Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 33: Cậu ấy nào có sai




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Khi hai người rời khỏi khách sạn đến trường, bọn họ gặp Giang Tư Ninh ở cổng trường.

Vết thương trên mặt Giang Tư Ninh rất rõ ràng, lúc nhìn thấy Giang Thầm, trên mặt y thoáng hiện một tia lạnh lẽo.

Giang Thầm thở dài, xoa xoa mặt, nhỏ giọng nói với Ngôn Phi: "Đi cùng tôi nhé, tôi sợ lát nữa không khống chế được lại đánh anh ta."

"Cậu định làm gì?" Ngôn Phi nhíu mày.

"Đi xin lỗi người ta thôi." Giang Thầm cũng cảm thấy ngượng ngùng, chuyện xin lỗi kiểu này cả đời hắn cũng chưa làm được mấy lần.

Ngôn Phi im lặng một thoáng rồi hạ giọng nói: "Không cần xin lỗi."

"Này." Giang Thầm đưa tay khoác vai Ngôn Phi kéo cậu lại gần mình một chút, "Tôi phát hiện cậu thú vị thật đấy, cậu định bao che cho tôi à?"

"Cậu còn thú vị hơn." Ngôn Phi bực bội hất tay hắn ra, "Tránh xa tôi một chút." Giang Thầm tuy có phần ngang ngược bất cần, nhưng làm việc luôn quang minh chính đại, điều này Ngôn Phi vẫn luôn biết.

Giang Thầm cười một tiếng, nắm lấy cánh tay Ngôn Phi kéo cậu đi về phía Giang Tư Ninh.

Nhìn động tác thân thiết giữa Giang Thầm và Ngôn Phi, trong lòng Giang Tư Ninh dâng lên một cảm giác khó diễn tả.

Hai người bọn họ từ khi nào mà đột nhiên thân thiết đến vậy?

Hai người đi đến trước mặt Giang Tư Ninh, Giang Tư Ninh nghiêng người, lướt qua bọn họ định đi tiếp.

Giang Thầm siết mạnh cánh tay Ngôn Phi một cái, may mà hôm nay không có cảm giác bực bội như trước, tâm trạng còn khá bình tĩnh.

"Giang Tư Ninh." Giang Thầm gọi y một tiếng, "Chuyện hôm qua chủ yếu là lỗi của tôi, tôi xin lỗi anh và mẹ anh."

Bước chân Giang Tư Ninh khựng lại, quay người nhìn hắn, vẻ mặt không cảm xúc: "Đánh người rồi nói một câu xin lỗi là xong sao? Vậy có phải tôi đánh lại cậu một trận rồi cũng xin lỗi cậu là được không?"

"Cũng là một cách." Giang Thầm dứt khoát gật đầu, "Nếu anh thấy như thế có thể hả giận thì tôi để anh đánh lại."

"Hừ." Giang Tư Ninh cười lạnh một tiếng, "Cậu nghĩ tôi dám đánh cậu sao? Cậu chẳng phải đang dựa vào việc tôi không dám đánh cậu nên mới nói thế à?"

Giang Thầm suy nghĩ một chút, cũng đúng, nếu có người dám đánh mẹ hắn ngay trước mặt hắn, hắn sẽ liều mạng với người đó, đâu phải chỉ xin lỗi là giải quyết được.

Vậy phải giải quyết thế nào?

Câu này làm khó hắn rồi.

Nhưng nói cho cùng thì chuyện này đúng là lỗi của hắn.

Giang Thầm nghĩ ngợi rồi nói: "Hay là tôi trực tiếp đến xin lỗi mẹ anh đi? Bây giờ bác ấy ở đâu?"

Giang Tư Ninh nhìn Giang Thầm, với sự hiểu biết của y về vị thiếu gia ngông cuồng này, hắn không thể nào thật lòng hạ mình đi xin lỗi như vậy được. Có lẽ hắn chỉ muốn xem trò cười của mình, muốn cho mình biết rằng cho dù hắn có đánh mình thì mình cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo.

