Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 46: Niềm vui của Giang Thầm chẳng ai hiểu nổi.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Quá quý giá sao?

Lần đầu tiên tặng quà cho người khác đã tặng điện thoại, hình như đúng là có hơi không thích hợp thật.

Giang Thầm có chút hối hận, biết thế đã mang điện thoại cũ của mình tới cho cậu ấy rồi.

Lúc mua điện thoại mới hắn mua liền hai cái, giống hệt nhau, hắn và Ngôn Phi mỗi người một cái, còn điện thoại cũ thì không mang theo bên người.

Nhưng nghĩ lại, sao hắn có thể để Ngôn Phi dùng điện thoại cũ được chứ.

Học bá học hành là giỏi nhất, dùng đồ cũng nên dùng loại tốt nhất.

"Cậu thật sự không muốn à?" Giang Thầm có chút thấp thỏm hỏi lại một câu.

"Ừm, không muốn." Ngôn Phi nói, "Cậu mang về đi." Nhưng đúng là cậu nên mua một chiếc điện thoại rồi.

Nhưng cậu không định mua loại tốt, điện thoại đổi mới quá nhanh, hơn nữa sau khi đã dùng điện thoại thông minh với vô số chức năng ở kiếp trước, cậu thật sự chẳng hứng thú gì với những chiếc điện thoại hiện tại chỉ có vài chức năng, nên cậu định bỏ ra vài trăm tệ mua một chiếc điện thoại rẻ tiền, gọi điện được là đủ.

Người ta từ chối dứt khoát như vậy khiến Giang Thầm có chút thất vọng, nhưng hắn không vì thế mà bỏ cuộc, ngược lại còn bắt đầu xuống giọng dỗ dành: "Chẳng phải hai đứa mình mấy ngày rồi không gặp nhau sao, tôi có việc cũng không thể suốt ngày gọi điện cho mẹ cậu được đúng không, nên mới tặng cậu cái điện thoại, tôi mà... có gì không hiểu trong học tập còn có thể hỏi cậu nữa..."

Bịa tiếp đi, cứ bịa tiếp đi.

Ngôn Phi cạn lời, hai mươi tám mới nghỉ học, hôm nay mới ba mươi Tết, còn chưa tới hai ngày không gặp, đúng là lâu quá nhỉ.

Giang Thầm càng nói giọng càng nhỏ, đến cuối cùng chính hắn cũng cảm thấy mình buồn cười thật.

Ngôn Phi nhìn tuyết đang rơi ngày càng lớn, hỏi hắn: "Cậu có muốn tới nhà ông nội tôi ngồi một lát không?" Hôm nay là ba mươi Tết, bây giờ đã ba giờ chiều rồi, nếu Giang Thầm tới đó, đi đi về về mất thêm chút thời gian, rất có thể sẽ không kịp chuyến xe về.

Ở đây cứ cách hai tiếng mới có một chuyến xe khách đi ngang qua để vào thành phố.

"Hôm nay tôi không tới đâu." Giang Thầm lắc đầu, "Tôi chuyên tới để tặng điện thoại cho cậu thôi..." Người ta còn không thèm nhận nữa.

Nói thật thì Giang Thầm chưa từng bị người khác từ chối như vậy bao giờ.

Không, phải nói là Giang Thầm gần như chưa từng tặng quà cho ai, nên cũng không có kinh nghiệm bị từ chối.

Người có quan hệ tốt nhất với hắn là Nam Thanh, nhưng Nam Thanh chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, hắn ta thấy việc mừng sinh nhật cho người khác quá phiền phức, nên dứt khoát chính mình cũng không tổ chức sinh nhật, như vậy tiết kiệm được gấp đôi phiền phức, hơn nữa quán nướng của hắn ta là do Giang Thầm đầu tư, hai người có quan hệ hợp tác, nên rất nhiều chuyện đều thuận theo tự nhiên, có vài thứ của Giang Thầm đều trực tiếp mang tới quán, Nam Thanh cũng chẳng để tâm.

