Ăn xong cơm, Lê Hoa liền cáo từ.
Quay lại chợ chuẩn bị mua chút đồ mang về. Vài ngày nay xây xong nhà, cô vẫn chưa ra trấn, khi giúp nhà họ Tằng gặt lúa thì không thiếu thịt ăn, nhưng sắp tới sẽ không còn nữa, thế nào cũng phải dự trữ ít nhiều, đem về cho mẹ ướp muối, có thể giữ được vài ngày.
Hôm nay bán thú rừng cũng được một lượng bốn tiền, còn ba mươi văn tiền trứng gà thì cô ngại không dám lấy, nhưng lúc đi, Mộ Dung Cẩm vẫn ép cô nhận, nói: "Chuyện nào ra chuyện đó, đã không chịu lấy tiền bồi thường của ta thì ba mươi văn này ta nhất định phải đưa."
Cô đành phải nhận lấy.
Thịt trong thành rẻ hơn ở trấn, ở trấn mười lăm văn một cân, ở đây chỉ mười ba văn. Lê Hoa mua năm cân thịt ba chỉ, nghĩ đến cha thích ăn lòng heo, lại mua thêm một bộ lòng cùng gan heo. Trong nhà đã hết bột mì, cô mua hai mươi cân, lại mua thêm hai mươi cân đậu cùng ít kẹo vặt.
Đi ngang tiệm phấn son, nhớ tới lọ cao thuốc Đổng Vân hôm trước đưa cho mình, cô gửi đồ ở ngoài rồi bước vào lựa chọn, trông thấy một hộp phấn son, hỏi giá thì đến hai lượng bạc, đành lưu luyến bỏ xuống, cuối cùng chỉ chọn mấy sợi dây buộc tóc nhiều màu mang về.
Hệ thống chọc cô rằng nếu ở thế giới ABO, chắc chắn sẽ phân hóa thành B, dù sao cũng là một kẻ nghèo B.
*Editor chú thích: trong câu trên tác giả chơi chữ, hệ thống trêu Lê Hoa rằng nếu cô ở thế giới ABO thì chắc chắn sẽ phân hoá thành B (Beta) mà chữ "B" lại đồng âm với "逼" (bī) trong "穷逼" (nghèo rớt mồng tơi)
Lê Hoa nghe không hiểu, mặc kệ nó lải nhải trong đầu.
Vừa đi đến cổng thành, lại thấy Mộ Dung Cẩm mặc áo đỏ, dắt theo hai con ngựa đứng bên đường, dường như đang đợi người.
Nhìn thấy Lê Hoa, nàng liền vội vàng vẫy tay thật mạnh.
Lê Hoa gánh quang gánh kẽo kẹt đi tới, hỏi: "Ngươi đây là muốn đi đâu vậy?"
Mộ Dung Cẩm cười nói: "Ta cố ý đứng đây chờ ngươi đó, biết cưỡi ngựa không? Ta tiễn ngươi về, tiện đường nhận mặt, lỡ ngươi nuốt lời, ta cũng biết đến nơi nào để lôi ngươi về."
Lê Hoa đang gánh bốn mươi cân đồ, nặng thì không nặng, nhưng vai lại đau, chớp chớp mắt: "Vậy ta không khách khí nữa đâu nhé."
"Khách khí gì, vốn là cố ý tiễn ngươi về mà."
Nói xong, nàng giúp Lê Hoa cất quang gánh xuống, buộc đồ đạc lên lưng ngựa.
Lê Hoa cười hề hề, nhận lấy dây cương rồi leo lên ngựa.
Mộ Dung Cẩm nhìn dáng vẻ thuần thục của cô, có chút kinh ngạc nói: "Ngươi quả nhiên từng cưỡi ngựa, ta còn tưởng phải tìm chỗ dạy ngươi rồi mới chạy được."
Một con ngựa bình thường cũng đáng hai ba chục lượng bạc, nhà dân thường đến nuôi bò còn khó, sao nuôi nổi ngựa, chỉ có nhà giàu mới đủ sức. Còn tiêu cục thì khác, ngựa chính là sức lao động, tất nhiên không thể thiếu, vì vậy Mộ Dung Cẩm dắt đi là hai con.
Trước đó khi cùng Tả Tề đi tìm cha, Lê Hoa đã cưỡi ngựa suốt ba ngày, sớm đã quen thuộc vô cùng. Nhưng chuyện này cũng chẳng cần giải thích với Mộ Dung Cẩm, chỉ mỉm cười nói: "Ta từng cưỡi bò, cũng gần như thế thôi."
Nghe một tiếng "giá", con ngựa liền tung vó lao chạy.
Thấy vậy, Mộ Dung Cẩm nào chịu thua kém, cũng vội vàng xoay người lên ngựa, đuổi theo ngay.
Mấy chục dặm đường dưới tốc độ phi như bay chẳng thấm vào đâu, chỗ vắng người thì hai người càng thúc ngựa chạy điên cuồng, đợi đến khi tới thôn Đại Liễu Thụ, vậy mà mới chỉ qua hai khắc đồng hồ.
