Giang Thiên Mậu bế Giang Quả ngồi lên đùi mình, tiện tay mở tập tài liệu mà cậu bé đưa tới: "Nào, để cha xem đây là gì."
Giang Quả mở to mắt nhìn: "Cha ơi, trên này có chữ, con biết đọc, báo cáo giám định quan hệ cha con, chữ 'cha' trong kẹo thạch hôn hôn ấy..."
Giang Thầm bưng hộp sữa trên tay, kẹp chai nước ngọt ở khuỷu tay, vừa bước ra khỏi bếp đã nghe thấy lời của Giang Quả, sau đó ngẩn người, báo cáo giám định quan hệ cha con? Sao lại ở trong tay Giang Quả?
Liễu Phượng đứng phía sau Giang Thiên Mậu và Giang Quả, vừa lau một món đồ trang trí vừa nghe thấy thế liền lập tức quay đầu nhìn sang, bà chẳng phải đã nhét bản giám định vào trong tủ quần áo rồi sao? Quả Quả lấy được bằng cách nào?
Giang Tư Ninh vừa xuống lầu cũng trắng bệch mặt, bản giám định đó y kẹp trong cuốn tạp chí đặt trên giá sách, không ai động vào giá sách của y cả, sao Giang Quả lại lấy được?
Ba người đều bị tia sét giữa trời quang đánh đứng chết trân tại chỗ, chỉ có Giang Quả hoàn toàn không phát giác: "Cha ơi, đây là tên của cha đúng không? Con biết nè, chữ Mậu này là mẹ dạy con, Giang với Thiên con cũng biết, đây là chữ gì vậy? Giang Xoa Ninh..."
Giang Quả đảo mắt một vòng: "Cha ơi, đây là tên của anh Tiểu Ninh đúng không? Đúng rồi, nhất định là vậy, con thông minh nhất mà... Sao không có tên của anh vậy? Con biết viết chữ Thầm..."
Sắc mặt Giang Thiên Mậu rất khó coi, ánh mắt dừng ở kết quả cuối cùng, xác suất quan hệ cha con là 99,999962325%.
Liễu Phượng cũng nhìn thấy kết quả, kinh hô một tiếng: "Không thể nào, nó sao có thể là con trai anh được?"
Giang Thầm sải bước tới, cũng nhìn thấy dãy số trên bản báo cáo, lông mày lập tức nhíu chặt, sao lại là quan hệ cha con được? Vừa rồi Ngôn Phi rõ ràng đã nói là không phải mà.
Chẳng lẽ hắn thật sự lấy nhầm mẫu?
Vậy bản giám định này từ đâu ra?
Giang Thầm nhìn về phía Liễu Phượng, Liễu Phượng cũng đầy mặt ngơ ngác, kết quả trên bản của bà không giống bản này.
Giang Thiên Mậu "bốp" một tiếng khép bản giám định lại, lồng ngực phập phồng lên xuống.
Trong nhà nhất thời vô cùng yên tĩnh, ngay cả Giang Quả cũng nhận ra bầu không khí thay đổi, ngoan ngoãn ngồi đó không dám lên tiếng.
Giang Tư Ninh hơi cứng ngắc bước lên trước hai bước.
Giang Thiên Mậu ngẩng đầu lên: "Ai làm cái này?"
Liễu Phượng không nói gì.
Giang Thầm cũng không nói gì.
Giang Tư Ninh hít sâu một hơi.
Từ ngày đi làm giám định quan hệ cha con, Giang Tư Ninh chưa từng nghĩ tới việc phải nói rõ mọi chuyện với Giang Thiên Mậu, có những chuyện vốn dĩ không thể giải thích rõ ràng được, y chỉ muốn một chân tướng mà thôi.
Y không muốn thừa nhận mình ghen tị với Giang Thầm, ghen tị với Giang Quả đến phát điên, y cũng muốn có một người cha như Giang Thiên Mậu, nhưng nếu chuyện này bị phơi bày ra, y chẳng những không có được một người cha, mà còn tự đẩy mình vào một hoàn cảnh nhục nhã khác.
Ví dụ như bây giờ.
Y nhìn thấy ánh mắt không thể tin nổi cùng sự thù địch của Liễu Phượng, còn có ánh mắt như muốn giết người của Giang Thầm.
Giang Tư Ninh siết chặt hai tay, giọng nói khàn khàn đáp một tiếng: "Là cháu làm."
Giang Thiên Mậu khẽ nhíu mày.
Liễu Phượng vốn nghĩ Giang Thiên Mậu sẽ phản bác, Giang Thầm cũng nghĩ Giang Thiên Mậu sẽ nổi trận lôi đình, chuyện này hoang đường biết bao cơ chứ.
Nhưng Giang Thiên Mậu không nói gì, trái lại còn vô cùng trầm mặc.
Tim Giang Thầm chìm xuống đáy vực, nếu bản giám định này là do Giang Tư Ninh làm, vậy chắc chắn yđã lấy được máu của Giang Thiên Mậu vào đêm hôm đó, như thế người có thể làm ra kết quả chính xác nhất trong căn nhà này chỉ có thể là Giang Tư Ninh.
Giang Thầm cảm thấy hô hấp có phần dồn dập, trong lòng dâng lên một sự bực bội khó nói thành lời, trong đầu có một giọng nói đang điên cuồng gào thét, không phải, không phải như vậy...
