Cùng Cao Lãnh Chi Hoa Trồng Trọt, Nuôi Con, Dựng Nghiệp

Chương 51: Mang Bánh Bao Thịt




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sau khi rời khỏi sân nhỏ nhà Tằng, Lê Hoa đến nhà Trương Lão Ngũ. Trương Lão Ngũ nghe Đại Căn mời uống rượu, không nói nhiều, liền gật đầu đồng ý.

Rồi đi đến nhà Tần, Tần Đại Sơn cũng lập tức đồng ý. Đúng lúc nàng chuẩn bị rời đi, Tần Đại Bảo vội vã chạy ra đón.

"Chuyện gì với mặt và cổ của cô vậy?"

Lê Hoa khẽ cười hai tiếng, nói: "Đi săn bị gấu đen bắt, mà vẫn thoát được, giỏi phải không?"

Tần Đại Bảo sửng sốt: "Gấu đen ở sâu trong núi, một cô gái nhỏ như cô làm sao dám đến chỗ đó?"

"Những người gặp gấu đen mà còn sống trở về không nhiều đâu, lần này cô may mắn, nhưng ai mà dám bảo lần nào cũng may mắn chứ."

Thấy chưa, cùng một câu nói, nhưng từ miệng những người khác nhau, cảm giác mà người nghe nhận được hoàn toàn khác nhau.

Khi Đổng Vân nhắc nhở, Lê Hoa vui vẻ tận hưởng, sẵn lòng bị nhắc nhở, nhưng câu nói đó từ miệng Tần Đại Bảo lại khiến nàng không vừa lòng. Ôm tay nhìn chàng trai cao gầy trước mặt, nàng nói: Tần Đại Bảo, đừng có ỷ lớn hơn tôi vài tháng mà lên mặt dạy dỗ. Tôi là người có thể chạy nhanh hơn cả sói, không phải tiểu thư yểu điệu sống trong thâm cung đại viện đâu."

Tần Đại Bảo nghe vậy, cau mày: "Tôi có nói phụ nữ chỉ nên quanh quẩn trong nhà đâu, chỉ là cách cậu làm thật sự quá nguy hiểm, nhỡ đâu-"

"Dừng dừng dừng!" Lê Hoa mất kiên nhẫn ngắt lời, "Sao cậu không nói gì dễ nghe chút đi? Nhỡ đâu này nọ gì chứ, chẳng thể mong tôi khỏe mạnh hơn chút sao? Thôi được rồi, tôi đi đây. Tối nay nếu rảnh thì cùng cha cậu sang nhà tôi ăn cơm nhé."

Nói xong, không chờ trả lời, nàng quay người chạy đi, để lại Tần Đại Bảo đứng lặng dưới mái hiên. (Editor: tội nghiệp, nam phụ bách hợp :v)

Vợ của Đại Sơn, Miêu thị, nhìn con trai thế này, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại nuốt lời.

Chiều muộn, mặt trời chưa kịp lặn hẳn, Trương Lão Ngũ và cha con Tần Đại Sơn vội vã đến chân núi Đông. Mấy ngày qua bận rộn trên đồng, đã mong tìm dịp uống rượu giải lao; nghe nói Đại Căn mời uống rượu, chắc là săn được thứ ngon, nếu không sao lại gọi họ, trời chưa tối mà đã sốt ruột.

Khi đến nhà Lê Hoa ở chân núi Đông, Đại Căn vừa ngủ một giấc thức dậy, thấy ba người liền vội mời vào phòng khách, sai Hạnh Hoa trực tiếp bày mâm.

Trương Lão Ngũ vừa bước vào sân đã bị mùi thịt thơm quyến rũ làm ch** n**c miếng, giờ nghe Đại Căn nói là món núi, liền háo hức hỏi: "Anh em ơi, anh nấu cái gì vậy? Thơm thế này! Mũi tôi sắp bị hương vị đánh bại rồi!"

Đại Sơn cũng nuốt nước bọt một cái: "May nhà cậu ở cuối làng, nếu không ở quanh tôi, mấy đứa trẻ nhà hàng xóm chắc khóc vì thèm, đâu còn đến lượt nhà cậu ăn riêng đâu!"

Đại Căn cười ha hả: "Khi nào tôi ăn riêng đâu? Giờ mới gọi các cậu đến đây chứ gì!"

Hùng Thị tối qua cũng chẳng ngủ được nhiều, chiều xử lý xong mấy việc thì mệt quá, nằm nghiêng trên giường ngủ một giấc lộn xộn. Cho đến giờ nghe tiếng mấy người đàn ông nói chuyện ngoài kia, mới tỉnh dậy.

Trương Lão Ngũ thấy Hùng thị vừa ra khỏi phòng ngủ còn ngái ngủ, càng tò mò hơn: "Cả nhà cậu tối qua làm gì thế, sao ban ngày lại ngủ hết thế này?"

Đại Căn cười hềnh hệch: "Tối qua làm gì à, lát nữa cậu sẽ biết thôi."

Bộ xương lớn tối qua đã được ninh trên bếp, tạo ra nước dùng màu trắng sữa, phần thịt đã được hầm mềm nhừ.

Hạnh Hoa chỉ cần vớt thịt và xương ra, thái và bày lên đĩa mang ra bàn.

Những chiếc bánh bao làm buổi sáng cũng được cho vào nồi hấp. Chẳng mấy chốc đã nóng hổi, từng chiếc bánh trở nên mềm và mập mạp. Việc hấp lần thứ hai cũng khiến nước thịt thấm vào lớp vỏ ngoài, trông càng hấp dẫn hơn.

Trương Lão Ngũ cùng hai cha con Đại Sơn vừa ngồi xuống đã bị choáng ngợp trước mấy đĩa thịt lớn bốc khói nghi ngút trước mặt. Đây là đãi ngộ gì vậy? Tất cả đều là thịt lớn. Nếu cắn một miếng, chắc chắn sẽ ngon chết mất!

