Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 78: Tiểu Thầm, cứu mạng.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Giang Quả co quắp trong góc ngủ thiếp đi, mãi đến khi cửa phòng lại một lần nữa bị đẩy ra, toàn thân Giang Quả run lên rồi giật mình tỉnh lại, nhìn rõ hai người đột nhiên xuất hiện trong phòng, một người mặt đầy râu quai nón, người còn lại mặc áo khoác jacket, đang dùng một ánh mắt kỳ quái khiến người ta cảm thấy khó chịu nhìn cậu.

Giang Quả co người vào góc, đôi mắt đảo quanh trong phòng, cuối cùng cũng tìm thấy Nguyên Thừa trước bếp lò, vành mắt Giang Quả đỏ lên, bắt đầu âm thầm khóc.

"Đứa trẻ được nhà giàu nuôi có khác thật đấy, vừa trắng vừa non, nhìn thằng nhà chúng ta xem, vừa đen vừa gầy." Gã râu quai nón nói.

"Đúng vậy, tay chân nhỏ thế này, nhìn thôi đã thấy thèm rồi." Ánh mắt dâm tà của người mặc áo jacket, cũng chính là La Đại Quang, lưu luyến trên người Giang Quả, đột nhiên đưa tay muốn chụp lấy chân cậu.

Giang Quả vụt một cái đứng bật dậy, từ đầu này của giường đất chạy sang đầu bên kia, lúc này cậu cũng không khóc nữa, cảnh giác nhìn La Đại Quang: "Ông muốn tiền, cha tôi có tiền, ông gọi điện cho ông ấy đi, ông ấy sẽ đưa tiền cho ông, nếu ông giết tôi, ông sẽ không có tiền nữa đâu."

"Ha ha ha ha, đứa nhỏ này còn khá thú vị đấy." Gã râu quai nón ngoắc tay với cậu, "Lại đây, để tao nhìn xem nào."

Giang Quả dán sát bên bệ cửa sổ không chịu động đậy, mắt nhìn về phía Nguyên Thừa, cậu mong Nguyên Thừa sẽ giúp mình, nhưng Nguyên Thừa đến nhìn cậu cũng không nhìn, không nói một lời.

Giang Quả sợ hãi vô cùng, lùi về sau nhưng không còn chỗ nào để lùi.

"Lại đây." La Đại Quang trực tiếp mang giày giẫm lên giường đất, muốn tới bắt Giang Quả, Giang Quả nhảy dựng lên hét: "Ông đừng tới đây, tôi sẽ đánh ông đấy..."

La Đại Quang thấy khá thú vị, ánh mắt nhìn Giang Quả càng thêm nóng bỏng.

"Cơm xong rồi, có muốn ăn cơm trước không?" Nguyên Thừa mở nắp nồi ra, mùi thơm nồng đậm tỏa ra.

"Nấu món gì vậy?" Gã râu quai nón hít hít mũi, "Thơm quá."

"Thịt kho tàu." Nguyên Thừa múc thịt kho tàu ra đĩa.

"Đại ca, ăn cơm trước đi, ăn xong để thằng nhóc thối này đun nước tắm rửa cho nó, trắng trắng non non mới có hứng." Gã râu quai nón nghênh ngang ngồi xuống trước bàn, "Ông đây chết đói rồi."

Nguyên Thừa cụp mắt xuống, trong mắt lóe lên một tia mỉa mai.

La Đại Quang cũng đói rồi, ngửi thấy mùi thơm liền nuốt nước bọt, tạm thời tha cho Giang Quả, sau đó nhảy từ trên giường đất xuống đi tới bàn ngồi xuống: "Thằng nhóc thối này cũng khá thú vị, không khóc không quậy."

Giang Quả vừa kinh hãi vừa sợ hãi, co người trong góc tủi thân chu môi, nhưng không chịu rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.

