Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 59: Xung đột lần đầu.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sau khi chuyển hàng xong thì không cần nhiều người đến vậy nữa, Giang Thầm bèn giữ lại vài người làm việc cẩn thận để phụ trách phân loại, những người khác thì bảo bọn họ về trước.

Bạn gái của Hoàng Tiểu Mao làm nhân viên sắp xếp hàng hóa trong siêu thị, có cô ấy giúp đỡ nên mọi việc đều tiến hành đâu vào đấy, Trần Anh đi theo bên cạnh học được không ít thứ.

Ngôn Phàm Lâm đến thương lượng với Ngôn Phi: "Người ta giúp đỡ nhiều như vậy, có nên đưa ít tiền không?"

Ngôn Phi không biết bình thường Giang Thầm xử lý những mối quan hệ này thế nào, bèn bảo Ngôn Phàm Lâm đừng lo nữa, để cậu qua hỏi Giang Thầm.

Cả ngày nay tên Giang Thầm này chẳng làm việc gì, ngoài việc lẽo đẽo theo sau Ngôn Phi thì chỉ huy người khác làm cái này cái kia, vậy mà những người đó đều nghe lời hắn, còn làm rất vui vẻ.

Ngôn Phi đi đến phía sau kệ hàng thì thấy Giang Thầm đang dựa vào tường soi mói Hoàng Tiểu Mao: "Sao thế, mắt cậu có vấn đề à? Không thấy bị lệch rồi sao?"

"Lệch à?" Hoàng Tiểu Mao nghiêng đầu nhìn, "Có lệch đâu, tôi thấy ngay ngắn lắm mà, với lại bày chỉnh tề thế làm gì, đây gọi là vẻ đẹp lộn xộn."

"Hê." Giang Thầm gõ lên đầu cậu ta một cái, "Mồm mép ghê nhỉ."

Hoàng Tiểu Mao nhìn thấy Ngôn Phi đi tới liền vội gọi: "Ê, thủ khoa, thủ khoa, mau lại đây, mau lại đây, lôi hắn đi đi, không làm việc chỉ toàn kiếm chuyện."

Ngôn Phi cười đi tới, khoác vai Giang Thầm rồi kéo người ra ngoài cửa hàng.

"Tên Hoàng Tiểu Mao này cũng may tìm được cô bạn gái giỏi giang, suốt ngày lêu lổng, chẳng làm việc đàng hoàng." Giang Thầm nói.

"Đều là học theo cậu cả đấy." Ngôn Phi nói.

"Tôi á? Cậu ta mà bằng được tôi thì tốt quá rồi." Giang Thầm chép miệng, "Tôi đứng thứ ba toàn tỉnh đấy nhé, kém người thứ hai có nửa điểm thôi, cậu nói xem có phải người chấm bài thấy điểm tôi cao quá nên cố ý ép điểm của tôi không?"

Ngôn Phi: "..."

Nếu cậu đưa cho Giang Thầm một cái thang, e là Giang Thầm có thể leo thẳng lên trời.

"Mấy người này thì cho tiền hay mời bọn họ ăn cơm?" Ngôn Phi nói, "Cha tôi vẫn đang nhớ chuyện này."

"Đợi ngày mai làm xong hết rồi thì chỉ cần đưa tiền cho bạn gái của Hoàng Tiểu Mao thôi, dù sao người ta cũng xin nghỉ làm để tới giúp, còn những người khác thì bao ăn là được."

"Được, nghe cậu." Ngôn Phi nói.

Vì người đông, lại thêm mùa hè ngày dài, trời còn chưa tối thì công việc cơ bản đã hoàn thành hết.

Ngôn Phi đặt một bàn ở nhà hàng bên cạnh rồi cùng Giang Thầm dẫn mọi người đi ăn cơm, còn Ngôn Phàm Lâm và Trần Anh thì về nhà.

Ăn cơm xong tiễn mọi người đi, Giang Thầm và Ngôn Phi không bắt xe, cứ thong thả đi bộ về nhà Ngôn Phi.

Đầu hè trời vẫn chưa quá nóng, gió nhẹ từ từ thổi qua, thỉnh thoảng từ các khu dân cư ven đường lại truyền tới tiếng trẻ con cười đùa và tiếng nhạc nhảy quảng trường, đi dạo như vậy cũng khá thư thái.

