Cùng Cao Lãnh Chi Hoa Trồng Trọt, Nuôi Con, Dựng Nghiệp

Chương 64: Chia bạc




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Giặt đồ xong, hai người cùng ra khỏi nhà. Đổng Vân nhìn thấy con ngựa đen cao lớn trước mắt, hai mắt sáng rỡ: "Con ngựa thật tuấn, của tiêu cục à?"

Nghĩ đến hôm qua Đổng Vân chỉ liếc mắt đã nhận ra ngựa của Tả Tề, Lê Hoa vội nói: "Là ta mới mua, để tiện đường đi lại, nhưng đã ghi danh dưới tiêu cục."

Thấy nàng định lên ngựa, Đổng Vân kéo tay nàng lại hỏi: "Ngươi chắc chắn rồi chứ? Một ngàn lượng bạc không phải con số nhỏ, giữ lại biết đâu sau này còn có chỗ cần dùng. Hơn nữa, lòng người tham lam, lần này chia bạc nhiều, nhưng cũng khó bảo sau này họ không đòi hỏi thêm."

Lê Hoa đáp: "Giờ ta không thiếu bạc, đưa cho ngươi ngươi cũng không cần, có nhiều đến mấy đối với ta cũng chỉ như mấy tờ giấy trắng mà thôi. Ngươi xinh đẹp thế này, hôm qua tuy là lần đầu gặp phải chuyện ấy, nhưng ai biết được sau này có còn nữa hay không? Huống chi trong nhà ta còn có một nữ phu tử, bọn thổ phỉ vẫn rình rập quanh đây, nàng ấy cũng không thể trốn mãi cả đời. Mọi người đã nhận bạc thì ít nhiều cũng sẽ để mắt giúp đỡ."

Đổng Vân biết bản thân mình có nhan sắc, nhưng nghe chính miệng đối phương nói ra thì không nhịn được vành tai lại nóng bừng, nàng khẽ ho một tiếng rồi hỏi: "Vậy ý ngươi là muốn dùng số bạc này để mua chuộc lòng người?"

"Không hẳn là vậy," Lê Hoa lắc đầu, "Mộ Dung Cẩm nói rồi, sòng bạc tuyệt đối không thể bồi thường xin lỗi, chỉ có thể dùng cách này để lấy tiền. Chuyện tôi thắng tiền ở sòng bạc sẽ nhanh chóng lan truyền, dân làng hôm qua đã liều mạng vì chị, dù là tự phát, nhưng nếu biết tôi thắng tiền lại giấu diếm, khó tránh khỏi sinh ra hiềm khích. Đứng trước lợi ích mà bàn về lòng người, thì mãi mãi không thể thắng được. Sao tôi không thuận theo tình thế, tập hợp họ lại, để họ phục vụ cho chúng ta?"

"Hơn nữa, hiện nay thổ phỉ hoành hành, thế cục ngày càng loạn. Ở tiêu cục, tôi còn nghe những tiêu sư đi tiêu nói, nhiều nơi phía Bắc bị thiên tai, triều đình không có tiền cứu tế. Đến lúc đó, nếu những người dân lưu tán đó tràn về phía chúng ta, cộng thêm thổ phỉ, một ngôi làng mà không đoàn kết lại, thì thực sự không thể sống nổi."

Đổng Vân nhìn nàng, như thể không nhận ra nữa, "Sao ta lại thấy ngươi trở nên tinh ranh rồi?"

Lê Hoa đương nhiên biết vì sao, ngoài thuộc tính cộng thêm của điểm trí tuệ, còn bởi vì nàng đã bước ra ngoài, trải qua nhiều chuyện, tầm mắt cũng rộng hơn, tự nhiên hiểu rằng đi một bước phải nhìn ba bước, cũng học được lo xa tính trước.

"Như vậy tính là tinh ranh sao?" Lê Hoa giả vờ ngốc nghếch, cười nói, "Ta còn sợ ngươi bảo ta bày loạn chủ ý đây."

Đổng Vân lắc đầu: "Ngươi giờ từng bước đều vì ta, lại có chủ trương của mình, ta nào dám nói ngươi."

"Vừa rồi ta nói là vì cả thôn, nào có nói riêng vì ai đâu." Lê Hoa có chút ngượng ngùng, tự biện giải, cũng không muốn tăng thêm gánh nặng tâm lý cho nàng.