Nguyên Thừa đặt màn thầu lên bàn, gã râu quai nón nhìn cậu ta một cái: "Thằng nhóc thối này cũng còn có chút tác dụng, nhưng tôi thấy vẫn nên bán nó đi thôi, tôi cứ cảm thấy thằng nhóc này âm u quá, không giống thứ tốt lành gì."

"Đợi xong việc lớn rồi tính, dù sao nó cũng là con trai tao, còn có thể làm việc nữa mà." La Đại Quang cầm đũa lên, "Nhìn thịt kho tàu này xem, làm còn ngon hơn con mẹ chết rồi của nó nữa."

La Đại Quang gắp một miếng thịt kho tàu định bỏ vào miệng, lại khựng lại một chút, nhìn về phía Nguyên Thừa đang đứng bên cạnh: "Sao mày không ăn?"

Nguyên Thừa thản nhiên nói: "Sợ hai người không đủ ăn."

"Ngồi xuống, ăn." Đũa của La Đại Quang lại đặt xuống, gã râu quai nón cũng vẫn chưa động đũa.

Nguyên Thừa cầm đũa gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng, lại cầm một cái màn thầu cắn một miếng.

Lúc này La Đại Quang và gã râu quai nón mới bắt đầu cầm đũa ăn cơm.

"Đại ca, tôi thấy trên tivi nói nhà họ Giang treo thưởng hai triệu, đúng là có tiền thật."

"Đương nhiên là có tiền rồi, nếu không phải thằng nhóc Giang Tư Ninh đó không có chí tiến thủ, thì tao đã bứng luôn cả ổ nhà họ Giang rồi." Nhắc tới Giang Tư Ninh là La Đại Quang lại tức giận, thằng nhóc thối đó thật sự coi ông ta là ăn mày, dùng một hai nghìn tệ để đuổi ông ta đi.

"Vậy đại ca, lần này chúng ta đòi bao nhiêu tiền?" Gã râu quai nón vừa ăn thịt từng miếng lớn vừa hỏi.

"Hai chục triệu." La Đại Quang nheo mắt, "Đã tới nước này rồi thì làm luôn một vố thật lớn, người tiếp ứng mà tao bảo mày sắp xếp, mày sắp xếp xong chưa?"

"Xong hết rồi." Gã râu quai nón gật đầu, "Đều là người có kinh nghiệm, yên tâm đi."

"Khi nào gọi điện?" Gã râu quai nón lại hỏi.

"Đợi thêm chút nữa, đợi tới tối, để bọn chúng sốt ruột thêm một lúc." La Đại Quang gắp một miếng thịt bỏ vào miệng nuốt xuống, "Thịt này làm ngon đấy."

Nghe vậy, gã râu quai nón nhìn về phía Nguyên Thừa vẫn luôn im lặng ăn cơm: "Này, thằng nhóc thối, mày có muốn đi cùng bọn tao không?"

"Ừm." Nguyên Thừa gật đầu, "Tôi đi theo cha tôi."

"Ô hô, đúng là đứa con hiếu thảo." Gã râu quai nón cười ha hả, "Đại ca, thằng con trai này của anh còn chủ động đòi chăm sóc tuổi già cho anh nữa kìa."

La Đại Quang cười khẩy một tiếng.

"Đáng tiếc, đại ca tao không cần con trai chăm sóc tuổi già, hôm nào sẽ bán mày đi." Gã râu quai nón nói chuyện cũng không làm chậm tốc độ ăn, một miếng lại một miếng thịt lớn.

"Nhóc con, mày có biết mày còn có một người anh trai tên là Giang Tư Ninh không, người anh này của mày đúng là chẳng..." Gã râu quai nón còn chưa nói hết câu đã đột nhiên sùi bọt mép, không khỏi trợn to mắt, "Mày..."

Mà lúc này La Đại Quang cũng bắt đầu co giật toàn thân, khóe miệng trào bọt mép, ông ta không thể tin nổi nhìn Nguyên Thừa gào lên: "Mày mẹ nó, mẹ nó..."

