Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 63: Tôi thích cậu.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bên phía Giang Thiên Mậu họp xong, luật sư soạn thảo sơ bộ một bản hợp đồng rồi mang tới cho hai người xem.

Về cơ bản là chấp nhận phương án của hai người, nhưng các chi tiết vẫn cần bàn bạc lại, bản ký lúc này chỉ được xem là hợp đồng ý định.

Giang Thầm lúc nãy còn không chịu nhượng bộ chút nào, bây giờ lại chẳng nói thêm câu nào, hỏi hắn thì hắn bảo để Ngôn Phi quyết định.

Ngôn Phi thì dễ nói chuyện hơn Giang Thầm nhiều, Hồ Bân nói gì với cậu, cậu cũng bảo có thể cân nhắc.

Luật sư Phùng đứng bên cạnh nghe, thầm nghĩ hai người này phối hợp với nhau thật ăn ý.

Sau khi hai người rời khỏi Thịnh Hoa, Giang Thầm tâm trạng cực tốt, khoác vai Ngôn Phi: "Mời tôi ăn cơm đi."

Ngôn Phi nhìn hắn, vừa nãy còn chán nản như bị người ta bỏ rơi, sao bỗng nhiên lại tung tăng nhảy nhót thế này?

"Được thôi, muốn ăn gì?"

"Vậy còn phải xem thành ý của cậu lớn đến đâu." Giang Thầm nói.

Mặc dù cái "người đó" khiến hắn rất khó chịu, nhưng tính tình Ngôn Phi không tốt, nếu hắn còn truy hỏi nữa thì e rằng lại phải cãi nhau với cậu.

Chẳng phải chỉ là trước đây từng có một người có thiện cảm thôi sao, có gì to tát đâu chứ, Giang Thầm hắn đây lòng dạ rộng như biển, hoàn toàn không để tâm.

Chỉ cần hắn đối xử tốt với Ngôn Phi hơn một chút, Ngôn Phi chắc chắn sẽ không còn thời gian để để ý tới cái "người đó" nữa.

...

Giang Thầm vậy mà không làm ầm ĩ nữa?

Ngôn Phi cảm thấy khá mới lạ.

Ngôn Phi dẫn Giang Thầm về nhà, nấu hai gói mì ăn liền để khao hắn.

Giang Thầm nhìn bát mì, thở dài một hơi, cuộc đời này thật chẳng đáng sống.

Ban đầu Ngôn Phi còn tưởng Giang Thầm giả vờ không để tâm, nhưng về sau cậu phát hiện Giang Thầm thật sự không để tâm nữa, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên cười thì cười, không bao giờ nhắc tới "người đó" nữa.

Bây giờ đến lượt Ngôn Phi thấy khó chịu trong lòng, quên dễ dàng như vậy sao?

Hai người cứ thế mỗi người mang một tâm tư riêng, rồi cho chuyện này trôi qua.

Mấy ngày tiếp theo, đài truyền hình phát sóng đoạn video phỏng vấn Ngôn Phi, cũng có cả cuộc phỏng vấn cha mẹ cậu, tiệm tạp hóa nhỏ đúng như dự đoán bắt đầu nổi tiếng.

Mặc dù vẫn chưa khai trương, nhưng vì người trong khu dân cư truyền tai nhau rằng gia đình trạng nguyên toàn tỉnh mở một tiệm tạp hóa ngay cổng khu nên ai cũng tới xem, người ở các khu dân cư lân cận cũng chạy tới hỏi khi nào khai trương.

Thông tin liên lạc thời bấy giờ chưa phát triển như mười năm sau, sẽ không vừa có chuyện gì là có một đống người nổi tiếng trên mạng đổ xô tới canh chực gây phiền toái.

Đến siêu thị không thiếu những người hiếu kỳ, lúc đầu người tới người lui cũng khá khiến người ta đau đầu, nhưng sau vài ngày thì dần ổn định hơn, còn tiệm tạp hóa nhỏ thì thật sự nổi tiếng.

Nhà trường cũng yêu cầu Ngôn Phi và Giang Thầm quay lại để chụp ảnh, phỏng vấn, nhận tiền thưởng cùng đủ thứ việc lặt vặt khác.

Bên phía Thịnh Hoa sau khi tổng hợp phương án của Giang Thầm đã đưa ra một phương án mới, bọn họ quyết định tìm một căn hộ lớn trong khu biệt thự để trang trí theo phương án thiết kế của Ngôn Phi.