Giang Thiên Mậu nhìn bản kết quả giám định, rất lâu không nói lời nào, không ai biết ông đang nghĩ gì.
Ngôn Phi ngồi ở góc khuất nơi khúc ngoặt cầu thang, lặng lẽ thở dài một hơi.
Cha của Giang Thầm đang do dự.
Cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao rồi.
Thật ra cậu vẫn luôn suy đoán, nếu Giang Tư Ninh không phải là con trai của Giang Thiên Mậu, vậy chỉ dựa vào một bản giám định giả mà có thể lừa được nhiều năm như thế sao?
Giang Tư Ninh đâu phải kẻ ngốc, làm sao có thể hoàn toàn không nhận ra điều gì.
Trừ phi cha của Giang Thầm ít nhiều cũng biết một vài chuyện, nhưng từ trước tới nay chưa từng nói rõ, cho nên mới khiến Giang Tư Ninh sinh ra ảo giác.
Vì thế cậu đã làm giả một bản giám định với kết quả 99% rồi đưa tới trước mặt Giang Thiên Mậu, chỉ để xem phản ứng của ông khi nhìn thấy nó, mà Giang Thiên Mậu không hề nổi giận hay lập tức phủ nhận như mọi người nghĩ, trái lại ông lại rơi vào im lặng.
"Không thể nào." Liễu Phượng rất bình tĩnh xoay người trở về phòng ngủ lục tìm.
Còn Giang Thầm cũng không nói một lời chạy thẳng lên lầu, nhìn thấy Ngôn Phi đang ngồi ở đầu cầu thang cũng không nghĩ nhiều, lúc này hắn chỉ muốn xem bản giám định mà Ngôn Phi mang tới.
Giang Thầm trở về phòng ngủ, túi giấy da bò chưa mở vẫn nằm trên giường, hắn run run mở túi giấy ra lấy bản giám định, mấy chữ cuối cùng rõ ràng vô cùng, không có quan hệ huyết thống.
Giang Thầm và Liễu Phượng gần như cùng lúc đập bản giám định xuống trước mặt Giang Thiên Mậu.
Liễu Phượng: "Bản báo cáo này của em không thể sai được."
Giang Thầm: "Bản của con cũng không thể sai." Nói câu này hắn có chút chột dạ, nhưng hắn hy vọng bản của mình không sai.
Giang Thiên Mậu nhìn ba bản báo cáo trước mặt, hô hấp có phần khó khăn, ông nhìn Liễu Phượng, nhìn Giang Thầm, cuối cùng nhìn Giang Tư Ninh, nhất thời không nói nên lời.
Giang Tư Ninh chậm rãi bước lên phía trước, cầm bản báo cáo của Liễu Phượng và Giang Thầm lên xem, kết quả cuối cùng khác với bản báo cáo của y.
Đồng thời Giang Tư Ninh cũng phát hiện bản giám định 99% kia không phải bản mình nhận được, nhưng hiện giờ những chuyện đó đã không còn quan trọng nữa, điều quan trọng là tại sao lại xuất hiện hai kết quả khác nhau.
"Lão Giang..." Liễu Phượng gọi ông.
"Hôm nay anh nhất định phải..."
"Được rồi, đừng nói nữa." Giang Thiên Mậu ngắt lời Liễu Phượng, "Chuyện các người lén làm giám định quan hệ cha con sau lưng tôi, tôi không truy cứu nữa, mấy thứ này không chính xác đâu, Tư Ninh, vào thư phòng với chú, chú muốn nói chuyện riêng với cháu."
"Nói chuyện gì?" Giang Thầm đột nhiên gào lên với ông.
Giang Thiên Mậu sững người, hơi thở Giang Thầm không ổn định, ngọn lửa giận khó tả trong lòng hắn càng lúc càng cháy dữ dội: "Tại sao không nói ra? Tại sao không nói rõ?"
"Tại sao? Tại sao?"
...
Giang Thầm cảm thấy vô cùng đau khổ, trước mắt là một tấm kính khổng lồ, phía bên kia lớp kính là Giang Thiên Mậu mặc bộ quần áo sọc xanh trắng, tiều tụy không chịu nổi, còn hắn đứng bên ngoài tấm kính, cầm ống nghe trong tay gào lên với ông:
"Lúc đó tại sao không thể nói rõ?"
"Bây giờ thì hay rồi, tất cả đều đã quá muộn."
"Sự lương thiện tự cho là đúng của ông sẽ hại chết chính mình."
...
"Tiểu Thầm..." Giang Thiên Mậu đưa tay muốn chạm vào Giang Thầm, nhưng Giang Thầm lập tức hất ông ra, chộp lấy mấy bản kết quả giám định trên bàn rồi xé nát thành từng mảnh: "Tất cả đều là giả, giả hết..."
"Không phải như vậy, không phải như vậy..."
"Rõ ràng không phải mà..."
Giang Thầm bạo phát, hất tung bàn trà, Giang Quả khóc lóc lao vào lòng Liễu Phượng, Liễu Phượng ôm cậu bé lùi về trước cửa phòng ngủ, vừa chấn động vì chuyện giám định quan hệ cha con, vừa đau lòng đám đồ thủ công mỹ nghệ lại gặp họa lần nữa, còn phải tranh thủ tức giận vì sao Giang Thiên Mậu không phủ nhận.
