Cùng Cao Lãnh Chi Hoa Trồng Trọt, Nuôi Con, Dựng Nghiệp

Chương 93: Tình nồng




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Hai người đang hôn say đắm, Lê Hoa thậm chí còn cho tay vào trong áo Đổng Vân, men theo đường eo mịn màng đi lên, hơi thở của cả hai cũng trở nên gấp gáp.

Đúng lúc Lê Hoa không kìm được lòng, đè người xuống giường, cửa đột nhiên bị đẩy mở, Hùng thị bưng một bát mì sợi đứng ở cửa.

Hai người đang mải mê nghe thấy động tĩnh, lập tức tách ra.

Đổng Vân như một chú nai nhỏ hoảng sợ ngồi dậy quay lưng về phía cửa chỉnh sửa áo quần, Lê Hoa vội vàng che phía sau cô nói với mẹ: "Mẹ, muộn thế này rồi, sao mẹ còn đến?"

Bà Hùng không ngờ khi mở cửa lại thấy cảnh tượng như vậy. Bà vốn đã lo lắng khi công chúa mất tích lại xuất hiện, nhưng nghĩ rằng chị ấy đã cứu con mình, hơn nữa thân phận đó cũng có nhiều điều bất đắc dĩ. Cả hai đã sống cùng một làng thời gian dài, quan hệ cũng khá tốt, nên bà cũng không làm lớn chuyện, coi như không biết gì.

Nhưng ai ngờ, công chúa lại có quan hệ với con gái mình, điều này thật sự quá bất ngờ.

Bà mới hiểu ra, tại sao công chúa mất tích, con gái lại điên cuồng tìm kiếm, mà con gái hôn mê bất tỉnh, công chúa cũng không sợ nguy hiểm bị lộ, đêm khuya tìm đến.

Hai người này đã quen nhau từ lâu.

Nhận thức như vậy khiến lòng Hùng thị rối như tơ vò, không biết nên nói gì, cũng không biết nên mắng ai, mắng Đổng Vân? Nhưng đối phương dù sao cũng là một công chúa, tuy là công chúa lưu vong sa cơ, nhưng thân phận dòng máu cao quý ở đó, làm sao cho phép mình chê trách.

Ngày nay thiên hạ loạn lạc, lúc thì tên này, lúc thì tên kia nổi lên. Nghe nói vị công chúa này còn có qua lại với Đại trưởng công chúa Tây Tế. Nếu sau này cô ấy đắc thế, bà mà mắng chị ấy bây giờ, có khi sau này cả nhà sẽ bị hỏi tội.

Huống hồ, vị công chúa này còn là ân nhân. Không có nàng ấy thì sẽ không có Lê Hoa, không có Lê Hoa thì đâu có gia đình này?

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể mắng con gái mình.

Nhưng con gái mấy ngày nay cứ lơ lửng giữa sự sống và cái chết, giờ mới tỉnh lại được...

Bà Hùng khó xử, đành đặt bát mì hoành thánh lên bàn, nói: "Tưởng con đói, xem ra không đói. Mẹ uổng công rồi."

Vẫn còn sức để làm chuyện đó, xem ra là thực sự không sao rồi.

Lê Hoa lấy lòng nói: "Dù không đói, nhưng thấy bát mì mẹ nấu, bụng con cũng kêu ùng ục rồi."

Bà Hùng lườm cô một cái, ánh mắt lướt qua tấm lưng yểu điệu của Đổng Vân, rồi cúi đầu, đẩy cửa đi ra ngoài.

Đổng Vân nghe thấy tiếng đóng cửa, lúc này mới quay người lại. Má cô ửng hồng, hai tai đỏ bừng như muốn rỉ máu.

Lê Hoa vội vàng đứng dậy khóa cửa lại, sợ rằng khoảnh khắc tiếp theo lại có người không biết điều đi vào.

Nhưng khi cô quay lại, Đổng Vân đã không còn muốn tiếp tục nữa. Cô chỉ vào bát mì mà bà Hùng vừa mang đến: "Nghe Cẩm Nhi nói, mấy ngày nay em không ăn uống tử tế. Ăn chút gì đi đã."

Lê Hoa lúc này ngoài việc muốn "ăn" chị ấy ra, không có hứng thú với bất cứ thứ gì khác. Nhưng tình ý đang nồng nàn lại bị cắt ngang, đối phương lại không muốn, cô đương nhiên không tiện khăng khăng. Cô bưng bát mì lên, nếm thử một ngụm canh, rồi múc một quả trứng chần, thổi nguội, đưa đến bên miệng chị: "Ở trong hang động, chị làm gì cũng bất tiện, thức ăn chắc cũng tạm bợ. Ăn trứng đi."