Lê Hoa không khỏi cảm thán, quả nhiên có tiền là có quyền, ngay cả việc đi đường cũng thuận tiện hơn nhiều.
Còn Mộ Dung Cẩm thì mặt mày hớn hở, hiếm lắm mới gặp được một người thú vị như thế này, xem ra những ngày sau này chắc chắn sẽ chẳng nhàm chán.
Hai người cưỡi ngựa cao to đi vào trong thôn, lúc này trong thôn đa phần dân làng đều đang ở ngoài đồng gặt lúa, nghe tiếng vó ngựa dồn dập truyền tới, ai nấy không nhịn được quay đầu ngó, cứ tưởng quan phủ phái người xuống làng, trên mặt đều lộ vẻ hoang mang, lo sợ có tin xấu gì truyền tới.
Không ngờ người đi đầu lại là Lê Hoa - con gái của Lưu Đại Căn ở cuối thôn, phía chân núi Đông, phía sau còn có một thiếu nữ áo đỏ anh khí bừng bừng, ngang hông đeo kiếm, hai người cùng phi ngựa mà tới, trông thật oai phong lẫm liệt, khiến mọi người kinh ngạc không thôi.
"Đó chẳng phải là Lê Hoa sao?"
"Đúng là Lê Hoa mà, con bé này biết cưỡi ngựa sao?"
"Người phía sau kia là ai, từ khi nào Lê Hoa lại quen được một nhân vật tuấn tú như thế, con ngựa kia chắc là của cô nương đó, nhìn đã biết là người thành thị, ngang hông còn đeo bảo kiếm, ắt hẳn là nhân vật lớn."
"Con gái của Đại Căn thật đúng là giỏi giang, mấy tháng trước còn suýt bị bà Hướng bán đi, giờ thì như biến thành một người khác hẳn."
Ruộng nhà lão Ngũ họ Trương nằm ngay ven đường lớn, thấy Lê Hoa cưỡi ngựa trở về, liền đứng thẳng người cất tiếng gọi: "Lê Hoa, về rồi à, đây là bạn của cháu sao?"
Lê Hoa trả lời: "Đây là con gái ông chủ cháu, đến để nhận đường ạ. Chú Ngũ hôm nay gặt được bao nhiêu rồi?"
"Gặt được nửa mẫu rồi đó--"
Nghe hai người đối thoại như vậy, những người khác lập tức nắm được mấu chốt, thì ra là tiểu thư con gái chủ nhà, liền lại bắt đầu thì thầm bàn tán, nói Lê Hoa tìm được công việc tốt thế nào, đến nỗi có thể đi cùng tiểu thư con gái chủ nhà, đúng là khiến người ta hâm mộ.
Nhưng cũng có vài kẻ đỏ mắt ganh ghét.
Đặc biệt là nhà họ Hướng, từ sau khi đem tám mẫu ruộng nước cuối thôn phân cho nhà Đại Căn, thì chỉ còn lại ba mẫu ruộng nước cùng hai mẫu đất núi để nuôi sống ba phòng cộng thêm hai ông bà già. Ngày tháng hiện tại vô cùng túng quẫn, trong lòng càng hận nhà Đại Căn thấu xương. Thấy Lê Hoa cưỡi ngựa trở về thôn, bệnh đỏ mắt của bà Hướng lại phát tác, miệng không ngừng buông lời nguyền rủa, căn bản không chịu nổi khi thấy người khác sống tốt. (Editor: tôi tin tác giả không cho ông bà già này trong ngục thì sẽ nhận cái chết đắng hơn)
Lê Hoa nào thèm để tâm, liền dẫn Mộ Dung Cẩm phi nhanh về phía chân núi Đông.
Khi đi ngang qua gần sân nhỏ nhà họ Tằng, liền thấy Đổng Vân dắt theo Phù Bảo nhặt lúa rơi ngoài ruộng, bèn vội vàng kéo cương dừng lại.
Phù Bảo từ lúc nghe thấy tiếng vó ngựa đã quay đầu nhìn về phía này, thấy là Lê Hoa thì mừng rỡ gọi tên nàng, còn men theo bờ ruộng bò lên.
Lê Hoa thúc ngựa lại gần, đến sát liền cúi người chộp lấy cổ áo sau của Phù Bảo, nhấc hẳn lên ngựa, đặt ngồi ngay trước người mình.
Đợi đến khi Phù Bảo hoàn hồn thì đã ngồi yên trên lưng ngựa, lập tức hưng phấn đạp chân loạn xạ.
"Lê Hoa, ngựa, cưỡi ngựa, giá giá giá."
Đổng Vân ban đầu bị động tác vừa rồi của Lê Hoa làm giật mình, đến khi thấy con gái ngồi vững vàng phía trước thì mới yên tâm, mỉm cười dịu dàng nhìn hai người.
