Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 88: Ngoại truyện 7:Hoa dành dành là tình yêu vĩnh cửu




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Kể từ ngày đó, hai người lại khôi phục sinh hoạt mỗi tối cùng chơi game, ban đầu Giang Quả không chịu bật voice chat với Nguyên Thừa, nhưng sau đó phát hiện không bật voice chat thì mất đi rất nhiều niềm vui, Giang Quả đành liên tục nhượng bộ, hai người lại bắt đầu vừa voice chat vừa chơi game.

Giang Quả khinh bỉ bản thân chẳng có nguyên tắc gì, nhưng lại cảm thấy chỉ cần quên chuyện Nguyên Thừa chính là Chi Tử thì mọi thứ vẫn xem như ổn.

Nhưng hai tiết Tư tưởng Mao Trạch Đông mỗi tuần lại luôn luôn nhắc nhở Giang Quả rằng Nguyên Thừa chính là Chi Tử, điều này khiến tâm trạng cậu rất không tốt.

Cậu quyết định thay đổi hiện trạng này, cho nên mỗi lần học Tư tưởng Mao Trạch Đông, Giang Quả đều nhìn chằm chằm Nguyên Thừa, quyết tâm phải khiến khuôn mặt này của Nguyên Thừa hòa hợp với giọng nói của Chi Tử.

Nhìn nhiều rồi, Giang Quả phát hiện hình như cũng không khó chấp nhận như vậy, thực ra độ phù hợp giữa khuôn mặt này và giọng nói kia vẫn khá cao.

Tết Dương lịch được nghỉ ba ngày, ông anh ngốc của cậu nói vừa hay tới đây công tác, có thể đón cậu về nhà.

Ngày trước kỳ nghỉ, buổi chiều Giang Quả đã không còn tiết học nữa, Giang Thầm gọi điện bảo cậu tới cổng trường, hắn đang đợi cậu ở đó.

Giang Quả thu dọn đồ đạc xong liền đi ra ngoài, trên đường cậu suy nghĩ có nên nói với Nguyên Thừa một tiếng hay không, nhưng nghĩ lại thì hai người đã chia tay từ lâu, chẳng còn quan hệ gì nữa, tại sao cậu phải báo cáo hành tung cho hắn chứ.

Tới cổng trường, Giang Quả nhìn trái nhìn phải tìm xe của anh trai mình, xe thì chưa thấy đâu, lại thấy Nguyên Thừa đứng bên đường, đang nói chuyện với một người đàn ông.

Giang Quả bĩu môi, đúng là oan gia ngõ hẹp.

Nguyên Thừa không nhìn thấy cậu, Giang Quả không nhịn được nhìn thêm vài lần, rồi thấy Nguyên Thừa vậy mà lại cười một cái, tuy rất ngắn ngủi nhưng đúng là đã cười.

Hơn nữa người đàn ông kia còn giơ tay vỗ vỗ vai Nguyên Thừa, trông rất thân thiết.

Giang Quả nổi giận, tên này vậy mà tìm người khác rồi sao?

Giang Quả hùng hổ đi về phía Nguyên Thừa, nếu hắn thật sự yêu đương với người khác, Giang Quả sẽ bảo anh trai và anh Tiểu Ngôn cùng đánh hắn một trận, ba đánh một, không đánh chết hắn mới lạ.

"Tiểu Quả?" Nguyên Thừa nhìn thấy cậu, giống như chẳng hề bất ngờ.

"Anh... anh Tiểu Bạch?" Bước chân Giang Quả đột ngột khựng lại, kinh ngạc nhìn người đàn ông vừa quay người.

Mạc Bạch Xuyên cười: "Ra rồi à, anh của em với Ngôn Phi đang đi dạo trong trường các em, phải đợi một lúc nữa."

Giang Quả thấy kỳ lạ vô cùng: "Hai người quen nhau à?"

"Đương nhiên là quen rồi." Mạc Bạch Xuyên hơi khó hiểu, "Em không biết bọn anh quen nhau à?"

Giang Quả nghĩ thầm, sao em phải biết các anh quen nhau chứ?

Không đợi Giang Quả hỏi ra, đã thấy hai ông anh của mình từ trong trường đi ra, hai người này đều hơn ba mươi tuổi rồi mà nhìn chẳng khác gì sinh viên đại học.

Nguyên Thừa gật đầu với hai người, gọi một tiếng: "Anh Tiểu Thầm, anh Tiểu Ngôn, lâu rồi không gặp."

Lâu rồi không gặp?

Giang Quả càng thấy khó hiểu hơn.

Mọi người gặp nhau từ lúc nào thế?