Đổng Vân chớp mắt, "Ồ" một tiếng nói: "Thì ra không phải vì ta à."

Lê Hoa nghe xong, cảm thấy câu này có chút không đúng vị, hễ Đổng Vân dùng giọng điệu này nói với nàng, nàng liền bắt đầu loạn nhịp, không biết phải ứng đối thế nào, chỉ đành vội vàng chấm dứt đoạn đối thoại, cởi dây thừng, gọn gàng nhảy lên ngựa, sau đó chìa tay về phía Đổng Vân.

Đổng Vân cũng không làm điệu bộ, đặt tay trái lên tay nàng, rồi lên ngựa ngồi phía sau.

Hai người cao gần như nhau, chỉ là Đổng Vân thân hình hơi đầy đặn, còn Lê Hoa vai rộng chân dài, không có nhiều thịt.

Theo roi quất xuống, con ngựa ô cao lớn phóng vó chạy về phía trước.

Đổng Vân lâu không cưỡi ngựa, lên không bám chắc, ngựa phi khiến cả người cô ngả về sau, vội kẹp chân ôm chặt lấy eo thon ngày càng chắc khỏe của thiếu nữ, ép sát vào lưng cô.

Lê Hoa cũng là lần đầu cùng người khác chung ngựa, bị cảm giác mềm mại bất ngờ từ sau lưng làm toàn thân căng thẳng, vội kéo cương làm ngựa chậm lại.

Đổng Vân giận nàng l* m*ng, mạnh tay cấu một cái vào eo nàng.

Lê Hoa tự biết mình có lỗi, muốn giải thích gì đó nhưng lại chẳng biết nên nói gì, trong lòng dập dờn không yên, chỉ sợ vừa mở miệng thì nhịp tim sẽ lộ ra ngoài, đành mím môi thật chặt, điều khiển ngựa đi tiếp.

Chẳng mấy chốc đã tới nhà vị thôn chính, Trương Tam Gia thấy hai người đến, vội mời vào nhà ngồi, nghe nói Lê Hoa ở sòng bạc thắng được một nghìn lượng bạc, cả người gần như đứng không vững.

"Ngươi nói muốn đem số bạc này chia cho mọi người?" ông không nhịn được xác nhận lại một lần.

Lê Hoa gật đầu: "Hôm qua mọi người đều liều mạng xông lên, hôm nay ta có bạc, cũng không tiện giữ riêng."

Trương Tam Gia sau khi kích động, lập tức cau mày: "Ây, bạc thì tốt, nhưng nhận bạc này, tức là coi như kết thù hẳn với bọn chúng rồi."

Trong thôn có chừng bảy mươi hộ, chia ra mỗi nhà cũng được khoảng mười lượng bạc, với những hộ nghèo rớt mùng tơi thì cả đời cũng chưa chắc kiếm được mười lượng, còn với nhà họ, mười lượng cũng không phải không lấy nổi, nhưng nếu thật sự nhận bạc này, thì từ nay phải lấy sức cả thôn mà đối kháng với bọn chúng.

Mà bọn chúng là hạng người thế nào? Toàn lũ ác nhân giết người không chớp mắt, còn họ chỉ là dân thường tay không tấc sắt, chăm chỉ làm ruộng cũng có thể yên ổn một đời, hà tất phải mạo hiểm to như vậy, chuốc lấy phiền phức khiến ngày nào cũng nơm nớp lo sợ.

Lê Hoa nhất thời ngẩn ra, bạc thì đã đem về, mà người lại không dám nhận.

Đổng Vân nhìn lão nhân trước mặt, ánh mắt dính chặt vào cái bọc bạc chẳng rời, sao lại không hiểu lòng ông ta, bèn nhàn nhạt nói: "Dù có muốn tránh cũng chẳng tránh được, Tam Gia nghĩ rằng sau chuyện hôm qua, trong thôn còn có nhà nào có thể tự mình thoát ra sao?"

Quả nhiên Trương Tam Gia không nói nổi lời nào, chuyện đã thành xung đột, bọn cường đạo kia e là cả thôn đều đã bị chúng ghi nhớ.

