Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 90: Ngoại truyện 9:Tiểu Thừa thuộc về Giang Quả




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Xuống tàu hỏa, Giang Quả không quay về trường mà dựa theo địa chỉ trên thư tìm tới nơi ở của Nguyên Thừa.

Giang Quả tra bản đồ một chút, phát hiện nơi này thực ra cách trường không xa.

Bởi vì khu đại học nằm lệch khỏi trung tâm thành phố, nên gần khu đại học có một khu nhà cấp bốn rất rộng, nơi Nguyên Thừa thuê nhà nằm ở đó.

Dựa theo số nhà trên thư, Giang Quả tìm được một căn nhà nhỏ độc lập.

Một căn nhà dân bình thường có kèm theo một khoảng sân nhỏ, nhìn có vẻ khá cũ kỹ, trong sân trống trơn chẳng có thứ gì, trên cổng sân còn treo một cái khóa.

Tết Dương lịch mà không ở nhà thì chạy đi đâu rồi?

Hẹn hò à?

Giang Quả nhăn nhăn mũi, đặt nằm vali xuống, tự mình ngồi lên đó dựa vào cổng sân rồi bắt đầu chơi game.

Thời tiết tháng Một rất lạnh, Giang Quả chơi được vài ván game thì lạnh không chịu nổi, hơn nữa cậu còn muốn đi vệ sinh.

Gần tới trưa, Giang Quả vừa lạnh vừa đói vừa khát, mấy lần muốn gọi điện cho Nguyên Thừa, nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại được, gọi điện rồi thì còn gọi gì là bất ngờ nữa.

Lúc Nguyên Thừa trở về, từ xa đã nhìn thấy trước cửa nhà mình có một người đứng đó, nhìn bóng lưng rất giống một người nào đó, nhưng hắn lại không dám tin người ấy sẽ xuất hiện trước cửa nhà mình.

Nhưng còn chưa đợi hắn đi tới gần, người kia đã bắt đầu gào lên: "Anh mau mở cửa đi, em sắp đái ra quần rồi."

Nguyên Thừa bước nhanh tới, ánh mắt chăm chú nhìn người đang run cầm cập, bàn tay cầm chìa khóa mở cửa cũng bắt đầu run lên.

Khó khăn lắm mới mở được cổng, Giang Quả lập tức xông vào, sốt ruột nói: "Còn một cánh cửa nữa, anh mau lên chứ, nhà vệ sinh ở đâu?"

Lúc này Nguyên Thừa mới hoàn hồn lại, nhanh chóng mở cửa phòng rồi chỉ vào bên trong: "Ở đó."

Giang Quả lập tức chạy vèo tới.

Nguyên Thừa đi tới cửa mang vali của Giang Quả vào trong, sau khi vào nhà liền bật điều hòa, cắm điện cho túi sưởi, đợi Giang Quả đi ra thì nhét một cốc nước nóng vào tay cậu.

Giang Quả ngồi trên ghế thở phào một hơi dài, lại nhấp mấy ngụm nước trong cốc, cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút, rồi bắt đầu càm ràm: "Anh đi đâu vậy? Tết Dương lịch cũng không ở nhà à?"

"Hay là đi hẹn hò với ai rồi?" Giang Quả liếc mắt nhìn hắn.

Nguyên Thừa chỉ chỉ chồng sách mình vừa mang về: "Thư viện."

Giang Quả nhìn đống sách trên bàn, hừ hừ một tiếng, xem như tin rồi.

"Sao em lại ở đây?" Nguyên Thừa hỏi cậu.

"Thế nào, không hoan nghênh à?" Giang Quả cực kỳ giỏi kiếm chuyện, đứng dậy là muốn đi ngay.

Nguyên Thừa vội vàng kéo cánh tay cậu lại, nhìn cậu rồi thở dài một hơi.

Giang Quả hì hì cười một tiếng, rút cánh tay mình khỏi tay hắn, sau đó bắt đầu đánh giá căn nhà.

Gian giữa xem như phòng khách, bên cạnh là phòng ngủ, nhà bếp và nhà vệ sinh nằm cạnh nhau.

Tuy hơi cũ nhưng rất sạch sẽ ngăn nắp.