Trải nghiệm cầm một cái hộp rồi thấp thỏm tặng quà cho người khác một cách nghiêm túc như thế này, đối với Giang Thầm mà nói, thật sự là lần đầu tiên.

Còn bị từ chối nữa.

Ngôn Phi thấy vẻ mặt hắn đột nhiên trở nên thất vọng, bắt đầu không đành lòng, người ta từ xa chạy tới tặng quà cho mình, có phải mình quá khắt khe rồi không.

Nhưng một chiếc điện thoại hơn hai nghìn tệ...

Ngôn Phi thở dài một hơi, kiếp trước trên bề mặt cậu còn từng là người vì tiền mà bị bao nuôi cơ mà.

Thôi vậy, nhận thì nhận thôi.

Ngôn Phi đưa tay ra: "Đưa..."

"Cậu còn nợ tôi một điều kiện mà, vậy bây giờ điều kiện của tôi là muốn cậu nhận chiếc điện thoại này." Giang Thầm sốt ruột buột miệng nói ra.

Lời đã đến bên miệng của Ngôn Phi lại bị Giang Thầm chặn trở về, sau đó vẻ mặt phức tạp nhìn cậu.

Cậu còn tưởng tên này kiểu gì cũng sẽ lợi dụng điều kiện đó để đưa ra yêu cầu quá đáng gì đó, không ngờ lại là thế này.

Ngôn Phi thật sự không nhịn được mà nghiêng đầu cười một tiếng.

Sau phút bốc đồng, Giang Thầm bắt đầu thấy tiếc, không phải tiếc điện thoại, mà tiếc điều kiện mà mình phải hao tâm tổn trí mới đổi lấy được.

Hắn cảm thấy thôi bỏ đi, cùng lắm chỉ vài ngày không liên lạc thôi, thật sự có việc thì vẫn có thể gọi điện cho mẹ của Ngôn Phi, tuy thời gian nói chuyện ngắn hơn một chút nhưng cũng không phải không chịu được, không nhất thiết phải tặng điện thoại cho cậu ấy.

"Vậy tôi nhận nhé." Ngôn Phi đưa tay nắm lấy cái hộp, cười nói, "Cảm ơn."

Giang Thầm: "..."

Vừa rồi chẳng phải còn chính nghĩa nghiêm nghị không chịu nhận sao, sao nói đổi ý là đổi ý luôn vậy.

Giang Thầm nắm chặt hộp điện thoại không muốn buông tay, Ngôn Phi cũng không buông, hai người bắt đầu giằng co.

Một người là thật sự không muốn tặng nữa, một người là thật sự muốn nhận.

Giang Thầm hối hận rồi, khó khăn lắm mới có cơ hội đưa ra một điều kiện, sao hắn lại có thể nhất thời nóng đầu như vậy chứ.

"Cậu không muốn tặng nữa à?" Ngôn Phi liếc nhìn hắn, giọng điệu không mấy thiện cảm hỏi.

"Không phải..." Giang Thầm không biết phải nói thế nào, cẩn thận dè dặt nói, "Tôi muốn tặng, nhưng tôi có thể rút lại câu vừa rồi..."

"Giang Thầm." Ngôn Phi thầm cười một tiếng trong lòng, ngoài mặt vẫn không lộ cảm xúc, "Cậu không định quỵt nợ đấy chứ?"

Đây chính là câu trước đó Giang Thầm từng nói với Ngôn Phi, lúc này được trả lại nguyên xi không thiếu một chữ.

Giang Thầm cảm thấy mình muốn chết đến nơi rồi, hận không thể tự tát mình hai cái, bảo mày bốc đồng này, bảo mày nhanh miệng này.

Ngôn Phi dùng sức một cái giật lấy chiếc hộp, Giang Thầm nhìn cái hộp đó, cảm thấy cả thế giới đều sụp đổ.