Mộ Dung Cẩm ngồi trên ngựa từ xa nhìn về phía Đổng Vân đang đứng trong ruộng, trong mắt không khỏi lóe lên một tia kinh diễm. Thôn Đại Liễu Thụ rốt cuộc là chỗ phong thủy gì mà lại dưỡng ra được mỹ nhân như vậy, dù khoác áo vải thô cũng không giấu được dung mạo, dáng vẻ tư thái, thoạt nhìn chẳng giống người nơi thôn dã chút nào.
Đổng Vân cũng nhìn thấy Mộ Dung Cẩm, khẽ nheo mắt lại, rồi quay sang Lê Hoa hỏi: "Vị kia là ai vậy?"
Lê Hoa lúc này mới cười đáp: "Nàng tên là Mộ Dung Cẩm, là tiểu thư nhà Long Uy Tiêu Cục trong thành. Ta vừa tìm được một công việc, đợi nông vụ xong sẽ qua làm bạn tập luyện cho nàng, kiếm chút bạc phụ giúp trong nhà."
Đổng Vân lập tức hiểu rõ, khẽ gật đầu về phía Mộ Dung Cẩm.
Mộ Dung Cẩm cũng mỉm cười đáp lại.
"Đi nhanh đi, đừng để người ta chờ sốt ruột."
Lê Hoa liền th*c m*nh chân, ngựa lại phi nước đại, hướng về nhà mà chạy.
Phù Bảo vui mừng đến mức la hét inh ỏi, Mộ Dung Cẩm cũng theo sát phía sau.
Chẳng mấy chốc đã tới trước cổng viện mới xây của nhà Đại Căn. Mộ Dung Cẩm lúc đến không có mua đồ, tay không vào nhà thì ngại, nên chỉ khẽ chào vợ chồng Đại Căn một tiếng rồi xoay người dẫn ngựa quay về thành.
Lê Hoa bế Phù Bảo vào sân, Đại Ngưu thì mang bột mì, thịt cùng đậu vào bếp.
Hùng thị và Đại Căn cũng buông việc trong tay đi theo vào, hỏi rằng: "Đó là tiểu thư nhà ai vậy, dung mạo thật là đẹp."
Lê Hoa bèn đem những chuyện xảy ra trong ngày kể lại cho hai người, cuối cùng nói: "Đợi gặt xong lúa, mỗi ngày con sẽ sang làm bạn tập luyện cho nàng, buổi chiều thì trở về."
Hùng thị vừa nghe nói một tháng có hai lượng bạc, đôi mắt liền sáng rực mấy phần, nói: "Cha con ở trong quân doanh phục dịch, một năm cũng chỉ được ba lượng bạc, con một tháng đã có hai lượng rồi, quả thật hơn cha con nhiều lắm."
Nhưng nghĩ đến công việc của con gái, bà lại không khỏi lo lắng nói: "Người ta là kẻ luyện võ, con cái gì cũng không biết mà đi làm bạn tập luyện cho họ, chẳng phải là đi chịu đòn sao. Thôi thôi, chuyện mất mạng thế này, cho nhiều bạc hơn nữa chúng ta cũng không đi, mau tranh thủ lúc người ta còn chưa đi xa, đuổi theo từ chối công việc này đi thôi."
Lê Hoa cười nói: "Nương, người nghĩ gì vậy, làm bạn tập đâu phải làm bao cát thịt để cho người ta đánh. Nếu thật sự như vậy, họ đánh cọc gỗ cũng được rồi. Chủ yếu là giữ đích, phối hợp ra chiêu cùng luyện tập, người yên tâm đi. Con làm bạn tập cho nàng, còn có thể học thêm vài chiêu, đến lúc đó chúng ta cũng xem như hiểu võ nghệ rồi."
Về phương diện này, Đại Căn hiểu biết hơn Hùng thị đôi chút, nhưng làm bạn tập cũng không phải việc nhẹ nhàng. Mà công việc được hai lượng bạc một tháng, sao có thể là chuyện dễ dàng. Hắn chỉ đành an ủi thê tử: "Lê Hoa thân thể cứng cáp, chịu ngã lại chạy giỏi. Người ta mở tiêu cục cũng là nghề đứng đắn, con gái đến đó còn tốt hơn là lên núi chọc vào bầy sói."
Hùng thị nghe xong lời này, quả nhiên bớt cảnh giác, nhưng vẫn nhìn Lê Hoa một cái rồi nói: "Trước tiên cứ làm thử vài ngày, nếu thật sự không kham nổi thì bỏ, cũng không thể lấy mạng đổi bạc được."
Lê Hoa gật đầu đáp ứng.
Đại Ngưu mang đồ vào bếp, thấy mấy món ăn vặt, kẹo đường khối và dây buộc tóc mà Lê Hoa mua, liền mang những thứ đó ra ngoài.
Lê Hoa mở tờ giấy dầu bọc viên kẹo đen, đưa cho Phù Bảo lấy. Phù Bảo vừa lấy một viên đã lập tức nhét vào miệng, lại còn dùng tay kia nắm chặt thêm một viên, sợ bị người khác giành mất.
