Sau khi Lý Nguyệt Nga đi, trưởng công chúa ngồi trên ghế gỗ đàn hương, hai mắt nhắm nghiền.
Đêm cuối cùng trước khi rời cung, Thái hậu đã cho gọi nàng ta.
Đó là lần cuối cùng nàng ta gặp Thái hậu. Nhiều năm được nuôi dưỡng, không có gì để báo đáp. Nàng ta cũng vô cùng tự trách.
"Anh Nhi, Huệ Nhi ngông cuồng, để con phải chịu khổ, là do ta quá nuông chiều con bé nên mới có sự liều lĩnh ngày hôm nay. Là lỗi của ta."
"Mẫu hậu không có lỗi. Là con đã không làm gương tốt, khiến mẫu hậu phải xấu hổ, khiến hoàng gia phải xấu hổ. Con đáng chết."
Thái hậu thở dài: "Con là một đứa trẻ hiểu chuyện. Cha mẹ ruột của con đã hy sinh để cứu Tiên đế. Tình nghĩa này ta sẽ không bao giờ quên. Ta cũng thật lòng coi con như con ruột của mình. Nhưng con cứ ở lại Kinh đô, Huệ Nhi nhất định sẽ không chịu buông tha. Cứ tiếp tục như vậy, thể diện hoàng gia sẽ mất hết. Ta đành phải đi cầu xin Hoàng đế, cho phép con đến Tây Tế." (Editor: ủa khoan? không phải 'côn trùng'?)
Trưởng công chúa kính cẩn nói: "Con hiểu được tấm lòng khổ tâm của mẫu hậu."
"Đứa trẻ ngoan, khổ cho con rồi."
"Con không phải dòng máu hoàng tộc, nhưng lại dám nhận tôn hiệu của Trưởng công chúa, rồi lại được phong Tây Tế vương, mẫu hậu và bệ hạ đối với con đã tận tâm hết mức, con thật sự cảm thấy hổ thẹn không dám nhận."
Hoàng thái hậu vẫy tay: "Đừng nói những chuyện này nữa. Hiện giờ Vệ vương bên đó đang có động tĩnh, không biết sẽ gây ra chuyện gì, con đến Tây Tế cũng phải cẩn thận."
"Vâng!"
"Thời gian này không cần gặp Huệ nhi, tránh rắc rối ngoài ý muốn."
"Con hiểu, con cáo lui."
"Đi đi."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]