Ngay lúc Giang Quả đang rối như tơ vò, Giang Thầm đi tới giơ chân đá ngay vào mông cậu một cái: "Đứng đờ ra đó làm gì?"

Giang Quả nhe răng với hắn, rồi ôm lấy Ngôn Phi: "Anh Tiểu Ngôn, em nhớ anh chết đi được."

Ngôn Phi cười vỗ vai cậu: "Hình như cao lên rồi đấy."

"Đúng không?" Giang Quả đắc ý, "Em cũng thấy mình cao lên rồi."

"Tránh ra." Giang Thầm túm cổ áo cậu kéo ra, "Lớn thế này rồi còn ôm ôm ấp ấp."

Giang Quả cười hì hì một tiếng, đột nhiên nhảy phắt lên người Giang Thầm, ôm chặt lấy hắn, hôn thật mạnh lên trán hắn một cái: "Tiểu Thần, em cũng nhớ anh lắm đó."

"Cút..." Ngay lúc Giang Thầm định xé người trên người mình xuống rồi đá cho hai cái, Giang Quả đã nhảy vọt ra xa, "Ha, đá không trúng em đâu, già rồi phải không."

Giang Thầm định đi qua dạy dỗ thằng nhóc thối này một trận, Ngôn Phi kéo hắn lại: "Anh bao nhiêu tuổi rồi hả? Còn bắt nạt trẻ con nữa."

Nguyên Thừa nhìn cảnh này không nhịn được cong khóe môi lên, Giang Quả vừa hay nhìn thấy nụ cười đó, lập tức đổi sắc mặt: "Cười cái gì mà cười."

Cả nhóm đi tới một nhà hàng gần trường, gọi món.

Ngôn Phi hỏi Nguyên Thừa dự định tương lai thế nào, Nguyên Thừa đều trả lời từng câu một, Giang Quả thấy bọn họ rất quen thuộc với nhau, không khỏi khó hiểu: "Mọi người đều quen nhau à?"

"Hả?" Ngôn Phi sửng sốt một chút, "Đương nhiên là quen rồi."

Sau khi được Ngôn Phi giải thích, Giang Quả mới biết hóa ra những năm qua bọn họ vẫn luôn giữ liên lạc với Nguyên Thừa, có thời gian còn tới thăm hắn, Giang Thầm và Ngôn Phi đi ít hơn một chút, còn Mạc Bạch Xuyên thì gần như năm nào cũng tới thăm Nguyên Thừa rất nhiều lần.

"Sao em không biết?" Giang Quả kinh ngạc.

"Em với cậu ấy mỗi tháng bốn lá thư, vậy mà lại không biết à?" Ngôn Phi tránh nặng tìm nhẹ hỏi ngược lại.

Cậu và Mạc Bạch Xuyên sao có thể yên tâm để Nguyên Thừa một mình được, cho nên vẫn luôn tới thăm nom và chăm sóc cuộc sống của hắn.

Nhưng Ngôn Phi cũng có chút ích kỷ riêng, trước khi cậu không thể hoàn toàn hiểu rõ Nguyên Thừa, cậu không muốn Giang Quả tiếp xúc quá nhiều với hắn, cho nên vẫn luôn không đưa Giang Quả đi gặp Nguyên Thừa.

Sau này Nguyên Thừa dần lớn lên, liên tiếp nhảy mấy lớp, thi đại học sớm hơn một năm rồi đỗ đại học, lên đại học lại học đủ tín chỉ trước thời hạn để thi nghiên cứu sinh rồi thi tiến sĩ, chuyên ngành tâm lý học tội phạm, còn trở thành chuyên gia tâm lý ngoài biên chế của cục cảnh sát.

Những vụ án ở kiếp trước, cuối cùng vẫn do Nguyên Thừa phá được, kết quả giống nhau, nhưng quá trình đã thay đổi về bản chất, Mạc Bạch Xuyên vô cùng vui mừng vì điều đó, còn Ngôn Phi cũng hoàn toàn yên tâm.

Giang Quả bị Ngôn Phi hỏi đến nghẹn lòng, đúng vậy, hai người mỗi tháng bốn lá thư, vậy mà cậu lại không biết Nguyên Thừa có liên lạc với các anh trai của mình.

"Bình thường hai đứa viết thư đều nói chuyện gì vậy?" Ngôn Phi thấy khó hiểu, tuy cậu cố ý không để Giang Quả và Nguyên Thừa gặp nhau quá sớm, nhưng mỗi tháng bốn lá thư, lẽ ra Giang Quả phải biết mọi chuyện mới đúng.

Giang Quả nghiến răng: "Nói chuyện còn sống."