Hùng thị thấy vậy, cười nói: "Ăn đi ăn đi, ai thèm cướp kẹo của con."
Lê Hoa tự mình lấy một viên, còn lại thì đưa hết cho Hạnh Hoa.
Hùng thị hỏi: "Mua bột rồi lại mua thịt nữa, hôm nay lên núi bắt được con mồi gì thế?"
Lê Hoa lúc này mới lấy số bạc còn lại trên người đặt lên bàn, nói: "Ba cái bẫy, bắt được một con hoẵng, còn có mấy con gà rừng với thỏ, đều đem bán rồi. Tửu lâu bên kia trả một lượng bốn tiền, Mộ Dung Cẩm lại cho thêm ba mươi văn tiền trứng gà, mua những thứ này xong vẫn còn chỗ này. Nương cất đi."
Hùng thị nhìn số bạc trên bàn, hơi do dự rồi nói: "Đây là tiền đổi từ mấy con mồi con bắt được, con cứ giữ lấy đi. Sau này con còn phải vào thành, không tránh khỏi mua cái này cái kia. Nhà mình xây nhà xong còn dư một lượng, cũng chẳng có chỗ nào cần tiêu, đợi gặt lúa xong cha con cũng sẽ vào thành tìm việc, trong nhà không thiếu tiền."
Lê Hoa nghĩ ngợi, cảm thấy trên người mình cũng không thể không có chút bạc nào, liền đẩy một lượng về phía trước mặt Hùng thị: "Tiền lớn để trong nhà, con giữ ít bạc lẻ, đỡ sau này mua cái gì lại phải xin người."
Hùng thị lúc này mới vui vẻ nhận lấy.
"Đúng rồi nương, trứng gà trong nhà cũng phải gom lại, mẫu thân Mộ Dung thích trứng gà nhà mình, bảo con có bao nhiêu thì mang hết đến cho bà ấy. Ngoài số để nhà mình ăn, còn lại thì đừng bán ra ngoài nữa."
Hùng thị nghe vậy cũng thấy không có gì to tát, một quả trứng gà chỉ một văn tiền, nhưng người ta trả cho con gái bà những hai lượng bạc một tháng, cái nào nặng cái nào nhẹ bà vẫn phân rõ được.
"Nương biết rồi, thỉnh thoảng nhà mình ăn một bữa, còn lại để dành cho phu nhân hết." Nghĩ đến chỗ thịt con gái vừa mua về, tâm trạng bà lại càng vui vẻ, "Ta đi xử lý ít lòng, tối nay nhà mình ăn một bữa thật ngon."
Hôm nay trong nhà có bạc mang về, lại thêm con gái tìm được một công việc lương cao, trong lòng Hùng thị hết sức vui mừng.
Năm cân thịt heo để lại một cân nấu ăn, phần còn lại bỏ vào hũ ướp muối chặt chẽ. Ba chỉ cùng gan heo xào một đĩa, dưa chua hầm lòng một nồi, hẹ rừng xào trứng một đĩa, thêm một phần củ cải xào chay.
Ba mặn một chay, không thể không gọi là thịnh soạn. Mấy anh em Đại Ngưu chưa ngồi vào mâm đã nuốt nước miếng không ngừng. Đến khi bắt đầu ăn cơm, ai nấy đều mải gắp đồ ăn, vùi đầu vào cơm, căn bản không rảnh để mở miệng nói câu nào.
Đại Căn còn quá quắt hơn, múc thẳng nước sốt dưa chua lòng heo rưới lên cơm, liên tiếp làm bốn bát liền, ăn đến mức ôm bụng mà ợ hơi.
Lê Hoa đỡ hơn rồi, buổi trưa đã ăn ở tiêu cục, lại còn toàn là món ngon, giờ thì đang bón cơm cho Phù Bảo.
Phù Bảo rất thích ăn trứng xào, trứng gà mái già lại càng ngon hơn những loại trứng khác, cô bé chỉ vì món trứng này mà cơm cũng ăn nhiều hơn thường ngày nửa bát.
Ăn xong, miệng còn dính dầu mỡ, bé lau một cái rồi nói: "Trứng ngon quá, lần sau còn ăn nữa."
Đổng Vân là một trong số ít người trong thôn đối xử tốt với cả nhà, Hùng thị ghi nhớ trong lòng, cũng nhờ vậy mà rất yêu quý Phù Bảo. Nghe bé nói vậy, bà liền cười: "Lần sau đến, trứng đều để cho Phù Bảo ăn."
Phù Bảo vui mừng, nhảy khỏi lòng Lê Hoa, chạy đến bên Hùng thị, cọ cọ vào người bà để bày tỏ sự thích thú.
Trái tim Hùng thị mềm nhũn, ôm lấy bé, vừa nựng vừa bóp hai má mũm mĩm kia: "Sao nuôi tốt thế này, hôm đó bà nội con còn nỡ đánh con một bạt tai, nhìn thôi đã thấy xót."