Giang Thầm không ngừng lặp lại, gào thét, đập phá, Giang Thiên Mậu nhiều lần muốn tiến lên đều bị hắn không chút do dự đẩy ra.
Có kinh nghiệm từ mấy lần trước, lần này Giang Tư Ninh tự mình ẩn vào góc tối, cơn giận dữ và sự phát tiết của Giang Thầm giống như bị ngăn cách bởi một thời không khác, khiến y có phần mờ mịt.
Tại sao lại có ba bản báo cáo?
Y nhớ tới hôm đó Liễu Phượng và Giang Thầm cùng lúc bước lên muốn lau vết máu cho Giang Thiên Mậu, còn có thùng rác trong phòng mình dường như đã bị lục lọi.
Rốt cuộc kết quả giám định của y là đúng, hay kết quả của Liễu Phượng và Giang Thầm mới là đúng?
Y đã lấy được tờ giấy thấm máu, sau đó đi tìm mẹ, mẹ bảo y đợi trong khách sạn rồi tự mình ra ngoài một chuyến, sau đó hai người cùng tới bệnh viện, giữa chừng y có đi vệ sinh một lần, máu của y được lấy tại bệnh viện, còn tờ giấy dính máu của Giang Thiên Mậu chỉ có mẹ động vào.
Nếu không phải sự thật, vậy bản báo cáo này là của ai với ai?
Giang Tư Ninh đau đầu đến mức ngồi xổm xuống.
"Giang Thầm, cậu bình tĩnh lại đi."
Ngôn Phi chạy xuống lầu, trong nhà đã bị Giang Thầm đập phá đến tan hoang, Giang Thiên Mậu muốn tiến lên nhưng Giang Thầm đang phát điên căn bản không cho ông tới gần.
Hắn chìm trong thế giới của chính mình, hoàn toàn không thể khống chế bản thân.
"Giang Thầm." Ngôn Phi gọi hắn một tiếng.
Giang Thầm dường như khựng lại trong thoáng chốc, giây tiếp theo liền xách ghế đập thẳng vào cửa kính nhà bếp, tiếng kính vỡ ào một cái đổ xuống đất, vỡ vụn thành từng mảnh.
"Tại sao chứ, như vậy sẽ hại chết Liễu Phượng, sẽ hại chết Quả Quả, cậu biết không?" Giang Thầm lẩm bẩm, "Quả Quả? Quả Quả?"
"Là anh sai rồi, là anh không bảo vệ được em..."
Ngay lúc Giang Thầm đưa tay định chụp lấy mảnh kính vỡ, Giang Thiên Mậu lao tới, Ngôn Phi cũng lao tới, Giang Thầm dùng sức đẩy Giang Thiên Mậu ra, cánh tay Giang Thiên Mậu va vào đống mảnh kính, máu nhanh chóng thấm ra trên chiếc áo sơ mi trắng.
"Giang Thầm, mẹ nó cậu đừng phát điên nữa." Ngôn Phi tức đến phát cáu, ôm chặt lấy Giang Thầm, trong lúc giằng co cả hai cùng ngã xuống đất, Ngôn Phi dùng cả tay chân đè lên người hắn, gào lên: "Mẹ nó cậu còn phát điên nữa thì cút ra ngoài cho tôi."
...
"Giang Thầm, mẹ nó cậu còn phát điên nữa thì cút ra ngoài cho tôi."
Trong cơn hoảng hốt, Giang Thầm bước ra khỏi căn phòng kính khổng lồ ngột ngạt kia, Giang Thiên Mậu tiều tụy cũng biến mất không còn thấy bóng dáng, hắn bước vào một căn hộ ba phòng một phòng khách, say khướt nhào lên người học bá, bóp eo cậu rồi hỏi: "Lúc đó Giang Tư Ninh muốn cho cậu vay tiền, tại sao cậu không nhận?"
"Bây giờ hai người còn liên lạc không?"
"Trước đây hai người chẳng phải là bạn tốt sao?"
"Lúc đó tại sao cậu làm bạn với anh ta mà không làm bạn với tôi?"
Bị người ta hung hăng đá cho một cái, cả người hắn ngã từ trên giường xuống đất, người trên giường lạnh lùng nói: "Giang Thầm, mẹ nó cậu còn phát điên nữa thì cút ra ngoài cho tôi."
Không thể phát điên, không thể phát điên.
Ngôn Phi sẽ không vui.
Cậu ấy không vui thì sẽ một tháng không thèm để ý tới hắn.
Giang Thầm dần dần không còn giãy giụa nữa, Ngôn Phi thở hổn hển đè chặt tay hắn lại để tránh hắn vô tình chạm phải mảnh kính vỡ trên mặt đất.
Ánh mắt Giang Thầm dần trở nên tỉnh táo, hắn nhìn Ngôn Phi, Ngôn Phi cũng nhìn hắn.
Sự điên cuồng trong đôi mắt đỏ hoe dần tan đi, chỉ còn lại bất lực và hoang mang, Ngôn Phi dùng sức ôm chặt lấy hắn: "Không sao rồi, tất cả rồi sẽ qua thôi, có tôi ở đây mà."
