Bữa cơm chiều ăn thật vui vẻ, Lê Hoa nhìn thấy dáng vẻ hớn hở của Đổng Vân lúc ra về, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Đến tận khi đi ngủ, hệ thống kêu "đinh" một tiếng báo với nàng năm điểm săn heo rừng đã vào tài khoản, trong đó hai điểm cố định ở mục "thanh danh", còn lại ba điểm có thể tùy ý phân phối.
Lê Hoa đem cả ba điểm cộng vào "thể phách".
Hệ thống nói: "Ký chủ, hiện tại điểm số của ngươi là trí tuệ 19, thể phách 20, thanh danh 14, thừa hoan 0, cộng lại tổng cộng là 53. Mỗi năm mươi điểm có thể rút thưởng một lần, ký chủ có thể rút thưởng rồi."
Lê Hoa nghe vậy liền mừng rỡ vô cùng, nàng vẫn luôn mong có được Mỹ Bạch Hoàn để cho nương dùng. Thân thể của nương nhiều năm nay bị dày vò đến hỏng, hôm nay lại liên tiếp chịu đả kích, trông tiều tụy lắm. Tuy sau khi phân gia sắc mặt đã đỡ hơn chút, nhưng gốc gác vẫn kém.
Hệ thống cũng theo đó hăm hở: "Ký chủ có phải muốn biến đẹp không, dưỡng nhan đan, linh tê hương thủy, phong hung hoàn, mỹ bạch hoàn, thiên lại hầu đường, ngươi đều có cơ hội lấy được."
Lê Hoa nghe xong, bỗng hỏi: "Mỹ bạch hoàn? Có thể trở nên trắng trẻo như Đổng tỷ tỷ không?"
Hệ thống kiên nhẫn giải thích: "Đúng vậy, thậm chí còn tốt hơn. Uống vào rồi, da dẻ của ngươi sẽ trắng mịn nõn nà, ai nhìn cũng thích. Ta thường nghe người trong thôn nói ngươi đen, ta nghĩ nếu ngươi rút được mỹ bạch hoàn thì đối với việc trở thành thái- khụ, đối với việc hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống chúng ta sẽ có lợi rất lớn. Phong hung hoàn cũng là hiệu quả tương tự."
*Editor: bản dịch khác thì nó dịch thẳng ra là Đa Tử Hoàn (sinh nhiều con), Phong Hung hoàn (viên nở ngực), Bạch Mỹ Hoàn (viên trắng da) :v
Lê Hoa không để ý đến việc hệ thống đột nhiên đổi giọng, nhưng khi nghe nó nhắc đến Phong Hung hoàn (thuốc nở ngực) thì lắc đầu nói:
"Không cần Phong Hung hoàn, ta bây giờ tuy còn nhỏ một chút, nhưng nương đã nói ta đang tuổi lớn, sau này chắc chắn còn sẽ phát triển, mà ăn cái này rồi, quá to thì sau này luyện võ, tập tấn mã bộ cũng không tiện, tốt nhất đừng rút trúng cái này."
Hệ thống nhất thời nghẹn lời, nói: "Vậy Đa Tử Hoàn (thuốc nhiều con) cũng được chứ, nhiều con nhiều phúc, sau này cũng dễ dàng vì nhà chồng mà khai chi tán diệp."
Lê Hoa theo bản năng liền từ chối.
Nàng thích Đổng tỷ tỷ, mà Đổng tỷ tỷ lại không phải đàn ông, nàng sinh con cho ai chứ, cái này tốt nhất cũng đừng trúng.
Có điều, nếu Đổng tỷ tỷ thích ngực to da trắng, cũng không phải là không thể... Lê Hoa lặng lẽ nghĩ thầm.
"Cái này phải xem vận may, cũng không phải ta muốn gì là rút được cái đó, nào, thử xem vận may của ta đi."
Ngón tay đặt lên nút quay thưởng, vòng quay lớn xoay nhanh, theo tiếng "đinh" vang lên, một cái hộp nhỏ rơi xuống.