Đổng Vân lắc đầu: "Người cần bồi bổ là em, sao lại thành chị ăn? Chị không ăn đâu."

Lê Hoa nói: "Mới một tháng mà chị gầy đi nhiều. Cằm nhọn hơn, vừa nãy em ôm eo chị, thấy nhỏ hơn trước nhiều. Ngay cả chỗ đó... cũng không còn như trước..."

Đổng Vân nghe vậy, trừng mắt nhìn cô, không cho cô nói tiếp.

Lê Hoa cắn môi, không nói nữa, nhưng cứ nhìn chằm chằm vào chị, tỏ ý rằng nếu chị không mở miệng, cô sẽ giữ nguyên tư thế này.

Đổng Vân bị cô làm cho không còn cách nào khác, đành há miệng ngậm miếng trứng.

Lê Hoa vui mừng, mắt sáng lấp lánh nhìn chị. Cô muốn đến gần hôn lên má chị một cái.

Nhưng sợ làm chị không vui, cô cố nén sự thôi thúc trong lòng, đưa nửa quả trứng còn lại vào miệng mình. Nuốt xong, cô nói: "Ăn miếng chị ăn, đúng là thơm hơn."

Đổng Vân không muốn nghe nữa, nhưng trong lòng lại không ngăn được sự ngọt ngào dâng lên. Sau đó, chị an tâm uống một ngụm canh mà cô đưa tới: "Mẹ em vừa nãy nhìn thấy, có sao không?"

Lê Hoa lắc đầu: "Không sao đâu, chị đừng lo, chuyện cha mẹ để em lo. Thực ra... em có chút tham lam. Ngay cả chuyện của chị, em cũng muốn gánh vác. Mặc dù khả năng của em còn hạn chế, nhưng lần sau chị có sắp xếp gì, không được giấu em nữa."

Đổng Vân nghe cô nói, cắn môi, lòng khẽ rung động.

Trước đây mẫu hậu thường nói, lời hứa của người trẻ tuổi rẻ nhất, nhưng lại dễ hứa nhất, vì họ không biết khó khăn mình đối mặt lớn đến đâu, luôn nghĩ bằng dũng khí có thể vượt qua, đâu biết đây chỉ là một sự cảm động bản thân ở hiện tại mà thôi.

Nhưng cô gái trước mắt khác, dù còn trẻ tuổi, nhưng cô biết từng bước vững chắc, cũng biết mình có thể làm đến đâu, lời hứa của cô có thể tin tưởng được.

Thế là gật đầu, trịnh trọng nói: "Được, lần sau có gì, sẽ bàn bạc với em đầu tiên."

Lê Hoa được cô đồng ý, mắt mày cũng trở nên vui vẻ.

Lúc này đột nhiên nhớ đến Phù Bảo, nói: "Em biết Phù Bảo ở đâu rồi, em đã lén gặp nó vài lần, còn hứa sẽ đưa chị đến đoàn tụ với nó."

Đổng Vân thật sự không ngờ Lê Hoa lại tìm được cả Phù Bảo, vừa ngạc nhiên vừa mừng, vốn nghĩ sự kiện thôn Bảo Khê và thổ phỉ Bạch Hổ Sơn đã đủ ấn tượng, không ngờ năng lực của cô không dừng lại ở đó.

Cảm xúc hiếm hoi trở nên kích động, "Dù Cẩm nhi cũng nói với ta tình hình của nó, nhưng ta vẫn muốn nghe em kể."

Lê Hoa kể lại mấy lần gặp Phù Bảo với cô, Đổng Vân dù lòng dạ kiên cường, nhưng nghe tình hình của con gái khi không có mình bên cạnh, vẫn không kìm được đỏ mắt.

Lê Hoa nắm tay cô nói: "Nó vẫn ổn, chúng ta cũng ổn, đừng buồn. Để em đưa chị đi gặp nó."

Đổng Vân mới kìm cảm xúc gật đầu.

Ăn xong bát mì sợi, súc miệng xong, hai người mới cùng nhau nằm xuống.