Giang Quả đi một vòng trong nhà, sau đó hất cằm về phía phòng ngủ đang đóng cửa: "Em vào được không?"

Nguyên Thừa hơi do dự.

Do dự rồi!

Hắn do dự rồi!!!

Giang Quả quay người tìm vali của mình, hoàn toàn không giống như cậu tưởng tượng, người này căn bản chẳng hoan nghênh cậu.

Nguyên Thừa nghiêng người chắn trước mặt cậu, khẽ nói: "Vào được, không có nơi nào em không được vào."

"Thôi bỏ đi, em không vào nữa đâu, lỡ trong đó giấu ai đó rồi bị phát hiện thì không hay." Giang Quả cười mà như không cười, "Hơn nữa từ nhỏ mẹ em đã dạy không được tùy tiện vào phòng ngủ của người không thân, vì người ta sẽ không vui." Một câu nói đã giải thích rõ ràng quan hệ giữa hai người, đồng thời cũng bày hết sự không vui của mình ra trước mặt hắn, xem hắn xử lý thế nào.

Giang thiếu gia từ nhỏ tới lớn cực kỳ giỏi âm dương quái khí.

Chủ yếu là do mẹ cậu dạy giỏi.

Có lẽ từ nhỏ tới lớn Nguyên Thừa chưa từng gặp người nào vô lý như vậy, nhất thời cũng không biết phải xử lý ra sao, thế là im lặng nắm lấy tay Giang Quả kéo cậu đi về phía phòng ngủ.

Giang Quả nhìn bàn tay mình bị nắm lấy, cứ thế nắm tay rồi à?

Tùy tiện quá vậy.

Nhưng cảm giác cũng không tệ.

Ngay sau đó lại tự khinh bỉ bản thân.

Giang Quả!!!

Tỉnh táo lại đi!!!

Trong lúc đầu óc Giang Quả đang hỗn loạn, cậu đã bị Nguyên Thừa kéo tới trước cửa phòng ngủ, Nguyên Thừa đẩy cửa ra, Giang Quả lập tức thò đầu nhìn vào bên trong, sợ thật sự có ai đó bị giấu trong đó.

Phòng ngủ nhỏ xíu, bố trí rất đơn giản, một chiếc giường đơn, một cái tủ quần áo, còn có một cái bàn...

Trên bàn đặt từng chồng từng chồng thư, nhìn sơ qua phải tới vài trăm bức, vô cùng hoành tráng.

Giang Quả há hốc miệng, nửa ngày không nói nên lời.

Cái này không phải... có lẽ... là... mấy thứ năm đó... ấy chứ...

Giang Quả theo bản năng nhìn về phía Nguyên Thừa, Nguyên Thừa tránh ánh mắt cậu, mặt không cảm xúc.

Giang Quả hất tay hắn ra rồi đi tới, lập tức nhìn thấy nét chữ quen thuộc.

Người nhận: Nguyên Thừa.

Người gửi: Giang Quả.

Đây đều là những lá thư cậu viết cho Nguyên Thừa.

Rất nhiều lá thư đã cũ lắm rồi, rõ ràng là do bị xem đi xem lại quá nhiều lần, nhưng thư được bảo quản rất tốt, gần như không có chỗ nào hư hỏng.

Giang Quả nuốt nước bọt, tiện tay cầm một lá thư lên mở ra.

Tiểu Thừa:

Xin chào, thấy chữ như gặp mặt!

Kể anh nghe một chuyện cực kỳ mất mặt, em đái dầm rồi.

...

Giang Quả bốp một tiếng gập lá thư lại, lúc này cậu giống hệt một meme, sống không còn gì luyến tiếc.jpg.

Tại sao Nguyên Thừa còn giữ những lá thư này?

Cái này chẳng khác nào lịch sử đen tối của cậu vậy, giờ đống lịch sử đen tối ấy lại bày ra sờ sờ trước mặt cậu.

Giang Quả vò vò mặt, cậu thật sự rất muốn một mồi lửa đốt sạch đống thư này đi, con mẹ nó mất mặt quá rồi.

Quan trọng nhất là chính cậu cũng không nhớ mình đã viết những gì.

Giang Quả cạn lời nói: "Anh giữ mấy cái này làm gì?"