Hai người sóng vai bước đi, Giang Thầm nói: "Tôi đã nhờ người hỏi bên trường dạy lái xe rồi, đợi bên này khai trương xong thì đi đăng ký học lái xe đi, đăng ký xong thì thi môn một rất nhanh thôi, lúc rảnh cậu cũng lên mạng xem thêm đề."

"Không cần xem." Ngôn Phi nói, "Hào quang của học bá rất đồng đều, mà đồng đều có nghĩa là phương diện nào cũng xuất sắc, bao gồm cả học lái xe."

Giang Thầm bật cười: "Cậu còn cần mặt mũi không đấy?"

"Chỉ nói sự thật thôi." Ngôn Phi huých vai hắn một cái, khiêu khích nói, "Muốn so không?"

"So thế nào?" Giang Thầm hứng thú.

"Ừm..." Ngôn Phi nghĩ ngợi, "So xem ai học được lùi xe vào chuồng và đề-pa ngang dốc nhanh hơn đi."

"Không được." Giang Thầm lắc đầu, "Cái này chẳng có gì để so cả, tôi biết lái xe mà." Giang Thầm thật sự biết lái, công trường nhà hắn có một khoảng đất trống rất lớn, trước đây lúc rảnh rỗi hắn từng nhờ tài xế nhà mình dạy, tuy chưa từng lái ra đường nhưng lùi xe vào chuồng và đề-pa ngang dốc đơn giản thì không thành vấn đề.

"Vậy à..." Ngôn Phi lại nói, "Thế này đi, so xem hai đứa mình có thể thi tất cả đều đạt điểm tuyệt đối hay không, đều điểm tuyệt đối thì tính là hòa, có một môn không đạt điểm tuyệt đối thì thua." Cậu nhớ trước đây Giang Thầm từng nói lúc thi môn ba, ở phần đề-pa ngang dốc hắn bị chết máy một lần nên bị trừ mười điểm.

Giang Thầm nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi bình tĩnh lắc đầu: "Thôi bỏ đi, tôi không so đâu."

"Tại sao?"

"Hừ." Giang Thầm cười lạnh một tiếng, "Thắng với thua có khác gì nhau đâu? Cuối cùng chẳng phải vẫn là cậu giăng bẫy tôi à, cậu tưởng tôi ngốc sao?"

Ngôn Phi: "..."

Xem ra giăng bẫy nhiều quá cũng không tốt.

Kiếp trước kỹ thuật lái xe của Giang Thầm cực kỳ đỉnh, còn từng tham gia đua xe, lần nào cũng như con công xòe đuôi trước mặt Ngôn Phi, đắc ý vô cùng, Giang Quả nói mỗi lần anh trai nhóc thắng là cái đuôi sắp vểnh lên tận trời.

Ngôn Phi lại có chút ác thú vị, muốn nhân lúc hắn còn chưa trở nên lợi hại mà đả kích hắn một lần, như vậy xem sau này hắn còn dám cười nhạo kỹ thuật lái xe của cậu nữa không.

Nhưng tên này vậy mà khôn ra rồi, không chịu so với cậu, thế thì còn ý nghĩa gì nữa.

Ngôn Phi khẽ ho một tiếng, vòng tay qua vai Giang Thầm: "Thế này đi, lần này tiền cược do cậu quyết định, tôi bảo đảm không nuốt lời."

Giang Thầm hất tay cậu ra, kéo giãn khoảng cách với cậu: "Đừng có dụ dỗ tôi, không so là không so."

Ngôn Phi đuổi theo sóng vai với hắn: "Được, quyết định vậy đi, tiền cược là bên thua phải vô điều kiện đồng ý làm cho bên thắng một việc."

Giang Thầm không nhịn được trợn trắng mắt, lại nữa à?

Cái trò này rốt cuộc còn muốn dùng bao nhiêu lần nữa?

Nghiện cá cược rồi à?