Lại nghe Đổng Vân nói: "Giờ triều đình không cấm cờ bạc, sòng bạc mở cửa làm ăn, Lê Hoa và tiểu thư Mộ Dung đến đó thắng bạc, xét ra số bạc này là do nàng đường đường chính chính kiếm được, nàng chỉ vì xót bà con đã hết lòng vì đồng hương mà ra tay, nên mới bỏ ra số bạc này, Tam Gia há chẳng phải nghĩ quá xa rồi sao."

Hai câu nói này khiến Trương Tam gia cứng họng, một lúc lâu mới gỡ rối được suy nghĩ: "Nói thì đúng là vậy, nhưng tiền từ sòng bạc ra, làm sao phân rõ ràng được..."

Lê Hoa cũng đã nhìn ra, nói: "Tam gia, không sao, nếu ngài không tiện làm chủ, chuyện này không cần ngài ra mặt nữa. Em tự tập trung dân làng lại nói chuyện vậy. Còn số bạc, nếu họ không dám lấy, em thu lại là xong."

Trương Tam gia vội nói: "Ý ta không phải vậy. Mọi người cùng một làng, lẽ ra nên cùng tiến thoái, nhưng dù sao là trưởng thôn, ta cũng không thể không nghĩ cho những người khác trong làng chứ?"

Đổng Vân nói: "Lo lắng của Tam gia là đúng. Như vậy, vẫn mong Tam gia giúp tập trung mọi người lại, hỏi ý kiến dân làng. Nếu có người không muốn, chúng tôi tự nhiên không ép họ nhận bạc."

Lê Hoa phụ họa: "Tam gia, nếu chúng tôi muốn tìm vệ sĩ, số bạc này đủ để thuê trăm mười giang hồ về làng làm hộ vệ rồi. Bọn giang hồ tự mang đao kiếm, còn hơn dân làng tay không."

Trương Tam gia vội nói: "Con bé này nói gì thế. Cứ làm theo lời Đổng nương tử, tập trung dân làng lại trước đã."

Mười lạng bạc đó! Dù nhà ông thật có mười lạng, cũng là dành dụm bao nhiêu năm mới có. Hơn nữa, đầu năm nhà ông mới chia hộ cho con trai lớn, hai hộ tính ra là hai mươi lạng. Giờ cháu trai thứ hai cũng đến tuổi lấy vợ, dù cưới con gái quê, tiền sính lễ cũng phải năm sáu lạng. Ông có điên mới đẩy tiền đến tay ra.

Hai con trai đang nghe ngoài cửa, nếu biết ông từ chối số tiền này, lát nữa chắc chúng nó dám cãi nhau với ông.

Buộc cả làng lại với nhau, cộng lại cũng năm sáu trăm người, thật sự đoàn kết một lòng, bên ngoài có đến bao nhiêu người cũng không xong.

Thế là ông vội vàng bảo mấy đứa con cháu: "Đi đi, mau đi tập trung dân làng lại, mỗi hộ cử hai người biết nói chuyện đến, bảo là chuyện sòng bạc đã có manh mối rồi."

Hai người con trai ở bên ngoài đã sớm nghe được hết lời, nhận xong căn dặn của cha liền cầm chiêng, mặt mày hớn hở chạy ra ngoài gọi người.

Người kéo đến rất nhanh, hơn trăm người lố nhố chen chúc đầy cả sân phơi, còn có mấy người bị thương cũng được khiêng tới. Hùng thị ôm Phù Bảo ngồi trong đám phụ nữ, Đại Căn chen chúc cùng đám đàn ông, còn Đại Ngưu thì cùng Đại Bảo, Nhị Bảo với hơn chục trai tráng đứng ở phía sau.

Trương tam gia truyền đạt lại ý của Lê Hoa và Đổng Vân, nói: "Bà con nghe kỹ, số bạc này là Lê Hoa từ cái sòng bạc đen đó thắng được, theo lý mà nói là bạc của con bé, chẳng cần phải nghĩ cho ai khác. Nhưng nó lòng dạ nhân hậu, lại cảm kích bà con hôm qua đồng lòng chống kẻ ngoài, nên mới nguyện ý cùng mọi người chia đều. Có điều bên sòng bạc nhất định sẽ ghi hận chuyện này, bà con cầm số bạc này thì ắt sẽ bị nhắm vào, nên các vị phải tự quyết định, bạc có lấy hay không. Nếu lấy, về sau nếu bọn chúng lại đến, thì không thể rút lui riêng được nữa."

