Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 57: Trong lòng sáng tỏ.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Giang Thầm thật sự uống quá nhiều rồi, ban đầu chỉ hơi choáng váng, nhưng khi men rượu ngấm lên thì bắt đầu mơ hồ, không phân biệt được đâu là hiện thực đâu là mộng cảnh, theo bản năng ôm chặt lấy Ngôn Phi, cọ tới cọ lui trên người cậu, còn muốn hôn cậu.

Mọi người cũng chơi gần đủ rồi, định về nhà, trước mặt nhiều người như vậy, Ngôn Phi chỉ có thể hết lần này đến lần khác đẩy đầu Giang Thầm ra.

Con người Giang Thầm ấy mà, hễ uống say là đặc biệt quấn người, kiếp trước cũng vậy, nếu chỉ say nửa vời thì sẽ túm lấy Giang Quả lải nhải không ngừng, còn nếu say thật thì nhất định phải để Ngôn Phi ở bên cạnh suốt quá trình, tắm rửa, đi vệ sinh, ngủ nghỉ đều không được rời khỏi hắn nửa bước, mỗi lần như vậy Ngôn Phi đều hận không thể đá hắn một phát bay ra ngoài.

Giang Quả đã vô số lần lén than phiền sau lưng: "Anh em lúc say đúng là phiền chết đi được."

Ừm, quả thật rất phiền.

Nam Thanh và những người khác lảo đảo đi ra ngoài, quản lý trực ban bước tới đón, vốn định nói chuyện với Giang Thầm, nhưng thấy hắn đã say đến bất tỉnh nhân sự nên chuyển sang Ngôn Phi: "Tổng giám đốc Giang đã đặt phòng cho các cậu rồi, các cậu có thể lên nghỉ ngơi một lát."

Ngôn Phi nhìn quanh, phần lớn mọi người đã say đến mức đi đứng không vững.

Trong số này đa số đều là những người đã nghỉ học đi làm, có vài người nhà ở ngay trong thành phố, những người ở trong thành phố thì được quản lý cho người đưa về nhà, còn những người khác đều được đưa lên phòng khách sạn.

"Để tôi thanh toán trước đã." Ngôn Phi lấy thẻ VIP ra đưa cho quản lý.

Lúc cha của Giang Thầm đưa thẻ này cho cậu từng nói có thể miễn phí hai lần, nhưng Ngôn Phi không muốn dùng, còn giảm giá thì vẫn cần, dù sao ăn một bữa ở đây cũng không rẻ.

Quản lý không nhận, cười nói: "Hôm nay mọi chi phí của các cậu đều tính vào tài khoản của tổng giám đốc Giang."

"Không cần đâu, bọn tôi tự trả là được." Ngôn Phi nói.

"Đó là chỉ thị của tổng giám đốc Giang, nếu cậu có vấn đề gì thì cứ tìm tổng giám đốc Giang nhé." Quản lý nói xong liền dẫn những người cần được đưa về nhà đi ra phía cửa.

Ngôn Phi còn muốn gọi anh ta lại, thì Giang Thầm say khướt đã đưa tay nắm lấy chiếc thẻ trong tay cậu nhét vào túi áo, rồi dựa sát vào người cậu: "Tôi khó chịu quá, muốn ngủ..."

"Haizz." Ngôn Phi thở dài một hơi, ở đây còn có một vị tổ tông nữa, cũng không biết là say thật hay giả say.

Nhân viên phục vụ phòng mang thẻ phòng tới cho mọi người.

Nam Thanh còn khá ổn, một tay xách Mạnh Hi, một tay kéo Ngũ Soái, bên kia thì mấy người khác dìu đỡ lẫn nhau, cả nhóm vào thang máy rồi đi tới các tầng khác nhau, vào phòng riêng của mình.

Phòng của Ngôn Phi và Giang Thầm là một phòng giường lớn, cách bài trí trong phòng dường như khác với khách sạn bình thường, trông giống nhà ở hơn, chăn ga trên giường cũng không phải loại trắng tinh thường thấy trong khách sạn mà còn có hoa văn.