La Đại Quang ngã nghiêng xuống đất, kéo đổ cả cái bàn, bát đĩa trên bàn rơi xuống đất vỡ thành từng mảnh, ông ta đau đớn co quắp người lại, muốn bò qua đánh Nguyên Thừa, nhưng hoàn toàn không chống lại nổi cơn đau trên cơ thể.

Nguyên Thừa cũng ngã xuống đất, đau đớn, co giật, choáng váng, như thể toàn bộ sức lực trên người đều đang bị rút sạch, cậu ta cố gắng mở mắt ra nhưng thế nào cũng không mở được, cậu ta muốn ngủ, một người phụ nữ dịu dàng ngồi bên cạnh vuốt tóc cậu ta, khẽ nói: "Tiểu Thừa, chết rồi sẽ được giải thoát."

Giang Quả vừa rồi còn đang lén nuốt nước bọt muốn ăn thịt kho tàu, lúc này lại phát hiện cả ba người đang ngồi ăn trước bàn đều đã ngã xuống đất.

Cậu sợ hãi đến ngây người, trợn to mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, ba người trên mặt đất ban đầu còn đang co giật, sau đó dần dần không còn động đậy nữa.

Giang Quả bò từ trên giường đất xuống, vòng tới bên cạnh Nguyên Thừa, có chút sợ hãi, do dự một lúc mới cẩn thận chạm vào cậu ta: "Anh, anh làm sao vậy?"

Nguyên Thừa nghe thấy một giọng nói mềm mềm, cậu biết đó là giọng của đứa trẻ kia, cậu muốn mở mắt ra nhưng thế nào cũng không mở được.

Một bàn tay chộp lấy chân Giang Quả, Giang Quả sợ đến mức oa oa hét lớn, khó khăn lắm mới đá văng được tay La Đại Quang, cậu chạy ra ngoài cửa, chạy được mấy bước lại dừng lại, đi trở về bên cạnh Nguyên Thừa, hỏi cậu t: "Có phải anh ăn phải thứ gì không tốt không?"

Nguyên Thừa hé mở nửa mắt, ánh tuyết ngoài cửa hắt vào, đứa trẻ xinh xắn trước mặt giống như một em bé trong tranh Tết, cậu ta kéo khóe miệng, lẩm bẩm yếu ớt: "Đồ ngốc, gọi, điện thoại."

Không biết em bé tranh Tết có nghe thấy hay không, cậu nhóc ngồi xổm xuống dùng sức lật Nguyên Thừa một cái cho úp mặt xuống đất, sau đó thọc ngón tay vào miệng Nguyên Thừa bắt đầu móc họng cậu ta, Nguyên Thừa cảm thấy một trận buồn nôn, sau đó oa một tiếng bắt đầu nôn ra.

Giang Quả ghét bỏ bịt mũi lùi về sau một bước, nói: "Tiểu Phượng lúc giảm béo cũng nôn như vậy, anh nôn ra sẽ thấy dễ chịu hơn."

.

Cảnh sát đưa Trần Mỹ Lan về thẩm vấn, nhưng không hỏi ra được điều gì, Trần Mỹ Lan vừa khóc vừa la nói mình không biết.

Mạc Bạch Xuyên ném tờ kết quả giám định ADN trước mặt bà ta: "Người làm giám định ADN với Giang Tư Ninh trên tờ giấy này là ai?"

"Cái này là giả." Trần Mỹ Lan vẫn còn cãi chày cãi cối, "Giả... Tiểu Ninh..."

Giang Tư Ninh vô lực nhắm mắt lại, sự ồn ào xung quanh giống như một giấc mơ.

Có cảnh sát ở đây, Trần Mỹ Lan không muốn khai cũng phải khai.