Đại Sơn cố nhịn nước miếng hỏi: "Cái này là đi săn lúc nửa đêm qua à? Thịt gì mà trông hấp dẫn thế?"

Đại Căn cười nói: "Đừng hỏi, cứ ăn đi thôi."

Ba người nghe vậy, nhìn nhau, lập tức hiểu ra. Có thịt để ăn là được rồi, họ cũng không nhất thiết phải biết thịt này từ đâu ra.

Lúc này, Hạnh Hoa cũng bưng một chậu bánh bao lớn lên bàn. Cả nhóm lại không kìm được nuốt nước miếng. Đại Căn nói: "Còn đợi gì nữa, ăn thôi!"

Mấy người không còn giữ ý tứ gì nữa, mỗi người lấy một chiếc bánh bao lớn nhét vào miệng, cắn một miếng đã hết nửa chiếc. Nước thịt tươi ngon lập tức chảy ra, khiến họ không thể ngừng ăn.

Đại Căn về nhà là ngủ luôn nên cũng chưa kịp nếm thử món thịt gấu ngon tuyệt này. Giờ đây anh cũng ăn rất vui vẻ.

"Nào, ăn thịt đi. Cứ tự gắp, ăn no bụng rồi chúng ta làm chút rượu sau."

Bữa tiệc thịnh soạn trước mắt, ai còn để ý đến mấy chén rượu đục nữa. Chỉ tiếc là người nhà không thể đến ăn cùng.

Đại Căn sao lại không biết họ đang nghĩ gì trong lòng, bèn nói: "Cứ ăn thoải mái đi, trong bếp vẫn còn thịt. Tú Phương đã chuẩn bị sẵn rồi, lát nữa các anh về thì mang một ít về cho người nhà ăn thử. Ban ngày người qua lại nhiều, không tiện nhờ Lê Hoa mang đến."

Trương Lão Ngũ nghe vậy, mừng rỡ khôn xiết: "Ôi Đại Căn ơi, cậu sao mà chu đáo thế? Bọn tôi phải cảm ơn cậu thế nào cho phải đây? Vừa được ăn vừa được mang về, đến cả cái mặt dày như tôi cũng thấy ngại quá."

"Nói nhiều quá!" Đại Căn cười trêu: "Ăn nhanh đi!"

Chẳng mấy chốc, những chiếc xương lớn cũng được mang lên bàn. Đại Sơn cầm một chiếc xương lớn, nhìn hình dạng, trong lòng không khỏi giật mình - chẳng lẽ đây là xương của con gấu đen lớn? Nếu đúng là vậy, thì cả nhà Đại Căn quá lợi hại rồi. Phải biết rằng, ngay cả những thợ săn lão luyện khi gặp gấu đen lớn cũng chỉ có nước bỏ chạy.

Đại Sơn nhớ lại từ khi Đại Căn tách khỏi nhà họ Hướng, vận may của gia đình anh dường như không ngừng đến. Đầu tiên là xây nhà mới, rồi ủng hộ làng xây trường học, gia sản ngày càng giàu có, không thể so sánh với trước kia.

Trong lòng ông không khỏi thầm mừng. May mà lúc đó họ bất chấp lời châm chọc của dân làng, kiên trì giữ mối quan hệ tốt với gia đình Đại Căn. Nếu không, chuyện tốt như hôm nay làm sao có thể đến lượt họ?

Gia đình Đại Căn là những người biết ơn. Ai đối tốt với họ, họ sẽ đối tốt lại. Đối với gia đình ông là vậy, với Trương Lão Ngũ và vợ chồng Đại Dữu cũng vậy. Quả nhiên, gieo nhân nào gặt quả nấy.

Tần Đại Bảo cũng ăn uống tưng bừng, miệng dính đầy mỡ, nhưng thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn xung quanh, muốn tìm bóng dáng Lê Hoa, nhưng không thấy cô đâu. Trong lòng không khỏi có chút hụt hẫng. May mà Đại Ngưu ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng nói chuyện với anh vài câu, cuối cùng cũng bớt buồn bực.

Còn lúc này, Lê Hoa đang chơi cùng Nhị Ngưu dưới chân núi sau. Nhị Ngưu đang cầm ná cao su của cô luyện tập ngắm bắn. Cô vì tay bị thương hôm qua nên không lấy cây cung cong mà Tả Tề tặng ra chơi.

Cô vẫn không rảnh rỗi, bắt đầu luyện tập đứng tấn.

Cô nghĩ thầm, hai ngày nữa sẽ phải vào thành để luyện công cùng Mộ Dung Cẩm. Cô cần phải tăng cường các bài tập cơ bản, nếu không lại bị đối phương dễ dàng đánh ngã như lần trước thì quá mất mặt. (Editor: đến khi nào thì mới học chữ hã chị?)

Cho đến khi tia nắng cuối cùng của mặt trời lặn hẳn và trời tối đi, cô mới kết thúc buổi luyện tập, bước đến chào hỏi mấy người đang ăn cơm.

Ba vị khách trong nhà nhìn thấy vết thương trên mặt và cổ cô, lập tức hiểu ra bữa tiệc thịnh soạn này chắc chắn có công sức của cô. Họ càng không dám xem thường cô bé này nữa.

Lê Hoa quay sang nói với mẹ: "Mẹ, lát nữa con, Hạnh Hoa và Nhị Ngưu ra sân phơi của ông Tam gia chơi nhé."

Bà Hùng hôm nay cũng ăn no căng bụng. Bà không ngồi vào bàn mà chỉ ngồi bên cạnh nghe mấy người đàn ông tán gẫu, thấy con gái muốn ra sân phơi, bà vội quay sang dặn Đại Căn tiếp đãi Trương Lão Ngũ và hai cha con Đại Sơn thật tốt, rồi cũng đứng dậy muốn đi cùng.