Lời vừa dứt liền có người hô lên: "Hôm qua bọn chúng đến, chúng ta đâu có cầm bạc mà vẫn xông lên, nay lẽ nào cầm bạc lại phải làm rùa rụt cổ?"

"Đúng thế, bạc với chả bạc, lão tử chỉ không chịu được người ngoài ức h**p người trong thôn ta thôi!"

"Bạc này lại chẳng phải Lê Hoa đi cướp, sòng bạc mở cửa buôn bán, lẽ nào không cho khách thắng sao, đạo lý này để đâu cũng chẳng nói xuôi được."

Nói thì nói hay, nhưng ánh mắt vẫn cứ liếc về phía hai bọc bạc lớn đặt trên bàn cạnh Tam gia.

Hôm qua là máu nóng xông thẳng, nay tỉnh táo lại, nếu không có chút bạc này k*ch th*ch, thật sự sẽ có người nảy ra ý kiến khác.

Một vòng thảo luận xong, kết quả đúng như dự liệu, ai cũng muốn bạc, ngay cả người nhà họ Hướng cũng thập thò ngoài sân phơi.

Trương lão ngũ thấy cả nhà đó, liền cầm đá ném về phía ấy, vừa chửi: "Cút mẹ mày đi, nếu không phải cả nhà chúng mày bụng dạ hiểm độc, sao lại dẫn đám người kia tới nhà Phù Bảo, khiến Quảng Tiến trúng bẫy chứ?"

Mọi người quay đầu lại, thấy cả nhà kia dám vác mặt tới, lập tức ai nấy đều căm phẫn, cầm đá ném về phía Hướng lão nhị và Hướng lão tam, miệng chửi rủa: "Vết thương trên người lão tử chẳng phải đều do thằng con quý của nhà mày gây ra đó à, đồ hèn hạ, còn dám vác mặt tới đây!"

Hướng lão tam vội vàng cầu xin: "Oan uổng a, là do nhà lão nhị xúi giục, đâu liên can gì tới tam phòng chúng ta, hôm qua ta còn cùng mọi người đánh bọn cướp đó nữa mà."

Tần Tiểu Bảo cười nhạo: "Đừng có mở to mắt nói dối, hôm qua ngươi chạy còn nhanh hơn ai hết, còn nhanh hơn lúc cái chân ngươi khỏe ấy!"

Hướng lão tam đỏ bừng mặt, vội nói: "Ta chẳng phải chân cẳng không khỏe, không giúp được gì sao, sợ kéo lùi chân các ngươi thôi mà-Tam gia, ta cũng là một phần của thôn Đại Liễu Thụ, số bạc này, nhà ta cũng phải chia một phần-"

Lời còn chưa dứt, đá đã bay tới tấp vào người, đau đến nỗi hai huynh đệ kêu oai oái, lăn lộn bò lê bò càng mà chạy về nhà.

Hùng thị nói: "Tam gia, một đám chuột nhắt này phải xử lý đi, cứ để đó thì lần sau chẳng biết sẽ lại gây ra chuyện gì nữa."

Những người khác cũng đồng loạt phụ họa.

Trương tam gia gật đầu: "Hôm nay bàn chuyện bạc xong e là trời đã tối, mai với mốt ta có việc phải đi vắng, vậy thì làm phiền bà con ba ngày nữa lại tụ họp, bàn bạc cách xử lý nhà đó." (Editor: còn phải đợi 3 ngày nữa hã, liền đi chời ơi)

Chuyện bạc tất nhiên là đại sự hàng đầu, mọi người đều tỏ ý đồng ý.

Thấy không ai phản đối, Trương tam gia nói: "Đã thế thì một lát nữa, mỗi hộ cử một người đến chỗ ta đăng ký, nhà đông chưa tách thì mười lăm lượng, nhà ít thì mười lượng."

"Nhưng lời khó nghe nói trước, đã cầm số bạc này, từ nay cả thôn chúng ta xem như buộc chung một dây, phàm kẻ ngoài dám động đến người họ Tằng, thì đó cũng là chuyện trong nhà ta, chuyện trong nhà, tuyệt đối không thể để người ngoài ức h**p."

Mọi người đồng loạt vỗ ngực thình thịch.