Trong lòng Giang Tư Ninh đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ ác ý: "Nếu cậu thật sự muốn xin lỗi, vậy thì ngồi xổm ở cổng trường học ba tiếng chó sủa, tôi sẽ tha thứ cho cậu."

Y rất muốn nhìn thấy dáng vẻ một thiên chi kiêu tử như Giang Thầm bị giẫm xuống bùn đất.

Ngồi xổm học tiếng chó sủa?

Giang Thầm nhìn Giang Tư Ninh: "Anh chắc chứ?"

"Chắc." Giang Tư Ninh cũng nhìn thẳng vào Giang Thầm, giả vờ biết sai chịu sửa thì tốt đẹp lắm sao, chẳng qua chỉ là mấy trò của đám ngụy quân tử mà thôi.

"Được thôi." Giang Thầm phất tay, "Anh có lý, tôi không tranh cãi với anh, nếu đã vậy thì tôi quyết định không xin lỗi nữa, nếu anh thấy ấm ức thì có thể báo cảnh sát bắt tôi, hoặc chọn cách bồi thường tiền bạc để giải quyết, cứ vậy đi."

Nói xong Giang Thầm định rời đi, lại nghe Giang Tư Ninh cười lạnh một tiếng:

"Bồi thường tiền bạc để giải quyết? Dùng tiền của cha cậu để bồi thường à? Ngoài việc gây họa rồi để cha cậu theo sau dọn dẹp giúp, cậu còn có bản lĩnh gì nữa? Chỉ vì cậu có một người cha giàu có nên cậu có thể muốn làm gì thì làm, tùy tiện bắt nạt người khác sao?"

Lúc này đang là giờ đến trường, Giang Tư Ninh không hề hạ thấp giọng, xung quanh đã tụ tập một vòng học sinh. Nghe lời Giang Tư Ninh nói rồi nhìn vết thương trên mặt y, mọi người tự nhiên đều đoán là Giang Thầm đánh người, hơn nữa còn là ỷ thế h**p người.

Ngay khi tất cả đều nghĩ Giang Thầm sẽ nổi giận, thì hắn lại chẳng có phản ứng gì lớn.

Dù sao chuyện này cũng liên quan đến mẹ của Giang Tư Ninh, Giang Thầm không có mẹ, đối với những người bảo vệ mẹ mình, hắn luôn kính phục, cũng luôn ngưỡng mộ.

Cho nên cục tức này hắn nhịn.

Ngôn Phi nhíu mày nhìn Giang Thầm, tên này không giống như cậu tưởng tượng nhỉ. Chẳng phải đại thiếu gia tính khí rất kém sao? Động một chút là hẹn đánh nhau, không hợp ý là xù lông, sao bây giờ lại bình tĩnh như thế?

"Đôi khi có cha để dựa dẫm cũng là một loại thực lực." Ngôn Phi thản nhiên lên tiếng.

Tất cả mọi người đồng thời nhìn về phía Ngôn Phi, Giang Tư Ninh cũng chuyển ánh mắt sang cậu, ánh nhìn sâu thẳm.

"Có những người sinh ra đã có thiên phú hơn người khác, có thể hát hay, có thể vẽ đẹp, đàn ông trời sinh khỏe hơn phụ nữ, còn phụ nữ có thể sinh con, đàn ông thì không. Có một người cha giàu có cũng giống như vậy, có ghen tị cũng không được."

Giang Thầm: "..."

Những lời học bá nói ra lúc nào cũng khiến cả đám chấn động.

Ngôn Phi ngẩng đầu nhìn các học sinh đang đứng xem xung quanh, bình tĩnh nói: "Đang giải quyết chuyện riêng, mọi người muốn tham gia luôn à?"

Mấy nữ sinh đỏ mặt bỏ đi, nhưng mấy nam sinh mặt dày với tinh thần có náo nhiệt nhất định phải xem vẫn đứng im không nhúc nhích.