Trương Lão Ngũ ợ một tiếng rượu: "Chị cứ đi đi. Anh em chúng tôi ăn từ chiều đến tối cũng no rồi, đang chuẩn bị về đây."

Đại Căn cũng xua tay: "Chị cứ đi đi, ở đây không cần chị lo đâu."

Đại Ngưu ngồi trò chuyện với mấy chú, cảm thấy nghe họ chém gió cũng rất vui, đi ra sân phơi cũng được mà không đi cũng chẳng sao. Nhưng Tần Đại Bảo ngồi bên cạnh nhìn bóng lưng Lê Hoa, không thể ngồi yên được nữa, kéo tay Đại Ngưu nói: "Ăn no rồi, rượu ngựa (马尿) chẳng ngon, bọn họ nói toàn lời say xỉn, nghe làm gì, còn hơn đi chỗ đông người mà hóng hớt tí."

*Cụm "马尿" trong nguyên văn có thể hiểu theo nghĩa đen là "nước tiểu ngựa", nhưng trong bối cảnh truyện đây là cách nói ẩn dụ dân gian để chỉ loại rượu nặng, khó uống, thường có mùi hơi hăng hoặc nồng, kiểu như rượu tự nấu thô.

Đại Ngưu bị anh chàng quấy rầy không còn cách nào khác, đành phải đi theo anh chàng đuổi theo bóng dáng của mấy người kia.

Hôm nay Lê Hoa đã hứa với Phù Bảo sẽ đón con bé và Đổng Vân ra sân phơi. Đến ngã rẽ, cô liền rẽ vào.

Phù Bảo nhớ mãi chuyện này, nghe thấy tiếng gõ cửa thì chạy ra trước. Nhưng vì không với tới cái chốt cửa nên con bé chỉ có thể sốt ruột nhảy nhót sau cánh cửa, sốt sắng gọi tên Lê Hoa.

Cho đến khi Đổng Vân chạy đến mở cửa, cục thịt nhỏ vội vã lao ra ngoài và chui vào lòng Lê Hoa.

Lê Hoa cười và bế con bé lên: "Đợi lâu rồi phải không?"

Phù Bảo gật đầu mạnh, tỏ vẻ rằng con bé đã đợi từ lúc ăn cơm tối rồi.

Lê Hoa xoa xoa búi tóc nhỏ trên đầu con bé, quay sang hỏi Đổng Vân: "Đi thôi chị?"

Đổng Vân đã thu xếp việc nhà xong xuôi, gật đầu: "Đi thôi."

Lê Hoa bế Phù Bảo đi trước. Đợi Đổng Vân khóa cửa xong, cô quay đầu lại nói: "Đêm nay trăng không sáng như mấy hôm trước, nếu chị không nhìn rõ đường thì cứ kéo tay em mà đi."

Đổng Vân cười cười, nói "được", nhưng cuối cùng cũng không kéo áo cô.

Đến đường lớn, bà Hùng chào hỏi Đổng Vân rồi nói: "Đêm nay trăng không sáng bằng tối qua. Mấy ngày tới chắc sẽ có mưa. Nhà em còn bao nhiêu sào lúa chưa gặt xong?"

Đổng Vân đáp: "Còn hai sào, chắc làm vài ngày nữa là xong."

Lê Hoa nghe vậy lập tức chen vào: "Mẹ ơi, ngày mai con đến giúp bà Tằng một ngày nhé. Gặt sớm cho xong, lỡ mưa xuống thì khó phơi lúa."

Trước đây gia đình họ đã được cả bốn người trong nhà này giúp đỡ, giờ Đổng Vân ngại ngùng không dám nhận sự giúp đỡ nữa. Cô vội từ chối: "Không cần đâu. Còn lại cũng không nhiều, so với những năm trước thì đã nhanh hơn nhiều rồi."

Thực ra, hai sào ruộng đối với gia đình bà Hùng mấy người không phải là nhiều. Hơn nữa, trước đó Đại Căn cũng đã nói, đợi nhà họ gặt xong, nếu nhà bà Tằng vẫn chưa xong thì sẽ sang giúp. Bà Hùng cười nói: "Thế thì được. Nhà tôi một phần đã cho vào kho rồi, ngày mai sẽ sang gặt cùng, gặt xong sớm thì đỡ lo."

Đổng Vân còn muốn từ chối, Lê Hoa trực tiếp lờ đi ý kiến của cô, quay sang nói với mẹ: "Mẹ đừng đi nữa. Một mình con đi là được rồi, một ngày con gặt được hai sào lúa. Mẹ ở nhà nghỉ ngơi đi."

Bà Hùng mấy ngày nay cũng vất vả rồi. Là con gái, Lê Hoa không dám dùng sự vất vả của mẹ để lấy lòng Đổng Vân. Còn cô thì không có việc gì làm mà lại có sức lực dồi dào, đi giúp vừa xong việc vừa có thể thân thiết với cô ấy hơn.

Đổng Vân vội vã xua tay: "Cô cũng đừng đến. Trên người cô còn vết thương. Ở nhà nghỉ ngơi cho tốt. Chẳng phải mấy ngày nữa cô phải đi làm ở tiêu cục sao?"

Lê Hoa lại chẳng mảy may lo lắng: "Vết thương này thì có là gì đâu? Tối qua bôi thuốc giờ đã đóng vảy rồi, không đau không ngứa gì cả. Ngủ một giấc tối nay là mai khỏi ngay."

Bà Hùng biết con gái mình có khả năng, vả lại ở nhà cũng không còn việc gì quan trọng nữa, bèn nói: "Con tự quyết định đi."

Đổng Vân thấy không thể nào từ chối được, đành phải lùi một bước: "Vậy thì ngày kia hãy gặt, ngày mai tôi nghỉ ngơi một ngày."