Đổng Vân nghe đến đây, không thể không đứng dậy nói: "Số bạc này là của Lê Hoa. Lê Hoa trước đây được tôi cứu, nên có phần biết ơn sự giúp đỡ của mọi người hôm qua, nhưng không phải là dùng tiền để mua chuộc dân làng, chỉ để bảo vệ mình tôi. Trong làng ta, già trẻ lớn bé, bất kỳ ai cũng nên được cả làng che chở."

Thạch Lựu nghe vậy, trong lòng thấy dễ chịu hơn, lớn tiếng nói: "Đúng vậy, người trong một làng, nếu một ngày nào đó Thạch Lựu tôi gặp khó khăn, cũng hy vọng mọi người sẽ giúp đỡ."

Những người khác nghe thấy, vội vàng đồng tình: "Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi, một người gặp nạn cả làng giúp, bà con xa không bằng láng giềng gần, một làng đương nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau."

Lê Hoa nói: "Mọi người đừng thấy số bạc này nhiều, tưởng như dễ kiếm. Tôi chỉ có thể nói trong sòng bạc hỗn tạp đầy rẫy nguy hiểm, nhìn anh Quảng Tiến thì biết bên trong là cảnh tượng bẩn thỉu thế nào. Một nghìn lạng của tôi là nhờ sự giúp đỡ của tiểu thư Mộ Dung mới lấy được. Mọi người tuyệt đối đừng nghĩ đến việc kiếm tiền bằng cách cờ bạc, đến lúc thắng tiền cũng không có mạng để tiêu."

Nghe đến đây, mọi người nghĩ đến đám người hung ác hôm qua, không khỏi lạnh sống lưng.

"Nhưng mọi người cũng đừng lo, thổ phỉ có đông đến mấy, cũng không thể tập hợp trăm người vào làng tìm chuyện với chúng ta, dù sao triều đình vẫn còn đó. Hơn nữa, một số sào huyệt thổ phỉ cũng chỉ có trăm người, làng chúng ta cộng lại có năm sáu trăm người, thanh niên trai tráng cũng hai ba trăm, chỉ cần mọi người đồng lòng đối ngoại, không ai dám dễ dàng vào làng trêu chọc chúng ta."

Nghe những lời này, mọi người lập tức tràn đầy tự tin.

Nhà họ Lưu là đại gia đình, chưa chia hộ, cũng không coi trọng mười lăm lạng bạc. Ngoài lý do hôm qua Lưu Hữu Thiết không bắt được Đổng Vân mà thua thiệt, còn vì nhà này không muốn chọn phe, sợ đến lúc đắc tội với bọn cướp mà mang họa.

Lê Hoa cũng không để ý bọn họ có tham gia hay không, chỉ cần đừng gây rối là được.

Còn như nhà họ Hướng, có muốn chia, cũng chẳng chia được.

Cuối cùng còn dư một trăm ba mươi lượng, nói là để lại trong thôn, làm quỹ phụ trợ xây dựng học đường cùng các khoản công phí khác của thôn, sau này mời tiên sinh cũng có thể lấy từ đó ra, bao gồm cả như lần này có người bị thương trong xung đột, cũng trích từ đây trả tiền thuốc men.

Bạc đã phát gần xong, Trương Tam gia lại thống kê một lượt rồi nói: "Ấy, Trương Xuân Cảnh chưa lĩnh, hắn lo sợ bị bọn người kia để ý sao?"

Dân làng đưa mắt nhìn quanh, có mấy thanh niên nói: "Hắn vừa nãy cũng có đến, còn theo mọi người hô vài tiếng, sau lại thấy Hướng lão nhị với lão tam bị đuổi đi, thì hắn cũng cụp đầu ủ rũ bỏ đi luôn."

Trương Xuân Cảnh là đường đệ của Trương Xuân Sinh, từ nhỏ đã mất cha mẹ, hai nhà vốn phân gia từ đời trước, hắn một mình một hộ, bên trên không ai quản, cũng không có tiền cưới vợ.

Lê Hoa đoán chắc hắn thấy hôm ấy cùng Hướng Đại Lang làm ra cái chuyện kia, nay nhà họ Hướng không được chia bạc, thì hắn cũng chẳng còn mặt mũi nào để lấy, bèn bỏ đi.