Giang Thầm liếc mắt một cái.

Mấy người kia lập tức chạy mất dạng.

Đợi xung quanh không còn ai nữa, Ngôn Phi mới nhìn Giang Tư Ninh lần nữa: "Chuyện hôm qua tôi đã nghe nói rồi, tuy về mặt khách quan đúng là Giang Thầm ra tay đẩy mẹ cậu trước, nhưng nguyên nhân lại là vì mẹ cậu chủ động đến nói chuyện với Giang Thầm trước. Tuy bà ấy không có ác ý, nhưng nếu bà ấy không chủ động tiếp cận, Giang Thầm cũng sẽ không đẩy bà ấy."

Giang Tư Ninh nghe đến cuối thì tức quá hóa cười: "Ngôn Phi, lần đầu tiên tôi thấy cậu là một người không biết nói lý lẽ như vậy."

Giang Thầm không nhịn được quay mặt đi chỗ khác, ngay cả những lời Ngôn Phi cố sức bao biện cho mình hắn còn nghe không nổi nữa.

Học bá vì hắn mà ngay cả tam quan cũng không cần nữa rồi, đây là mối tình tuyệt thế nghiêng nước nghiêng thành gì vậy?

Giang Thầm bắt đầu nghi ngờ Ngôn Phi đã bị sức hút của mình bẻ cong rồi.

Ngôn Phi hoàn toàn không để ý người khác nghĩ gì, mặt không cảm xúc nhìn Giang Tư Ninh: "Tam quan của tôi có chính hay không, có nói lý hay không đều không quan trọng, chỉ cần tam quan của cậu chính, biết nói lý là được."

Giang Tư Ninh không thể nhịn nổi nữa: "Ngôn Phi, tôi cứ tưởng chúng ta là bạn bè, tôi không ngờ hôm nay cậu lại đứng đây bảo vệ Giang Thầm, hơn nữa còn bảo vệ cậu ta trong tình huống cậu ta rõ ràng đã làm sai, tôi không biết mình đã đắc tội gì với cậu?"

Ngôn Phi cụp mắt xuống: "Cậu không ngờ tôi là loại người như vậy, mà tôi cũng không ngờ cậu lại là người bắt người khác học tiếng chó sủa."

Bàn tay buông bên người của Giang Tư Ninh siết chặt lại.

Y tự ti, nhút nhát, trước mặt mọi người luôn cúi đầu khép nép, còn Ngôn Phi thì khác, dù điều kiện gia đình bình thường nhưng trước mặt Giang Thầm vẫn luôn tự tin, ngạo nghễ, thậm chí còn thường xuyên chẳng buồn để ý tới hắn.

Y đã từng ngưỡng mộ Ngôn Phi như vậy, ngưỡng mộ sự lạnh lùng kiêu ngạo của cậu, ngưỡng mộ ánh hào quang rực rỡ của cậu, từng cẩn thận từng chút một kết bạn với cậu, vậy mà cuối cùng vẫn không thoát khỏi kết cục bị chế giễu.

Ngôn Phi nhìn y: "Tôi hy vọng mọi chuyện đều có thể quang minh chính đại, hiện giờ cậu cảm thấy Giang Thầm sai, rất nhiều người, bao gồm cả bản thân Giang Thầm, cũng cảm thấy là cậu ấy sai."

"Chỉ riêng tôi, tôi cảm thấy cậu ấy không có bất kỳ chỗ nào sai cả."

Giang Thầm không thể tin nổi nhìn Ngôn Phi, chấn động vô cùng.

Hắn có một suy nghĩ chưa chín chắn.

Học bá có thể đang thầm thích hắn.

Nếu không hắn thật sự không nghĩ ra nổi lý do gì có thể khiến Ngôn Phi nói ra những lời như vậy.

"Nếu có thể, tôi hy vọng người làm sai mãi mãi là Giang Thầm, còn cậu có thể mãi mãi đứng trên lập trường đúng đắn như hiện tại để chỉ trích cậu ấy."