Nhưng lần này lại không giống lần trước, lần trước tuy hắn bị giăng bẫy nhưng bản thân cũng chẳng tổn thất gì, nhiều lắm chỉ là Ngôn Phi chơi xấu thôi, nhưng lần này nếu hắn thắng thì còn dễ nói, tuy không nhận được phần thưởng thực chất gì nhưng cũng chẳng mất mát gì, còn nếu hắn thua thì chẳng phải sẽ phải nghe lời Ngôn Phi làm cho cậu một việc sao?

"Này." Giang Thầm nắm lấy cổ tay Ngôn Phi, "Cậu độc đoán quá đấy, tôi đâu có..."

"Không có gì?" Ngôn Phi nghiêng đầu nhìn hắn.

Giang Thầm nắm cổ tay Ngôn Phi trong tay, da thịt chạm nhau, nhiệt độ cơ thể có hơi cao, không biết là vì trời nóng hay vì nguyên nhân nào khác.

Chính vì cảm giác tiếp xúc ấy mà những gì Giang Thầm định nói đều quên sạch.

Tay hắn trượt xuống, từ cổ tay thon dài đến những khớp ngón tay nhô lên, cũng chẳng biết là tay ai động trước một chút, rồi hai bàn tay nhẹ nhàng đan vào nhau.

Hai người như đồng thời bị tắt tiếng, đoạn đường tiếp theo vậy mà không ai nói câu nào.

Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, bọn họ nắm tay nhau xuyên qua màn đêm đầu hè, như quang minh chính đại nhưng lại đầy kín đáo.

Cho đến khi về đến dưới lầu, hai người mới đồng thời buông tay, sau đó giả vờ như không có chuyện gì bước vào nhà, chào hỏi Trần Anh và Ngôn Phàm Lâm xong lại giả vờ như không có chuyện gì đi vào phòng ngủ.

Giang Thầm ngồi d*ng ch*n trên ghế, cố tỏ ra bình tĩnh: "Quà của tôi đâu?"

"Trong ngăn kéo, tự lấy đi." Ngôn Phi lấy quần áo mặc ở nhà từ trong tủ quần áo ra, định đi tắm, đi bộ cả quãng đường này người đầy mồ hôi.

Giang Thầm kéo ngăn kéo bàn học ra, nhìn thấy một cái hộp.

"Là cái này à?" Giang Thầm lấy hộp ra lắc lắc với Ngôn Phi.

"Ừ." Ngôn Phi gật đầu.

Giang Thầm mở hộp ra, đầu tiên ngửi thấy một mùi hương thanh nhã rồi mới nhìn thấy chuỗi vòng tay trầm hương kia.

Thứ như vòng tay này nhìn qua thì chỉ là một chuỗi hạt được xâu lại với nhau, chẳng có gì đặc biệt, cũng chẳng có gì mới lạ.

Giang Thầm cũng không hiểu gỗ đàn hương hay trầm hương gì cả.

Nhưng bây giờ dù Ngôn Phi có tặng hắn một khúc gỗ, Giang Thầm cũng cảm thấy khúc gỗ đó là thứ đẹp nhất, quý giá nhất trên thế giới, cũng sẽ vui đến không chịu nổi, huống chi thứ này còn tốt hơn một khúc gỗ nhiều.

"Nào nào nào, thứ này đeo thế nào, cậu đeo giúp tôi đi." Giang Thầm cảm thấy học bá chắc chắn là quý hắn, nên mới tặng hắn một chuỗi vòng tay, muốn buộc hắn lại đây mà.

Đúng, chắc chắn là như vậy.

"Cậu không có tay à?" Ngoài miệng Ngôn Phi nói vậy nhưng vẫn đi tới cầm lấy chuỗi vòng tay quấn lên tay Giang Thầm.

Những ngón tay ấm áp thỉnh thoảng lướt qua mu bàn tay, cổ họng Giang Thầm có chút khô khốc.

Ngôn Phi nâng tay Giang Thầm lên ngắm nghía.

Chuỗi vòng tay trầm hương có màu nâu xám, mang theo những đường vân phức tạp, Ngôn Phi mài nó rất nhỏ, vừa vặn quấn hai vòng quanh cổ tay Giang Thầm, mắc lại ở chỗ xương cổ tay.

Rất đẹp.