Lê Hoa suy nghĩ một chút, gật đầu: "Vậy thì ngày kia, còn ngày mốt em sẽ đến tiêu cục."

Lời vừa dứt, Tần Đại Bảo đi phía sau nghe thấy cô nói ngày kia sẽ đi giúp nhà họ Tằng gặt lúa, bèn tiến lên nói với Đổng Vân: "Chị Vân, ngày kia em cũng đến nhà chị giúp gặt lúa- Đại Ngưu cũng đi- Cả ba chúng em sẽ đi cùng-"

Đại Ngưu nghe vậy thì câm nín, tên này chẳng bao giờ hỏi ý kiến mình mà cứ tự quyết định, càng ngày càng quá đáng.

Trong đêm tối, không ai có thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt Đổng Vân, chỉ nghe cô nhẹ nhàng nói: "Nhà có mẹ và chú, thêm cả tôi nữa là ba người rồi, chỉ còn hai sào ruộng thôi, đâu cần nhiều người thế." (Editor: ủa chỉ ghen đúng không?)

Bà Hùng cũng tiếp lời: "Đại Bảo, nhà con vừa gặt lúa xong, phía sau còn cả đống việc phải làm. Phơi lúa cũng vất vả lắm, bố mẹ con chắc chắn sẽ cần con giúp. Nghe lời đi, đừng tham gia nữa. Cứ để một mình Lê Hoa đi giúp là được rồi. Không phải tôi tự tâng bốc con gái mình đâu, nhưng con bé này làm việc rất tháo vát."

Bà Hùng đã nói như vậy, Tần Đại Bảo cũng không tiện nói thêm gì nữa. Dù sao nhà họ Tần và nhà họ Tằng cũng không có quan hệ ruột thịt, cứ xông xáo đến giúp sẽ khiến chủ nhà cảm thấy không thoải mái. Cậu đành "ừ" một tiếng đồng ý.

Bà Hùng là người từng trải, làm sao có thể không nhìn ra tâm tư của anh chàng. Dĩ nhiên bà muốn Lê Hoa có thể lấy chồng trong cùng một làng, để lúc nào muốn gặp cũng được. Hơn nữa, gia đình họ Tần lại là người bà hiểu rõ, lại còn giúp đỡ nhà bà. Nếu mối hôn sự này thành, bà sẽ hoàn toàn đồng ý. (Editor: nhưng chị Đổng không cho nha =]])

Nhưng thấy Lê Hoa có vẻ chẳng mảy may để ý gì, bà cũng không biết phải quyết định thế nào, đành tạm thời quan sát thêm.

Lúc này, Lê Hoa cũng trêu Tần Đại Bảo: "Cậu sao thế? Bình thường thấy cậu đâu có siêng năng đến vậy, sao giờ lại sốt sắng đến giúp thế kia."

Tần Đại Bảo nghe cô nói mình không siêng năng, vội vàng biện minh: "Tôi không siêng năng lúc nào? Mấy ngày nay tôi giúp nhà cô xay gạo, phơi lúa có nghỉ ngơi đâu!"

Lê Hoa nghĩ nghĩ, gật đầu: "Hình như là siêng năng hơn một chút thật. Tần Đại Bảo, cậu đổi tính rồi à."

Tần Đại Bảo lẩm bẩm gì đó, Lê Hoa không nghe rõ, cũng không để ý. Cô bế Phù Bảo đi trước, trong lòng tính toán chuyện ngày kia sẽ đi giúp nhà họ Tằng gặt lúa.

Đổng Vân bên cạnh thì im lặng, lặng lẽ đi bộ.

Chẳng mấy chốc đã đến sân phơi. Mọi người tìm nhóm của mình và tụ lại nói chuyện. Phù Bảo tuột khỏi vòng tay Lê Hoa, ngó nghiêng tìm kiếm bóng dáng Câu Đản. Nhưng hôm nay Câu Đản không đến, "tiểu tiên nữ" trông khá thất vọng. Hạnh Hoa bèn dẫn con bé đi chơi với nhóm bạn gái.

Kể từ hôm Hạnh Hoa một mình đối đầu với hai chị em Hướng Hạ và Hướng Đào, rồi Lê Hoa và Đại Căn lại vạch mặt Hướng lão tam và đuổi ông ta đi, những cô gái trong làng giờ đây nhìn Hạnh Hoa với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, ai cũng muốn chơi với cô bé. Kéo theo đó, Phù Bảo cũng được chào đón.

Nỗi thất vọng vì Câu Đản không đến của Phù Bảo nhanh chóng bị sự vây quanh của nhiều bạn bè làm lu mờ. (Editor: dễ dỗ quá à)

Bà Hùng và bà Miêu, vợ của Đại Sơn, ngồi cùng nhau trò chuyện về chuyện gia đình. Còn Đổng Vân thì bị một nhóm các cô vợ trẻ kéo đến một chỗ, nói về những chuyện thầm kín và buôn chuyện của phụ nữ trẻ. Đổng Vân vốn dĩ nghe nhiều nói ít, nhưng khi nghe đến những chuyện buôn chuyện, cô cũng không khỏi tò mò, năn nỉ người ta kể cho xong câu chuyện. Nếu kể đến chuyện thầm kín trong phòng the, cô cũng chỉ che miệng cười khúc khích.

Lê Hoa sau khi sắp xếp cho Phù Bảo xong thì vừa bước vào đám phụ nữ, đúng lúc nghe thấy một cô vợ trẻ hỏi Đổng Vân: "Vân muội, anh Dữu cũng mất được hai năm rồi, em một mình thế này, buổi tối có cô đơn không?"

Lê Hoa ngay lập tức vểnh tai lên nghe.