Phù Bảo bị bà chọc ngứa, cười khanh khách, rồi lại giãy ra chạy về phía Lê Hoa, trèo lên đùi nàng.
Lê Hoa tay phải vẫn gắp đồ ăn, tay trái ôm lấy vòng eo nhỏ của bé không cho ngã, mặc kệ bé trèo lên trèo xuống.
Khi Đổng Vân đến thì bắt gặp ngay cảnh này, lại liếc thấy bụng con gái mình tròn vo, liền biết là con bé đã ăn no ở đây rồi.
Hùng thị thấy nàng tới thì gọi vào ăn cơm, Đổng Vân cười từ chối, đứng trong sân chứ không vào nhà, nói: "Còn định đón con bé về ăn cơm, nào ngờ ở đây nó đã ăn no nê rồi."
Vốn dĩ nàng thấy Lê Hoa lâu như vậy chưa đưa Phù Bảo về, nên mới sang tận nơi đón con, tránh lát nữa trùng với bữa cơm tối của nhà người ta. Không ngờ cơm tối nhà Lê Hoa còn sớm hơn tưởng tượng, vừa đến đã đúng lúc.
Hùng thị cười nói: "Trẻ con bụng còn nhỏ hơn cả nắm tay, ăn vài miếng đã no rồi."
Lê Hoa ôm Phù Bảo ra sân, nói với Đổng Vân: "Con bé còn chưa muốn về đâu, Đổng tỷ tỷ cứ về trước đi, tối ta sẽ đưa nó qua."
Phù Bảo ôm cổ Lê Hoa, quay đầu nói với mẹ: "Không về, con chơi với Lê Hoa."
Đổng Vân hận không thể vỗ cho mông nó mấy cái, ăn no bụng tròn vo, thế mà lại ham vui chẳng muốn về nhà nữa.
Nhưng trong nhà còn một ít việc vặt chưa làm, con bé không ở bên cạnh quấy rầy cũng coi như dễ chịu, nên Đổng Vân vui vẻ thuận theo, quay người về trước.
......
Đêm buông xuống, Lê Hoa tắm rửa xong mới bế Phù Bảo ra khỏi nhà, hướng về tiểu viện nhà Tằng gia.
Phù Bảo vừa mới chơi đùa với Hạnh Hoa và Nhị Ngưu, sức lực tiêu hao sạch sẽ, lúc này nằm gục trên vai nàng, mơ mơ màng màng sắp ngủ.
Lê Hoa một tay đỡ bé, một tay cầm đuốc, bước đi trên con đường làng ngập tràn bóng đêm.
So với cái oi nóng ban ngày, không khí ban đêm mang theo vài phần mát mẻ. Dế trong ruộng và ếch bên bờ ao nhân lúc đêm xuống mà hoạt động, tiếng "rí rích" thanh thúy vang vọng trong màn đêm, khiến ngôi làng yên tĩnh thêm phần sinh khí.
Chẳng mấy chốc đã tới tiểu viện phía tây nhà Tằng gia, cửa khóa kín. Lê Hoa gõ mấy tiếng, theo tiếng bước chân vọng lại, cửa kẽo kẹt mở ra, gương mặt dịu dàng của Đổng Vân hiện ra trước mắt.
Có lẽ vừa tắm gội xong, tóc nàng buông xõa xuống vai, thoạt nhìn khác hẳn so với ban ngày, thêm vài phần xa lạ, lại mang theo chút quyến rũ yêu kiều động lòng người.
"Đến rồi." Nàng khẽ nói, nghiêng người nhường lối để Lê Hoa bước vào sân.
Giọng nói trầm nhẹ lướt qua tai, khiến Lê Hoa trong thoáng chốc sinh ra ảo giác rằng bản thân mới là chủ nhân của ngôi nhà này, còn người phụ nữ kia đang chờ để nghênh đón nàng trở về.
Đổng Vân đóng cửa lại, rồi vươn tay về phía Lê Hoa nói: "Đưa ta đi, ta lau rửa cho nó xong thì để nó ngủ."
Lê Hoa không giao Phù Bảo cho nàng: "Chị vừa tắm xong, trời lại nóng, động tay động chân chút là lại toát mồ hôi. Nó vừa mới chạy nhảy cùng Hạnh Hoa, Nhị Ngưu, người dính đầy bụi, để ta tắm cho nó thì hơn."
Đổng Vân nhìn thấy trên người nàng đã không còn là bộ y phục ban ngày, hơi ngập ngừng: "Chính em chẳng phải cũng vừa tắm xong sao? Giờ lại chăm nó một lượt, quay về chẳng phải lại phải tắm lại nữa?"
"Dù sao đi sang đây ta cũng đã ra chút mồ hôi rồi, lát nữa về vẫn còn phải đi bộ, ta đổ mồ hôi còn hơn chị đổ mồ hôi."