Lê Hoa hỏi: "Đây là cái gì vậy? Là dưỡng nhan đan sao?"
Hệ thống đáp: "Chúc mừng ký chủ, người rút được Đa Tử hoàn (thuốc nhiều con), từ nay khai chi tán diệp, con đàn cháu đống, phúc khí đầy nhà."
Lê Hoa lập tức tối sầm mặt, nàng cần cái Đa Tử hoàn này làm gì, nàng cần cái phúc khí này làm gì, thật sự là càng không muốn thì lại càng tới.
Đáng ghét!
Trong nháy mắt chẳng còn hứng thú gì nữa, nàng ném cái hộp nhỏ sang một bên chiếu, mặc kệ hệ thống lải nhải, nhắm mắt lại, ngủ luôn.
Sáng hôm sau, Lê Hoa dậy, như thường lệ đến bên suối rửa mặt chải đầu.
Cha đã sớm gõ gõ đập đập ở chỗ nền nhà, chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc.
Nương thì trong gian bếp tạm, đang cán bột mì.
Nồi canh xương to tối qua, trước khi ngủ đã nổi lửa lớn nấu sôi lên rồi không mở nắp nữa, như vậy sẽ không bị chua, còn có thể dùng thêm một ngày, giờ đem chan vào mì thì vừa khéo.
Người nhà họ Tần tới sớm nhất, hôm qua Hùng lão nhị về thôn Thượng Dương, cũng kịp lúc mặt trời chưa mọc đã tới dưới chân núi, còn gánh theo một cái bàn tròn lớn cùng mấy cái ghế nhỏ.
Thịt hôm qua gùi về, người già trẻ nhỏ trong nhà ăn đến miệng bóng mỡ. Những năm tám chín tháng trước đây, làm gì có chuyện được ăn thịt thế này, nếu chưa thu lúa, ngay cả cơm còn khó lo.
Hùng thị thấy cha lại khiêng bàn ghế đến cho nhà mình, trong lòng vui sướng, cười tươi không khép miệng được.
Trương lão ngũ cõng Câu Đản cũng nhanh chóng tới, còn mang theo lão ca Trương lão tứ, đội ngũ dựng nhà lại thêm một người.
Hùng thị mời mọi người ăn mì, ai nấy cũng không khách sáo, múc một tô lớn húp rột rột, ăn xong lau mồ hôi trên trán, cầm lấy dụng cụ liền bắt tay vào làm việc. Theo kế hoạch, hôm nay xử lý xong nền móng, ngày mai sẽ lên núi đốn cây dựng khung nhà.
Đại Căn cùng Tần lão hán bàn tính chuyện mua gạch và ngói, hai người tính tới tính lui, một cái tứ hợp viện cộng lại cũng phải bốn năm mươi lượng bạc. Đại Căn và Hùng thị thương lượng một hồi, lại hỏi thêm ý kiến của Lê Hoa, cuối cùng nghiến răng nói:
*Tứ hợp viện:
"Xây nhà gạch xanh lợp ngói! Nếu bạc không đủ, sau này lấy gạch bùn mà chắp vá thêm."
*Editor: không chắc lắm nhưng có thể "nhà gạch xanh lợp ngói" là cái này -
Mọi người nghe nói Đại Căn vậy mà muốn dựng nhà gạch xanh lợp ngói, ai nấy đều lộ vẻ hâm mộ. Trong thôn Đại Liễu, cũng chỉ có nhà họ Lưu ở nổi loại nhà này, còn lại cho dù có xây được, cũng phải mấy đời góp nhặt, một đời dựng một gian đã đủ khổ rồi. Nay lại một hơi xây cả tứ hợp viện bằng gạch ngói thế này, thật sự hiếm có.
Trương lão ngũ cũng nhịn không được hỏi: "Đại Căn, ngươi lấy đâu ra nhiều bạc như vậy?"
Nhiều bạc thế này, Đại Căn không tiện nói là mượn từ nhà ngoại, chỉ nói là ngày trước ở doanh trại được cấp trên ban thưởng.