Hoa Cảnh Uyển đã bán được hơn một nửa, làm một tòa nhà trạng nguyên rõ ràng không thực tế, hơn nữa mọi người mua nổi nhà chưa chắc đã sẵn lòng bỏ quá nhiều tiền cho việc trang trí nội thất, các gia đình bình thường khi sửa sang nhà cửa cũng không cần nhà thiết kế, quy trình trang trí thông thường các công ty nội thất đều có thể xử lý.

Khu biệt thự thì khác, sau khi đã mua nổi nhà, mọi người bắt đầu chú trọng đến gu thẩm mỹ và đẳng cấp hơn, cho nên mục tiêu mà Giang Thầm nhắm tới ngay từ đầu chính là mảng trang trí nội thất khu biệt thự, chỉ cần có người công nhận thiết kế của Ngôn Phi thì chi phí trang trí một căn biệt thự cao hơn rất nhiều so với một căn hộ thông thường.

Vì vậy sau khi cân nhắc, phía Thịnh Hoa quyết định tìm một căn hộ lớn rộng một trăm tám mươi mét vuông để Ngôn Phi thiết kế nội thất làm nhà mẫu, nhưng đồng thời bọn họ cũng muốn Ngôn Phi thiết kế một căn nhà mẫu rộng chín mươi hai mét vuông bên phía Hoa Cảnh Uyển.

Ngôn Phi đồng ý.

Trong khoảng thời gian này hai người cũng đi đăng ký nguyện vọng đại học.

Bên đại học B từ sớm đã có người của ban tuyển sinh tới rồi, nên nguyện vọng được điền là đại học B, chỉ còn chờ giấy báo trúng tuyển gửi tới.

Ngôn Phi, Giang Thầm và Mạnh Hi còn đi đăng ký học lái xe, vài ngày sau thi đậu môn một, Ngôn Phi và Giang Thầm đạt một trăm điểm, Mạnh Hi được chín mươi điểm, vừa đủ qua.

Mạnh Hi nói: "Thật ra thi được một trăm với thi được chín mươi kết quả đều như nhau, nhiều hơn một điểm tôi cũng thấy là lãng phí."

Tiếp theo là học môn hai, Mạnh Hi khổ sở ngày nào cũng phải điểm danh đi học môn hai, còn hai người kia chỉ thỉnh thoảng mới tới một lần, vậy mà lái xe vẫn rất ổn.

Trong khi đó Mạnh Hi đã nhiều lần bị huấn luyện viên mắng, mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ ung dung bình thản của Ngôn Phi và Giang Thầm, cậu đều không nhịn được mà chua xót.

Khoảng cách giữa người với người quả nhiên không chỉ là một chút nửa chút.

Những lúc không đi học lái xe, Ngôn Phi tới Hoa Cảnh Uyển đo đạc nhà cửa, sau đó lại ở lì trong nhà vẽ bản thiết kế.

Giang Thầm nằm ngửa trên giường Ngôn Phi, bắt chéo chân, hai tay gối sau đầu, nheo mắt lười biếng nói: "Hôm đó về trường, tôi hỏi lão Tống xem Giang Tư Ninh thi thế nào, lão Tống bảo cậu ta được hơn năm trăm điểm, nếu điền nguyện vọng tốt thì có thể vào một trường đại học hạng hai, còn nếu... nhiều nhất chỉ có thể vào đại học hạng ba, hoặc là cao đẳng thôi, học phí đại học hạng ba lại đắt..."

Nghe những lời này của Giang Thầm, bàn tay đang cầm chuột của Ngôn Phi khựng lại.

Kiếp trước Giang Tư Ninh thi được hơn sáu trăm điểm cơ mà, lần này sao lại chênh lệch nhiều như vậy?

"Thi được bao nhiêu cũng chẳng liên quan tới chúng ta nữa." Ngôn Phi thản nhiên nói một câu rồi tiếp tục vẽ.

Giang Thầm chỉ đơn giản kể lại một sự thật cho Ngôn Phi nghe, thật ra chuyện của Giang Tư Ninh hắn cũng không quan tâm.

Giang Thầm xoay người chống tay ngồi dậy nhìn Ngôn Phi: "Tối mai cùng đi ăn cơm nhé."