Thấy Đổng Vân cười cười nói: "Phù Bảo quậy lắm. Tắm thôi cũng mất nửa canh giờ, trước khi ngủ còn nghịch một trận, nửa đêm lại dậy đi vệ sinh. Em dọn dẹp xong thì mệt rã rời, vừa đặt lưng đã ngủ thiếp đi, lấy đâu ra thời gian mà nghĩ chuyện khác."

Mấy cô vợ trẻ nghe xong, không kìm được nhìn về phía cục thịt nhỏ đang chơi đùa với đám trẻ, và nói: "Con bé này cũng thật là hiếu động, cũng may là em có đủ kiên nhẫn để dỗ nó."

Miệng thì nói vậy, nhưng mấy ai tin. Ai cũng đang ở tuổi trẻ khỏe, cần được "tưới tắm", nói là không nghĩ tới thì làm sao có thể?

Nhưng người ta đã nói một cách kín kẽ như vậy, biết làm thế nào được.

Còn Lê Hoa thì trong lòng thầm kêu oan cho Phù Bảo. Bởi vì những chuyện Đổng Vân nói, trừ việc tắm rửa có hơi phóng đại, còn lại đều không phải sự thật.

Nhưng cuộc đối thoại qua lại này lại khiến cô nghe ra được một vài điều.

Sự cô đơn mà họ nói là gì?

Là nửa đêm không ngủ được, muốn được gần gũi với ai đó sao?

Mấy người phụ nữ thấy Lê Hoa chen vào, lại hướng mũi dùi về phía cô: "Lê Hoa, một cô gái như cháu, sao lại đến nghe chuyện riêng tư của bọn ta? Không biết xấu hổ gì cả."

"Ối, là Lê Hoa nhà ta đến tuổi, bắt đầu 'thời kỳ thiếu nữ khao khát tình yêu' rồi." Nói xong, mấy người phụ nữ cười khúc khích.

Lê Hoa bị họ chọc cười đến ngơ ngác. Cô đương nhiên đã nghe từ "khao khát tình yêu" vô số lần trong làng, nhưng cụ thể là khao khát như thế nào thì cô lại không biết. Thế là cô liền buột miệng hỏi ra.

Cả đám lại bị lời nói của cô chọc cười không ngừng. Một người nói: "Cô bé ngốc, 'khao khát tình yêu' thì còn có ý gì nữa? Chính là nửa đêm không ngủ được thì nghĩ đến đàn ông thôi."

Lê Hoa theo phản xạ liền nhìn về phía Đổng Vân. Cô cũng không ngủ được vào nửa đêm, cũng nghĩ linh tinh, nhưng không phải là nghĩ đến đàn ông, mà là nghĩ đến người phụ nữ kia.

Đúng lúc Đổng Vân cũng nhìn sang, tim Lê Hoa đập mạnh một cái, vội vàng dời mắt đi, lẩm bẩm trong miệng: "Con, con chưa từng nghĩ đến những chuyện đó."

Khi mọi người tưởng cô bé ngốc này sẽ ngượng ngùng im lặng, bỗng nghe cô đột nhiên nói thêm một câu: "Chuyện đó tốt đến vậy sao mà các dì cứ mãi nhắc đến."

Câu nói vừa thốt ra, lập tức khiến mấy người phụ nữ cười vui hơn, làm cả nhóm người quay sang nhìn. Một cô con dâu tiến lại gần, hạ giọng nói: "Những ai từng trải qua chuyện đó đều biết sướng như thế nào, cô thân thiết với Vân nương, về hỏi cô ấy đi, để cô ấy dạy cho cô, lúc trước cô ấy làm sao có Phù Bảo, sau này khi cô lấy chồng cũng không đến nỗi như kẻ ngốc." (Editor: khuyên hay quá =]])

Đổng Vân tất nhiên nghe thấy lời này, má cũng nóng lên, miệng trêu chọc: "Các người đang nói gì vậy, ban ngày mà..."

"Ái chà, ban ngày cái gì, giờ là tối rồi, tối thì nên nói chuyện tối chứ, các người có thấy đúng không?"

Ngay lập tức có người đồng tình: "Đúng vậy, Vân nương nếu cô thật sự không chịu được thì cũng đừng ngại ngùng, nhưng đừng vội tìm người lạ, đàn ông ngoài kia đều chẳng ra gì, tôi chỉ cho cô, dùng tay cũng được, tự vui tự giải trí luôn tốt hơn gây rắc rối với những người không ra gì đó." (Editor: mấy dì này bạo dữ, cổ đại mà tưởng đang cận đại không đó)

Lại có người trêu chọc: "Sao cô biết rõ vậy? Chẳng lẽ cô thử bằng tay rồi à?"

Cô gái phía trước phản bác: "Đừng giả vờ, tôi không tin cô chưa từng dùng tay-"

Nghe những lời này, Lý Hoa trong đầu tự động liên tưởng đến những chuyện mình mấy ngày trước đã mơ, tim đập thình thịch, muốn nhìn Đổng Vân mà không dám, hai bàn tay đặt trên đùi không biết từ lúc nào đã ra mồ hôi, trở nên ướt át...

......

Phù Bảo đang vui vẻ chạy nhảy đùa giỡn với các cô gái khác, bỗng nghe ai gọi tên mình, quay lại thấy là Câu Đản, vui mừng chạy đến: "Sao cậu mới tới vậy? Tớ chờ lâu lắm rồi."

Câu Đản bí ẩn kéo cô vào một góc, mất rất nhiều công sức mới lấy ra từ túi áo một cái bánh bao to, đưa cho cô như dâng báu vật và nói: "Cho cậu."

Cái túi nhỏ đó thực sự quá bé, chiếc bánh bao to bị ép đến méo mó kỳ quặc, trên đó còn in rõ năm dấu tay đen sì.

Phù Bảo nhìn chiếc bánh bao có phần thảm hại trước mắt, hai lông mày nhỏ nhíu lại, không biết nên cầm hay không.