Mọi người nghe nói là quý nhân trong quân doanh thưởng, nào còn dám dò hỏi thêm, ai nấy chỉ có thể đỏ mắt hâm mộ.
Ngay cả Trương lão tứ cũng thầm may mắn vì cùng ca mình đến giúp, ai ngờ được cái kẻ trước kia nghèo đến mức ngay cả chỗ ở cũng không có như Đại Căn, nay lại có thể dựng nổi nhà gạch ngói. Trong thôn mấy người hôm qua còn sau lưng xì xào, giờ xem ra sau này muốn nịnh bợ e cũng chẳng tới lượt.
Thế là quyết định xong, ngày mai Hùng lão đại cùng Đại Căn đi trấn trên mua gạch ngói, số người còn lại thì lên núi chặt cây.
Đàn ông thì đi làm việc cả rồi, Lê Hoa húp xong bát mì thì bị mẹ đuổi ra đồng đuổi chim.
Chỉ còn một tháng nữa là tới vụ gặt, những bông lúa trĩu hạt trên ruộng đã thu hút vô số chim chóc, còn bù nhìn thì hoàn toàn vô dụng, nhất định phải có người ra đuổi mới được.
Lê Hoa đội chiếc nón cỏ chuẩn bị đi, lại nghe mẹ lẩm bẩm về hai con gà mái, nói con gà vàng già ấy mãi không đẻ trứng, xem ra phải làm thịt ăn thôi, giữ lại cũng thành già dai.
Cô đảo mắt, đi tìm Hạnh Hoa dưới tán cây.
"Con nào mà mẹ nói mãi không đẻ trứng thế?"
Hạnh Hoa chỉ vào con gà mái vàng có ba sợi lông đen ở mông: "Kia kìa, chính nó, thấy con kia đẻ mà nó thì không, cả ngày ủ rũ."
Lê Hoa cười hì hì, chậm rãi bước tới, thừa lúc con gà vàng không chú ý, liền chộp lấy. Con gà vàng chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy có thứ gì đó bị nhét vào cổ họng, hoảng sợ kêu "cục cục" liên hồi.
Nó cố gắng ho sặc sụa để nôn ra, nhưng thứ kia đã vào tới dạ dày, làm sao nôn được nữa, chỉ còn cách kêu la inh ỏi, vỗ cánh loạn xạ muốn thoát khỏi bàn tay ác ma của Lê Hoa. (Editor: t tưởng tác giả sẽ cho mẹ Lê Hoa uống nhầm :v Lê Hoa có thêm mấy đứa em chứ)
Hùng thị nghe tiếng gà mái kêu thảm thiết, thò đầu ra khỏi mái che, thấy Lê Hoa đang bắt gà thì mắng: "Bảo con đi đuổi chim, sao lại đi bắt gà, còn không mau đi, đến lúc gặt lúa mà ruộng trơ trụi hết thì biết tay mẹ."
Lê Hoa buông tay, con gà vàng vội vã chạy trốn, nếu không bị dây buộc giới hạn khoảng cách thì nó đã quyết tối nay không thèm quay về cái nhà này nữa.
"Đi thì đi." Cô vừa đáp vừa nhặt lấy cái gậy tre với chiếc nón cỏ, cười híp mắt hướng ra bờ ruộng.
Lúc này trong đầu hệ thống đã nổ tung: "Ký chủ, sao ngươi có thể đem Đa Tử Hoàn cho gà mái ăn, ngươi có biết đây là lãng phí trời ban không, sản phẩm trong thương thành hệ thống tuyệt đối là tinh phẩm, bao nhiêu người cầu mà không được, ngươi sao có thể đem cho một con gà chứ-"
Lê Hoa vác cây sào dài lắc lư đi trên bờ ruộng, nghe hệ thống lải nhải tiếng máy móc "tít tít táp táp", đợi nó nói đủ rồi mới đáp: "Mẹ ta không có Đa Tử Hoàn cũng sinh được bốn chị em ta, ta mà thật sự muốn sinh thì chắc cũng không kém, chẳng lẽ ngươi cứ bắt ta làm heo nái, đẻ một lèo mười đứa tám đứa chắc?"