Có lẽ nhìn ra sự nghi hoặc của Ngôn Phi, quản lý khách phòng cười nói: "Hồi học cấp hai, Giang Thầm từng bỏ nhà đi bụi, đến đây ở một tuần, sau đó tổng giám đốc Giang bảo chúng tôi giữ lại căn phòng này, trong tủ quần áo phải luôn chuẩn bị sẵn đồ lót và quần áo theo mùa để đề phòng bất cứ lúc nào."

Ngôn Phi nghe xong cảm thấy cha của Giang Thầm thật sự là một người cha rất tốt.

Sau khi quản lý khách phòng rời đi, Ngôn Phi trực tiếp ném Giang Thầm vào phòng tắm, sau đó l*t s*ch toàn bộ quần áo trên người hắn.

Giang Thầm mơ mơ màng màng, vốn còn từ chối người khác chạm vào mình, vừa nghe thấy giọng Ngôn Phi liền lập tức ngoan ngoãn, còn dang hai tay ra, lẩm bẩm: "Cậu thích lột quần áo của tôi đến thế à?"

Ngôn Phi: "..." Quỷ mới thích lột quần áo của cậu đấy.

Ngôn Phi đơn giản tắm rửa cho hắn một lượt rồi ném hắn lên giường, còn mình cũng đi tắm qua một chút, lúc bước ra thì cảm thấy trước mắt đã bắt đầu xuất hiện bóng chồng.

Buổi tối cậu không uống nhiều, nhưng lại uống lẫn lộn, rượu trắng, rượu vang và bia cơ bản đều có uống, giờ men rượu cũng bắt đầu ngấm lên.

Ngôn Phi nằm xuống bên cạnh Giang Thầm, đưa tay day day trán, tửu lượng ở kiếp trước của cậu cũng được rèn luyện không ít, không đến mức ngàn chén không say, nhưng bình thường uống chút rượu cơ bản chẳng có cảm giác gì, chỉ là thân thể hiện tại vẫn là thân thể của một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, chưa tiếp xúc nhiều với cồn, nên nhất thời có chút không thích ứng.

Giang Thầm nửa tỉnh nửa mê, trong giấc mộng vẫn luôn lặp đi lặp lại nụ hôn mang hương rượu khi nãy, khiến hắn mãi không thể chìm vào giấc ngủ thực sự.

Học bá có phải cũng say rồi không?

Rốt cuộc cậu ấy có biết mình đã làm gì với hắn không?

Hay là vẫn xem hắn như con gái?

Giang Thầm muốn hỏi cho rõ, hỏi cho minh bạch.

Lúc Giang Thầm xoay người đè lên Ngôn Phi, Ngôn Phi đang cầm điện thoại gọi cho mẹ của Mạnh Hi, báo rằng tối nay Mạnh Hi sẽ không về nhà.

Lần này Mạnh Hi thi rất tốt, mẹ cậu ta cực kỳ vui mừng, bây giờ bất kể con trai mình làm gì bà cũng không có ý kiến, huống chi còn ở cùng Ngôn Phi, bà lại càng yên tâm hơn.

"Ngôn Phi..." Giang Thầm ghé bên tai cậu gọi tên cậu.

"Ừm, tôi đây." Ngôn Phi vỗ nhẹ lưng hắn trấn an, rồi lại gọi đến điện thoại bàn nhà Giang Thầm.

Người giúp việc nghe máy, Ngôn Phi nói với bà rằng tối nay Giang Thầm sẽ không về nhà.

"Ngôn Phi..." Giang Thầm cũng không biết mình muốn nói gì, cuối cùng chỉ không ngừng gọi tên cậu.

Ngôn Phi qua loa đáp lại hắn, rồi lại gọi cho Trần Anh.

Giang Thầm dường như không hài lòng với sự qua loa ấy, cúi đầu hôn lên cổ cậu, Ngôn Phi cứng người trong thoáng chốc, không nhịn được hơi ngẩng cổ lên.

Bên kia đã bắt máy, Ngôn Phi vừa chịu đựng những nụ hôn không có quy luật của Giang Thầm, vừa nói chuyện với Trần Anh.

Khoảnh khắc cúp điện thoại, Giang Thầm dường như cuối cùng cũng tìm được môi cậu, liền hôn lên.

Giang Thầm chưa từng hôn ai, hoàn toàn không có kỹ xảo, chỉ biết thuận theo bản năng mà hôn loạn xạ.