Nguyên Thừa không nói gì.

"Giữ thì cứ giữ đi... Anh cũng không thể vứt được, nhưng..." Giang Quả hoàn toàn không hiểu nổi, "Anh bày hết ra đây làm gì... chẳng lẽ... còn lấy làm sách đọc trước khi ngủ à?" Giang Quả bị chính suy đoán của mình dọa sợ.

Nguyên Thừa vẫn không nói gì, nhưng từ biểu cảm của hắn, Giang Quả nhìn ra được, hắn thật sự làm như vậy.

Những lá thư này hắn đều thuộc lòng rồi, năm nào ngày nào Giang Quả đái dầm, hắn cũng có thể nói ra rõ ràng rành mạch.

"A a a a a..." Giang Quả ôm mặt gào thét, "Em mẹ nó muốn chết quá, em bị bệnh à, lại viết cho anh nhiều thư như thế..."

Nguyên Thừa không nhịn được cong khóe môi lên, sau đó xoa đầu Giang Quả một cái: "Đói chưa? Tôi nấu cơm cho em ăn."

"Không, anh xử lý đống thư này đi." Chỉ cần nhìn thấy những lá thư này là Giang Quả đã nổi hết da gà.

Cậu tính toán một chút, một tháng bốn lá thư, một năm mười hai tháng, tổng cộng hơn mười năm, sao cậu lại có nhiều chuyện để nói như thế chứ...

Đây đúng là hiện trường xã chết quy mô lớn mà.

Từ sau khi Giang Quả lên đại học, hai người gặp mặt, gần như chưa bao giờ có chuyện Nguyên Thừa không chiều theo cậu, nhưng lần này hắn rất kiên quyết lắc đầu: "Không được."

Giang Quả nổi giận: "Đây là thư em viết, em có quyền xử lý chúng."

Nguyên Thừa sợ Giang Quả thật sự làm gì đống thư này, vội nắm lấy cổ tay cậu: "Tiểu Quả, đừng mà."

Giang Quả nhìn Nguyên Thừa, người cũng đã ở ngay trước mặt anh rồi, còn giữ những lá thư này làm gì nữa.

Nguyên Thừa hơi cụp mắt xuống, khẽ nói: "Thật ra tôi đã sống một mình rất lâu, mỗi tối đều phải nhìn những lá thư này mới ngủ được."

Giang Quả ngẩn người, trong đầu lập tức hiện ra một hình ảnh, Nguyên Thừa một mình cô đơn ngồi trong căn phòng nhỏ, lặng lẽ lật xem những lá thư cũ kỹ này.

Khung cảnh tưởng tượng ấy khiến Giang Quả đau lòng.

Tiểu Thừa nhà cậu thật sự quá đáng thương rồi.

Lần bán thảm này của Nguyên Thừa cuối cùng cũng bán đúng vào tim Giang Quả, Giang Quả nhượng bộ: "Giữ thì cứ giữ đi, nhưng cũng không thể bày trên bàn thế này được mà, tìm chỗ cất đi không được à? Chẳng lẽ sau này lần nào em tới cũng phải đối mặt với đống lịch sử đen tối này?"

Sau này lần nào tới?

Tim Nguyên Thừa khẽ rung lên một nhịp, ánh mắt dừng trên mặt Giang Quả, dịu dàng nói: "Đợi ăn cơm xong, em giúp tôi cất những lá thư này vào thùng được không?"

"Được rồi." Giang Quả phất phất tay, "Em thật sự đói rồi, anh mau nấu cơm cho em đi, em không chịu đói được đâu, cứ đói là muốn hủy diệt thế giới."

Nguyên Thừa khẽ cười một tiếng.

Giang Quả hiếm lạ nhìn hắn: "Anh cũng biết cười à?" Đừng nói nhé, gương mặt này khi cười lên còn khá đẹp trai.

Nhưng vừa nhắc tới chuyện này Giang Quả lại thấy nghẹn lòng: "Hôm đó em thấy anh cười với anh Tiểu Bạch rồi, từ lúc khai giảng tới giờ hai đứa mình cũng coi như gặp nhau mỗi ngày, vậy mà anh chưa từng cười với em lần nào, sao hả, em không buồn cười à?"