Câu Đản thấy cô không đưa tay, liền trực tiếp nhét bánh bao vào tay cô, hào khoáng nói: "Ăn đi! Bố tớ mang về mà."

Nói xong, cậu lại vội giơ ngón trỏ lên miệng, ra dấu "suỵt", nhỏ giọng nhắc nhở: "Đừng để người khác thấy-"

Phù Bảo trong lòng có chút bứt rứt, hôm nay mình ăn hai cái bánh bao thịt, mẹ tối còn nấu thịt nữa, nhưng cô chẳng nghĩ đến việc mang cho Câu Đản một ít để chia sẻ. Ngược lại, Câu Đản rõ ràng rất tham ăn, nhưng vẫn nghĩ đến việc lén mang cho cô một chiếc bánh bao thịt.

Cô cảm thấy mình thật tệ, hoàn toàn không xứng làm bạn tốt của Câu Đản. (Editor: chời ơi dethuong quá đi mất)

Nhưng nếu bây giờ cô từ chối ăn chiếc bánh bao này, Câu Đản chắc chắn sẽ rất buồn.

Quả nhiên, Câu Đản thấy cô không nhận, tưởng cô chê bánh bẩn, liền định lấy bánh lau lên áo, Phù Bảo vội nói: "Ăn cùng nhau đi, một nửa cậu, một nửa tớ."

Câu Đản cười, thực ra bố cậu vừa từ ngoài về, mang theo thịt và vài chiếc bánh bao lớn, thịt còn sống chưa nấu, bánh bao bố đã ăn rồi, mẹ, chị cả và cậu mỗi người hai chiếc, cậu vừa ăn một chiếc, thấy ngon tuyệt, định ăn nốt phần còn lại luôn. Nhưng nghĩ đến tiểu tiên nữ, cậu cố nhịn, giấu bánh trong túi rồi vội vàng chạy ra.

Bây giờ tiểu tiên nữ nói ăn cùng, cậu cũng thấy vui, vừa được ăn thêm, tiểu tiên nữ cũng có phần.

Thế là hai đầu óc lại sát lại, Phù Bảo thực sự hơi ghét tay Câu Đản dơ, nên tự mình chia bánh thành hai nửa, nửa lớn đưa cho Câu Đản, nửa nhỏ cô tự ăn.

Câu Đản cảm động lắm, thầm hứa sau này nhất định sẽ đối xử tốt gấp bội với tiểu tiên nữ.

Cậu chỉ vào bụng tròn trĩnh của mình, tự hào nói: "Bên trong còn một cái nữa kìa."

Phù Bảo cũng sờ bụng cậu, cười nói: "Sau này tớ có đồ ngon cũng mang cho cậu một phần, bụng cậu to thế chắc chứa được mười nghìn chiếc bánh bao luôn."

Mẹ dạy cô đếm, lớn nhất là vạn, tuy cô vẫn chưa biết đếm, nhưng bụng Cẩu Đản to thế, chắc chắn chứa được mười nghìn chiếc bánh bao.

Cẩu Đản còn chưa biết đếm đến năm, làm sao hiểu "vạn" là bao nhiêu, nhưng tiểu tiên nữ nói bao nhiêu là bấy nhiêu.

Hai đứa lén lút ăn xong bánh bao, lau miệng rồi lại lẻn vào đám đông, hoàn toàn không để ý có hai gã đàn ông lươn lẹo đang nhìn họ.

Gia tộc Hướng từ khi liên tiếp dính vài vụ xấu hổ, hầu như rất ít xuất hiện ở sân phơi. Nhưng Hướng Đại Lang lại là kẻ mặt dày như tường thành, theo lời cậu ta nói, việc tam thúc phá chân mình là việc của tam thúc, ông bà hoán đổi đứa trẻ cũng là ân oán của thế hệ trước, em họ cố ý hãm hại ông bà là mâu thuẫn nội bộ của đại phòng. Những chuyện rối ren đó, liên quan gì tới nhánh hai, đặc biệt là liên quan gì tới Hướng Đại Lang? Cậu ta muốn tới thì tới, ai quản được.

Hơn nữa gần đây vợ cậu ta, Thạch Tú Tú, có bầu, ngày ngày nôn ra nước vàng, cậu ta chán ghét, không muốn gần gũi, tối tối lại ra ngoài, thường xuyên lân la với lão độc thân Trương Xuân Cảnh trong làng, ngày ngày đến nhà các góa phụ ở làng gần đó.

Nói về góa phụ nào trong làng khiến người ta lo lắng nhất, thì không ai khác ngoài Đổng Vân. Nhưng tiếc là nhà Tằng có bà Tằng lắm lời, lại nuôi một con chó đen hung dữ, chưa đến gần đã bị một người một chó sủa inh ỏi, chẳng thể lại gần.

Nhất là lần trước Hướng Đại Lang trèo tường nhà Tằng, bị Lê Hoa đánh thành "đầu heo", tâm lý ám ảnh, không dám lại gần cuối làng nữa.

Cho đến vài tối gần đây, thấy Đổng Vân cũng ra sân phơi chơi, những ý định lén lút vốn im ắng lại bắt đầu ngứa ngáy.

Chỉ có điều khiến họ phiền não là, Lê Hoa bám sát Đổng Vân, chẳng cho họ cơ hội ra tay, thậm chí đến lúc lén "hôi của" cũng không làm được.

Giờ thấy con gái Đổng Vân chạy nhảy trước mắt, hai người đảo mắt lăm le, lại nghĩ ra một mưu kế.

Trương Xuân Cảnh đi tới chặn hai đứa nhỏ đang chạy nhảy vui đùa, cười nhăn nhở nói: "Phù Bảo à, chú đây có kẹo cho con ăn. Nào nào, ăn kẹo đi."