Giang Thầm cảm thấy mệt mỏi đến cùng cực, rất lâu sau mới run run đưa tay lên chạm vào tóc Ngôn Phi một cái: "Không làm cậu bị thương chứ?"
"Không có." Ngôn Phi cười với hắn, "Không có."
.
Ngôn Phi từ trên người Giang Thầm bò dậy, rồi kéo cả Giang Thầm đứng lên, Liễu Phượng đã mang hộp thuốc tới băng bó cho Giang Thiên Mậu.
Giang Thiên Mậu nhìn Giang Thầm, nhất thời không dám lên tiếng, sợ bất kỳ câu nào cũng lại chạm vào dây thần kinh nhạy cảm của hắn.
"Chú à, đã đến nước này rồi, hay là chú giải thích đi, bất kể nguyên nhân hay kết quả là gì, bất kể là Giang Tư Ninh hay Giang Thầm, bọn họ đều không còn là trẻ con nữa, bọn họ chịu đựng được." Ngôn Phi nói.
Giang Thầm và Giang Tư Ninh đồng thời nhìn về phía Giang Thiên Mậu, Giang Thiên Mậu thở dài một hơi.
"Tư Ninh, lúc cháu đi làm giám định, mẹ cháu có đi cùng không?" Giang Thiên Mậu hỏi y.
Giang Tư Ninh do dự một thoáng rồi gật đầu.
Giang Thiên Mậu thở dài: "Đúng rồi, là lỗi của chú."
Giang Thiên Mậu ngồi xuống ghế sofa, chậm rãi mở lời.
"Trần Mỹ Lan, tức là mẹ của Tư Ninh, là bạn học đại học của chú, một nhóm bạn học bọn chú thường xuyên tụ tập học cùng nhau, chú không ngờ cô ấy lại tỏ tình với chú, nhưng lúc đó chú đã từ chối."
"Bởi vì chú đã có vị hôn thê, vị hôn thê chính là mẹ của Tiểu Thầm, đó là cuộc hôn nhân do gia đình sắp đặt, chú với mẹ của Tiểu Thầm tổng cộng cũng chỉ gặp nhau vài lần, không có tình cảm gì sâu đậm, nhưng chú chấp nhận cuộc hôn nhân đó, cho nên chú không thể yêu đương với người phụ nữ khác khi mình đã có vị hôn thê."
"Sau khi tốt nghiệp đại học, chú trở về công ty của gia đình làm việc, chuẩn bị cho hôn lễ với mẹ của Tiểu Thầm."
"Đúng lúc ấy, anh trai của chú, cũng chính là cha của Tiểu Ninh, cũng nói muốn kết hôn, đối tượng kết hôn chính là Trần Mỹ Lan."
"Tại sao bác ấy lại gả cho bác cả?" Giang Thầm hỏi.
Giang Thiên Mậu nhìn Giang Tư Ninh một cái, do dự một lát rồi vẫn nói: "... Có lẽ là muốn trả thù chú thôi."
"Gả cho bác cả là có thể trả thù cha à?" Giang Thầm nhíu mày.
Giang Thiên Mậu nghĩ đến cảm xúc của Giang Tư Ninh nên không biết phải nói thế nào, Liễu Phượng cười nhạo một tiếng: "Gả vào nhà họ Giang để gây sóng gió chứ sao."
Giang Tư Ninh cúi mắt, siết chặt các ngón tay.
Giang Thiên Mậu chuyển chủ đề, tiếp tục nói: "Tình cảm giữa chú và anh trai chú khá bình thường, anh ấy là con của mẹ chú với người chồng trước, cha chú đối xử với anh ấy cũng không tệ, nhưng con người anh ấy khá phản nghịch, từng làm thâm hụt công ty nên bị cha chú đuổi ra ngoài, không chỉ vậy, anh ấy còn cờ bạc, hút m* t**, mẹ chú, tức là bà nội các con, từng muốn quản nhưng thật sự không quản nổi, sau này anh ấy không còn nhiều tiền nữa nên dẫn Trần Mỹ Lan về quê, cũng chính là quê của cha ruột anh ấy."
"Trước khi mẹ chú qua đời, bà dặn chú nhất định phải giúp đỡ anh ấy, dù sao cũng là anh em ruột, cuối cùng mẹ chú không thể gặp anh ấy lần cuối, chú biết bà tiếc nuối chuyện đó nên vẫn luôn muốn giúp đỡ một chút, sau này anh ấy qua đời, chú mới đón Tiểu Ninh về nhà."
Giang Thiên Mậu nhìn Giang Tư Ninh, cân nhắc lời lẽ rồi nói: "Tiểu Ninh à, chú không muốn nói mẹ con không tốt trước mặt con, nhưng có lẽ nhiều chuyện cô ấy không nghĩ thông được, làm việc có hơi... bất chấp hậu quả..."
"Chính là đầu óc có vấn đề, bà điên." Liễu Phượng bực bội nói.
Giang Thiên Mậu trừng bà một cái, rồi lại nói với Giang Tư Ninh: "Chú đoán chắc chắn là cô ấy nói với cháu rằng cháu là con trai chú nên cháu mới đi làm giám định quan hệ cha con, có lẽ cô ấy vẫn còn hận chú, dù sao rất nhiều người khi còn trẻ gặp phải đả kích thì cả đời cũng không vượt qua nổi, cho nên mới nghĩ mọi cách phá hoại gia đình của chú."