"Cậu có ý gì?" Trong lòng Giang Tư Ninh đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ quái, y cảm thấy trong lời nói của Ngôn Phi có ẩn ý.

"Ý là, chúng tôi không xin lỗi nữa." Ngôn Phi xoay người đá nhẹ vào bắp chân Giang Thầm, "Đi thôi."

"À..." Giang Thầm ngơ ngác đi theo.

Giang Thầm cảm thấy chỉ cần sống đủ lâu thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, trước đây có đánh chết hắn cũng không tin học bá lại là kiểu học bá như thế này.

Giang Thầm thở dài thườn thượt.

Xong rồi, hình như hắn lún sâu hơn nữa rồi.

"Này." Giang Thầm dùng vai huých nhẹ vào Ngôn Phi, "Tôi phát hiện cậu đúng là chẳng biết nói lý lẽ gì cả."

"Đúng." Ngôn Phi lạnh lùng liếc hắn một cái, "Tôi là loại người không nói lý lẽ đấy, cho nên tôi cảnh cáo cậu, tốt nhất đừng chọc vào tôi."

Trong lúc nói chuyện đã đến phòng thi của Ngôn Phi, Ngôn Phi bỏ lại Giang Thầm rồi bước vào phòng thi, cổ tay buông bên người đột nhiên bị người ta nắm lấy.

Ngôn Phi đứng ở cửa lớp, một nửa cơ thể ở trong phòng, một nửa ở ngoài cửa, người trong lớp đều ngẩng đầu nhìn cậu, còn người bên cạnh thì lợi dụng bức tường che khuất để tiến lại gần, ghé bên tai cậu khẽ nói một câu: "Cảm ơn."

Hơi thở quen thuộc khiến vành tai nóng lên, Ngôn Phi quay đầu nhìn một cái, người ấy đang tắm mình trong ánh nắng mùa đông, chính là thiếu niên trong giấc mơ của cậu.

Sau khi thi xong buổi chiều, Ngôn Phi không vội về ngay, đợi Giang Thầm xuống lầu rồi kéo hắn ra ngoài trường, dặn dò: "Chuyện giám định quan hệ cha con phải tranh thủ thời gian, tôi đã tổng kết cho cậu mấy cách rồi, nghe cho kỹ đây."

"Tôi thấy máu với móng tay là đáng tin nhất." Giang Thầm tiếp lời.

"Cậu biết à?" Ngôn Phi sửng sốt.

"Nói thừa, tôi đâu có ngốc, tôi cũng nghiên cứu rất lâu rồi." Giang Thầm ngồi xuống bên bồn hoa, "Cốc nước đã dùng không đảm bảo trích xuất được một trăm phần trăm, tóc thì phải có nang tóc, hơn nữa ít nhất cũng phải ba đến năm sợi, khó lấy lắm. Nghĩ đi nghĩ lại thì máu với móng tay vẫn đáng tin nhất... nhưng lấy kiểu gì đây? Tôi đánh cha tôi chảy máu à?"

"Tàn thuốc lá chắc cũng được."

"Cha tôi không hút thuốc." Giang Thầm nói.

Ngôn Phi cũng khẽ nhíu mày.

"Được rồi, cậu đừng lo nữa, để tôi nghĩ cách." Giang Thầm vỗ vai cậu, "Hôm qua nói mời cậu ăn đồ nướng, ai ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, hay là đợi vài hôm nữa nhé?"

"Được, ăn đồ nướng không gấp, cậu xử lý xong chuyện giám định trước đã." Không làm xong chuyện này, trong lòng cậu không yên tâm.

Khi Giang Thầm và Ngôn Phi đang bàn bạc chuyện giám định quan hệ cha con trước cổng trường, Giang Tư Ninh đã từ trường trở về khách sạn nơi Trần Mỹ Lan đang ở.