Nguyên Thừa nhìn người trước mặt đang cố ý kiếm chuyện, trong lòng dâng lên từng đợt vui vẻ khó diễn tả thành lời, không nhịn được đưa tay búng lên trán cậu một cái: "Em buồn cười lắm."

"Anh mới buồn cười ấy." Giang Quả trừng hắn, "Uổng cho anh còn là tiến sĩ nữa, buồn cười là từ dùng để khen người à?"

"Là tôi sai, em chẳng buồn cười chút nào." Nguyên Thừa cố ý trêu cậu.

Thấy Giang Quả sắp lại gây sự, Nguyên Thừa vội đè nhẹ lên vai cậu, dỗ dành: "Được rồi, tôi đi nấu cơm cho em, ăn no rồi hãy tiếp tục gây chuyện."

Giang Quả bĩu môi, cậu đây là gây chuyện à?

Từ nhỏ tới lớn cậu toàn được người ta khen là đáng yêu ngoan ngoãn đấy nhé.

Nguyên Thừa đi được vài bước về phía cửa, lại quay người dặn dò Giang Quả: "Trong căn phòng này, mọi thứ em đều có thể tùy ý xử lý, chỉ có những lá thư đó là không được phá."

"Ai thèm phá đồ của anh chứ, em là loại người nhàm chán như vậy à?" Giang Quả khinh thường, chỉ có mấy lá thư thôi mà nâng niu như báu vật, không biết còn tưởng là thư tình đấy.

"Em chính là loại người đó." Nguyên Thừa khẳng định.

Giang Quả: "..."

Anh thắng rồi.

Nguyên Thừa đi nấu cơm, Giang Quả buồn chán không có việc gì làm, ánh mắt lại rơi lên chồng thư kia.

Mặc dù biết đây là lịch sử đen tối, nhưng con người luôn có lòng hiếu kỳ.

Giang Quả ghé lại mở thư ra đọc.

Vừa đọc, Giang Quả vừa xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái khe đất chui xuống, nhưng lại không nhịn được tiếp tục đọc, cậu thậm chí đã quên mất chuyện mình từng rắc bột ngứa lên q**n l*t của anh trai rồi.

Bây giờ đọc thư mới phát hiện anh cậu đúng là không biết xấu hổ, đổi q**n l*t mặc, vậy chẳng phải là...

Giang Quả vội lắc đầu nguầy nguậy.

Không thể nghĩ tiếp được nữa.

Nghĩ tiếp là đầu óc sẽ biến thành màu vàng mất.

Có điều hồi nhỏ cậu rốt cuộc đã nhìn trộm được bao nhiêu bí mật ghê gớm vậy chứ?

...

Lúc Nguyên Thừa bưng bát mì đã nấu xong vào phòng thì thấy Giang Quả nằm ngủ trên giường mình, trên mặt còn đắp một tờ giấy thư.

Nguyên Thừa đi tới, lấy tờ thư xuống, cẩn thận gấp lại rồi bỏ vào phong bì, sau đó sắp xếp lại những lá thư bị Giang Quả làm xáo trộn theo đúng năm tháng, rồi mới kéo ghế ngồi xuống bên giường.

Đứa trẻ mềm mại năm đó đã lớn rồi, gương mặt có thêm nét góc cạnh, làn da vẫn trắng trẻo như cũ, giữa hàng mày khóe mắt bớt đi vẻ mềm mại mà thêm vài phần đẹp trai phóng khoáng.

Cánh tay Giang Quả vắt ngang trán, dấu răng ở hổ khẩu vẫn còn khá rõ.

Nguyên Thừa nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng vuốt lên chỗ đó, thấp giọng lẩm bẩm: "Lúc bị cắn chắc đau lắm nhỉ?"

"Chứ còn gì nữa, đau chết đi được." Người đang nhắm mắt đột nhiên mở mắt ra nhìn hắn, "Hồi đó em chửi anh suốt mấy tháng trời, mẹ em còn chửi cùng em nữa cơ."

Nguyên Thừa cụp mắt xuống, siết chặt tay cậu.

Giang Quả giơ chân đá đá hắn: "Anh nhân lúc em ngủ mà ngắm em đấy à?"