"Cảm ơn." Giang Thầm co ngón tay gõ nhẹ lên mu bàn tay Ngôn Phi, "Trước đây tôi thật sự không biết hôm đó cậu tổ chức sinh nhật cho tôi, xin lỗi."

"Ừ." Ngôn Phi đáp một tiếng, cúi đầu nhìn Giang Thầm.

Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí đột nhiên trở nên nóng bỏng.

Cổ họng Giang Thầm khẽ động, đột nhiên nắm lấy tay Ngôn Phi kéo về phía mình một cái.

"Ngôn Phi à, mẹ đã dọn dẹp phòng ngủ nhỏ rồi, tối nay con sang phòng ngủ nhỏ ngủ đi, để Giang Thầm ngủ phòng con."

Nghe thấy giọng Trần Anh ngày càng tới gần, Giang Thầm bật dậy khỏi ghế như bị điện giật, nhanh chóng kéo kéo quần mình rồi đi tới cửa mở cửa phòng ra.

"Dì ơi, tối nay cháu không ở đây đâu, cháu về nhà."

"Ở đây có phải tốt không, có chỗ mà, trước đây hai đứa học cùng nhau còn ở chung một phòng, giờ cũng không học nữa, vừa hay mấy hôm trước dì dọn dẹp phòng ngủ nhỏ rồi kê thêm một cái giường, sau này cháu cứ ở đây là được."

"Không đâu, dì, dì ơi, cháu đi trước đây." Giang Thầm vừa đi ra ngoài vừa không quên nói, "Dì không cần đặc biệt dọn phòng cho cháu đâu, phòng ngủ nhỏ đó làm phòng chứa đồ rất tốt mà."

"Chú ơi, cháu đi nhé."

Thấy Giang Thầm chạy mất dạng như bị lửa đốt mông, Trần Anh còn thấy khó hiểu: "Đứa nhỏ này, muộn thế này rồi, ở lại ngủ có phải tốt không."

Ngôn Phi cầm quần áo thay đi vào phòng tắm.

Người trẻ tuổi mà, hỏa khí quá lớn.

·

Giang Thầm chạy ra khỏi nhà họ Ngôn, cũng không bắt xe, cứ thế chạy một mạch hai mươi dặm về nhà.

Hai mươi dặm đường mới xả được hết hỏa khí.

Quả nhiên hắn vẫn còn trẻ tuổi nóng tính.

Không chịu nổi dù chỉ một chút trêu chọc.

Lúc Giang Thầm về đến nhà thì Giang Thiên Mậu cũng vừa bước vào cửa, nhìn thấy hắn liền vẫy tay: "Lại đây, cha hỏi con vài câu."

"Gì vậy?" Giang Thầm đi tới.

"Cha nghe Hồ Bân nói con muốn bàn chuyện làm ăn với cha?" Giang Thiên Mậu nhận lấy ly nước mật ong từ tay Liễu Phượng rồi uống một ngụm.

Buổi tối chắc Giang Thiên Mậu có uống rượu, giọng nói mang theo chút men say.

"Vâng." Giang Thầm gật đầu thừa nhận.

Liễu Phượng nheo mắt lại, vậy mà đã biết bàn chuyện làm ăn rồi sao?

"Con muốn bàn chuyện gì? Ngồi xuống nói cha nghe xem."

"Bàn chuyện làm ăn thì phải bàn ở công ty chứ, ai lại bàn ở nhà với cha." Giang Thầm đưa tay xoay xoay chuỗi vòng trên cổ tay.

Đã lâu như vậy rồi mà hắn vẫn cảm thấy trên cổ tay còn lưu lại hơi ấm từ đầu ngón tay của Ngôn Phi.

"Trên tay con là cái gì thế?" Giang Thiên Mậu đột nhiên ngồi thẳng dậy, "Con mua ở đâu vậy?"

"Cái này á?" Giang Thầm chỉ vào chuỗi vòng trên tay mình.

"Đúng, đưa đây cha xem nào."

Giang Thầm che cổ tay lại, cảnh giác nhìn Giang Thiên Mậu: "Cha định làm gì thế?"

"Cha còn cướp đồ của con được chắc?" Giang Thiên Mậu tức giận nói, "Đưa đây cha xem nào."