Đổng Vân nói: "Ngày mai trời chưa sáng ta phải lên núi rồi, dưới núi đông người phức tạp, em lại vừa khỏi bệnh, lúc đó chắc chắn sẽ có người đến thăm em, dù người của Bắc Trấn Phủ Ty đã đi, nhưng Đại nhân Mộ Dung vẫn còn, và... Vũ Văn Tu cũng ở..."

Nhắc đến Vũ Văn Tu, cô không nhịn được dừng lại, trong lòng không khỏi oán hận, người này rốt cuộc là loại gì, còn quấy rầy cả em họ ta!

Lê Hoa dù chậm hiểu, nhưng vẫn nghe ra sự bất mãn trong lời nói của cô, vội vàng giải thích: "Người đó đúng là kỳ lạ, em không muốn nói chuyện, hắn cứ cố chấn vào, thật không biết xấu hổ, em không thích loại tự ý theo đuôi, em chỉ thích loại lạnh lùng không thèm quan tâm người khác như chị."

"Ta lúc nào lạnh lùng không thèm quan tâm người? Trước đây lúc mới gặp em, lúc nào ta không cười với em?"

"Khác mà, chị cười giả tạo, trong mắt lạnh lắm, như thể không ai vào được mắt chị, huống chi là vào tim."

Đổng Vân dựa vào vai cô, suy nghĩ kỹ, cũng quên mất lúc mới đến mình là bộ dạng thế nào, "Đã ta lạnh với em, tại sao em cứ dính theo, không sợ bị đóng băng à?"

Lê Hoa đưa tay v**t v* tóc cô nói: "Không sợ, dù chị không cười, cũng ấm áp hơn người khác."

Lê Hoa thuở nhỏ phải đối mặt với sự bắt nạt từ cả gia đình họ Hướng, dân làng càng khinh thường gia đình cô, ngày nào cũng làm việc không ngừng nghỉ. Phải nói rằng, sự tốt bụng vô tình của Đổng Vân dành cho cô là thiện ý lớn nhất mà cô từng nhận được trong đời.

Đổng Vân nhìn cô, nghiêm túc nói: "Tiếc là ta còn không lo nổi cho bản thân, không thì đã có thể đối xử tốt hơn với em."

Lê Hoa cười nhẹ: "Vậy là đủ tốt rồi, đủ để em dùng cả đời này để báo đáp chị."

Đổng Vân nghe vậy, không vui nói: "Ta đối tốt với em, không phải để em báo đáp ta."

"Em biết," Lê Hoa khẽ nói: "Dù là báo đáp hay bất cứ thứ gì khác, em đều không thể rời xa chị trong đời này, chị có đuổi cũng không đuổi được em đâu."

Nói rồi nắm lấy bàn tay mềm mại của người phụ nữ, đặt lên ngực mình, "Nơi này, tràn ngập hình bóng chị. Khi chị ở đây, nghĩ đến chị, nó sẽ đập nhanh khiến em vui sướng; khi chị không ở đây, mỗi lần nhớ chị, nó lại đau một lần. Nếu mãi không tìm được chị, em nghĩ nó sẽ đau đến chết mất."

Đổng Vân cảm nhận sự mềm mại trong lòng bàn tay, mũi cay cay, trách móc: "Em có thay đổi không, giỏi nói chuyện thế, cố ý nói ngọt ngào để dỗ ta à?"

Lê Hoa lắc đầu: "Không, em nói thật, nghĩ đến việc chị không muốn em, nơi này thắt lại không thở nổi. Chị vừa về, tất cả triệu chứng đều khỏi hết."

Hai người nói chuyện, lỡ không để ý thời gian, nói đến tận lúc gà gáy, Đổng Vân lưu luyến thoát khỏi vòng tay cô, nói: "Ta phải về hang trước, để sáng nhà em có người đến, gặp nhau thì không tiện."

Lê Hoa càng không nỡ, nhưng nghĩ lại, cũng đứng dậy theo.

Đổng Vân nói: "Em vừa khỏi bệnh, dậy làm gì, nằm xuống ngủ đi."

Lê Hoa nói: "Em đi cùng chị về hang."

"Không được."

"Được, em chỉ tiễn chị về, đưa đến nơi em sẽ xuống." Thấy đối phương không yên tâm, cô lại nói, "Lúc nãy em đã ôm chị rồi, chị không cảm thấy sức lực em đã về hết rồi sao? Em đã khỏe hoàn toàn rồi."

"Em không nghe lời nữa rồi." Đổng Vân giả vờ tức giận.

Lê Hoa nắm lấy tay áo cô, nhìn cô đầy oan ức.