Ý này tức là y căn bản không phải là con trai của ông.
Tất cả chỉ là sự hoang tưởng của mẹ y thôi sao?
Giang Tư Ninh cảm thấy bản thân lúc này giống như một trò cười, một trò cười bị công khai xử tử trước đám đông.
"Vậy tại sao lúc nãy chú lại im lặng?" Giang Tư Ninh đỏ hoe mắt nhìn ông.
Y đã cho rằng đó là sự ngầm thừa nhận.
Giang Thiên Mậu nhìn y, suy nghĩ cách diễn đạt: "Thật ra lúc cháu mới sinh đã từng sống ở nhà họ Giang một khoảng thời gian, khi đó Tiểu Thầm còn chưa ra đời, lần đầu tiên chú nhìn thấy một đứa trẻ nhỏ như vậy nên rất thích cháu, sau khi cha cháu qua đời, chú tới thăm cháu, nhìn thấy cháu đứng một mình trên đường, cô đơn lẻ loi, chú thấy rất khó chịu, chú vẫn luôn xem cháu như con ruột mà đối đãi, nếu cháu đồng ý, chú có thể làm cha của cháu."
"Làm cha của cháu?" Giang Tư Ninh tự giễu cười thành tiếng, "Loại chuyện này là muốn làm thì làm được sao?"
Tất cả giống như một trò đùa hoang đường.
Giang Tư Ninh đứng dậy từ dưới đất, máy móc nói: "Xin lỗi, là cháu tự mình đa tình, phá hỏng sự hòa thuận của gia đình mọi người."
Nói xong, y cúi người thật sâu rồi loạng choạng chạy ra khỏi cửa.
Giang Thiên Mậu day trán, cầm điện thoại gọi cho tài xế, bảo ông ta đi theo Giang Tư Ninh để tránh y xảy ra chuyện gì.
"Được rồi, chuyện các người muốn biết cũng đã biết rồi, hài lòng chưa?" Giang Thiên Mậu nhìn Liễu Phượng và Giang Thầm, "Tôi thật sự không hiểu, hai người làm giám định quan hệ cha con để làm gì? Hơn nữa còn là với Tiểu Ninh? Tôi đã làm chuyện gì khiến hai người không hài lòng sao?"
Liễu Phượng nhìn Giang Thiên Mậu, Giang Thầm và Ngôn Phi cũng nhìn Giang Thiên Mậu.
Vừa rồi Giang Thầm còn phát điên dữ dội như thế, nhưng lúc này hắn đã hoàn toàn bình tĩnh lại.
"Logic của cha không đúng." Giang Thầm là người lên tiếng trước, "Nghe qua thì lời cha nói có vẻ hợp lý đấy, nhưng nghĩ kỹ lại thì hoàn toàn không phù hợp với logic bình thường."
"Anh cũng quá lương thiện rồi đấy, chẳng lẽ tùy tiện gặp một đứa trẻ đáng thương ngoài đường cũng dẫn về nhận làm con trai à?" Liễu Phượng u u nói.
Giang Thiên Mậu: "..."
Ngôn Phi ngồi một bên, cố gắng giảm thấp cảm giác tồn tại của mình, mâu thuẫn gia đình người ta, cậu không thích hợp mở miệng, nhưng cậu muốn nghe.
"Hôm nay nếu cha không nói rõ ràng mọi chuyện, con sẽ quậy cho cái nhà này tan đàn xẻ nghé." Giang Thầm buông lời đe dọa.
Giang Thiên Mậu rất bất lực, nếu là trước đây, nghe Giang Thầm nói vậy có lẽ ông đã tát cho hắn một cái rồi, thằng nhóc thối dám lên mặt với ông, nhưng bây giờ nhìn căn nhà tan hoang trước mắt, ông tin Giang Thầm nói được làm được.
Giang Thiên Mậu giơ tay xoa mặt, rồi lại thở dài một hơi.
Bây giờ cả thể xác lẫn tinh thần ông đều mệt mỏi rã rời, ông không ngờ sự việc lại đột ngột phát triển tới mức này.
Giang Thiên Mậu điều chỉnh lại cảm xúc, rất lâu sau mới chậm rãi lên tiếng: "Năm đó tôi từ chối Trần Mỹ Lan, cô ấy không cam lòng, hẹn tôi tới vũ trường uống rượu, nói rằng nếu không đợi được tôi thì sẽ không đi, lúc ấy tôi thật sự chán ghét cô ấy đến cực điểm, dứt khoát chẳng thèm để ý."
"Sau đó, Trần Mỹ Lan gả cho anh trai tôi, mang thai trước khi kết hôn."
"Đứa bé không phải là con của anh trai anh à?" Liễu Phượng không nhịn được chen vào.
Giang Thiên Mậu nói: "Tất cả mọi người đều cho rằng đứa bé là con của anh ấy, kể cả chính anh ấy."
"Lúc đó mọi người đều sống trong cùng một biệt thự, tôi và mẹ của Tiểu Thầm cũng vừa mới kết hôn, mẹ của Tiểu Thầm tính tình dịu dàng, đối xử tốt với tất cả mọi người, nhưng Trần Mỹ Lan lại luôn gây khó dễ cho cô ấy, vì lúc đó tôi quá bận nên không chăm sóc cô ấy được nhiều."