Hệ thống lập tức cứng họng. Những phần thưởng này vốn thiết kế chủ yếu cho thể chất phụ nữ hiện đại, do ăn uống, môi trường và cảm xúc mà sinh ra đủ loại vô sinh hiếm muộn. Với những người phụ nữ muốn dựa vào con cái để leo lên hoặc gả vào hào môn, Đa Tử Hoàn tuyệt đối là một phần thưởng hiếm có.
Nhưng nó vẫn nói: "Mẹ ngươi có thể sinh không có nghĩa là ngươi cũng chắc chắn sinh được, luôn có bất trắc, giữ lại để phòng ngừa."
Lê Hoa ừ một tiếng: "Cho gà ăn rồi, nó cũng chẳng ói ra được, ngươi nói thêm cũng vô ích thôi."
Hệ thống tức đến phát điên: "Là nhắc ngươi lần sau không được làm vậy nữa."
Lê Hoa gật gù: "Ta biết rồi, lần sau sẽ không lấy đồ tốt như thế cho gà ăn nữa."
Lúc này hệ thống mới chịu thôi, nói: "Còn lâu mới đến lần rút thưởng tiếp theo, ký chủ hãy tiếp tục cố gắng."
Nói xong "tít" một tiếng rồi tự động thoát tuyến, ngủ đông luôn, xem ra tức không nhẹ.
......
Còn bên kia, trong đại lao của huyện nha Tấn Dương.
Vợ chồng lão Hướng chờ mười ngày ròng rã mới đợi được đứa con trai thứ hai, hai người đứng ngoài song sắt, lo lắng hỏi: "Bạc mang tới chưa?"
Hướng lão nhị nhìn hai thân ảnh đầu tóc bù xù trước mắt, cố sức che giấu sự tội lỗi trong lòng, run run từ trong ngực móc ra mười lượng bạc: "Kéo tủ ra đào hốc, bên trong chỉ thấy có mười lượng, nào có hai mươi lượng, cha có phải nhớ nhầm rồi không..."
Mắt lão Hướng trừng tròn xoe, ngón tay run rẩy chỉ vào mặt con trai thứ: "Ngươi-ngươi-ngươi cái đồ súc sinh lòng đen, ngươi định lấy mạng vợ chồng ta đây mà! Đó là tiền cứu mạng của ta với mẹ ngươi-"
Bên cạnh, Hướng bà tử còn không hiểu sao được chuyện gì, lập tức gào khóc thảm thiết: "Lão nhị ơi lão nhị, sao ngươi có thể làm ra chuyện thế này- lão trời ơi-chẳng phải ngươi muốn cha mẹ chết hay sao!"
Hướng lão nhị vội vàng nói: "Cha mẹ, trong hốc tường thực sự chỉ có mười lượng bạc, theo con đoán chẳng chừng là lão tam lấy đi rồi."
"Chỗ đó ngay cả quỷ cũng chẳng biết, lão tam làm sao mà biết bạc giấu ở đấy, ngươi nuốt mất bạc còn không dám nhận, ngươi đúng là đứa con ngoan của ta đấy." Lão Hướng tức đến run bần bật cả người, "Quan phủ chê vợ chồng ta già cả, không làm được việc lại tốn lương thực, mới có chuyện dùng bạc chuộc người, đổi là người khác, cầu còn chẳng được, thế mà ngươi lại làm ra chuyện này, chẳng phải muốn mấy ông quan kia để vợ chồng ta sống dở chết dở, bị đói mà chết sao!"
Hướng lão nhị tội lỗi không chịu nổi, mười lượng còn lại sớm đã bị con trai Hướng Đại Lang lấy đi tiêu sạch, nào còn đòi lại được. Nhưng việc đã đến nước này, hắn chỉ còn cách liều mặt cãi: "Dù sao cũng mang được mười lượng tới, chẳng phải vẫn có thể chuộc ra một người sao?"