Lúc này Phù Bảo cũng mở mắt ngái ngủ, thấy Đổng Vân đứng ngay trước mặt thì gọi một tiếng "nương", rồi xoay người muốn được mẹ bế.
Lê Hoa nói: "Phù Bảo, phải tắm sạch sẽ thơm tho rồi mới cho mẹ bế, bây giờ người con toàn mùi hôi đấy."
Phù Bảo nghe vậy liền rụt tay lại, ngoan ngoãn cuộn trong lòng Lê Hoa.
Đổng Vân thấy thế, khóe môi khẽ cong, xoay người vào bếp múc nước, Lê Hoa cũng theo sau.
Khi Đổng Vân múc xong nước nóng, Lê Hoa một tay đỡ Phù Bảo trong ngực, tay kia nhẹ nhàng nhấc, nửa thùng nước nóng đã vững vàng được khiêng ra sân.
Đổng Vân nhìn nàng bế cả đứa nhỏ mà vẫn đi vững vàng, không làm rớt lấy một giọt nước, không khỏi cảm thán sao cô gái này lại có sức lực lớn đến thế.
Đợi chỉnh lại nước vừa độ ấm, Lê Hoa mới đặt cục bột nhỏ xuống, c** q**n áo bé, thả vào chậu nước.
Nước trong chậu vừa ấm vừa dễ chịu, cũng không đến mức khiến Phù Bảo giật mình. Chỉ là vừa chạm nước, đôi mắt đang mơ màng liền tỉnh hẳn, miệng nở nụ cười rạng rỡ, vừa gọi "Lê Hoa", vừa dùng hai bàn tay nhỏ vỗ lên mặt nước, vui thích không ngừng.
Lê Hoa đành cam chịu hầu hạ vị tiểu tổ tông này, lau rửa sạch sẽ rồi dùng khăn bọc kín, bế vào trong phòng.
Đổng Vân nhìn ống quần ướt nhẹp của Lê Hoa, bật cười: "Thấy chưa, đó chính là hậu quả của việc chiều chuộng nó đấy."
Nếu đổi lại là nàng tắm, chỉ cần hai ánh mắt liếc qua, cục bột nhỏ này đã không dám nghịch ngợm nữa.
Lê Hoa thản nhiên nói: "Chỉ là ướt ống quần thôi, phơi khô là được, có gì to tát đâu."
Đổng Vân đang tìm quần áo sạch cho Phù Bảo, nghe vậy không kìm được mà liếc nàng thêm một cái. Thiếu nữ khóe miệng còn vương nụ cười, vừa trêu chọc Phù Bảo tr*n tr**, chẳng hề để những phiền toái nhỏ nhặt này trong lòng.
Ngược lại chính mình, đôi khi tâm trạng không tốt, lại chẳng nhịn được mà trút giận lên đứa bé.
Không biết sau này nếu nàng ấy lấy chồng, sinh con, liệu có kiên nhẫn dỗ dành con như thế không?
Nghĩ vậy, miệng cũng nhịn không được mà hỏi ra.
Lê Hoa không ngờ Đổng Vân lại hỏi đến chuyện này, ngẩn ra một thoáng.
Từ trước đến nay, nàng khát khao chính là người phụ nữ trước mặt này, vậy mà đối phương lại hỏi đến chuyện mình lấy chồng, nàng tuy chậm lụt nhưng nào phải ngốc, tất nhiên thấy chẳng dễ chịu gì.
Nàng đáp cộc lốc: "Chưa từng nghĩ tới chuyện lấy chồng."
Đổng Vân thấy phản ứng của nàng, trong lòng lại dấy lên những nghi hoặc của đêm hôm trước.
Tay vẫn tiếp tục mặc quần áo cho Phù Bảo, miệng thản nhiên nói: "Tuổi đến rồi, cho dù em không muốn, cũng sẽ có người đến dạm hỏi thôi."
Lê Hoa không muốn tiếp tục chủ đề này, lấy im lặng thay cho câu trả lời, Đổng Vân cũng biết điều mà ngậm miệng lại.
Phù Bảo vừa mới hớn hở một hồi, lúc này năng lượng đã cạn sạch, cái miệng nhỏ há ra ngáp một cái, Đổng Vân bế con lên, đặt ngang trong lòng, nhẹ nhàng lắc lắc: "Buồn ngủ thì ngủ đi nào."
Mới lắc hai cái, đôi mắt đã không còn mở nổi, thật sự ngủ say.
Lê Hoa mỉm cười, khẽ nói: "Mắt vừa nhắm đã ngủ, xem ra là mệt lắm rồi."
Thấy nàng chưa có ý rời đi, Đổng Vân hỏi: "Tối nay muốn ngủ ở chỗ ta không?"
Đương nhiên Lê Hoa muốn. Nàng vốn không hề tính toán xa hơn, cũng chẳng rõ mình sẽ làm gì, chỉ cần ở bên Đổng Vân, trong lòng liền dâng lên một thứ cảm giác vui sướng khó gọi tên, toàn thân lâng lâng. Bảo là vui mừng thì cũng chưa hẳn, mà giống như có chiếc lông vũ khẽ gãi qua sống lưng, khiến người ta khó tả.