Nghĩ vậy, nàng liền nói với Trương Tam gia: "Dù sao hắn cũng là một phần tử trong thôn, hôm qua ta thấy hắn cũng xông ra phía trước giúp đỡ, trên cánh tay còn thấy có máu, phái người đi hỏi hắn một tiếng. Nếu lo lắng bị bọn cường đạo kia nhắm vào mà không muốn nhận thì thôi, còn nếu vì chuyện trước kia với Hướng Đại Lang, chỉ cần sau này chịu sửa mấy cái thói hư tật xấu đó, thì bạc này cứ đưa cho hắn."

Mọi người nghe vậy, một nửa cảm thấy nên cho hắn một cơ hội, một nửa thì im lặng không nói, Trương Xuân Sinh vội nói: "Ta đi tìm hắn ngay đây."

Chẳng bao lâu, liền lôi được Trương Xuân Cảnh trở về.

Trương Tam gia cầm thỏi bạc đưa tới: "Xuân Cảnh à, đây là bạc của Lê Hoa, nàng cùng Đổng nương tử rộng lượng bỏ qua lỗi cũ, cho người gọi ngươi trở về. Mọi người cùng một thôn, uống chung một dòng nước, chuyện trước kia coi như không tính nữa. Ngươi nếu chịu hứa sau này không hồ đồ nữa, thì nhận lấy bạc này, sau đó sống cho đàng hoàng."

Trương Xuân Cảnh òa khóc, nhận bạc rồi quỳ xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh trước mọi người, sau đó co người lùi ra sau.

Lúc này Trương Tam gia mới phất tay: "Được rồi, các nhà các hộ đều đã nhận bạc, vậy thì về đi thôi. Đợi hai hôm nữa ta xong việc, mỗi nhà lại cử một người đến nhà ta, mọi người bàn bạc xem chuyện nhà họ Hướng nên xử lý thế nào."

Mọi người lúc này mới ôm bạc, vui vẻ hớn hở trở về.

Đổng Vân và nhà Lê Hoa cùng một đường, tự nhiên là cùng đi, ba huynh muội Đại Ngưu nhìn thấy con ngựa cao to oai phong, thèm thuồng vô cùng, đều nhảy nhót muốn thử.

Lê Hoa nói: "Hai người một lượt, ta dắt đi."

Phù Bảo hôm nay đã hồi phục, thấy con ngựa đen cũng muốn lên cưỡi, Lê Hoa đành chiều nàng trước, bế nàng lên ngựa chạy một vòng, rồi mới cho xuống để Đại Ngưu và Nhị Ngưu cùng cưỡi, bản thân nàng thong thả dắt ngựa cho họ thỏa thích, sau lại đổi sang Hạnh Hoa.

Hùng thị và Đổng Vân đi theo phía sau, nhìn một đám trẻ con vây quanh con ngựa mà chơi đến phát điên, trong mắt hai người đều chứa đầy ý cười.

Hùng thị hỏi: "Thương tích trên người Quảng Tiến đã khá hơn chút nào chưa?"

Đổng Vân sáng nay vừa đi xem, vết thương ở chân chỉ là bị rạch một nhát, chưa chạm tới xương, bôi thuốc thì gần như ổn, chỉ là khắp người chỗ nào cũng bầm tím, cần tĩnh dưỡng một thời gian.

Nàng bèn trả lời đúng sự thực, Hùng thị thở dài: "Thật là tai họa từ trên trời rơi xuống, đều tại nhà họ Hướng, nếu không vì bọn họ thì sao những người kia lại nhằm vào ngươi. Đợi khi họp, ta cũng đi, nhất định phải bảo quan làng đuổi họ ra khỏi thôn Đại Liễu Thụ của chúng ta."

Đổng Vân tự nhiên tán đồng: "Cái loại ung nhọt này, ai mà không muốn cắt bỏ ngay. Để xem, đến lúc đó bọn họ sẽ nói thế nào."

Chẳng mấy chốc đã đi đến ngã rẽ nhà họ Tằng, thấy Đổng Vân bế Phù Bảo định về, Hùng thị nói: "Trời không còn sớm, chi bằng tối nay sang nhà ta ăn luôn, về nhà cũng phải loay hoay một hồi."

Đổng Vân vừa định từ chối, Lê Hoa đã cõng Phù Bảo đi tới, thuận theo lời Hùng thị nói: "Đổng tỷ tỷ, đi đi mà, hôm nay xem như đã giải quyết xong một chuyện lớn, cùng nhau ăn một bữa đi."