Trần Mỹ Lan đã thu dọn hành lý xong xuôi: "Lát nữa chú Vương của con về thị trấn, tiện đường chở mẹ về luôn, mẹ không ở đây nữa đâu, con cũng về đó ở đi, đừng để chú hai của con cảm thấy con không hiểu chuyện."

Giang Tư Ninh không nói gì.

"Hôm qua chuyện mẹ nói với con, con đừng nghĩ nữa, kỳ thi đại học rất quan trọng, mọi chuyện đợi thi xong rồi nói được không? Tiểu Ninh, ngày tháng còn dài mà."

Giang Tư Ninh im lặng một lúc rồi nói: "Mẹ, con muốn làm giám định quan hệ cha con."

"Hả?" Trần Mỹ Lan sửng sốt, "Giám định quan hệ cha con?"

"Vâng." Giang Tư Ninh ngẩng đầu nhìn bà ta, "Con biết chú hai không muốn nhận con, con cũng không định nhận ông ấy, nhưng con nhất định phải biết rốt cuộc mình có phải con trai của ông ấy hay không, con muốn làm rõ thân thế của mình."

"Con không tin mẹ sao?" Trần Mỹ Lan có chút tủi thân, vành mắt cũng đỏ lên.

"Mẹ..." Giang Tư Ninh bất lực, "Không phải con không tin mẹ, con chỉ muốn thận trọng hơn thôi. Chuyện này quyết định vậy đi, mẹ đừng quản nữa."

Trần Mỹ Lan rất hiểu con trai mình, bình thường ít nói ít thể hiện, nhưng một khi đã quyết tâm làm chuyện gì thì không ai có thể thay đổi được.

"Vậy thế này đi, mẹ ở lại đây thêm vài ngày nữa, cùng con đi làm. Dù sao con vẫn còn là trẻ con, người ta chưa chắc đã đồng ý làm giám định cho con đâu." Trần Mỹ Lan nói.

Giang Tư Ninh suy nghĩ một chút, cảm thấy lời Trần Mỹ Lan nói cũng có lý, bèn gật đầu: "Được ạ."

Giang Thầm và Giang Tư Ninh gần như về đến nhà cùng lúc, hai người nhìn thấy đối phương nhưng đều không lên tiếng.

Giang Thầm phát hiện hình như mình lại bắt đầu bực bội rồi, dường như chỉ khi ở bên cạnh Ngôn Phi hắn mới có thể bình tĩnh hơn một chút.

Hôm nay Giang Thiên Mậu cũng về nhà khá sớm, thấy cả Giang Thầm lẫn Giang Tư Ninh đều đã về, ông cảm thấy rất vui mừng.

"Mẹ của cháu về nhà rồi à?" Giang Thiên Mậu hỏi Giang Tư Ninh.

"Vâng, về rồi ạ."

"Về cũng tốt, sắp thi đại học rồi, thành tích của cháu không tệ, đừng để những chuyện này ảnh hưởng đến mình."

"Cháu biết rồi, chú hai." Giang Tư Ninh nhìn Giang Thiên Mậu một cái. Từ sau khi mẹ của y bị Giang Thầm đánh hôm qua, Giang Thiên Mậu thậm chí còn chưa đến thăm bà một lần nào, mọi chuyện đều do Liễu Phượng xử lý.

"Giang Thầm." Giang Thiên Mậu gọi một tiếng, Giang Thầm đang đứng cách đó không xa ngẩng đầu nhìn ông, "Gì thế?"

"Qua đây xin lỗi Tiểu Ninh đi."

Giang Thầm cười lạnh một tiếng: "Không xin."

"Giang Thầm." Cơn giận của Giang Thiên Mậu lập tức bốc lên, "Chuyện hôm qua vốn dĩ là con sai, qua đây xin lỗi."

"Đúng, con cũng thấy mình sai." Giang Thầm nhún vai, bộ dạng đầy khiêu khích, "Nhưng con cứ không xin lỗi đấy."