Ở nông thôn, dùng kẹo dụ trẻ là cách hiệu quả, ngay cả Lê Hoa trước đây cũng từng bị bà Hướng dùng chiêu này lừa dễ dàng.

Nhưng tiếc là Phù Bảo không phải Lê Hoa, cũng không phải đứa trẻ bình thường khác, cô dừng lại, cảnh giác nhìn hai người đàn ông trước mặt, lắc đầu kéo tay Câu Đản đi nơi khác.

Nhưng bị Hướng Đại Lang chặn lại, cúi người định bế cô.

Câu Đản thấy vậy, lập tức giữ tiểu tiên nữ đứng sau lưng mình, nhìn Hướng Đại Lang giận dữ: "Không được bế cô ấy."

Phù Bảo cũng siết chặt tay Câu Đản, quay đầu tìm bóng dáng Lê Hoa.

Trương Xuân Cảnh tiến lại, gõ vào đầu Câu Đản, gằn giọng: "Thằng nhóc này, gọi cái gì? Việc gì tới cậu? Xéo ra một bên!"

Hướng Đại Lang cũng túm tay Câu Đản định kéo ra.

Ngay lúc đó, một bàn tay lớn vươn tới, đẩy mạnh hai người ra.

"Đồ chết tiệt, hai người định làm gì thế hả!"

Hướng Đại Lang ngẩng đầu, nhìn ra là Trương Lão Ngũ, cười gượng nói: "Làm gì được, chỉ chơi với bọn trẻ thôi mà."

Câu Đản thấy bố đến, lập tức bẩm báo: "Họ định bế Phù Bảo, con không cho."

Trương Lão Ngũ vừa uống ít rượu ở nhà Đại Căn, không còn dễ chịu như khi tỉnh táo, lại vừa vác giỏ thịt và bánh bao về, giờ ấn tượng tốt với nhà Đại Căn lên đến đỉnh điểm, lại thấy Lê Hoa gần gũi Đổng Vân, hai người này định bế con gái Đổng Vân, chẳng biết định làm gì.

Thấy hai người xô đẩy con trai mình, làm sao chịu nổi, lập tức đẩy hai người ra, quát: "Bế cái mẹ gì, đàn ông bế con gái người khác làm gì, muốn bế thì về bế con mình đi!"

Nhờ hệ thống cảnh báo, Lê Hoa đã biết được chuyện xảy ra ở đây. Cô kéo Đổng Vân đi đến. Phù Bảo thấy hai người, vội chạy đến chui vào lòng mẹ.

Đổng Vân vội bế con bé lên, hôn lên má nhỏ của nó và dỗ dành cho con bé bình tĩnh lại.

Bà lạnh mặt nhìn mấy người trước mặt đang cãi nhau, cố gắng tìm hiểu xem đã xảy ra chuyện gì.

Lúc này, Trương Xuân Cảnh bị Trương Lão Ngũ chất vấn, bực bội nói: "Bế một đứa trẻ có mất miếng thịt nào đâu, chúng tôi có làm gì con bé đâu."

"Hừ, nếu mày muốn phụ nữ thì đi tìm ở kỹ viện ấy, đừng giơ cái tay bẩn thỉu của mày ra với trẻ con."

Thấy mọi người vây lại, mặt Trương Xuân Cảnh cũng khó coi, giọng nói không kìm được mà lớn hơn: "Trương Lão Ngũ, mày nói gì thế? Đầu óc mày có thứ bẩn thỉu nên nhìn người khác cũng bẩn thỉu theo đấy."

Trương Lão Ngũ "ồ" một tiếng: "Tao có bẩn thỉu hay không thì tao không biết, nhưng mày thì bẩn thật đấy. Nếu không thì vô duyên vô cớ sao lại muốn bế con gái nhà chị Đổng? Hôm nay mày không nói rõ trắng đen ra, chuyện này chưa xong đâu."

Hướng Đại Lang và Trương Xuân Cảnh không ngờ chuyện chưa làm xong đã tự rước họa vào thân, chỉ cảm thấy xui xẻo tột độ. Hướng Đại Lang bực mình vì Cẩu Đản đã phá hỏng chuyện tốt của họ, lại còn cái lão Trương Lão Ngũ không biết từ đâu nhảy ra, la lối om sòm làm lớn chuyện. Hắn ta đảo mắt, lại nảy ra một ý độc địa, quay sang Trương Lão Ngũ nói: "Chúng tôi có làm gì đâu, chỉ là anh không biết từ đâu nhảy ra mắng mỏ chúng tôi, chẳng lẽ muốn làm oai trước mặt mọi người để lấy lòng chị Đổng à-"

Lời còn chưa dứt, một cái tát mạnh giáng vào mặt hắn ta, đánh cho đầu hắn ta ong ong. Hắn ta tức điên, há miệng định mắng Trương Lão Ngũ, nhưng không ngờ người đứng trước mặt lại là một người phụ nữ cao lớn, vạm vỡ: chính là vợ của Trương Lão Ngũ, Thạch Lựu.

Cái tát bên trái của Thạch Lựu khiến Hướng Đại Lang nghi ngờ nhân sinh. Chưa kịp tỉnh hồn lại, cái tát bên phải lại nối tiếp, giáng vào má phải, đánh cho mắt hắn ta tóe lửa.

"Cái tát đầu tiên là vì mày dám giật con trai tao, Câu Đản. Con trai tao sinh ra không phải để cho người khác giật. Tay mày ngứa thì về mà giật mẹ mày ấy, chạm vào một sợi tóc của con trai tao, là đang gây sự với tao, Thạch Lựu này đấy!"

"Cái tát thứ hai là vì mày vu khống chồng tao, đáng đời! Đàn ông của tao, không trộm cắp, không cờ bạc, không gái gú, quang minh chính đại. Không thể để cho loại như mày vu khống. Nếu mày không phục, cứ việc tìm tao. Tao sẵn lòng dạy mày cách làm người!"