Ngôn Phi bị hắn trêu chọc đến có chút nóng bức, nhưng cũng không có suy nghĩ gì quá nhiều, chỉ cảm thấy Giang Thầm hôn mình như vậy khiến cậu rất dễ chịu.

"Giang Thầm..." Ngôn Phi khàn giọng gọi hắn.

"Ừm?" Giang Thầm đáp lại một tiếng mơ hồ.

Ngôn Phi cười cười, đưa tay tắt đèn trong phòng.

Hai người dính lấy nhau không biết đã hôn bao lâu, cuối cùng ôm nhau ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ của cả hai đều rất sâu, cũng không biết đã ngủ bao nhiêu tiếng, mãi đến khi điện thoại của Ngôn Phi reo lên mới đánh thức cả hai.

Ngôn Phi gạt cánh tay đang đè trên người mình của Giang Thầm xuống, rồi mới xoay người cầm lấy điện thoại.

Là cuộc gọi của cha cậu.

Ngôn Phi ngồi dậy nghe máy.

"A lô, cha à, có chuyện gì vậy?"

Bên kia nói gì đó, Ngôn Phi nhíu mày: "Phóng viên phỏng vấn?"

Giang Thầm cũng bị đánh thức, ngơ ngác nhìn Ngôn Phi đang ngồi bên cạnh nghe điện thoại.

Ngôn Phi chỉ mặc một chiếc q**n l*t ngồi đó, chăn trượt xuống ngang bụng dưới, hai người còn đang đắp chung một chiếc chăn, thậm chí dưới chăn chân của Ngôn Phi vẫn còn gác lên người hắn.

Giang Thầm uống rượu nhưng không bị đứt đoạn ký ức, hắn nhớ rõ từng chi tiết xảy ra tối qua, từ lúc Ngôn Phi hôn hắn trong phòng riêng, cho đến sau đó hai người quấn lấy nhau trên giường rồi ngủ thiếp đi.

Nghĩ đến những chuyện đó, Giang Thầm đột ngột ngồi bật dậy.

Tất cả những điều này đối với hắn mà nói quá sức k*ch th*ch.

Chẳng lẽ Ngôn Phi thật sự xem hắn là con gái sao?

Ngôn Phi liếc nhìn người vừa sáng sớm đã đỏ bừng cả mặt một cái, rồi nói với Ngôn Phàm Lâm ở đầu dây bên kia: "Thôi vậy, con không muốn nhận phỏng vấn của phóng viên, cũng chẳng có gì để nói cả."

Giang Thầm nhắm mắt lại, rồi mở ra, mọi thứ trước mắt vẫn không hề thay đổi.

Tối qua, chắc chắn Ngôn Phi cũng uống quá nhiều rồi, có phải đã không còn nhớ những gì xảy ra nữa không?

Giang Thầm dè dặt nghiêng đầu nhìn Ngôn Phi, vừa lúc bị Ngôn Phi bắt gặp.

Tim Giang Thầm đã bắt đầu đập loạn xạ, không biết phải diễn tả cảm giác kích động xen lẫn thấp thỏm trong lòng mình như thế nào.

Hai người nhìn nhau một cái, Ngôn Phi khẽ nhíu mày, tiếp tục nói: "Nhiều phóng viên thế à? Vậy thì tạm thời con không về nhà nữa, đợi bọn họ đi hết rồi con về sau."

Nghe thấy câu này, suy nghĩ đang bay tận chân trời của Giang Thầm lập tức quay về trong đầu, vội vàng xua tay với Ngôn Phi.

Ngôn Phi nhướng mày, không tiếng động hỏi hắn có ý gì.

Giang Thầm trực tiếp cầm lấy điện thoại trong tay cậu rồi nói với Ngôn Phàm Lâm ở đầu dây bên kia: "Chú à, chú nói với các phóng viên là hai ngày nữa Ngôn Phi sẽ nhận phỏng vấn."

Sau khi cúp điện thoại, Ngôn Phi hỏi Giang Thầm có ý gì.

Giang Thầm giơ tay gõ lên trán cậu một cái: "Cậu ngốc à, cậu nghĩ cậu nói không muốn nhận phỏng vấn thì bọn họ sẽ bỏ qua cho cậu sao? Không thể nào đâu, đã vậy thì chi bằng để bọn họ phỏng vấn một lần đi."