Ngôn Phi nhướng mày một cái, ngày mai là sinh nhật cậu.

"Đi đâu ăn?" Ngôn Phi bình thản hỏi.

"Dụ Hoa Đình, tám giờ tối, tôi đợi cậu ở đó."

"Được." Ngôn Phi gật đầu.

Hẹn được người rồi, Giang Thầm đứng dậy chuẩn bị đi, Ngôn Phi ở phía sau nói: "Tối nay cậu không ở lại à?"

"Không đâu, không đâu." Giang Thầm vội xua tay. "Không tiện."

Không tiện?

Ngôn Phi cười khẩy một tiếng, không tiện mà cũng đã ngủ lại biết bao lần rồi, giờ lại bắt đầu giả làm chính nhân quân tử.

Mười hai giờ đêm, Ngôn Phi bị tin nhắn điện thoại đánh thức, trong tin nhắn là một hàng dài lời chúc sinh nhật, có của Giang Thầm, có của Mạnh Hi, còn có cả của một số bạn học, những bạn học này là người cậu kết bạn QQ khi về trường điền nguyện vọng lần trước.

Ngôn Phi không nhịn được cảm thán, đám thiếu niên tuổi dậy thì này đúng là tinh lực dồi dào thật, cậu đã rất lâu rồi không còn gửi lời chúc sinh nhật cho người khác vào đúng mười hai giờ đêm nữa.

Ngôn Phi lần lượt trả lời cảm ơn.

Sáng sớm hôm sau Mạnh Hi đã mang quà sinh nhật tới, là một con heo đất màu vàng cỡ lớn.

"Ngôn Tử, từ hôm nay cậu đã là người trưởng thành rồi, nên tôi tặng cậu một con heo đất cỡ lớn, như vậy cậu có thể tiết kiệm được nhiều tiền hơn."

Ngôn Phi: "..."

Những con heo đất trong phòng cậu đều do Mạnh Hi tặng, từ cỡ nhỏ đến cỡ vừa rồi đến cỡ lớn...

Con heo đất cỡ lớn này về sau được Ngôn Phi mang tới căn nhà của Giang Thầm, Giang Quả rất thích nó, nên bỏ tiền tiêu vặt của mình vào đó tiết kiệm, mỗi khi Ngôn Phi có tiền lẻ cũng nhét vào một ít.

Mọi thứ vẫn giống hệt kiếp trước, Mạnh Hi lại tặng con heo này cho cậu.

"Cảm ơn." Ngôn Phi vỗ vai Mạnh Hi.

"Khách sáo gì chứ." Mạnh Hi phất tay đầy hào sảng. "Hôm nay ăn mừng thế nào đây? Hay chúng ta đi tiệm net chơi game đi?"

Ngôn Phi không giống Giang Thầm, bạn bè anh em một đống, người bạn thân nhất của cậu là Mạnh Hi, mỗi lần sinh nhật thường chỉ là hai người tìm một chỗ nào đó giết thời gian hết một ngày là xong.

"Thôi vậy, hai ngày nay tôi hơi bận, hay là cậu đi dạo chợ vật liệu xây dựng với tôi nhé?"

Mạnh Hi: "..."

Cậu ta chỉ muốn làm một con cá mặn ăn no rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn mà thôi.

Mạnh Hi cuối cùng vẫn đi cùng Ngôn Phi, hai người chạy qua mấy khu chợ vật liệu xây dựng suốt cả ngày, Ngôn Phi lần lượt so sánh giá cả và chất lượng, coi như làm một cuộc khảo sát.

Lúc về đến nhà đã hơn sáu giờ tối, Ngôn Phi tranh thủ tắm rửa rồi lập tức ra ngoài tới Dụ Hoa Đình.

Trong khi đó Mạnh Hi tắm xong định sang nhà Ngôn Phi ăn chực, lại phát hiện Ngôn Phi đã không còn ở nhà.

?????

Thằng bạn nối khố lôi cậu ta đi cả ngày trời mà cuối cùng lại không cho cậu ta ăn cơm?

Ngôn Phi bắt taxi tới Dụ Hoa Đình, nói rằng bạn cậu đã tới trước rồi.

Nhân viên phục vụ dẫn cậu vào trong, hỏi: "Vậy bạn của ngài ngồi bàn số mấy ạ?"

Ngôn Phi lấy điện thoại ra gọi cho Giang Thầm.