Trần Mỹ Lan khóc đến thở không ra hơi: "Tôi thật sự không biết chuyện bắt cóc, mùa hè năm ngoái tôi vô tình nhìn thấy ông ta trên phố, phát hiện ông ta đang làm thuê ở một công trường xây dựng, nên lén ghi nhớ địa điểm, sau đó Tiểu Ninh nói muốn làm giám định ADN, tôi không còn cách nào khác nên đi tìm ông ta, sau khi biết Tiểu Ninh là con trai mình, ông ta bắt đầu uy h**p Tiểu Ninh, nhưng chuyện bắt cóc tôi thật sự không biết, nếu biết thì bây giờ tôi cũng sẽ không ở đây rồi."

Một cảnh sát tra hồ sơ rồi hỏi bà ta: "La Đại Quang năm đó vào tù vì tội cưỡng h**p, đã khai toàn bộ những cô gái từng bị ông ta xâm hại, trong đó không có bà."

Giang Thiên Mậu đột nhiên nhìn về phía bà ta, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Không chỉ Giang Thiên Mậu, tất cả mọi người trong phòng đều nhìn Trần Mỹ Lan, bao gồm cả Giang Tư Ninh, hô hấp của y giống như trong khoảnh khắc đã ngừng lại, rất lâu sau mới vì ngạt thở mà hít mạnh một hơi.

Trần Mỹ Lan lùi về sau một chút, cảnh sát đột ngột đập mạnh xuống bàn: "Nói."

Trần Mỹ Lan suy sụp nói: "Tôi không bị cưỡng h**p, tôi là tự nguyện, tối hôm đó tôi đợi Giang Thiên Mậu nhưng không đợi được, lại gặp La Đại Quang, cho nên tôi, tôi, tôi..."

Giang Tư Ninh lảo đảo một cái rồi ngã ngồi xuống ghế sofa.

Giang Thiên Mậu không thể tin nổi nói: "Cô có bệnh à, chuyện như vậy mà cũng nói dối được?"

Sự việc đã đến nước này, Trần Mỹ Lan có tham gia vụ bắt cóc hay không còn phải điều tra thêm, nhưng bà ta quả thực không biết La Đại Quang đã đưa Giang Quả đi đâu.

Giang Quả đã mất liên lạc suốt một ngày một đêm rồi, đến giờ bọn bắt cóc vẫn chưa gọi điện tới.

Cảnh sát vẫn đang thẩm vấn Trần Mỹ Lan, cố gắng tìm manh mối từ lời khai của bà ta, nhưng hiệu quả không cao, La Đại Quang đã quyết định bắt cóc thì đương nhiên sẽ không ngu ngốc tới mức để Trần Mỹ Lan biết nơi ông ta đến.

Nhưng cũng có thể cơ bản khẳng định rằng La Đại Quang là vì tiền, chỉ cần là vì tiền, ông ta nhất định sẽ gọi điện tới.

Mọi người đều căng thẳng nhìn chằm chằm chiếc điện thoại bàn trong phòng khách, mong nó sẽ đổ chuông.

"Chúng tôi phát hiện một chiếc xe tải nhỏ bị bỏ lại ở vùng ngoại ô, trên xe có một chiếc cặp sách, mọi người xem có phải cặp sách của Giang Quả không."

Liễu Phượng lao tới: "Đúng, đúng là cặp sách của Quả Quả, là của thằng bé."

"Quả Quả không xảy ra chuyện gì chứ?" Liễu Phượng bắt đầu đứng không vững, Giang Thiên Mậu vội ôm lấy bà, trầm giọng nói: "Đừng hoảng, chỉ là bọn bắt cóc đổi xe thôi."

Giang Thầm không ngồi yên được nữa: "Đã tìm thấy xe tải nhỏ ở đó thì gần đó nhất định có manh mối, tôi đi xem thử."

"Tôi đi cùng cậu." Ngôn Phi cũng đứng dậy.

Đúng lúc đó điện thoại của Giang Thầm đổ chuông, là Nam Thanh.