Xong rồi.

"Cảm ơn nhé." Ngôn Phi khẽ cong môi, sắc mặt của Giang Thầm thật sự quá buồn cười.

"... Không có gì." Giang Thầm sống không còn gì luyến tiếc nói, "Cậu thích là được." Cái gì gọi là múc nước bằng rổ tre công dã tràng, đó chính là hắn.

"Ừm, tôi rất thích."

Giang Thầm: "..."

Lúc Giang Thầm tới đây thì chiếc xe khách chạy chiều ngược lại vừa mới đi mất, nên bây giờ muốn về phải chờ.

Ngôn Phi đi mua một túi hạt dẻ rang đường nóng hổi rồi ngồi cùng Giang Thầm dưới trạm chờ xe đợi xe.

Giang Thầm nhìn tuyết lớn bay lả tả đầy trời, cảm thấy hối hận đến chết mất, sao hắn lại không bình tĩnh nổi như vậy chứ.

Giang Thầm không nhịn được liếc nhìn Ngôn Phi đang ngồi bên cạnh mình, người ta đang vui vẻ ăn hạt dẻ rang đường kìa, chẳng hề quan tâm tới tâm hồn bị tổn thương của hắn.

Giang Thầm thở dài một hơi, học bá đúng là không có tim mà.

"Cây cải trắng nhỏ ơi, vàng úa giữa đồng rồi, mười bảy mười tám tuổi rồi, chẳng có ai yêu rồi..."

Ngôn Phi nghe Giang Thầm cố tình ở bên cạnh than ngắn thở dài, nhịn cười đến mức vô cùng khổ sở.

Cậu thật sự không cố ý trêu chọc hắn, nhưng người ta tự dâng tới cửa, ai mà nhịn nổi chứ?

Tuyết lớn rơi xuống mặt đất rất nhanh đã phủ thành một lớp dày, không biết từ lúc nào gió nổi lên, tuyết bên ngoài trạm chờ bị gió cuốn tới, đập lên hàng mi dài của Ngôn Phi, khiến cậu không nhịn được chớp chớp mắt.

Giang Thầm kéo chiếc mũ trên áo khoác của Ngôn Phi trùm lên đầu cậu, khựng lại một chút rồi không rút tay về, mà chống khuỷu tay lên vai cậu, hờ hững vòng qua người cậu, dùng bàn tay che đi nửa khuôn mặt của cậu để ngăn gió tuyết tạt vào mặt.

Ngôn Phi mặc cho hắn hành động, cũng không né tránh.

Cả hai đều cảm thấy có chút lạnh, nhưng hình như cảm giác cũng không tệ, nên chẳng ai mở miệng nhắc tới, giữa trời tuyết mênh mang dường như cả thế giới chỉ còn lại hai người bọn họ, cũng khá lãng mạn.

"Ăn không?" Ngôn Phi đưa túi hạt dẻ về phía Giang Thầm, Giang Thầm lắc đầu: "Cậu ăn đi, tôi không thích ăn." Không phải hắn không thích ăn, chỉ là ghét phiền phức thôi.

Mấy thứ như tôm với cua cần phải dùng tay bóc hắn đều không thích.

Hạt dẻ ở thị trấn không được khía sẵn, cũng không có dụng cụ bóc hạt dẻ, nên Ngôn Phi đều trực tiếp dùng răng cắn, vì vậy lúc Giang Thầm ngồi bên cạnh lải nhải nói chuyện, Ngôn Phi chỉ ừ hử vài tiếng, cúi đầu chuyên tâm bóc hạt dẻ.

Giang Thầm nghiêng đầu nhìn cậu, nhìn một lúc, không nhịn được đưa đầu ngón tay lau nhẹ khóe miệng cậu một cái.

Ngôn Phi ngước mắt liếc hắn, Giang Thầm lập tức rút tay về, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra nói: "Tuyết rơi lớn thật đấy."