Hai vợ chồng nghe vậy, ánh mắt đều lóe lên, Hướng bà tử cúi gằm mặt, không dám nhìn lão Hướng, nhưng hai bàn tay đang nắm chặt song sắt thì càng lúc càng siết chặt.
Lão Hướng liếc vợ một cái đầy ẩn ý rồi quay đầu trừng mắt với đứa con trai đứng ngoài song sắt, quát: "Đồ vô dụng, lớn từng này tuổi còn bắt cha ra mặt dọn đống rắc rối cho ngươi. Còn không mau đem bạc đi làm thủ tục với ngục tốt, đợi ta ra ngoài còn phải lo xoay tiền để cứu mẹ ngươi ra."
Hướng bà tử nghe vậy, rốt cuộc không kìm nén nổi, ôm chặt lấy chân lão Hướng khóc rống: "Ông nó ơi, ta van ông, ta không muốn chết trong này, ông cho ta ra ngoài đi- ta ra ngoài xoay bạc, xoay bạc cứu ông, nhất định sẽ cứu ông ra. Ta không muốn ở đây, một khắc cũng chịu không nổi-"
Lão Hướng nhìn bà lão vừa khóc vừa sụt sùi dưới đất, trong mắt lóe lên tia chán ghét: "Đâu có nói là không cứu ngươi. Ngươi xem mấy chuyện tốt ngươi gây ra trước đó, chuyện Hữu Tài với thằng cháu bất hiếu kia chẳng phải cũng bị ngươi làm loạn hết sao, còn đẩy cả chúng ta vào ngục này. Ngươi cái bộ dạng thế này thì xoay được tiền gì, ai thèm cho ngươi vay? Ta ở ngoài còn quen biết vài người, ra ngoài chắc chắn xoay được bạc, trong hai ngày là có thể cứu ngươi ra."
Vợ chồng bao năm chung chăn gối, Hướng bà tử nào chẳng biết lão này ngoài miệng một đằng, trong lòng một nẻo. Đợi ông ta ra ngoài rồi, còn quay lại cứu bà chắc?
Nhưng không còn cách nào khác, trong cái nhà này ông ta mới là chủ, ngay cả con trai cũng phải nghe lời. Bà chỉ còn biết khóc không ra nước mắt, khẩn cầu mãi.
Người đàn ông không động lòng, vẫn giục con trai mau nộp bạc.
Hướng lão nhị không dám nhìn người mẹ tiều tụy như kẻ ăn mày dưới đất, vội vàng quay lưng bỏ đi.
Chẳng bao lâu sau, ngục tốt đi thẳng vào, lôi lão Hướng ra ngoài.
Hướng bà tử ôm chặt lấy chân chồng, không chịu buông. Lão Hướng sợ sai dịch mắng liền đá mạnh một cái hất bà ra, chẳng buồn ngoái đầu, thẳng bước ra khỏi nhà lao dơ bẩn, chỉ còn để lại Hướng bà tử phía sau khóc gào thảm thiết.
Đêm ấy.
Hướng bà tử ốm yếu nằm vật trên đống cỏ khô.
Bên cạnh có một phụ nhân lắm lời hướng về phía bà ta mỉa mai: "Này, bà kia, bà còn mong lão chồng tới cứu ra hả? Đừng mơ nữa, đàn ông đều là loại chó vong ân bội nghĩa, ra ngoài rồi thì chắc chắn quẳng bà ra sau đầu."
Trong giọng toàn là châm chọc.
Hướng bà tử vốn không phải hạng dễ chịu, bị người ta xỉa xói sao có thể nhịn được, lập tức bật dậy khỏi đống cỏ chửi: "Con đàn bà thối tha, chuyện nhà ta liên quan gì tới ngươi. Ngươi chẳng phải cũng cái bộ dạng đưa ngươi ra sống dở chết dở, có ai thèm đâu, đáng đời ngươi cả đời mắc kẹt trong ngục, chết rục xương ở đây!"