Nơi như Dụ Hoa Đình có đẳng cấp cao như vậy, cậu đoán Giang Thầm có lẽ đã đặt món Âu, nên cố ý ăn mặc khá trang trọng, áo sơ mi trắng phối với quần dài màu đen.

Thiếu niên mười bảy mười tám tuổi đứng thẳng lưng, đứng trong đại sảnh gọi điện thoại.

Gương mặt thanh lãnh tuấn tú, vừa mang sức sống đặc trưng của thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, vừa có sự trầm ổn kín đáo, liên tục thu hút ánh nhìn của người khác.

Mấy nhân viên phục vụ là sinh viên làm thêm dịp hè đứng tụm lại thì thầm trò chuyện, đã có người định lát nữa lén qua xin số điện thoại rồi.

Bên kia Giang Thầm bắt máy: "Cậu đi thang máy lên tầng ba mươi hai, ra khỏi thang máy rồi đi thêm hai tầng cầu thang bộ, sẽ thấy một cánh cửa, có thể lên sân thượng, cậu lên đây đi."

Sân thượng?

Ngôn Phi làm theo lời Giang Thầm, đi thang máy lên rồi bước thêm hai tầng cầu thang bộ, quả nhiên nhìn thấy một cánh cửa màu trắng, trên cửa còn treo một sợi xích sắt có khóa, nơi này vốn phải bị khóa lại, nhưng bây giờ đã được mở ra.

Không hiểu vì sao tim Ngôn Phi bắt đầu đập loạn.

Ngôn Phi đặt tay lên tay nắm cửa, hít sâu một hơi để bình ổn tâm trạng rồi mới nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Trên sân thượng treo đầy những dây đèn màu nhỏ đủ sắc, trên dây đèn còn có những mặt trăng màu xanh lam, trên mặt đất bày thành một vòng nến đang cháy, bên ngoài vòng nến còn xếp một vòng hoa hồng, phải đến mấy chục bó.

Giang Thầm ngồi giữa vòng nến, tùy ý co một chân, trong tay ôm cây đàn guitar, nhìn thấy Ngôn Phi xuất hiện ở cửa thì bắt đầu gảy đàn: "Chúc mừng sinh nhật cậu, chúc mừng sinh nhật cậu, chúc cậu mỗi ngày đều vui vẻ, chúc cậu bình an thuận lợi..."

Ánh đèn nhiều màu hắt lên gương mặt Giang Thầm, phủ lên khuôn mặt góc cạnh rõ nét ấy một tầng hào quang dịu dàng.

Khi hắn ngẩng đầu nhìn Ngôn Phi rồi mỉm cười, dường như mọi thứ xung quanh đều trở nên lu mờ, không bằng nổi một phần vạn ánh sáng nơi hắn.

Tim Ngôn Phi đập thình thịch, từng bước từng bước đi tới, ngồi xuống đối diện Giang Thầm.

Giang Thầm mỉm cười với cậu, rồi lại hát cho cậu nghe thêm một lần bài hát sinh nhật: "Chúc mừng sinh nhật cậu, chúc mừng sinh nhật cậu, chúc cậu mỗi ngày đều vui vẻ, chúc cậu bình an thuận lợi..."

Hát xong, Giang Thầm đặt cây đàn sang một bên, nhìn Ngôn Phi rồi nói: "Chúc mừng sinh nhật nhé."

"Có phải khá quê mùa không? Tôi thật sự không nghĩ ra cách nào khác, cậu chịu khó vậy nhé."

"Đúng là khá quê mùa." Ngôn Phi nói.

Giang Thầm đang định phản bác thì Ngôn Phi lại bổ sung một câu: "Nhưng tôi rất thích."

Lời đã lên tới cổ họng của Giang Thầm lại bị nuốt trở về.

Trong nhất thời, hai người dường như đều có chút ngượng ngùng, nến có rồi, hoa có rồi, bầu không khí cũng có rồi, sự mập mờ cũng theo đó lan tràn.

Đúng lúc ấy, Giang Thầm đứng dậy mang ra một chiếc bánh kem từ bên cạnh, trên bánh cắm nến, hắn dùng bật lửa châm nến rồi đặt chiếc bánh lên mép sân thượng.

Bức tường bên mép sân thượng cao tới ngang ngực người trưởng thành, đứng ở đây có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh đêm của thành phố.