Giang Thiên Mậu dường như đã chìm vào những năm tháng cũ, trong giọng nói mang theo vài phần dịu dàng:
"Chỉ Ân chưa bao giờ than khổ với tôi, mãi rất lâu sau tôi mới biết Trần Mỹ Lan đã nói với Chỉ Ân rằng trước khi kết hôn tôi sống rất phóng túng, hơn nữa còn có một đứa con riêng, bởi vì lúc đó hai người bọn tôi xem như liên hôn thương nghiệp, tình cảm không sâu đậm, Chỉ Ân cũng chưa từng nhắc tới chuyện này, nhưng nó lại trở thành một nút thắt trong lòng cô ấy, cho dù về sau hắn đã giải thích với cô ấy, cũng không thể xóa bỏ ảnh hưởng mà Trần Mỹ Lan gây ra cho cô ấy trong những năm đó."
Liễu Phượng thử liên tưởng một chút rồi cảm thấy nghẹn thở.
Giống như bây giờ giữa bà và Giang Thầm vậy, thật ra Giang Thiên Mậu đã nói rất nhiều lần rằng ông không có con riêng, nhưng bà không tin, Giang Thầm cũng không tin.
"Khi biết Chỉ Ân sống trong nhà không vui vẻ, tôi lập tức đưa cô ấy dọn ra ngoài ở, về sau cha tôi bị anh trai tôi làm tức đến mức đổ bệnh phải nhập viện, mẹ tôi cuối cùng cũng quyết tâm đuổi cả gia đình ba người bọn họ ra ngoài, mấy năm đó gần như bọn tôi không còn liên lạc gì nữa."
"Nhưng thật ra mẹ tôi rất nhớ anh trai tôi, bà luôn cảm thấy có lỗi với anh ấy, luôn nhớ thương anh ấy, cho nên vài năm sau đó liên lạc giữa bọn tôi dần dần nhiều hơn, rồi tôi phát hiện anh trai tôi đối xử với Tiểu Ninh rất tệ."
"Tính tình anh trai tôi thế nào, tôi vẫn hiểu rõ. Việc anh ấy đối xử không tốt với con cái nằm trong dự liệu của tôi, nhưng Trần Mỹ Lan mới là người khiến người ta thấy sợ."
"Làm sao vậy?" Liễu Phượng theo bản năng hỏi.
Giang Thiên Mậu nhíu mày: "Trên người đứa bé lúc nào cũng bầm tím chỗ này chỗ kia. Làm mẹ, ngoài miệng thì nói đau lòng nhưng lại giống như không coi đó là chuyện gì to tát. Trước đây Tiểu Thầm chỉ cần va quệt hay bị thương một chút thôi, Chỉ Ân đã rất căng thẳng, rất tự trách. Khi đó tôi nghĩ chắc mỗi người mẹ một khác."
Nghe Giang Thiên Mậu nhắc đến mẹ, vẻ mặt Giang Thầm có phần ảm đạm, Ngôn Phi bóp nhẹ vai hắn.
"Sau này có một lần, lúc tôi đến vừa hay bắt gặp anh trai tôi đang đánh Tiểu Ninh. Khi tôi định tiến lên ngăn lại thì phát hiện Trần Mỹ Lan đang đứng ngoài tường viện. Cô ta cứ thế nhìn con trai mình bị đánh, thậm chí còn cười. Đợi anh trai tôi đánh con xong, Trần Mỹ Lan mới bước tới, giống như một người mẹ yêu thương con cái mà dỗ dành nó."
Liễu Phượng rùng mình, cầm áo khoác trên ghế sofa khoác lên người.
"Tôi chất vấn cô ta, cô ta như phát điên lao vào đánh tôi, nói rằng chính vì tôi nên cô ta mới sinh ra cái nghiệt chủng này."
"Ý là sao?" Giang Thầm không nhịn được hỏi, "Liên quan gì đến cha?"
Giang Thiên Mậu im lặng một lúc, nhìn Ngôn Phi và Giang Thầm: "Có vài chuyện vốn dĩ tôi không muốn nói trước mặt hai đứa, nhưng sự việc đã đến nước này rồi, tôi không thể không nói."
"Trần Mỹ Lan nói tối hôm đó cô ta hẹn tôi, nhưng tôi không đến. Cô ta đợi tôi ở vũ trường rồi bị người ta cưỡng h**p."
Ngôn Phi giật mí mắt, kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Giang Thầm và Liễu Phượng cũng ngây người tại chỗ.
"Thật sao?" Liễu Phượng không mấy tin lời Trần Mỹ Lan.
"Tôi cũng không tin. Sau đó tôi đi điều tra, phát hiện hôm đó trong con hẻm gần vũ trường đó quả thật đã xảy ra một vụ cưỡng h**p. Hơn nữa tôi còn tra được tên tội phạm kia đã bị bắt, số nạn nhân của hắn nhiều tới tám người."
Ngôn Phi, Giang Thầm và Liễu Phượng đều sững sờ, không nói nên lời.
Một lúc lâu sau, Liễu Phượng mới tìm lại được giọng nói: "Giang Tư Ninh là con trai của tên... tội phạm đó sao?"
