"Chu Tùng Cẩn! Chu Tùng Cẩn!!"
Giữa bóng tối vô tận, không rõ là ai đang lo lắng gọi tên anh bên tai.
Âm thanh chói tai gào thét trong đầu như sấm rền vang dội, nhưng giọng nói đó vẫn xuyên qua tất cả, vang lên từng hồi, càng lúc càng gấp gáp, khàn đặc như muốn bật khóc.
Chu Tùng Cẩn như từ đáy biển sâu bất ngờ trồi lên mặt nước, tiếng rít trong đầu cũng đột ngột biến mất, anh mở bừng mắt.
Thẩm Nghi được anh dùng thân mình che chắn, kẹp giữa anh và túi khí. Cảm nhận được anh cử động, cô mừng rỡ đến bật khóc: "Chu Tùng Cẩn!!"
Bên phải sau đầu đau nhức dữ dội, ý thức của Chu Tùng Cẩn rối loạn, ký ức ngắt quãng trong vài giây rồi dần khôi phục. Anh mới chợt nhớ ra bản thân đang ở đâu và chuyện gì vừa xảy ra.
Bốn phía tối om, mùi xăng nồng nặc và mùi khét cháy khiến người ta bất an lan khắp không gian.
"Thẩm Nghi... em có bị thương không?" Anh muốn đưa tay kiểm tra người đang đè lên mình, nhưng tay chân hoàn toàn không có cảm giác, không thể cử động chút nào.
"Em không sao." Tim Thẩm Nghi đập loạn, nhưng cô cố gắng giữ bình tĩnh, lắc đầu thật nhanh.
"Chỉ là... cửa xe và cửa sổ đều bị kẹt, không mở ra được."
Tuyết bên ngoài rơi dày đặc, nhưng Thẩm Nghi lại đổ mồ hôi lạnh, tay run rẩy cạy tay nắm cửa, cố giữ giọng bình tĩnh báo cáo:
"Chú Trạch... chú ấy không có phản ứng gì cả."
"Đừng hoảng..." Chu Tùng Cẩn nói yếu ớt, mắt dần mờ đi.
Anh cố gắng mở to mắt, nhìn quanh để đánh giá tình hình.
Chiếc xe hiện đang bị lật nghiêng, bên anh và ghế lái bị ép sát mặt đất, hai bánh xe phía Thẩm Nghi thì vắt lên một tảng đá lớn.
Chiếc xe bị lật nghiêng, mùi xăng đậm đặc bao trùm không khí, báo hiệu nguy cơ cháy nổ có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Chu Tùng Cẩn cố gắng giữ tỉnh táo, ngẩng đầu nhìn lên cửa trời đã vỡ nát, trầm giọng nói: "Thẩm Nghi, trong hộp ở tay vịn ghế lái... có búa thoát hiểm, lấy... lấy nó ra."
Nghe vậy, Thẩm Nghi lập tức đưa tay mò tới, mở hộp ra, lục lọi một hồi rồi tìm được chiếc búa an toàn.
"Em tìm thấy rồi!"
"Dùng đầu nhọn... nhắm vào góc cửa trời... chỗ nứt, nhấn mạnh vào..."
Thẩm Nghi nhanh chóng tháo nắp bảo vệ, làm theo lời anh, gỡ dây an toàn, đặt đầu nhọn của búa vào góc kính trời.
"Dùng sức!"
Cô nghiến răng, dồn hết sức ấn mạnh, lò xo trong búa bật ra với lực mạnh, kính cửa trời nổ rắc rắc rồi vỡ vụn.
"Vỡ ra rồi!!"
"Tốt!" Giọng Chu Tùng Cẩn vẫn gấp gáp.
"Điện thoại... còn mang theo không?"
"Còn."
"Bây giờ... nghe lời anh, trèo ra ngoài từ cửa trời... đi xa một chút, gọi 115, rồi gọi cảnh sát..."
Giọng anh dần yếu đi, ánh sáng cuối cùng trước mắt cũng trở nên mờ nhạt.
"Chu Tùng Cẩn...?" Thẩm Nghi tay run rẩy lần tìm gương mặt anh trong bóng tối.
"Nghe lời!" Chu Tùng Cẩn bất ngờ mở mắt lại, nghiêm giọng: "Ra ngoài ngay!"
Thẩm Nghi rút tay về, nghiến răng, cố gắng nâng người, chui lên qua khe hở cửa trời.
Chu Tùng Cẩn cố gắng mở mắt, nhìn thấy cô đang đặt chân lên ghế, cuối cùng cũng chui được ra khỏi xe, anh mới khẽ thở phào.
Tim anh đập ngày càng yếu, hơi thở nặng nề, mỏng manh...
Ý thức mơ hồ, cuối cùng anh nhắm mắt lại...
Chỉ vài giây sau, âm thanh kính vỡ đột ngột lại vang lên, khiến anh giật mình tỉnh dậy.
Những mảnh kính nhỏ văng lên người, gió tuyết gào rít lạnh buốt tạt thẳng vào đầu.
Cơ thể bị người ta kéo mạnh ra khỏi cửa xe, Chu Tùng Cẩn lập tức mở mắt, mờ mịt nhìn thấy Thẩm Nghi đang cúi người, cắn răng lôi anh ra, anh giật mình hoảng hốt: "Thẩm Nghi!"
"Đi xa ra!"
Thẩm Nghi không để ý đến lời anh, chỉ cúi đầu ra sức kéo, mặt và cổ căng ra lộ cả gân xanh vì quá sức.
"Thẩm Nghi! Em... em đi gọi cứu hộ đi..." Chu Tùng Cẩn gần như van nài trong hơi thở yếu ớt.
Cô gồng người, kéo được nửa thân anh ra, mệt đến mức ngã vật xuống đất, thở hổn hển mấy giây, rồi mới nói: "Trên sườn dốc... có người... đang gọi cứu hộ rồi."
Nói xong, cô lại đứng dậy, cuối cùng cũng kéo được toàn thân Chu Tùng Cẩn ra khỏi xe.
Cô nâng cánh tay anh đặt lên vai gầy yếu, đứng dậy, nghiến răng đỡ anh đi.
Chu Tùng Cẩn gắng gượng, cả người gần như đổ hết lên lưng cô.
Thẩm Nghi cõng anh, từng bước khó nhọc tiến về phía trước, đi được vài mét lại ngã xuống thở vài giây, rồi lại đứng dậy, cuối cùng cũng đưa được Chu Tùng Cẩn đến chỗ cách xe mấy chục mét.
Cô quỳ xuống bên anh, thở hồng hộc, nghỉ được vài giây, run rẩy đưa tay vuốt gương mặt lạnh ngắt của anh, chưa kịp kiểm tra thương tích thì đã quay đầu chạy ngược về chiếc xe.
Bình xăng rò rỉ, phần đuôi xe đã bắt đầu b*n r* tia lửa.
"Thẩm..." Lông mi dài của Chu Tùng Cẩn phủ đầy tuyết, ánh mắt mờ mịt nhìn bóng dáng cô lao về phía ngọn lửa, trong lòng cuống cuồng như lửa đốt, ý thức lại lần nữa chìm vào hôn mê...
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]