Hướng Đại Lang và Trương Xuân Cảnh biết vợ Trương Lão Ngũ rất hung dữ, nhưng không ngờ lại hung dữ đến mức này.

Người trong làng cũng ngày ngày cười nhạo ông ta sợ vợ. Thạch Lựu đúng là nóng tính, nhưng việc bà ta đứng trước mặt cả làng và đánh nhau với hai gã đàn ông thì đúng là lần đầu tiên họ thấy. Nhìn thấy Hướng Đại Lang bị bà ta hành hạ dã man, mọi người trong lòng hả hê.

Trương Xuân Cảnh thấy tình hình không ổn, định lén bỏ chạy, nhưng bị Lê Hoa ở bên cạnh ngầm thò chân ra vấp ngã. Hắn ta ngã chổng vó, nằm ngay trước mặt Thạch Lựu.

Thạch Lựu thấy hắn ta còn muốn chạy, càng tức giận hơn, túm tóc hắn ta, vung tay liên tiếp tát mấy cái: "Thằng chó chết dám gõ đầu con trai tao. Đầu con trai tao dát vàng đấy à mà mày dám gõ?"

Tát xong, bà ta cuối cùng cũng nguôi giận, đứng dậy quay sang Câu Đản: "Con trai, mẹ nói đúng không, bọn họ bắt nạt con."

Mọi người không dám hó hé gì. Nào có chuyện đánh trước rồi mới xác nhận. Nhưng trong lòng họ nào dám nói ra.

Câu Đản đáp: "Đúng ạ, gõ đầu con, giật con- lại còn dụ Phù Bảo có kẹo ăn, muốn bế Phù Bảo nữa-"

Lời nói sau đó cho thấy đây là chiêu trò lừa gạt trẻ con. Mọi người lập tức xì xào bàn tán, chỉ trỏ vào hai gã.

Trương Xuân Cảnh vốn là kẻ không đứng đắn, thường ngày hay trêu ghẹo các bà góa phụ và nói những lời suồng sã với các cô vợ trẻ, nhưng chưa bao giờ quá lố. Mọi người cũng nhắm mắt cho qua. Nay bị mọi người vây xem như vậy, hắn ta thấy mặt nóng ran.

Trương Xuân Sinh không ngờ người em họ này lại gây ra chuyện như vậy. Bị lôi xuống nước cùng, ông ta cũng không ngẩng mặt lên nổi. Trước đây, Lê Hoa lên núi dụ sói đi để cứu ông ta và con trai Hán Tử. Hơn nữa, Đổng Vân là ân nhân của Lê Hoa. Giờ thằng em họ lại muốn lợi dụng con gái của chị Đổng để gây chuyện, đúng là tát thẳng vào mặt ông ta. Ông ta vội vàng tiến lên xin lỗi mọi người, rồi tát Trương Xuân Cảnh một cái: "Đồ làm mất mặt, còn không mau cút về, muốn tiếp tục làm nhục ở đây à?"

Trương Xuân Cảnh vừa bị Thạch Lựu đánh năm sáu cái, giờ lại bị ông anh họ đánh thêm một cái nữa, hai bên má đau không chịu nổi. Hắn ta hối hận vô cùng, lẽ ra không nên nghe lời khuyên tồi tệ của tên Hướng Đại Lang này. Hắn ta vội vàng bò dậy từ dưới đất, cúi đầu xin lỗi vợ chồng Thạch Lựu và Đổng Vân, rồi ôm mặt chạy trốn.

Thấy Trương Xuân Cảnh chạy mất, Hướng Đại Lang biết tình hình không ổn, cũng vội chuồn. Vừa quay người, hắn ta đã thấy Lê Hoa đứng sừng sững phía trước, chặn đường đi của hắn ta.

Hướng Đại Lang cuống cuồng, nghiến răng nghiến lợi nhìn cô bé mà trước đây hắn ta vẫn thường bắt nạt: "Sao, mày cũng muốn học theo con mụ dữ kia đánh tao à, con ranh con-"

Lời còn chưa dứt, nắm đấm của Lê Hoa đã lao thẳng vào mặt hắn, liên tiếp đấm hơn mười cú.

Nghĩ đến kế hoạch mà hệ thống vừa báo cáo, cơn giận lại trào dâng. Cô đá hắn ta ngã xuống đất, rồi bồi thêm hơn mười cú đá nữa. Thấy tên khốn này không còn sức nhúc nhích, cô túm cổ áo hắn ta như kéo một con chó chết, lôi ra khỏi sân phơi và đi về phía nhà họ Hướng.

Không ai dám ngăn cản cô. Tất cả đàn ông có mặt ở đó đều câm như hến, không dám nói một lời nào. Bởi vì trong một đêm, họ đã chứng kiến sự ra đời của hai "mụ đàn bà chúa chằn" trong làng. Người đầu tiên đánh còn đưa ra lý do cho mỗi cái tát, người sau thì không cần lý do gì cả, xông lên là đánh.

Không thấy Hướng Đại Lang bị đánh thành đầu heo rồi sao, ai dám cản cô!

Bà Hùng cũng không lên tiếng. Đại Căn không có ở đây, bà là mẹ thì lẽ ra phải ra cản con gái. Nhưng nghĩ lại những ngày tháng bị đối xử cay nghiệt ở nhà họ Hướng, mẹ con bà cô độc không nơi nương tựa, đứa nào trong số các con bà mà không bị lũ trẻ nhà họ Hướng đánh? Những chuyện đó mỗi khi nghĩ lại bà đều đau lòng. Giờ đây, nhìn con gái và Thạch Lựu đánh tên họ Hướng kia, trong lòng bà lại dâng lên cảm giác hả hê.

Chẳng cần ra ngăn cản, con gái đã biết giữ chừng mực, miễn không đánh chết người, đánh tơi tả thì cũng là họ tự chịu!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.