Giang Thầm nhận máy, Nam Thanh ở đầu bên kia nói: "Bọn tôi tìm được camera của một siêu thị, trong đó quay được chiếc xe tải nhỏ."

Giang Thầm nói: "Đã tìm được xe tải nhỏ rồi, bọn bắt cóc đổi xe, tôi gửi địa điểm cho anh, chúng ta qua đó xem thử."

Giang Thầm cúp điện thoại rồi cùng Ngôn Phi đi ra ngoài, điện thoại lại đổ chuông, Giang Thầm cầm lên nhìn một cái, là số lạ.

Giang Thầm nhíu mày nhận cuộc gọi: "Ai vậy?"

"Tiểu Thầm, cứu mạng với, Tiểu Thừa sắp chết rồi, anh mau tới cứu anh ấy đi."

"Quả Quả?" Giang Thầm đột ngột dừng bước, gọi lớn một tiếng, "Quả Quả, em đang ở đâu?"

Mọi người trong phòng khách nghe thấy giọng của Giang Thầm liền lập tức căng thẳng, Liễu Phượng muốn mở miệng nói chuyện nhưng bị Giang Thiên Mậu bịt miệng lại.

Cảnh sát vội ra hiệu cho mọi người giữ im lặng, đồng thời vẫy tay với Giang Thầm bảo hắn kéo dài thời gian.

Giang Thầm bật loa ngoài điện thoại, khẽ nói: "Quả Quả, em đang ở đâu?"

"Em ở trấn, trấn Ninh Bắc, thôn Lý Gia, anh mau, mau tới cứu Tiểu Thừa đi." Giang Quả vừa khóc vừa nói.

Nghe thấy giọng của Giang Quả, Liễu Phượng mềm nhũn ngã xuống đất, Giang Thiên Mậu cũng phải vịn vào chiếc bàn bên cạnh.

Giang Thầm nhíu mày, chuyện này không giống như cuộc điện thoại do bọn bắt cóc bảo Giang Quả gọi.

"Quả Quả ngoan, nói cho anh biết, bên cạnh em còn có những ai nữa?"

"Có người, có hai người, ba người, bọn họ đều sắp chết rồi, Tiểu Thừa cũng sắp chết rồi, anh mau tới đây đi..."

.

Ba chiếc xe chạy suốt bảy tiếng đồng hồ, khi tới bệnh viện huyện Lâm Nguyên thì đã hơn chín giờ tối, cảnh sát huyện Lâm Nguyên đều đang chờ trong bệnh viện, nữ cảnh sát đang bế Giang Quả vừa xuất hiện, Liễu Phượng đã lao tới ôm chầm lấy cậu bé: "Quả Quả..."

"Mẹ." Giang Quả ôm chặt cổ Liễu Phượng rồi bật khóc, "Mẹ ơi, dọa chết con rồi, con còn tưởng mình sắp chết cơ."

Giang Thiên Mậu cũng bước tới ôm chặt Liễu Phượng và Giang Quả, nghẹn ngào nói: "Quả Quả, con làm cha mẹ sợ chết khiếp rồi."

Giang Thầm và Ngôn Phi đi phía sau nhìn thấy Giang Quả bình an vô sự, đồng thời thở phào nhẹ nhõm, có chút kiệt sức dựa vào tường, Giang Thầm hít sâu một hơi: "Con bà nó, bị dọa một trận thế này chắc giảm thọ mất mười năm."

Ngôn Phi cũng có chút hoảng hốt: "Không phải anh không thích thằng bé sao?"

"Ừm." Giang Thầm nhắm mắt lại, "Vậy nên vẫn nên vứt đi thôi."

Ngôn Phi bật cười ngắn một tiếng, may quá, Quả Quả vẫn bình an.

"Quả Quả ngoan, Quả Quả ngoan." Liễu Phượng đặt Giang Quả xuống đất kiểm tra cơ thể cậu bé, nhìn thấy lớp băng gạc quấn trên tay thì sốt ruột hỏi, "Bọn chúng đánh con à?"