Đầu ngón tay của Giang Thầm dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm nơi khóe miệng Ngôn Phi, cả cánh tay đều tê dại, từ sau động tác đó, Giang Thầm chột dạ đến mức không dám nghiêng đầu nhìn Ngôn Phi thêm lần nào nữa.

Nhưng cảm giác thỏa mãn trong lòng hắn đã xua tan hết sự mất mát lúc nãy.

Không thể đưa ra điều kiện thì không thể đưa ra điều kiện vậy, thật ra hắn đã nghĩ suốt hai ngày rồi mà vẫn không nghĩ ra nên đưa ra điều kiện gì.

Trước đó hắn chỉ một lòng muốn có được cơ hội này, nhưng khi thật sự có cơ hội rồi lại trở nên nhút nhát, hắn cũng đâu thể thật sự dùng điều kiện đó để ép Ngôn Phi ở bên mình, vậy thì hắn thành cái gì chứ?

Nhưng hôm đó lúc nằm mơ, Giang Thầm trong giấc mơ còn dùng tiền để uy h**p Ngôn Phi nữa kìa.

Đúng là chẳng ra gì.

Đàn ông mà, phải đường đường chính chính.

"Xe tới rồi." Ngôn Phi huých nhẹ vào vai hắn một cái.

Giang Thầm ngẩng đầu nhìn sang, quả nhiên cách đó không xa có một chiếc xe khách màu trắng đang chậm rãi chạy tới, vì trời tuyết đường trơn nên xe chạy rất chậm.

Hai người đứng dậy, đồng thời giậm giậm đôi chân đã tê cóng.

Giữa mùa đông tuyết rơi mà ngồi ven đường suốt hai tiếng đồng hồ, đúng là có bệnh thật.

Lúc nãy không thấy gì, bây giờ vừa đứng dậy, cả hai đều cảm thấy hơi run rẩy, lạnh thấu rồi.

Xe chạy tới gần, có người xuống xe, có người lên xe, Giang Thầm lại nhìn Ngôn Phi một cái, cảm thấy có chút không nỡ: "Vậy tôi đi đây nhé."

"Đi đi." Ngôn Phi rụt cằm vào trong cổ áo, chỉ để lộ đôi mắt bên ngoài, giọng nói nghe nghèn nghẹt.

Ly biệt lúc nào cũng khiến người ta buồn bã.

Giang Thầm thở dài một hơi, xoay người lên xe, một túi giấy còn ấm được nhét vào tay hắn, Giang Thầm cúi đầu nhìn một cái, là số hạt dẻ còn lại lúc nãy Ngôn Phi ăn.

Giang Thầm: "..."

Nỗi buồn ly biệt lập tức vơi đi một chút.

Giang Thầm tìm một chỗ ngồi xuống, rồi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ định chào tạm biệt Ngôn Phi, nhưng lại thấy Ngôn Phi đã đạp xe đi xa mấy trăm mét rồi.

Giang Thầm: "..."

Quả nhiên niềm vui nỗi buồn của con người không thể tương thông.

Bên này hắn đang thê lương đau khổ ngập tràn nỗi buồn chia ly, còn bên kia đã lạnh đến mức hận không thể lao đi mấy dặm đường rồi.

Ăn một hạt dẻ để sưởi ấm trái tim đã nguội lạnh của mình vậy.

Giang Thầm mở túi giấy ra, rồi ngây người.

Bên trong túi giấy là từng hạt dẻ màu vàng cam đã được bóc sạch sẽ.

Niềm vui ngập trời đột nhiên dâng lên trong lòng giống như sóng lớn cuồn cuộn đập mạnh vào tảng đá khổng lồ vừa bay lên không trung, khiến Giang Thầm choáng váng.

Đây là những hạt dẻ mà học bá dùng miệng bóc từng hạt một cho hắn đó.

Giang Thầm lấy một hạt dẻ bỏ vào miệng, chậm rãi cắn ra.

Đây là hạt dẻ sao?

