quen nghiêng người tựa lưng vào tường, như vậy không gian hoạt động sẽ rộng hơn một chút, cho nên tư thế này cũng khiến hắn nhìn rất rõ biểu cảm trên mặt Ngôn Phi.

"Tôi lại làm gì chọc cậu nữa?" Giang Thầm cạn lời nói.

Ngôn Phi nghiêng người về phía hắn ngửi ngửi: "Cậu hút thuốc rồi à?"

Giang Thầm: "... Mũi chó à?"

Hắn hút ở quán của Nam Thanh, từ quán Nam Thanh đến trường cũng phải hơn mười phút đi đường, theo lý mà nói mùi thuốc đã tan từ lâu rồi.

Ngôn Phi liếc hắn một cái, thản nhiên nói: "Khói thuốc lá thụ động có hại cho sức khỏe, hơn nữa tôi khá ghét mùi thuốc lá."

Giang Thầm: "..."

Thế này mà cũng tính là hút thuốc lá thụ động à?

Cậu quý giá quá nhỉ?

Giang Thầm cố gắng kìm nén xúc động muốn đánh nhau với cậu một trận, bất lực phất tay: "Được rồi, tôi sai."

Nói cũng không nói lại được cậu, đánh lại không nỡ đánh, thôi thì ngậm miệng còn hơn.

Giang Thầm nằm bò trên bàn không ngừng thở ngắn than dài, Ngôn Phi nhìn bộ dạng này của hắn cảm thấy liều thuốc mạnh mình dùng quả nhiên đúng chỗ rồi, bất kể Giang Thầm có vui hay không, hiệu quả vẫn rất tốt.

Ngôn Phi hài lòng lấy ra một tờ đề toán đặt trước mặt Giang Thầm: "Tiết này tự học, cậu làm xong tờ đề này đi."

Không đợi Giang Thầm lên tiếng, Ngôn Phi lại nói: "Buổi trưa tôi không ngủ, đặc biệt ra đề cho cậu, chép tay đấy, đều là những câu cơ bản."

Bàn tay đang định xé đề của Giang Thầm khựng lại.

Nếu hắn xé thì Ngôn Phi có tức đến phát khóc không?

Không, không những không khóc, cậu còn có thể đập nổ đầu hắn nữa.

Ngôn Phi thấy Giang Thầm bắt đầu im lặng làm đề, hài lòng gật đầu, không nhịn được nghĩ rằng nếu Giang Thầm của kiếp trước cũng ngoan ngoãn như vậy thì tốt rồi.

Nói như thế cũng không đúng, không phải Giang Thầm không nghe lời, mà hình như hắn chưa từng yêu cầu cậu điều gì.

Trong cuộc sống chẳng qua chỉ là vài chuyện nhỏ, ăn gì, mặc gì, Giang Quả đăng ký lớp phụ đạo nào, còn công việc của hai người thì chẳng liên quan đến nhau, ở nhà gần như không bàn chuyện công việc nên cũng không có mâu thuẫn gì.

Giang Thầm không có yêu cầu gì với cậu, mà cậu đối với Giang Thầm cũng vậy.

Giữa hai người dường như có một ranh giới, cả hai đều ngầm hiểu ý mà không vượt qua nó.

Nhưng cũng có lúc ngoại lệ, ví dụ như chuyện hút thuốc.

Giang Thầm nghiện thuốc không nặng, nhưng hắn có thói quen hút thuốc sau khi làm chuyện đó.

Hôm đó Ngôn Phi làm việc rất mệt, nhưng Giang Thầm uống chút rượu rồi nhất quyết quậy phá, cuối cùng Ngôn Phi bị hắn ép xuống giường.

Sau đó, Giang Thầm dựa đầu giường thư thái hút thuốc, Ngôn Phi tức quá nên nói một câu: "Khói thuốc lá thụ động có hại cho sức khỏe."

Lúc đó Giang Thầm khựng lại một chút, sau đó dập điếu thuốc đi.

Từ đó về sau, Giang Thầm không bao giờ hút thuốc trước mặt cậu nữa.

Nhưng điều Giang Thầm luôn không biết là thật ra Ngôn Phi cũng hút thuốc.

Sau này có một buổi chiều nọ, lúc Giang Thầm ngậm điếu thuốc đẩy cửa cầu thang bộ ra thì bắt gặp Ngôn Phi đang trốn trong cầu thang hút thuốc, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Biểu cảm trên mặt cả hai lúc đó đều vô cùng đặc sắc.

Sau một thoáng ngượng ngùng ngắn ngủi, hai người đứng bên khung cửa sổ nhỏ trong hành lang, nhìn ánh hoàng hôn bên ngoài, im lặng đối diện nhau hút hết điếu thuốc đó.

Nhưng cho dù đã biết chuyện Ngôn Phi hút thuốc, Giang Thầm vẫn không hút thuốc trước mặt cậu nữa, chỉ thỉnh thoảng hai người gặp nhau trong cầu thang, rồi ăn ý làm bạn hút thuốc một lần.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.