Giang Thiên Mậu cũng lo lắng tiến tới xem, Giang Quả lắc đầu: "Bọn họ không đánh con, là Tiểu Thừa cắn."

"Tiểu Thầm?" Giang Thiên Mậu nhíu mày, "Tiểu Thầm cắn?" Nói rồi nhìn Giang Thầm một cái.

Khóe miệng Giang Thầm giật giật: "Đồ nhóc thối, vừa về đã vu oan cho anh rồi."

"Không phải Tiểu Thầm, là Tiểu Thừa." Giang Quả vội sửa lại, "Là Thừa trong hứa hẹn ấy, là Tiểu Thừa, cha ơi, tai cha không nghe rõ à?"

Giang Thiên Mậu: "..."

Liễu Phượng không nhịn được vừa khóc vừa cười.

Giang Quả chê bai: "Mẹ bây giờ xấu quá đi."

Ngôn Phi hoàn toàn yên tâm rồi, Quả Quả vẫn là Quả Quả đó, không thay đổi chút nào.

Các cảnh sát đi cùng cũng bật cười, sau đó bắt đầu giải thích chuyện đã xảy ra cho bọn họ.

Sau khi Giang Thầm nhận được cuộc gọi, cảnh sát rất nhanh đã xác định được vị trí thôn Lý Gia, trấn Ninh Bắc, sau đó thông báo cho cảnh sát huyện Lâm Nguyên tới kiểm tra trước.

Sau khi tới trong thôn, cảnh sát trải qua một phen điều tra, cuối cùng tìm được Giang Quả trong một căn nhà gỗ bỏ hoang trên núi, lúc tới nơi thì Vương Trường Bân râu quai nón và La Đại Quang đều đang nằm dưới đất, còn Giang Quả thì dùng chăn bông quấn Nguyên Thừa lại.

"Chúng tôi đã khám nghiệm hiện trường, trên bếp có một chai thuốc trừ sâu đựng trong chai nước tương, ba người đều bị ngộ độc thuốc trừ sâu, Vương Trường Bân sau khi được đưa tới bệnh viện cấp cứu đã không qua khỏi, còn La Đại Quang và Nguyên Thừa hiện vẫn đang ở phòng chăm sóc đặc biệt, có vượt qua được hay không còn phải chờ xem."

"Ngộ độc thuốc trừ sâu?" Giang Thiên Mậu nhíu mày, Liễu Phượng vội ôm chặt Giang Quả, "Con có ăn không?"

"Không có." Giang Quả lắc đầu, "Thịt kho tàu thơm lắm đó." Nói rồi còn nuốt nước bọt.

Cảnh sát lại nói: "Hiện giờ vẫn chưa biết tình hình cụ thể, cần đợi hai người tỉnh lại mới có thể hỏi được, chúng tôi hy vọng sau khi tâm trạng của Giang Quả ổn định sẽ có thể tiếp nhận một lần lấy lời khai của chúng tôi."

"Con không biết gì hết." Giang Quả đột nhiên nói một câu, sau đó vùi đầu vào cổ Liễu Phượng.

Liễu Phượng vội dỗ dành: "Không sao đâu, Quả Quả đừng sợ, mẹ ở đây mà."

Cảnh sát tiếp tục nói: "Nguyên Thừa mà Giang Quả nhắc tới là con trai của La Đại Quang."

Giang Tư Ninh, người đi theo từ đầu tới giờ vẫn luôn im lặng, ngẩng đầu nhìn qua.

"La Đại Quang sau khi ra tù năm đó đã kết hôn, sau khi kết hôn sinh được một cậu con trai, Nguyên Thừa theo họ mẹ, một tháng trước mẹ của Nguyên Thừa uống thuốc trừ sâu tự sát."