"Tôi không lén ngắm em." Nguyên Thừa ngẩng đầu lên, "Tôi ngắm công khai."

Giang Quả chậc một tiếng rồi nhướng mày với hắn: "Vậy em đẹp không?"

Giang Quả trước giờ luôn thẳng thắn táo bạo, Nguyên Thừa hiểu cậu rất rõ, cũng không ngượng ngùng, không tiếc lời khen: "Đẹp."

Giang Quả cười đến cong cả mày mắt, trực tiếp ngồi bật dậy trên giường, chống cằm ghé sát lại trước mặt hắn: "Vậy cho anh ngắm thêm vài cái."

Khoảng cách giữa hai người đột nhiên rút ngắn, hô hấp của Nguyên Thừa lập tức trở nên gấp gáp, ánh mắt cũng sâu hơn vài phần.

Giang Quả dường như chẳng hề nhận ra, vẫn cười tít mắt nhìn hắn.

Yết hầu Nguyên Thừa khẽ chuyển động, đột nhiên đưa hai tay giữ lấy vai Giang Quả: "Tiểu Quả, để tôi theo đuổi em thêm một lần nữa được không?"

"Không được." Giang Quả lắc đầu.

Ánh mắt Nguyên Thừa lập tức tối xuống.

"Em không ở nhà đón năm mới, lặn lội chạy tới đây tìm anh, vậy mà anh bảo muốn theo đuổi em thêm một lần nữa?" Giang Quả cạn lời, "Anh nghĩ em tới đây làm gì?"

"Để làm gì?" Đầu óc Nguyên Thừa hơi trống rỗng, theo bản năng hỏi lại.

"Đương nhiên là tới đón năm mới cùng bạn trai em rồi." Giang Quả ngồi thẳng người dậy, bước qua người hắn định xuống giường, vừa đứng lên thì một xấp tiền từ bên hông áo rơi ra, tung đầy trên giường, còn có mấy tờ rơi xuống đất.

Những lời Nguyên Thừa định nói lập tức bị đống tiền bất ngờ xuất hiện này cắt ngang.

"Em..." Giang Quả có hơi ngượng ngùng.

Trước đây cậu đều nhét tiền vào phong bì rồi gửi cho Nguyên Thừa, mấy tháng gần đây cậu không viết thư cho Nguyên Thừa nữa, đương nhiên cũng không gửi tiền cho hắn, bây giờ thấy hắn sống ở nơi đơn sơ thế này, Giang Quả cảm thấy mình với tư cách người nuôi dưỡng thật sự quá không đạt yêu cầu, đưa trực tiếp thì lại sợ Nguyên Thừa mất mặt, nên mới định tìm chỗ giấu số tiền này đi, còn chưa nghĩ ra giấu ở đâu thì đã ngủ mất rồi.

Nguyên Thừa cúi người nhặt số tiền trên giường và dưới đất lên, ước lượng sơ qua, cũng phải năm sáu nghìn tệ.

"Cho tôi à." Nguyên Thừa rất bình tĩnh.

"Hả?" Giang Quả sờ sờ mũi, "Thì em lấy tiền nuôi bạn trai mình cũng là chuyện bình thường mà."

Nguyên Thừa cười cười, lấy ví tiền từ trong túi ra, rút một tấm thẻ đặt vào tay Giang Quả: "Cho em."

"Cho em?" Giang Quả kinh ngạc, "Tiền à?"

"Ừ, những năm này em tổng cộng cho tôi khoảng bốn trăm nghìn tệ, tôi dùng một phần, phần còn lại có cái đem đầu tư, có cái đem quản lý tài chính, còn có cổ phiếu, quỹ các loại, bây giờ trong đó có hơn ba triệu tệ."

Giang Quả há hốc miệng, hồi lâu mới giơ ngón tay cái với Nguyên Thừa: "Trong lúc nhất thời em không biết nên ghen tị vì em có tiền hay nên ghen tị vì em có một người bạn trai biết kiếm tiền nữa."

"Bạn trai?" Nguyên Thừa tiến lại gần cậu, cúi đầu nhìn xuống Giang Quả, "Tiểu Quả, chúng ta làm lành rồi phải không?"