Giang Quả thật sự nhịn không nổi nữa, túm lấy cánh tay Ngôn Phi, tức đến nhảy dựng lên: "Anh Tiểu Ngôn, hai đứa em viết thư hơn mười năm rồi, lá nào hắn cũng chỉ trả lời em năm chữ, 'Vẫn còn sống đây', anh dám tin không, Nguyên Thừa?"

Ngôn Phi: "..."

Hơn mười năm rồi mà hai đứa bây vẫn còn thảo luận vấn đề triết học ấy à?

Cậu còn tưởng Nguyên Thừa giác ngộ cao đến mức nào, hóa ra là đã lĩnh hội được chân lý của việc còn sống.

Giang Quả tức giận đập bàn, chỉ vào Nguyên Thừa ngồi đối diện: "Anh, cút ra ngoài đây, hai đứa mình đánh một trận."

Nguyên Thừa đi theo Giang Quả ra ngoài, hai người đứng trước cửa nhà hàng, Giang Quả tức đến phát điên, chọc vào ngực hắn quát lên: "Em hỏi anh, em viết cho anh nhiều thư như thế, tại sao anh chỉ trả lời em có năm chữ?"

Nguyên Thừa im lặng một lúc rồi mới khẽ nói: "Chủ yếu là ngoài chuyện bị bệnh uống thuốc ra thì chẳng có gì để nói."

Nói xong còn tự giễu cười một tiếng.

Động tác của Giang Quả lập tức khựng lại.

"Vì sợ em dần lớn lên rồi sẽ thấy chán ghét và sợ hãi." Nguyên Thừa biết bản thân mình tồi tệ đến mức nào, đáng sợ đến mức nào, chỉ cần nhìn việc Mạc Bạch Xuyên mỗi năm phải tới thăm hắn rất nhiều lần là biết vị cảnh sát kia nhất định đang theo dõi hắn.

Còn cả Giang Thầm và Ngôn Phi nữa, hắn nghĩ bọn họ không muốn hắn tiếp xúc quá nhiều với Giang Quả đâu, dù sao một đứa trẻ sạch sẽ trong sáng như vậy không thể bị loại người nhơ bẩn như hắn làm vấy bẩn được, đáng lẽ phải vui vẻ mà sống mới đúng.

Vốn dĩ hắn cho rằng giữa bọn họ sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa, nhưng cậu lại cố chấp viết thư cho hắn, gửi tiền cho hắn, khiến hắn ngày càng lưu luyến, ngày càng không thể buông bỏ.

Vì thế hắn không nhịn được mà thêm WeChat của cậu, muốn lặng lẽ nhìn cậu từ một góc bí mật trong thế giới của cậu, nhưng diễn biến của mọi chuyện lại vượt ngoài dự liệu của hắn, hắn thế nào cũng không ngờ Giang Quả lại lớn gan đến mức tỏ tình với hắn.

Khoảnh khắc ấy, hắn không còn lựa chọn nào khác.

Hắn lưu luyến sự ấm áp mà Giang Quả mang lại cho mình, tham lam muốn nhiều hơn nữa.

Câu cuối cùng Nguyên Thừa nói rất nhỏ, nhưng Giang Quả vẫn nghe thấy, không khỏi nghi hoặc nhìn hắn một cái, sợ cái gì? Chán ghét cái gì?

Không đợi Giang Quả nói gì, Nguyên Thừa lại thấp giọng nói: "Hơn nữa trong thư em cũng chưa từng hỏi chuyện gì khác, tôi cứ tưởng em không muốn biết cuộc sống của tôi, nên cũng không muốn nói quá nhiều khiến em khó chịu."

Giang Quả trợn mắt há hốc mồm, cậu xác định rồi, tên này đang ở đây bán thảm với cậu đấy.

Nhưng cậu là người từ nhỏ đã bán thảm đến lớn, không có chút bản lĩnh thì lấy đâu ra tiền, Nguyên Thừa vẫn còn non lắm.

Giang Quả hừ cười một tiếng rồi quay người đi vào nhà hàng.

Giang thiếu gia đây không ăn bộ này.

Nguyên Thừa nhìn theo bóng lưng cậu, khôi phục lại vẻ mặt vô cảm quen thuộc.

Điều hắn không muốn, không ai có thể ép buộc được hắn, cho dù phải tự chặt tay như bọ ngựa cũng sẽ tìm cách thoát ra.

Tương tự, điều hắn muốn, hắn cũng có đủ kiên nhẫn để chờ đợi.

Ăn cơm xong, Giang Thầm và Ngôn Phi lái xe đưa Giang Quả về nhà, tiện thể cũng đưa luôn Mạc Bạch Xuyên đang công tác ở đây về.