Phù Bảo cũng ngóng nàng, muốn ăn cơm chung với Lê Hoa.

Thấy Đổng Vân còn do dự, Hùng thị liền kéo nàng đi luôn, hướng về nhà mình.

Một đám trẻ thấy vậy, vừa cười vừa nhao nhao kéo ngựa chạy theo sau.

Vào trong sân, hai anh em Đại Ngưu, Nhị Ngưu dắt ngựa vào chuồng bò cho nó ở chung với bê con, còn loay hoay đòi cho nó ăn đậu; Hùng thị và Hạnh Hoa thì trực tiếp vào bếp nấu cơm chiều; Đại Căn giờ trong nhà này càng ngày càng chẳng có tiếng nói, cũng theo vợ vào bếp bổ củi nhóm lửa.

Lê Hoa dẫn mẹ con Đổng Vân chơi trong sân, nàng nói: "Hạ phu tử ngày nào cũng ở trong phòng, cũng chẳng sợ buồn chán sao, ta đi gọi nàng ấy ra, chúng ta cùng trò chuyện một chút."

Đổng Vân còn có thể nói gì, chỉ đành để nàng đi.

Rất nhanh, nàng liền dẫn một thân khí chất xuất trần là Hạ Tầm Yến ra khỏi phòng, thấy họ đi tới, Đổng Vân có chút mất tự nhiên, hơi nghiêng đầu tránh ánh mắt.

Ngược lại Hạ Tầm Yến như trước kia, mặt không biểu cảm khẽ gọi một tiếng "Đổng nương tử", Đổng Vân cũng nhẹ nhàng gật đầu, coi như chào hỏi.

Lê Hoa thấy hai người cư xử như vậy, không khỏi nghi hoặc, theo lý mà nói, hai người cùng hoạn nạn trong sơn động hai ngày, lại đều không phải nữ tử bình thường trong nhà dân, hẳn phải có nhiều chuyện để nói mới phải, nhưng nhìn tình hình hiện tại, bầu không khí yên lặng đến mức có phần quỷ dị.

Có điều trước mắt hai vị này đều là nhân vật thần bí, lại không muốn bày tỏ thân phận ra ngoài, nàng cũng chỉ có thể giả vờ như không biết, ở bên trêu đùa Phù Bảo.

Phù Bảo tối qua ngủ một giấc, sáng nay tỉnh lại người đã khỏe hẳn, vừa nãy lại cưỡi ngựa ô, lúc này đang hứng khởi, chạy nhảy khắp sân, Lê Hoa sợ nàng bé ngã, nên cứ bám sát phía sau.

Hạ Tầm Yến nhìn người phụ nữ bên cạnh, thấy ánh mắt nàng vẫn luôn đuổi theo hai người trong sân, lúc này mới mở miệng: "Trong núi rừng hoang dã vẫn có người giữ được tấm lòng ngây thơ trong sáng như vậy, có thể gặp được, thật là một điều may mắn."

Đổng Vân cũng không đến mức giả vờ điếc với nàng, nói: "Nàng ấy đương nhiên là tốt."

Không chỉ như vậy, nàng còn thú vị, lại đáng tin cậy, ngốc nghếch mà chẳng tự biết, biết mình là con chim vụng về, liền nghĩ cách dùng nỗ lực sau này để bù đắp, Tả Tề và người nhà Mộ Dung đều dần dần được nàng thu hút bên cạnh, không chỉ thế, ngay cả Hạ Tầm Yến , một tài nữ tự giữ thanh cao như vậy, chẳng phải cũng thật lòng cảm thấy nàng tốt sao? Người như thế rốt cuộc là thật ngốc hay giả khờ, tại sao lại có năng lượng kỳ diệu đến vậy, khiến nhiều người tình nguyện gần gũi nàng.

Hạ Tầm Yến nhìn nàng bằng ánh mắt tràn đầy tán thưởng, trong lòng lại dâng lên chua xót, nhưng nay thời thế đã đổi, bản thân đã không còn tư cách để so đo gì nữa, đành phải giấu tâm sự, nói: "Nàng đối với cô quả thật là thật lòng."

Đổng Vân khẽ cười khẩy: "Nàng ấy ai đối tốt thì đều dốc lòng đáp lại, lẽ nào cô cho rằng nàng ấy đối với cô không phải thật lòng sao?"