"Coi như thế đi." Giang Quả lùi về sau một chút, lưng dựa vào tường, "Lúc em vui thì coi như làm lành, lúc không vui thì..."

"Thì sao?" Nguyên Thừa nhìn cậu thật sâu.

"Thì... làm mình làm mẩy với anh." Giang Quả nói rồi bật cười.

Nguyên Thừa không nhịn được đưa tay sờ mặt cậu: "Bây giờ có thể chấp nhận gương mặt này của tôi rồi à?"

Giang Quả nghiêm túc lắc đầu: "Chấp nhận hay không cũng chẳng sao, dù gì tắt đèn rồi chỉ cần nghe giọng là được."

Câu đùa đầy màu vàng bất ngờ khiến Nguyên Thừa nhất thời không biết có nên tiếp lời cậu hay không.

Còn chưa đợi Nguyên Thừa nói gì, Giang Quả đã tự thở dài trước, xong rồi, cậu thật sự bị vàng rồi, đều tại Tiểu Thầm!!!

Nguyên Thừa đột nhiên bóp cằm cậu để hai người nhìn thẳng vào nhau, giọng khàn khàn nói: "Dù có chấp nhận hay không thì bây giờ cũng muộn rồi, nhìn rõ gương mặt này đi, là của Nguyên Thừa."

Giang Quả không chớp mắt nhìn hắn.

Nguyên Thừa hôn nhẹ lên mắt cậu, thấp giọng thì thầm: "Sau này người tên Nguyên Thừa này thuộc về em."

Giang Quả nhắm mắt lại, cậu nhớ tới hồi nhỏ trong căn nhà gỗ cũ nát kia, Nguyên Thừa liên tục hỏi cậu: "Tôi tên là gì?"

Hắn hỏi một lần, Giang Quả lại trả lời một lần: "Nguyên Thừa, Nguyên Thừa, Nguyên Thừa..."

Giang Quả đột nhiên ghé tới hôn lên vết sẹo nơi xương hàm của hắn: "Nhớ rồi mà, Nguyên Thừa, vẫn luôn là Nguyên Thừa, là Tiểu Thừa thuộc về Giang Quả."

Nguyên Thừa ngẩn người trong thoáng chốc, ánh mắt nhìn Giang Quả càng trở nên nóng bỏng hơn.

Giang Quả ôm lấy eo hắn, khẽ nói: "Tiểu Thừa, hôn một cái đi, từ rất lâu trước đây em đã muốn hôn anh rồi."

Khi đôi môi chạm vào nhau, Giang Quả bị Nguyên Thừa kéo vào trong lòng.

Đôi môi ấm áp ấy cũng giống như chính con người Giang Quả vậy, bất cứ ai tiếp xúc với cậu đều sẽ được cậu sưởi ấm.

Nguyên Thừa siết chặt người trong lòng.

Khoảnh khắc này, Nguyên Thừa cảm thấy cả thế giới đều nằm trong vòng tay mình, mọi cô độc, lạnh lẽo và tăm tối của hắn đều được người trước mắt này bao dung.

Hắn nguyện dùng cả sinh mệnh để yêu cậu.

...

Lúc tiếng "ọc ọc" vang lên, Giang Quả ngẩng đầu nhìn trời đầy bất lực: "Em không cố ý phá hỏng bầu không khí đâu, nhưng em thật sự đói lắm rồi... Tiểu Thừa, anh định bỏ đói em à?"

Nguyên Thừa xoa xoa tóc cậu, đặt một nụ hôn lên trán cậu: "Mì không ăn được nữa rồi, tôi đi nấu cho em một bát khác."

"Vâng ạ." Giang Quả sờ sờ mặt hắn, "Vất vả cho anh trai đẹp rồi."

Nguyên Thừa lại không nhịn được hôn lên môi cậu thêm lần nữa rồi mới chịu buông ra.

Nguyên Thừa vừa xoay người, Giang Quả đã nhảy phắt lên lưng hắn: "Em đi cùng anh." Sau này cũng sẽ luôn ở bên anh.

Nguyên Thừa đỡ cậu nhích lên một chút, sau đó cõng cả thế giới của mình trên lưng, bước về phía nhân gian khói lửa đời thường.

 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.