Lúc này Giang Thầm mới tháo chuỗi vòng đưa cho cha mình.

Trong lòng còn lẩm bẩm, xong rồi, đeo lại thì không còn là Ngôn Phi đeo cho hắn nữa.

Giang Thiên Mậu lật qua lật lại xem rất lâu rồi liên tục gật đầu: "Trầm hương tốt đấy, không tệ, không tệ, con mua ở đâu vậy?"

"Người khác tặng." Giang Thầm ghé lại gần, "Đây là trầm hương à?"

"Đúng, trầm hương đấy, chuỗi này không hề rẻ đâu, nhưng đáng tiếc thật, nhìn là biết hạt được mài không chuyên nghiệp, hơn nữa hạt còn làm nhỏ quá mức, haiz..." Giang Thiên Mậu thở dài, "Phí mất nguyên liệu tốt như vậy, hay là bán cho cha đi, cha tìm người mài lại cho."

Giang Thầm vội vàng giật lại chuỗi vòng, trừng cha mình một cái rồi xoay người đi lên lầu.

Đi được vài bậc thang, Giang Thầm lại làm như vô tình nói: "Sau này bớt uống rượu đi, làm cả nhà toàn mùi khó ngửi."

Nói xong hắn liền phóng vọt lên lầu, Giang Thiên Mậu có chút ngạc nhiên mừng rỡ nhìn Liễu Phượng: "Nó đang quan tâm anh đấy à?"

"Ừm." Liễu Phượng gật đầu, dịu dàng nói, "Tuy ngay cả một chuỗi hạt cũng không nỡ cho anh, nhưng nó thật sự quan tâm anh, con trai lớn rồi."

Giang Thiên Mậu: "..."

Sau khi trở về phòng ngủ, Giang Thầm càng nghĩ càng phấn khích, chuỗi vòng này rất có thể là do chính tay Ngôn Phi làm cho hắn.

Nghĩ đến khả năng ấy, Giang Thầm liền kích động.

Hắn muốn lập tức gọi điện cho Ngôn Phi, nhưng bây giờ đã hơn mười một giờ đêm rồi, gọi qua có khi lại bị mắng một trận, thôi cứ nhịn trước đã.

Sau khi tắm nước lạnh xong, Giang Thầm nằm xuống giường, nghịch chuỗi vòng vừa đeo lại trên tay.

Những hạt châu vẫn mang theo hương thơm, đương nhiên rồi, đây là trầm hương, bản thân nó vốn đã có mùi thơm.

Giang Thầm lăn qua lộn lại trên giường rất lâu, càng lúc càng tỉnh táo, thế nào cũng không ngủ được.

Bây giờ hắn đang hưng phấn và bứt rứt, nhất định phải tìm cách phát tiết một chút.

Giang Thầm đột nhiên ngồi bật dậy, cầm điện thoại lên xem giờ, đã ba giờ sáng rồi.

...

Tối nay Ngôn Phi cũng ngủ rất muộn, rõ ràng ban ngày rất mệt, nhưng lại thế nào cũng không ngủ được, cứ hễ nhắm mắt lại là toàn hình bóng Giang Thầm.

Cảm giác này giống hệt những ngày trước đây khi cậu và Giang Thầm hẹn ước với nhau trong bệnh viện, đứng ngồi không yên, lúc nào cũng muốn mau chóng gặp đối phương, sợ đối phương đổi ý.

Cậu rất thích cảm giác hiện tại này, bọn họ biết đối phương có tình cảm với mình, nhưng cũng chưa trực tiếp bước tới mối quan hệ người yêu, có mập mờ, có vui vẻ, duy chỉ không có nỗi sợ sẽ làm tổn thương đối phương như trước kia.

Đây là quãng thời gian cậu từng vô số lần tưởng tượng trong mơ.

Ngôn Phi trằn trọc đến tận rạng sáng, khó khăn lắm mới ngủ được thì lại bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Trong điện thoại cậu không lưu nhiều số, ngoài Giang Thầm thì chỉ có cha mẹ và Mạnh Hi.

Giờ này còn gọi điện cho cậu, ngoài tên Giang Thầm kia chắc cũng chẳng có ai khác.