Giang Thiên Mậu lắc đầu: "Nói thật, tôi cũng không rõ lắm. Nhưng nếu tính theo thời gian mà Trần Mỹ Lan nói thì đúng là khớp."
"Vậy nên chú thấy áy náy?" Ngôn Phi không nhịn được lên tiếng.
"Không." Giang Thiên Mậu lắc đầu. "Tôi không áy náy, cũng không cảm thấy có lỗi với Trần Mỹ Lan. Về mặt tình cảm, tôi chưa từng làm điều gì có lỗi với cô ta. Nhưng tôi thật sự thương thằng bé Tư Ninh."
"Lúc Tiểu Ninh mới sinh ra, nó rất xinh xắn, rất ngoan. Khi đó Chỉ Ân vừa mới mang thai, rất thích nó, còn nói đứa bé trong bụng sau này phải đẹp như anh trai."
"Sau khi anh tôi qua đời, tôi cũng chẳng quan tâm Tiểu Ninh rốt cuộc là con của ai. Gặp được nhau cũng là duyên phận, tôi chỉ nghĩ đến chuyện đón nó về nhà, để nó tránh xa Trần Mỹ Lan, có một cuộc đời mới."
"Điều tôi không nghĩ ra là tại sao Trần Mỹ Lan lại nói với Tiểu Ninh rằng nó là con trai tôi? Một chuyện chỉ cần giấy giám định là có thể chứng minh được, tại sao cô ta lại làm vậy?"
Liễu Phượng cảm thấy đầu óc rối bời. Bà chỉ muốn chứng minh Giang Thiên Mậu không có con riêng mà thôi.
Giang Thầm cũng cảm thấy đầu óc rối bời. Hắn chỉ muốn xác nhận xem Giang Tư Ninh có phải đứa con riêng được nhắc đến trong cuốn nhật ký của mẹ hay không.
Tại sao mọi chuyện lại trở nên phức tạp như vậy?
Lại là Trần Mỹ Lan, lại là Giang Tư Ninh?
Chỉ có Ngôn Phi là vẫn bình tĩnh và suy nghĩ rõ ràng, cậu khẽ nói: "Bởi vì bà ta muốn Giang Tư Ninh nghĩ rằng chú là cha của cậu ấy, Giang Tư Ninh rất có thể sẽ bị áp lực và cú sốc khổng lồ đó làm cho méo mó tâm lý, từ đó làm ra những chuyện bất lợi cho chú."
Liễu Phượng, cao thủ cung đấu cấp mười, vừa nghe đã hiểu ngay: "Vậy thì Trần Mỹ Lan vừa trả thù được anh, lại vừa trả thù được Giang Tư Ninh..." Nói đến cuối cùng, Liễu Phượng cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh, "Cô ta có khi nào sẽ ra tay với Quả Quả không?"
"Đây có phải phim trinh thám hình sự đâu, mọi người nói linh tinh cái gì vậy." Giang Thiên Mậu ngoài miệng nói thế, nhưng cũng toát mồ hôi lạnh. Nghe vậy thì dường như cũng không phải là không có khả năng.
Một Giang Tư Ninh bị Trần Mỹ Lan tẩy não, lại còn hận ông, sống trong nhà bọn họ...
"Bọn họ không nói linh tinh." Giang Thầm đột nhiên lên tiếng, "Nếu hôm nay bản giám định này không được đưa ra một cách công khai như thế, mẹ của Giang Quả sẽ không hỏi cha, con cũng sẽ không hỏi cha, bởi vì kết quả giám định của bọn con đều cho thấy anh ấy không phải con trai cha, vốn chẳng có lý do gì để hỏi, mà Giang Tư Ninh tám phần cũng sẽ không hỏi, tất cả mọi người đều sẽ bị che mắt."
"Vừa rồi sao anh không nói rõ mọi chuyện cho nó biết luôn?" Liễu Phượng khó hiểu hỏi, "Đáng lẽ phải nói rõ hết mọi chuyện cho nó biết, để nó biết mẹ nó là loại người như thế nào chứ."
"Bởi vì..." Ngôn Phi thở dài, "Cái danh con trai của kẻ cưỡng h**p sẽ hủy hoại con người Giang Tư Ninh, cũng sẽ hủy hoại cả cuộc đời cậu ấy, hơn nữa Giang Tư Ninh sẽ không tin mẹ mình đối xử với mình như vậy đâu, dù sao thì trước mặt Giang Tư Ninh, Trần Mỹ Lan vẫn luôn là một người mẹ tốt yêu thương con trai, bà ta chưa từng để lộ sự căm hận của mình trước mặt cậu ấy."
Giang Thầm im lặng.
Liễu Phượng im lặng.
Giang Thiên Mậu cũng im lặng.
Trần Mỹ Lan quá đáng sợ.
Rất lâu sau, Giang Thiên Mậu mới nói: "Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, nghĩ tiếp thế này thì cả nhà chúng ta chết sạch mất."
Ngôn Phi: "..."
Chú nói đúng quá rồi.
Đến lúc này, cậu gần như đã biết được toàn bộ sự thật.