Đây là tình yêu tràn đầy của học bá dành cho hắn đó.

Giang Thầm kích động dâng trào, lấy điện thoại ra gọi cho Ngôn Phi.

Lúc nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Ngôn Phi đang đội gió tuyết run lẩy bẩy đạp xe về nhà ông nội, lạnh quá rồi, vừa nãy cậu đúng là ngu mới ngồi cùng Giang Thầm suốt hai tiếng giữa trời băng tuyết như thế, trong thị trấn tuy không có quán cà phê nhưng cũng có siêu thị nhỏ mà, rõ ràng có thể vào siêu thị sưởi ấm một lúc.

Ngôn Phi bắt máy, hỏi: "Sao thế?"

Bên kia Giang Thầm vừa vui vừa kích động, mãi một lúc sau mới nhỏ giọng nói: "Tôi ăn hạt dẻ rồi, cảm ơn nhé."

"Chỉ có chuyện này thôi à?" Ngôn Phi hỏi.

"Hả?" Giang Thầm ngẩn người một chút.

"Vậy cúp máy đây." Ngôn Phi trực tiếp cúp điện thoại.

Một là vì cậu lạnh quá, hai là ít nhiều cũng có chút ngượng ngùng.

Chuyện Giang Thầm không thích động tay động chân cậu vẫn luôn biết, trước đây ở nhà ăn hạt dẻ, hạt dưa, tôm cua các loại, Giang Thầm thà không ăn còn hơn tự bóc.

Còn Giang Quả thì lại thích bóc hết toàn bộ vỏ trước rồi một hơi ăn sạch, nên mỗi lần cậu đều bóc sẵn cho thằng bé, ví dụ như một đĩa nhỏ hạt dưa, một đĩa nhỏ hạt dẻ, một đĩa nhỏ tôm...

Nhưng lần nào còn chưa kịp hưởng thụ thì cũng bị Giang Thầm trực tiếp bưng đi rồi đổ hết vào miệng.

Vì chuyện này Giang Quả đã nổi giận với Giang Thầm vô số lần, đuổi theo anh trai mình mà la hét, về sau mỗi lần ăn gì Giang Quả cũng cẩn thận vô cùng, đều giấu giấu diếm diếm, sợ anh trai mình tới cướp mất.

Nghĩ tới những chuyện đó, Ngôn Phi lại thở dài một hơi, đương nhiên rồi, Giang Quả bây giờ có lẽ hận không thể bóc xong rồi trực tiếp đút vào miệng anh trai mình luôn ấy chứ.

Mới đạp xe được khoảng một trăm mét, chiếc điện thoại mới lại vang lên.

Ngôn Phi dừng xe đạp lại, lấy điện thoại ra, lúc đi ra ngoài cậu quên đeo găng tay, giờ đến cả việc bấm phím cũng run tay.

Ngôn Phi kiên nhẫn hỏi: "Lại sao nữa?"

"Vừa nãy tôi còn chưa nói xong mà." Giang Thầm cầm một hạt dẻ trong tay, những cảm xúc dâng trào mãnh liệt trong lòng thế nào cũng không tan đi được, hắn chỉ muốn nghe giọng của học bá thôi.

Ngôn Phi mất kiên nhẫn nói: "Vậy cậu nói nhanh lên."

"Hả?" Giang Thầm chẳng biết phải nói gì nữa.

Nhưng nghe tiếng hít thở của Ngôn Phi cũng không tệ.

Đợi nửa ngày bên kia vẫn không có tiếng động, Ngôn Phi trực tiếp cúp máy.

Có bệnh thật.

Lần thứ ba điện thoại reo lên, Ngôn Phi thật sự không nhịn nổi nữa, vừa bắt máy đã quát một trận: "Giang Thầm, mẹ nó cậu có bệnh à?"

Giang Thầm: "..."

Với cái tính khí thối tha của học bá này, thật sự chẳng có mấy người chịu nổi.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.