"Không đâu, chỉ là thấy dạo này chị khá mệt, nên nghĩ hay là để em xoa bóp cho chị một chút."
Trong lòng Đổng Vân chợt ấm áp, nhưng những nghi hoặc cũng theo đó càng thêm sâu. Cô bé không muốn lấy chồng, lại đối với mình chu đáo đến thế, rốt cuộc là chỉ để báo ân, hay đơn thuần là tốt bụng với mình - hay là... thích mình?
Lời đề nghị xoa bóp, dĩ nhiên Đổng Vân rất sẵn lòng. Hai hôm trước gặt lúa, cả đùi và mông giờ chỉ cần khom người hay ngồi xuống là đau đến mức chịu không nổi, vai và cánh tay cũng mỏi rã rời chẳng buồn nhấc nổi. Ban ngày ra sân phơi cùng mẹ chồng và em chồng đập lúa, về nhà còn phải lo liệu việc vặt, thật sự mệt đến không chịu nổi, ai mà kháng cự được sự cám dỗ của một trận xoa bóp chứ.
Nàng đặt Phù Bảo nằm lên giường, đắp cho bé một tấm chăn mỏng. Làm xong hết thảy, mới đứng dậy bước đến chiếc giường tre đối diện, nói với Lê Hoa: "Cứ xoa ở đây đi."
Lê Hoa gật đầu, nghiêng người nhường chỗ, nhìn nàng nằm sấp xuống giường tre.
Ngay khi chuẩn bị cởi giày bước lên, Đổng Vân bỗng lại ngồi dậy nói: "Vải áo này hơi dày, lát nữa xoa sẽ không thoải mái, ta thay cái mỏng hơn."
Lê Hoa tự nhiên không có ý kiến gì, nhưng tuyệt đối không ngờ được, Đổng Vân đứng dậy lấy quần áo từ trong tủ, rồi cứ thế thay ngay trước mặt nàng.
Hai người đối diện, chẳng hề có một chút tránh né.
Nàng thoáng chốc chưa kịp phản ứng, chỉ ngây ngốc đứng yên đó, nhìn nàng cởi đến mức chỉ còn lại một chiếc yếm, lộ ra những đường cong đầy đặn quyến rũ cùng cánh tay, vòng eo trắng nõn.
Nếu Lê Hoa biết chữ, thì trong đầu nàng hẳn sẽ hiện ra mấy chữ: "eo thon hông nở." (Editor: chúng ta có câu 'ngực tấn công, mông phòng thủ' đồ đó =]])
Đổng Vân vừa thay quần áo, ánh mắt lại liếc nhìn động tĩnh của đối phương. Nhưng đối phương không hề có động tĩnh gì, cứ đứng đờ ra như một con ngỗng ngốc bên cạnh ghế tre, ánh mắt cũng không hề lảng tránh hay né tránh như cô ấy nghĩ, mà cứ nhìn thẳng vào cô ấy.
Nhìn phản ứng của đối phương như vậy, Đổng Vân gần như có thể khẳng định, trong mắt cô bé ngốc này, hình ảnh mình nửa thân trần lúc này, e rằng chẳng khác gì cảnh vừa rồi Phù Bảo tr*n tr** ngồi trong chậu.
Nàng khẽ thở dài một tiếng, gần như không nghe thấy, trong lòng buông xuống, nhưng một nỗi mất mát mơ hồ lại dâng lên.
Không còn thử dò xét nữa, nàng xoay lưng lại, để lộ tấm lưng trắng như tuyết cho Lê Hoa.
Lại chẳng hay rằng ngay khoảnh khắc này, ánh mắt ngây dại mà nàng cho là vô tri kia, vẫn đang dính chặt lấy tấm lưng ấy.
Đợi đến khi nàng thay xong, lại nằm sấp trên giường tre, Lê Hoa cũng cởi giày trèo lên, quỳ ở hai bên thân thể nàng, đôi bàn tay đặt lên bờ vai đối phương.
Do từ nhỏ đã quen làm việc nặng, bàn tay Lê Hoa khá lớn, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay và đầu ngón đều chai sần. Thật ra, đem so với đôi tay mảnh mai của nữ tử thì kém xa, nhưng đối với người đang được xoa bóp như Đổng Vân mà nói, thì không gì tốt hơn.
Cha là Đại Căn biết chút ít về mấy cách xoa bóp thô sơ, khi ông xoa bóp cho Hùng thị, Lê Hoa từng đứng bên cạnh quan sát, cũng nghe cha giảng qua những vị trí cần nhấn nhá.
Giờ đây thân thể nõn nà của Đổng Vân đang phơi bày ngay trước mắt, đôi bàn tay thô ráp của nàng cứ thế áp lên bờ vai tròn đầy của đối phương.