Hạ Tầm Yến giọng nghẹn ngào: "Ta không có ý đó, nàng ấy đã cứu ta từ trong tay đám người kia, những ngày nay ngày đêm bôn ba, phần lớn cũng là để giải quyết hậu quả từ chuyện của ta mà ra, ta... ta thật sự cảm thấy nàng ấy rất tốt."

"Biết vậy thì tốt, tấm chân tình như vậy, ta sao nỡ phụ bạc. Dù sao đã từng bị phụ bạc rồi, mới biết nỗi đau và sự đáng thương đến nhường nào!"

Lời ấy như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Hạ Tầm Yến , nàng không khỏi đau đớn tột cùng, ngồi phịch xuống ghế đá, toàn thân run rẩy.

Đổng Vân thấy nàng như vậy, nhớ lại chuyện cũ, cũng không kìm được mà vành mắt ửng đỏ, vội quay mặt đi.

Cho đến khi Phù Bảo thở hổn hển chạy lại, nhào vào lòng nàng, gọi một tiếng "nương".

Lúc này Đổng Vân mới khôi phục tâm tình, khẽ hít mũi, mỉm cười nói: "Chạy mệt rồi phải không, nhìn cả trán đều là mồ hôi."

Lê Hoa đã sớm vào nhà lấy một chiếc khăn lau mồ hôi ra, kéo Phù Bảo qua: "Lại đây, lau đi, kẻo mai lại cảm lạnh."

Phù Bảo lăn một vòng trong lòng Lê Hoa, mặc cho nàng lau mồ hôi cho mình, lau xong lại ôm chặt cổ Lê Hoa, miệng than: "Mệt quá rồi \~"

Đổng Vân không nhịn được khẽ vỗ một cái vào mông nàng: "Trong sân này chỉ có con là chạy khỏe nhất, không ai chạy kịp con, vậy mà còn kêu mệt."

Phù Bảo khanh khách cười, rúc trong lòng Lê Hoa làm nũng.

Lê Hoa ôm chặt nàng, ánh mắt lại nhìn về phía Đổng Vân, chỉ thấy đáy mắt nàng ánh lên sự long lanh, tuy đang mỉm cười, nhưng chóp mũi lại ửng đỏ.

Lê Hoa đau lòng không tả xiết. Nhân lúc trời đã dần tối và Hạ phu tử đang ngồi ở phía đối diện, cô không kìm được đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy những ngón tay của Đổng Vân.

Đổng Vân cảm nhận được sự an ủi lặng lẽ ấy, sống mũi càng thêm cay xè, lại càng thấy chỉ có vòng tay của thiếu nữ trước mắt mới là bến cảng tránh gió. Sự dịu dàng, săn sóc và đôi khi thẹn thùng của nàng, đều như những chiếc lông vũ mềm mại trong bến cảng ấy. Nếu thế giới này chỉ còn lại hai người họ thì tốt biết bao, nàng sẽ lập tức nhào vào lòng nàng ấy, khóc một trận thỏa thích, sai nàng ấy cõng mình, ôm mình, chọc mình vui, khiến mình cười. Cái cô nàng ngốc này, nàng chắc chắn sẽ làm được.

Nhưng lúc này, đừng nói Hạ Tầm Yến đang ở bên cạnh, từ phía bếp cũng đã vang lên tiếng dọn đồ ăn, nàng liền cố ép nước mắt nuốt trở lại, chậm rãi rút tay về, khôi phục dáng vẻ mỉm cười thường ngày.

"Ta hôm nay thật đói, ta muốn ăn hai bát cơm." Nàng nói.

Lê Hoa cười: "Ta cũng rất đói, ta muốn ăn ba bát."

Phù Bảo quay đầu nhìn mẹ, lại nhìn Lê Hoa, giơ mấy ngón tay ngắn ngủn đếm đếm, nói: "Vậy con muốn ăn bốn bát."

Mọi người lập tức bật cười, Lê Hoa thò đầu nhìn Hạ Tầm Yến bên cạnh Đổng Vân, nói: "Phu tử, cô muốn ăn mấy bát?"

Hạ Tầm Yến cũng cười, khẽ duỗi tay: "Hôm nay ta rảnh rỗi nhất, chẳng làm gì nhiều, ta ăn một bát thôi."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.