Giang Thầm đặt bánh kem lên thành tường, để Ngôn Phi đứng trước bánh rồi khẽ nói: "Ước đi."

Ngôn Phi nhìn hắn một cái, Giang Thầm từ phía sau đưa tay lên che mắt cậu lại.

Ngôn Phi cảm thấy trước mắt tối đi, nhiệt độ trong lòng bàn tay Giang Thầm có chút nóng bỏng, cậu không nhìn thấy gì, nên cảm giác lại càng trở nên nhạy bén hơn, cậu thậm chí còn nghe thấy tiếng tim đập, không biết là của mình hay của Giang Thầm.

Ngôn Phi đan hai tay vào nhau đặt trước môi, ước một điều: không cầu giàu sang phú quý, chỉ cầu người thân và người mình yêu đều được bình an thuận lợi.

"Xong chưa?" Giang Thầm ghé sát tai cậu hỏi.

Hơi thở phả lên vành tai, cơ thể Ngôn Phi khẽ run lên.

"Ba, hai, một..." Theo giọng nói của Giang Thầm vang lên rồi dứt xuống, bàn tay hắn buông ra, Ngôn Phi chớp chớp mắt, khi tầm nhìn khôi phục, thứ đầu tiên cậu nhìn thấy chính là bốn chữ lớn sáng rực trên màn hình LED khổng lồ của tòa nhà đối diện: Tôi thích cậu.

Trên phố thương mại bùng lên từng đợt tiếng hò hét:

"Ai đang tỏ tình vậy?"

"Ra đây đi, để mọi người cùng vui một chút nào."

...

Người đi đường đều dừng chân, ngẩng đầu nhìn dòng chữ "Tôi thích cậu" liên tục đổi sang nhiều kiểu phông chữ khác nhau.

Trong lòng Ngôn Phi dâng lên vô số cảm xúc mãnh liệt, đang định mở miệng thì Giang Thầm vòng tay qua người cậu rồi chỉ về phía trước: "Nhìn kìa."

Ngôn Phi nhìn theo hướng hắn chỉ, ngay khoảnh khắc ấy, pháo hoa bùng nổ, thắp sáng rực rỡ cả bầu trời đêm.

Tiếng gió, tiếng pháo hoa, tiếng reo hò...

Mà Giang Thầm ôm lấy Ngôn Phi từ phía sau, khẽ nói bên tai cậu:

"Ngôn Phi, tôi thích cậu, rất thích, rất rất thích."

"Tôi muốn chúng ta ở bên nhau."

"Ở bên nhau cả đời."

"Được không?"

Rất lâu sau vẫn không nghe thấy tiếng Ngôn Phi trả lời, màn hình LED hoàn thành sứ mệnh của mình rồi lại bắt đầu phát quảng cáo mỹ phẩm, màn trình diễn pháo hoa cũng hạ màn.

Sân thượng không còn tiếng ồn ào trở nên vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở dồn dập và nhịp tim của cả hai.

Giang Thầm có chút căng thẳng, dần dần buông lỏng cánh tay đang ôm Ngôn Phi.

Có phải hắn đã hiểu lầm rồi không, nụ hôn đêm đó thật sự chỉ là vì Ngôn Phi say rượu.

Ngôn Phi xoay người nhìn Giang Thầm, lúc này Giang Thầm đã bắt đầu toát mồ hôi lạnh khắp người.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Ngôn Phi túm lấy cổ áo Giang Thầm kéo hắn lại gần rồi hôn lên môi hắn.

Giang Thầm hô hấp ngưng lại, mạnh mẽ siết lấy eo Ngôn Phi đẩy cậu dựa vào tường, mở môi cậu ra.

Bọn họ hôn nhau dưới bầu trời đêm tĩnh lặng, trên sân thượng được bao quanh bởi nến và hoa hồng.

Ngôn Phi cảm nhận được trái tim luôn thấp thỏm bất an của mình từ trước đến nay đang dần dần được đặt xuống.

Những thấp thỏm của tuổi trẻ, những nhút nhát, những điều đã bỏ lỡ, những tiếc nuối, những thứ cầu mà không được, những điều ngày đêm mong mỏi, cuối cùng cũng được bù đắp vào khoảnh khắc này.

"Giang Thầm, tôi cũng thích cậu." Ngôn Phi tựa môi lên môi Giang Thầm, khẽ thì thầm. "Từ kiếp trước đến kiếp này."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.