Ngôn Phi cầm điện thoại lên nhìn, quả nhiên là Giang Thầm.

Sợ hắn có chuyện gấp, Ngôn Phi lập tức nhận máy, hỏi: "Sao thế?"

Bên kia "A lô" một tiếng rồi lại bắt đầu do dự.

Ngôn Phi ngồi dậy, nhíu mày nói: "Giang Thầm, xảy ra chuyện gì rồi?"

Giang Thầm sờ sờ chóp mũi, ấp úng: "À thì, trước đó chẳng phải cậu nói có chuyện gì cũng không được giấu cậu sao, bây giờ tôi có một chuyện rất quan trọng muốn xin chỉ thị một chút."

"Chuyện gì?" Ngôn Phi vẫn còn hơi mơ màng, "Cậu bị sao vậy?"

"Tôi..." Giang Thầm ho khan một tiếng, "Bây giờ tôi muốn đi vệ sinh, được không?"

"..."

Ngôn Phi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi: "Ba giờ sáng cậu gọi điện chỉ vì chuyện này?"

"Đi vệ sinh chẳng lẽ không phải chuyện lớn à?" Giang Thầm nói đầy chính nghĩa, ý như muốn bảo: Cậu xem đi, tôi ngoan thế còn gì.

"... Được." Ngôn Phi nghiến răng nghiến lợi, "Bây giờ cậu ra ngoài đi, hai đứa mình ra ngoài đánh một trận, tôi mẹ nó đánh chết tên ngốc như cậu."

Bên kia Giang Thầm bật cười: "Đùa cậu thôi, tôi chỉ có một chuyện muốn hỏi cậu, vốn dĩ tôi không định gọi điện muộn thế này đâu, nhưng thật sự không nhịn nổi nữa, cậu thông cảm cho tôi một chút đi."

"Chuyện gì, nói nhanh lên." Ngôn Phi bực bội nói.

"Thì cái đó..." Giang Thầm cảm thấy mình cũng không thể hỏi thẳng được, lỡ như không phải tự tay làm thì chẳng phải ngượng chết sao.

"Chuỗi vòng này cậu mua ở đâu thế, đẹp thật đấy, tôi..."

"Tự làm, không mua được." Ngôn Phi trực tiếp ngắt lời hắn, "Tôi tự tay mài từng hạt một, độc nhất vô nhị."

"Cậu còn vấn đề gì nữa không?"

Giang Thầm: "..."

Bây giờ hắn chẳng nghe thấy gì khác, chỉ nghe được mấy chữ đó, tự tay, từng hạt một mài ra, độc nhất vô nhị...

Độc nhất vô nhị...

Lửa giận vì bị đánh thức của Ngôn Phi cũng tan biến, thấy bên kia nửa ngày không nói gì, cậu không khỏi bật cười một tiếng: "Giang Thầm..."

"Giang Thầm..."

"Hả?" Giang Thầm chợt hoàn hồn, "Tôi đây, tôi đây..."

"Gỗ trầm hương là ông nội tôi để lại cho tôi, nói sau này giữ lại để cưới vợ."

"... Vậy à?" Giang Thầm có chút ngơ ngác, theo bản năng nói, "Thế bây giờ đưa cho tôi rồi, chẳng phải không cưới được vợ nữa sao?"

Ngôn Phi ngả người nằm xuống giường, nhìn trần nhà chìm trong bóng tối, không nói gì.

Bên kia im lặng một lúc, rồi mới khẽ nói: "Thật ra không cưới vợ cũng khá tốt, con gái đều được cưng chiều, cái tính của cậu chắc sẽ làm người ta bị mắng đến phát khóc mất."

Ngôn Phi khẽ cong khóe môi, đáp một tiếng: "Ừm."

Tim Giang Thầm lại bắt đầu đập nhanh, rõ ràng đang ở trong phòng mình nhưng không hiểu sao lại cố ý hạ thấp giọng: "Sáng mai cậu có muốn ăn hoành thánh nhỏ không?"

"Quán lần trước à?" Ngôn Phi hỏi.

"Ừm."

"Chẳng phải nói chưa chắc mua được sao?"

"Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ mua được cho cậu."

"Được, nếu cậu mua được thì tôi muốn ăn."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.