"Kết hôn?" Liễu Phượng không nhịn được nâng cao giọng, "Một tên tội phạm cưỡng h**p như ông ta, sao lại còn có người chịu lấy ông ta?"

"Chuyện này vẫn cần điều tra thêm." Cảnh sát nói.

"Đứa trẻ đó bây giờ thế nào rồi?" Giang Thiên Mậu hỏi.

"Trong thịt kho tàu có trộn rất nhiều thuốc trừ sâu, Vương Trường Bân ăn nhiều hơn nên đã chết, La Đại Quang và Nguyên Thừa đã được rửa dạ dày, nhưng vì thời gian quá lâu nên nội tạng của hai người đã bắt đầu suy kiệt."

"Nguyên Thừa ăn ít hơn, nhưng dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ..." Cảnh sát ngừng lại một chút, "Tuy nhiên bác sĩ nói trước đó đã có người giúp nó gây nôn, nôn ra được không ít thứ, nhưng thể trạng đứa trẻ quá yếu..." Những lời phía sau cảnh sát không nói ra, nhưng mọi người có mặt đều hiểu ý nghĩa.

"Đứa trẻ này đi theo một người cha như vậy đúng là xui xẻo tám đời." Liễu Phượng ôm chặt Giang Quả.

Có lẽ bởi vì cách gọi thân thiết "Tiểu Thừa" trong miệng Giang Quả, khiến mọi người đối với Nguyên Thừa, đứa trẻ vốn thuộc phe bọn bắt cóc, sinh ra một cảm giác khác đi đôi chút.

Giang Quả đưa tay về phía Giang Thầm: "Tiểu Thầm, anh bế em."

Giang Thầm hiếm khi không từ chối, đưa tay bế Giang Quả vào lòng, Giang Quả hôn lên mặt hắn một cái, lại quay sang ôm Ngôn Phi, cũng hôn lên mặt cậu một cái.

"Anh Tiểu Ninh, anh cũng tới rồi."

Giang Quả vẫy tay với Giang Tư Ninh.

Giang Tư Ninh do dự một thoáng rồi đi tới, Giang Quả từ trong lòng Giang Thầm vươn người ôm lấy cổ Giang Tư Ninh, cũng hôn lên mặt y một cái, sau đó lại chui về trong lòng Giang Thầm, ngoan ngoãn nằm yên.

Giang Thầm không nhịn được siết chặt đứa nhóc thối trong lòng hơn một chút.

Bây giờ cũng gần nửa đêm rồi, Giang Thiên Mậu trước tiên đưa mọi người tới khách sạn bên cạnh thuê phòng, từ lúc Giang Quả mất tích tới nay mọi người đều không ngủ ngon, Liễu Phượng đã sớm chống đỡ không nổi nữa.

Giang Thiên Mậu thuê riêng phòng cho Mạc Bạch Xuyên và Giang Tư Ninh, còn cả nhà mình thì thuê một phòng suite gia đình, Giang Quả sau khi tắm xong liền chạy sang phòng của Giang Thầm và Ngôn Phi, nằm lì trên giường không chịu đi.

Thấy tinh thần của Giang Quả không bị vụ bắt cóc lần này dọa sợ, mọi người cũng đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng vết thương trên tay cậu bé lại khá sâu, ước chừng sẽ để lại sẹo.

"Tại sao cậu ta lại cắn em?" Ngôn Phỉ hỏi.

"Em không biết." Giang Quả chu môi, "Cậu ấy xấu xa lắm, còn xấu hơn cả Tiểu Thầm nữa, đau chết em rồi."

Ngôn Phỉ cầm bàn tay nhỏ của cậu lên thổi thổi, sau đó hỏi: "Vậy Quả Quả có thể kể cho bọn anh nghe hai ngày nay em đã gặp những gì không?"

Nghe Ngôn Phi hỏi vậy, Giang Thầm cũng ngồi xuống bên cạnh, chăm chú nhìn Giang Quả.