Người phụ nữ kia cũng chẳng phải hạng vừa, túm song sắt chửi ngược lại. Trong khoảnh khắc, cả ngục thất vang đầy những lời nhục mạ thô bỉ, khó mà nghe nổi.
Bên ngoài ngục tốt bị ồn ào làm phiền, cầm gậy xông vào, cho mỗi người vài roi, trong ngục mới chịu yên.
Ngục tốt chửi bới vài câu rồi đi ra, mấy người bên trong bắt đầu oán than.
"Giữ mấy lão già này lại thì có ích gì, làm việc thì không có sức, ở đây vừa chiếm chỗ vừa tốn lương thực."
"Ban đầu chẳng phải đã nói thằng con trai bà già kia sẽ nộp bạc đưa cả hai ra ngoài sao, đến lúc thì bạc không đủ, chẳng phải trò cười sao, giờ thì chỉ có thể để mụ này ở trong này chờ chết thôi."
Đang nói thì thấy ngục trưởng vội vã đi đến, ngục tốt liền nhanh chóng ra nghênh đón.
Nửa đêm, trong cơn mơ mơ màng màng, Hướng bà tử bị kéo ra ngoài. Khi bà mở mắt, phát hiện bị lôi ra còn có cả người đàn bà ở buồng bên từng cãi nhau với mình, lập tức sợ đến hồn vía lên mây, nhìn ánh nến chập chờn cứ ngỡ bản thân đại hạn đã đến, ngã lăn ra ngất xỉu.
Đợi đến khi bị nước hắt vào mặt làm tỉnh lại, bà mới ngơ ngác mở mắt hỏi: "Ta... đã xuống âm phủ rồi sao?"
Ngục trưởng bước lại gần, từ trên cao nhìn xuống nói: "Ngươi gặp vận may rồi, không cần chết, thậm chí còn không cần tiếp tục ngồi tù. Nhưng ngươi phải thay ta làm một việc!"
Hướng bà tử như được bánh rán rơi trúng đầu, đầu óc thoáng chốc trống rỗng, rồi niềm vui mừng tột độ tràn tới, vội vàng quỳ rạp xuống đất dập đầu: "Đừng nói một việc, mười việc trăm việc ta cũng chịu."
Ngục trưởng nói: "Sau khi ngươi về thôn, phải để ý chặt chẽ mười mấy thôn xung quanh, xem hai năm nay có thiếu nữ nào từng đi ngang qua hoặc vào thôn lánh nạn, rồi lập tức báo lại cho ta."
Hướng bà tử đảo mắt một vòng, nói: "Dám hỏi quan gia muốn tìm hạng thiếu nữ nào? Hai năm qua những cô gái ngoài vào làng rồi lấy chồng địa phương không phải ít, tính ra quanh vùng cũng có cả chục cô gái trẻ định cư. Lẽ nào phải báo hết lên?"
Ngục trưởng nhớ lại bức họa mình từng xem, cùng lời mô tả đích thân huyện úy đại nhân: "Khoảng hai mươi tuổi, xinh đẹp, sống mũi cao, cằm nhọn, da trắng mịn, học thức uyên bác, khí chất cao quý ngạo mạn."
Hướng bà tử nghĩ ngợi một lát, trong đầu thoáng hiện bóng dáng một người, liền buột miệng: "Có... có con không?"
Ngục trưởng nghe vậy liền cười khẩy: "Không có. Nữ tử ấy tuyệt sẽ không dễ dàng sinh con cho người ta, huống hồ ở cái chốn rách nát huyện Tấn Dương này, có gã đàn ông nào xứng đáng để nàng ta cam tâm tình nguyện sinh con chứ?"
Ngọn lửa trong mắt Hướng bà tử lập tức tắt ngấm, nhưng vẫn ngoan ngoãn rạp mình trên đất nói: "Quan gia căn dặn, lão bà nhất định sẽ để ý cẩn thận, hễ có động tĩnh, lập tức báo ngay."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]