Trên đường, Mạc Bạch Xuyên cảm thán: "Thằng nhóc Nguyên Thừa này giỏi thật đấy, còn trẻ như vậy đã học tới tiến sĩ rồi, tương lai không giới hạn."

Ngôn Phi cười nói: "Tôi nghe nói bây giờ cậu ấy đang dạy môn Tư tưởng Mao Trạch Đông?"

"Đúng." Mạc Bạch Xuyên bật cười, "Tôi cũng không ngờ, lúc trường học bảo cậu ấy dạy môn đó, tôi còn giật mình."

Ngôn Phi vỗ vai Mạc Bạch Xuyên đang ngồi ghế phụ lái: "Đều là nhờ đồng chí Mạc dạy dỗ tốt cả, ghi cho anh một công lớn."

Mạc Bạch Xuyên lắc đầu thở dài: "Công lao này tôi thật sự không dám nhận, cậu ấy quá có chính kiến riêng, có lẽ là vì có người nào đó hoặc chuyện gì đó khiến cậu ấy cảm thấy thế giới này vẫn rất tốt đẹp."

Ngôn Phi nghe vậy, vô thức nhìn Giang Quả đang ngồi bên cạnh mình.

Cậu bé năm ấy đã trưởng thành, đẹp trai, tươi sáng, vẫn luôn cười ba phần với mọi người như trước, đi tới đâu cũng được yêu thích.

"Lúc ông bà nội cậu ấy qua đời, tôi thật sự bị dọa một phen, sợ cậu ấy xảy ra chuyện." Mạc Bạch Xuyên lại nói.

"Ông bà nội anh ấy mất rồi sao?" Giang Quả kinh ngạc ngồi thẳng người dậy.

"Ừ, mất lâu rồi." Mạc Bạch Xuyên nghĩ ngợi, "Hình như lúc cậu ấy học cấp hai thì phải."

"Ông bà nội mất rồi, vậy anh ấy sống thế nào?" Giang Quả sốt ruột hỏi.

"Cậu ấy tự sống một mình." Ngôn Phi nói, "Lúc ông bà nội qua đời thì cậu ấy đã học cấp ba rồi."

Giang Quả cảm thấy trong lòng nghèn nghẹn, ủ rũ nói: "Anh ấy nhảy lớp mới lên cấp ba, lúc đó vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà."

Ngôn Phi nhìn Giang Quả trong thoáng chốc đã trở nên sa sút tinh thần, đưa tay xoa đầu cậu một cái.

Giang Quả tựa vào cửa kính xe, nhìn phong cảnh bên ngoài đang lao vụt qua.

Thật ra cậu không ngốc.

Vụ bắt cóc năm đó quá mức đặc biệt, là chuyện cả đời cậu cũng không thể quên được, rất nhiều chuyện lúc nhỏ không hiểu nổi, theo tuổi tác tăng lên, đáp án cũng dần dần hiện ra.

Dấu răng cắn trên tay kia hẳn chính là chấp niệm cuối cùng của cậu bé đã vùng vẫy để sinh tồn năm ấy.

Hắn hết lần này đến lần khác dạy cậu đọc tên mình, là vì muốn có một người nhớ rằng trên thế giới này đã từng tồn tại một người tên là Nguyên Thừa.

Hắn đã thành công.

Dấu răng ấy mãi mãi lưu lại trên tay Giang Quả, chỉ cần Giang Quả nhìn thấy dấu răng đó, nhất định sẽ nhớ tới hắn.

Giang Quả dựa sát vào Ngôn Phi, gác đầu lên vai cậu, nhỏ giọng nói: "Anh Tiểu Ngôn, em thấy hơi khó chịu."

Ngôn Phi ôm lấy vai cậu: "Đừng sợ, sau này mọi chuyện sẽ tốt lên thôi." Đau khổ cũng được, giằng xé cũng được, tất cả đều đã qua rồi.

Ngôn Phi nhớ tới bó hoa dành dành trước mộ.

Là sự kiên cường, là chờ đợi suốt một đời và tình yêu vĩnh cửu.

.

Lời tác giả:

Giang Quả và Nguyên Thừa ở kiếp trước không có tình yêu, lúc Giang Quả chết ở kiếp trước mới chỉ hơn mười tuổi.

Giang Quả của kiếp trước có lẽ được xem là ánh sáng trong sinh mệnh của Nguyên Thừa, thử hỏi ai lại không thích một thiếu niên Quả Quả đáng yêu như vậy chứ.

Ý nghĩa hoa dành dành: kiên cường, chờ đợi suốt một đời, tình yêu vĩnh cửu.

 

 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.