Khoảnh khắc vừa chạm đến, thô ráp và mềm mịn va vào nhau, bất chợt khiến Lê Hoa run lên một thoáng. Nàng chẳng hiểu cơn run ấy từ đâu mà có, nhưng nhanh chóng ổn định lại, trong đầu nhớ lại động tác cha dạy mấy hôm trước, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, một lòng một dạ giúp nàng xoa bóp.
Cơ thể Đổng Vân cũng dần thả lỏng. Nàng không buồn nghĩ thêm những chuyện rối rắm khác, chỉ muốn nhắm mắt tận hưởng khoảnh khắc này.
So với mấy a hoàn trước kia, sức tay Lê Hoa mạnh mẽ hơn nhiều, hoàn toàn không lo nàng sẽ mệt mà dừng lại giữa chừng. Đúng là hơi đau, nhưng sau cơn đau lại là kh*** c*m. Điều Đổng Vân thích nhất chính là thứ cảm giác chua xót xen lẫn tê dại ngọt ngào ấy.
Cứ thế xoa được một lúc.
Bàn tay Lê Hoa lần theo, từ bờ vai xuống dọc sống lưng, rồi đến chỗ nối giữa eo và hông. Hai bàn tay mở rộng, kẹp lấy hai bên eo, hơi dùng sức ép vào trong. Ngay khoảnh khắc ấy, Đổng Vân chỉ cảm thấy như thể bản thân bị nàng bóp nát, một cảm giác khó tả dọc theo sống lưng xông thẳng vào đầu óc, bất ngờ bật ra một tiếng kêu "A" ngắn ngủi.
Tiếng kêu ấy ngắn thôi, nhưng quyến rũ đến mê người, động tác trên tay Lê Hoa lập tức khựng lại, nhưng rồi rất nhanh đã bình thường trở lại, chỉ là đôi tay không dám dừng ở thắt lưng nữa, mà men lên trên, nắm lấy vai nàng, từng chút từng chút mà xoa mở.
Dưới chóp mũi, từng hạt mồ hôi lấm tấm rịn ra.
Thật lâu sau, nàng mới ép ra được hai chữ: "Đau không?"
Đổng Vân khẽ lắc đầu. Nàng hoàn toàn không biết tiếng rên khẽ vừa rồi của mình đã mang đến cho cô bé phía sau cú sốc lớn nhường nào. Chỉ là cảm giác vừa đau vừa khoái khiến nàng có chút lưu luyến không muốn ngừng lại. Thắt lưng kia, thực ra cô ấy vẫn muốn Lê Hoa mát-xa thêm ở chỗ eo, nhưng bàn tay của cô bé lại cứ quanh quẩn ở vai và cánh tay, tạo ra một cảm giác ngứa mà không gãi được.
Cuối cùng không nhịn được, nói: "Eo chỗ đó, ngươi lại giúp ta ấn thêm đi."
Ánh mắt của Lê Hoa lướt qua b* m*ng cong lên như một ngọn đồi nhỏ, theo bản năng né tránh, nhưng đối phương đã yêu cầu, tay nàng liền trượt xuống, bóp vào eo, hỏi: "Là chỗ này sao?"
Đổng Vân đưa tay ra sau, bắt lấy bàn tay nàng, ấn mạnh xuống vị trí thấp hơn nơi thắt lưng.
Lê Hoa cảm nhận nơi lòng bàn tay mềm mại kia, tim trong khoảnh khắc đập như trống dồn, chấn động kịch liệt, nàng cố nén, khum tay lại, đổi dùng cạnh nắm tay áp lên, từng chút một đẩy mở.
"Như vậy có dễ chịu hơn chút nào không."
Đổng Vân ừ một tiếng, lại nhắm mắt.
Lê Hoa không rõ mình đã quay về nhà thế nào, chỉ nhớ khi Đổng Vân tiễn nàng ra cửa, ánh mắt mông lung mơ hồ, lười biếng mà thả lỏng, hoàn toàn khác với mọi khi.
Nàng cũng không hiểu bản thân đã làm sao, rõ ràng là xoa bóp cho người khác, cuối cùng lại như khiến chính mình mềm nhũn toàn thân, ngay cả bó đuốc cũng không còn sức cầm, mãi đến khi về tới nhà, thổi tắt lửa, mồ hôi trên người còn chưa khô, lại không nỡ đi rửa, sợ rửa trôi mất cảm giác trơn mịn còn vương trong lòng bàn tay.
Cứ thế nằm trên giường, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, trong mộng mông lung hỗn độn, có hai nhánh tảo nước quấn lấy nhau, nổi trôi lên xuống. Đúng lúc này, bên tai vang lên một tiếng kêu ngắn ngủi, Lê Hoa bỗng mềm nhũn cả người, giật mình tỉnh dậy.
Rất lâu sau vẫn không thể nhúc nhích, đợi đến khi cánh tay dần khôi phục cảm giác, đưa tay lau lên đầu, đã đầy mồ hôi.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]