Giang Tư Ninh lợi dụng công ty để tống Giang Thiên Mậu vào tù. Với tính cách của Liễu Phượng, chắc chắn bà sẽ không chịu bỏ qua, hơn nữa bà rất thông minh, có thể bà đã tìm ra chân tướng, hoặc nắm giữ được chứng cứ gì đó, nên mới gặp tai nạn xe.
Sau đó, sự oán hận và ân oán giữa Giang Thầm và Giang Tư Ninh ngày càng sâu sắc. Còn chuyện Quả Quả chết đuối thì lại rất giống phong cách của Trần Mỹ Lan, đơn thuần chỉ là muốn khiến Giang Thầm đau khổ và đau khổ.
Nếu năm đó cha của Giang Thầm không đưa Giang Tư Ninh về nhà thì sao?
Có phải mọi thứ sẽ thay đổi không?
Không.
Trần Mỹ Lan sẽ tìm một cách khác để trả thù, còn Giang Tư Ninh cũng có thể sẽ có một số phận khác.
"Hai đứa, Giang Thầm với Ngôn Phi." Giang Thiên Mậu nhìn hai người bọn họ, "Ngôn Phi thì chú không lo, chủ yếu là con đấy, Giang Thầm. Mỗi lần con nổi nóng là chẳng thèm suy nghĩ gì cả. Đối với Tư Ninh, đừng chọc vào vết thương của nó."
Giang Thầm mệt mỏi xua tay: "Biết rồi, con đâu phải loại người thất đức đó."
"Người đáng lo nhất là em." Giang Thiên Mậu trừng mắt nhìn Liễu Phượng, "Đừng có như trẻ con nữa, cái gì cũng nói, toàn lựa những lời đâm thẳng vào tim người ta mà nói."
"Biết rồi." Liễu Phượng ngoài miệng đáp ứng, trong lòng lại bĩu môi. Bà nào dám nói chứ, chỉ cần hai mẹ con kia đừng chọc đến bà, cũng đừng chọc đến Quả Quả, nếu không bà không dám đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.
Trước đây bà đã quá coi thường Trần Mỹ Lan, xem ra bà cũng phải nâng cấp bản thân rồi.
"Những chuyện khác mọi người cứ yên tâm, tôi sẽ giải quyết." Giang Thiên Mậu nói.
Trước khi nghe những suy luận kia của Ngôn Phi, ông vẫn chưa cảm thấy có vấn đề gì quá lớn. Nhưng sau khi nghe xong, ông lại cảm thấy chuyện này có vấn đề rất lớn.
.
Lời tác giả:
Vì Trần Mỹ Lan và Giang Tư Ninh là những người tạo nên bi kịch ở kiếp trước nên cần phải giải thích rõ ràng. Còn ở kiếp này, mọi thứ đã bị Ngôn Phi b*p ch*t từ trong trứng nước, về sau chỉ còn là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào. Những chuyện liên quan đến bọn họ sẽ được đan xen giải thích thêm.
Về hình tượng nhân vật của cha Giang thì là như vậy, mỗi người sẽ có cách hiểu riêng. Chỉ có vài điểm cần nói rõ để mọi người khi chê trách thì chê trách cho chính xác.
Thứ nhất, về cái chết của mẹ Giang Thầm. Ngay từ khi mới kết hôn, Trần Mỹ Lan đã cố ý nói với bà ấy chuyện con riêng, nhưng không nói đứa con riêng đó là ai, chỉ đơn thuần muốn khiến bà ấy thấy khó chịu. Những chuyện này là sau này cha Giang mới biết, cũng đã giải thích rồi, nhưng trong lòng mẹ Giang Thầm đã có hạt giống nghi ngờ không thể nhổ bỏ được, vì vậy bà mới bắt đầu viết nhật ký.
Những lời Giang Thầm nói trước đó đều xuất phát từ suy đoán dựa trên cuốn nhật ký. Vụ tai nạn xe đúng là tai nạn ngoài ý muốn, hình như ở những chương trước đã từng nhắc đến rồi.
Thứ hai, để mọi người dễ xâu chuỗi logic. Ở kiếp trước vì không có Ngôn Phi nên Giang Thầm vẫn luôn không làm rõ được chuyện con riêng, quan hệ với cha mình cũng không tốt. Liễu Phượng cũng chưa từng làm giám định huyết thống. Sau khi biết chuyện, Giang Tư Ninh chưa từng hỏi Giang Thiên Mậu, nhưng Giang Thiên Mậu chắc chắn biết trong lòng Giang Tư Ninh có nghi ngờ. Chỉ là vì Giang Tư Ninh không hỏi nên ông cũng không chủ động vạch trần chuyện này, coi như ngầm thừa nhận. Bởi vậy sau khi ông ngồi tù, Giang Thầm mới chất vấn ông như thế trong trại giam.
Còn một điểm nữa, giống như Ngôn Phi đã nói, từ ngày Trần Mỹ Lan để mắt tới Giang Thiên Mậu thì bi kịch đã được định sẵn. Bất kể cách làm của cha Giang là đúng hay sai, thích hợp hay không thích hợp, cũng không thể thay đổi được Trần Mỹ Lan. Đây chỉ là một trong những cách bà ta dùng để trả thù mà thôi. Không có cách này thì sẽ có cách khác.
Cha Giang dĩ nhiên có sai.
Nhưng người tạo ra bi kịch là Trần Mỹ Lan.
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