"Với lại, cơ hội tốt như thế này sao có thể không tận dụng chứ."

"Đây là quảng cáo miễn phí mà."

Ban đầu Ngôn Phi chưa phản ứng kịp, suy nghĩ một chút liền hiểu ra.

Không khỏi cảm thán, Giang Thầm quả nhiên có tư duy của thương nhân.

Ngôn Phi xuống giường đi đến trước tủ quần áo tìm hai bộ đồ, ném một bộ cho Giang Thầm, còn mình thay bộ còn lại.

Giang Thầm nhận lấy quần áo nhưng không vội thay, ngược lại do dự hồi lâu mới nhỏ giọng hỏi: "Hôm qua cậu say à?"

"Say chứ, uống không ít đâu." Ngôn Phi thuận miệng nói, "Sau này không được uống lẫn rượu nữa, bây giờ tôi vẫn còn đau đầu đây này."

Giang Thầm càng thêm thấp thỏm.

Chẳng lẽ thật sự đứt đoạn ký ức rồi, quên hết rồi sao?

Giang Thầm sờ sờ chóp mũi: "Cậu bị đứt đoạn ký ức à?"

Ngôn Phi vừa thay quần áo xong đang định đi vào phòng tắm, nghe vậy liền nghiêng đầu nhìn sang, nheo mắt lại, hỏi ngược lại: "Sao nào, cậu bị đứt đoạn ký ức à?"

Trong ấn tượng của cậu, Giang Thầm uống rượu chưa bao giờ bị đứt đoạn ký ức, hôm trước say làm trò gì thì hôm sau nhớ rõ mồn một, còn tự đem ra làm chuyện cười kể lại.

Bây giờ nếu hắn dám nói mình bị đứt đoạn ký ức, Ngôn Phi chắc chắn sẽ xông tới đánh hắn một trận, sau này cũng đừng gọi là Giang Thầm nữa, đổi thành Giang Nhát Gan luôn đi.

Giang Thầm không dám nhìn vào mắt Ngôn Phi, ánh mắt đảo loạn khắp nơi, cố tỏ ra bình tĩnh mà ho khẽ một tiếng: "Đương nhiên là không rồi, nhớ rõ lắm." Chỗ môi bị Ngôn Phi cắn tối qua đến giờ vẫn còn đau đây này.

Sắc mặt Ngôn Phi dịu xuống, dựa vào cửa phòng tắm khoanh tay nhìn Giang Thầm, khóe môi nhếch lên: "Hôm qua tôi đúng là uống không ít, nhưng chưa đến mức đứt đoạn ký ức."

Giang Thầm đột nhiên nhìn về phía Ngôn Phi, ánh mắt hai người quấn lấy nhau, nhiệt độ trong phòng dường như trong khoảnh khắc đã tăng lên đến cực điểm.

Nói đến mức này rồi, rất nhiều chuyện cả hai đều đã ngầm hiểu trong lòng.

Giang Thầm hé miệng, vừa định lên tiếng, Ngôn Phi lại xoay người đi vào phòng tắm.

Giang Thầm ngồi trên giường thật lâu, đột nhiên ngả người nằm xuống, cánh tay che ngang mắt, khẽ bật cười.

Mà trong nhà vệ sinh, Ngôn Phi sau khi rửa mặt xong nhìn chính mình trong gương, cũng bật cười.

Sau khi từ nhà vệ sinh đi ra, Ngôn Phi hỏi Giang Thầm: "Hôm nay kệ hàng đặt làm sẽ được giao tới cửa tiệm, tôi phải qua đó xem một chút, cậu có việc gì không? Đi cùng nhé?"

"Được thôi." Giang Thầm xoay người xuống giường, đi ngang qua cậu vào nhà vệ sinh, lúc hai người lướt qua vai nhau, cánh tay vô tình chạm nhẹ, một luồng điện nhỏ bé mang theo niềm vui lớn lao không biết đặt nơi đâu trong lòng chảy qua tứ chi bách hài, làm rung động linh hồn của thiếu niên lần đầu biết đến tình cảm.

Tác giả có lời muốn nói: Giang Thầm là muốn có một màn tỏ tình chính thức, cho nên không phải nhát gan thật đâu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.