Đổng Vân vốn không muốn để ý cô, đi thẳng ra cửa, không ngờ người này cũng đi theo ra.

Thấy Đổng Vân thành thạo cầm đuốc đi trước, Lê Hoa thì lặng lẽ theo sau, Đổng Vân đuổi cô đi, cô không nói, cũng không đi, cứ theo sau không xa không gần.

Mãi đến khi thấy đối phương sơ ý suýt vấp phải dây leo, cô nhanh chóng tiến lên, đỡ lấy cô.

Rồi ngồi xổm phía trước cô nói: "Lên đi, em cõng chị lên."

Đổng Vân không chịu.

Lê Hoa thấy cô cứng đầu lắm, ôm lấy cô đặt lên lưng mình, cõng luôn.

Đổng Vân không dãy giụa, sợ cô ngã, đi một lúc, thấy cô leo núi như đi trên đất bằng, cũng không thở mấy, vững vàng, mới yên tâm để cô cõng.

Đi một lúc khá lâu, cuối cùng cũng đến nơi, đẩy tảng đá lớn che đi, lần lượt chui vào, rồi che kín cửa hang.

Vào trong hang, đập vào mắt là hàng trăm bao lương thực xếp ngay ngắn, rẽ qua hai hang nhỏ, đến một hang rộng khoảng nửa căn phòng, nhìn đống cỏ khô và chăn đệm trên đất, biết ngay đây là nơi Đổng Vân đã ở những ngày qua.

Hoàn cảnh thế này thật sự tủi thân cho chị, Lê Hoa không khỏi xót xa.

Thắp đèn dầu, tắt đuốc, cô ngồi xuống tấm nệm: "Lại đây. Cả đêm nay chưa ngủ, em ngủ với chị một lát rồi về."

Đổng Vân một mình cô đơn trong hang, hôm nay cuối cùng cũng có thêm một người, thêm hơi ấm. Lòng chị cũng trở nên vui vẻ hơn rất nhiều, càng không nỡ để cô đi. Nghe cô nói vậy, chị sao nỡ đuổi đi. Chị cởi giày, lên chiếc giường rơm. (Editor: giờ không ai phá gòi đó, làm lại chuyện nãy đi =]])

Lê Hoa ôm lấy thân hình mềm mại của chị, nói: "Ở đây tốt hơn nhiều so với ở nhà. Ở nhà chốc chốc lại có người đến, bất tiện. Ở đây chỉ có hai chúng ta, muốn làm gì thì làm."

Đổng Vân nghe thấy có gì đó không đúng, cảnh giác hỏi: "Em muốn làm gì?"

Lê Hoa đỏ mặt: "Làm gì cơ, tất nhiên là ngủ một giấc thật ngon rồi."

Đổng Vân nghe cô nói vậy, rõ ràng biết đã đến lúc phải ngủ, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác hụt hẫng không đúng lúc. Tuy nhiên, miệng chị vẫn nói: "Cả đêm chưa ngủ, mau ngủ đi."

Lê Hoa ngoan ngoãn "dạ" một tiếng, cởi áo ngoài, nằm bên cạnh chị, nhưng mắt vẫn dán chặt vào chị.

Đổng Vân cảm thấy không thoải mái trước ánh mắt nóng bỏng của cô, bèn quay lưng lại.

Lê Hoa thấy chị không nhìn mình, lập tức áp sát lại, ôm lấy eo chị.

Đổng Vân nhớ lại mấy đêm trước, ngay trên cái giường rơm này, trên tấm nệm này, những chuyện mình đã làm. Cơ thể cô không khỏi nóng lên.

Và tay của Lê Hoa đã trượt lên eo chị, dò dẫm xung quanh bụng một lúc. Thấy đối phương không phản đối, cô nhanh chóng không kìm được, trèo l*n đ*nh núi tuyết phía trước, v**t v*, nhẹ nhàng.

Hơi thở của Đổng Vân cũng trở nên nặng nề theo từng cử chỉ của cô.

Đến khi đã l*n đ*nh bốn lần, Đổng Vân quên hết trời đất, gần như ngất lịm. Cảm nhận được tấm nệm phía dưới đã ướt sũng, lúc này chị mới nghĩ bụng: khỏe cũng có cái tốt, nhưng bữa nào cũng "đại ngư đại nhục" thế này, cái thân này, đêm nào cũng thế này, e là không chịu nổi. (Editor: dữ v tr)

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.