Giang Thiên Mậu bật dậy khỏi ghế, đúng lúc ông định nổi giận mắng Giang Thầm thì Giang Tư Ninh lên tiếng: "Chú hai, không cần xin lỗi đâu ạ, chuyện hôm qua chỉ là hiểu lầm thôi, mẹ cháu không để tâm, cháu cũng không để tâm."

Giang Thầm không thể tin nổi nhướng mày một cái, trước đây hắn thật sự không hiểu Giang Tư Ninh lắm.

"Không được, làm sai thì phải xin lỗi." Giang Thiên Mậu còn muốn nói gì đó thì bị Liễu Phượng ngắt lời: "Chuyện giữa bọn trẻ với nhau, anh xen vào làm gì?"

"Tiểu Ninh người ta cũng nói không để ý rồi, anh còn châm dầu vào lửa làm gì nữa?"

Giang Thiên Mậu trừng bà một cái, Liễu Phượng coi như không nhìn thấy, thở dài: "Theo em thấy, vẫn là Tiểu Ninh hiểu chuyện, học hành lại giỏi, làm việc ổn trọng, biết nặng biết nhẹ, không giống con cái của một số gia đình, vừa trẻ con vừa nóng tính, ngày nào cũng gây chuyện, chẳng kính trên cũng chẳng nhường dưới."

Giang Thầm nghiến răng.

Đang đá đểu ai thế này?

"Đúng vậy." Giang Thiên Mậu hừ lạnh một tiếng, tiếp lời, "Con ngoan đều là con nhà người ta."

"Không đâu, nhà mình cũng có mà." Liễu Phượng vội nói, "Quả Quả nhà mình đáng yêu biết bao."

Giang Thầm: "..."

Hắn nhịn.

"Lão Giang, gọt táo cho Quả Quả đi, thằng bé muốn ăn táo." Liễu Phượng đưa dao gọt hoa quả và quả táo cho Giang Thiên Mậu, "Sắp ăn cơm rồi, đừng chấp nhặt với trẻ con nữa, nào, gọt táo đi."

Bị Liễu Phượng chuyển hướng qua lại như vậy, Giang Thiên Mậu có giận cũng không nổi nữa, nhận lấy con dao rồi bắt đầu gọt táo.

Giang Thầm nhìn chằm chằm con dao gọt hoa quả đang xoay qua xoay lại trong tay Giang Thiên Mậu, thầm tính toán nếu mình bước tới vô tình đụng ông một cái thì xác suất con dao cắt trúng ngón tay ông là bao nhiêu, liệu con dao có mất kiểm soát mà làm ông bị thương ở chỗ khác không?

Giang Thầm cảm thấy cách này không đáng tin lắm.

Mấy thứ như cốc uống nước thật ra rất khó đảm bảo trích xuất được mẫu vật một trăm phần trăm, vẫn là máu và móng tay đáng tin hơn. Chẳng lẽ hắn lại đi cắt móng tay cho Giang Thiên Mậu?

Còn cả của Giang Tư Ninh nữa, biết thế hôm qua đánh nhau đã túm luôn một nắm tóc của y rồi.

Ngay lúc Giang Thầm đang suy nghĩ, đột nhiên nghe thấy Giang Thiên Mậu khẽ kêu lên một tiếng: "Á!"

Thì ra Liễu Phượng vô tình va vào ông một cái, khiến con dao cứa vào tay.

Má ơi!

Đúng là nghĩ gì được nấy.

"Cha, cha không sao chứ?"

"Chú hai, chú không sao chứ?"

"Lão Giang, ông không sao chứ?"

Giang Thầm, Giang Tư Ninh và Liễu Phượng gần như cùng lúc rút một tờ giấy ăn rồi chạy đến bên cạnh Giang Thiên Mậu, ai nấy đều mang vẻ mặt căng thẳng.

Giang Thiên Mậu nắm chặt ngón tay cái của mình, nhìn ba người đang hết sức quan tâm mình trước mặt, trong lòng vô cùng an ủi.

 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.