Kết cục của vụ bắt cóc này thật sự khiến người ta kinh ngạc, bọn bắt cóc còn chưa kịp gọi điện đã vì uống thuốc trừ sâu mà bị đưa vào bệnh viện, chuyện này không khỏi quá trùng hợp.

Nếu nói là nội bộ tranh chấp thì thế nào cũng phải đợi nhìn thấy tiền rồi mới tranh, nhưng hiện giờ đến cái bóng của tiền còn chưa thấy đâu.

Giang Quả biết khá nhiều chữ, trí nhớ của trẻ con cũng tốt, thật sự bắt đầu kể lại từ đầu tới cuối những chuyện đã xảy ra với mình: "Tiểu Thầm nói sẽ tới đón em, ông ngoại liền thu dọn cặp sách rồi dẫn em ra ngoài đợi mọi người, trong cặp còn nhét một túi cá khô nướng, nói là cho Tiểu Thầm ăn, em chơi với Đóa Đóa và Bằng Bằng trước cửa siêu thị, sau đó có một chiếc xe dừng lại rồi đưa em lên xe, em định khóc, rồi ngủ mất."

Giang Thầm và Ngôn Phi đều kiên nhẫn nghe Giang Quả lải nhải kể chuyện, Giang Quả gác cả chân lên đùi Giang Thầm mà Giang Thầm cũng không ném cậu bé xuống.

"... Thịt kho tàu là Tiểu Thừa làm, anh ấy nói mình tên là Nguyên Thừa, còn nói với em nơi đó là trấn Ninh Bắc thôn Lý Gia, còn hỏi em có nhớ số điện thoại nhà không, em đọc hết số điện thoại của mọi người cho anh ấy nghe, nhưng anh ấy lại cắn em..."

Giang Quả đưa tay ra, trong nháy mắt hai mắt đã ngấn lệ: "Anh ấy cắn em đau lắm, anh ấy xấu xa quá."

Ngôn Phi và Giang Thầm nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương một suy nghĩ có phần khó tin.

Giang Thầm bế bổng Giang Quả lên ôm vào lòng: "Những lời này đừng nói cho người khác biết, hiểu chưa?"

Giang Quả nhìn hắn, đột nhiên hỏi: "Anh ơi, Tiểu Thừa có phải sắp chết rồi không?"

"Không biết." Giang Thầm nói, "Ngày mai anh dẫn em tới bệnh viện thăm cậu ấy."

"Em không muốn anh ấy chết." Giang Quả nắm lấy tay Giang Thầm, "Tuy anh ấy rất xấu xa, nhưng em cũng không muốn anh ấy chết."

Ngôn Phi xoa đầu cậu, Giang Quả đã rất mệt rồi, ở trong lòng Giang Thầm mơ mơ màng màng, Giang Thầm muốn đặt cậu lên giường ngủ, Giang Quả mơ màng gọi: "Em muốn tìm mẹ."

Liễu Phượng nhận Giang Quả từ tay Giang Thầm mà cảm động vô cùng, quả nhiên, trong lòng Quả Quả nhà bà, mẹ vẫn là quan trọng nhất.

Liễu Phượng ôm Giang Quả lại không nhịn được mà khóc.

Thật ra bà không phải người hay khóc, nhưng hai ngày nay thế nào cũng không nhịn nổi.

Trước khi đóng cửa phòng, Giang Thầm hung dữ nói: "Bà nhìn bộ dạng bây giờ của bà xem, vừa già vừa xấu, đến lúc ra ngoài người ta sẽ bảo bà là bà nội của Giang Quả đấy."

Liễu Phượng: "..."

Tức chết bà rồi, bà thật sự rất muốn cào cho Giang Thầm vài cái.

Đóng cửa phòng lại, Giang Thầm kéo mạnh Ngôn Phi vào lòng ôm chặt lấy cậu, hai người không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm nhau một lúc, để trái tim vẫn luôn lơ lửng từ từ hạ xuống.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.